Chương 102: Vận rủi trên đầu
Toàn thân Trịnh Việt nổi da gà.
Anh ta chăm chăm nhìn vào hình phản chiếu trong kính, cảm giác da mặt hình như càng lúc càng căng hơn.
Anh nhìn sang Bạch Trà. Cô vẫn cúi đầu, đang tìm kiếm thứ gì đó trong cửa hàng, không biết đang tìm gì.
Trong mắt Trịnh Việt thoáng qua một tia u ám khó hiểu. Không ngờ phó bản này vừa bắt đầu đã nguy hiểm như vậy. Không thể chờ thêm nữa, đợi đến khi cái đầu kia thật sự hòa vào đầu mình, e rằng anh ta sẽ chết mất.
Kích hoạt kỹ năng.
Hoán đổi vận may.
Có thể chuyển một lần nguy cơ chắc chắn phải chết của bản thân sang người chơi được chọn, đồng thời hoán đổi vận may của đối phương với mình.
Điều kiện sử dụng là phải có ít nhất ba phút giao tiếp với người chơi được chọn.
Kỹ năng sử dụng thành công.
Bạch Trà như có cảm giác gì đó, ngẩng đầu lên.
Cô nhìn về phía mặt kính phản chiếu của cửa hàng.
Sau lưng cô… vẫn trống không.
Còn Trịnh Việt thì lúc này anh ta đã không còn nhìn vào kính nữa, mà đang nhìn cô.
Thấy cô nhìn lại, Trịnh Việt nở một nụ cười đầy áy náy.
“Thật xin lỗi… tôi cũng không muốn đâu.”
Bạch Trà: “…”
Cô trầm ngâm nhìn anh ta, nhìn cái đầu phía sau đã chui được một nửa vào trong đầu anh ta.
Lúc này Trịnh Việt ngược lại giống như không còn cảm giác gì nữa, dường như cũng không thấy da mặt căng nữa. Anh ta cứ thế nhìn chằm chằm Bạch Trà.
Miệng nói lời xin lỗi, nhưng trên mặt lại dần lộ ra nụ cười.
Có điều, có lẽ vì cái đầu kia đang ra sức chui vào trong đầu anh ta, nên toàn bộ da mặt anh ta bắt đầu bị kéo giật về phía sau.
Cảnh tượng đó giống như hồi nhỏ, nhiều bà mẹ khi chải tóc cho con gái quá mạnh tay, kéo đến mức đôi mắt bị xếch lên.
Cảnh trước mắt cũng tương tự, chỉ là còn quá đáng hơn, mà càng lúc càng quá đáng.
Cả khuôn mặt bị kéo căng, mắt và miệng co lại thành một đường chỉ mảnh, lỗ mũi cũng vậy.
Bạch Trà: “…”
Cô đại khái hiểu rồi. Kỹ năng của đối phương… hẳn là loại đầu tiên mà cô từng suy đoán.
Cô thừa nhận, vừa rồi nói những lời đó là cố ý. Cô muốn thử xem lời nói có thể kích phát mức độ nguy hiểm đến đâu.
Nhưng theo lý mà nói, cũng không đến mức chết nhanh như vậy chứ?
Nhiều nhất là anh ta phát hiện mình có cái đầu phía sau nên hoảng sợ, rồi mọi người vào bệnh viện tìm cách giải quyết.
Thế nhưng vừa rồi cô rõ ràng cảm thấy cơ thể mình có chút biến hóa rất nhỏ, nhưng lại như không có gì xảy ra, còn đối phương lại nhìn cô với nụ cười như vậy, nói những lời như vậy.
Muốn không hiểu ra cũng khó.
Trong mắt Bạch Trà thoáng qua một tia thương hại.
Cô nói mình xui xẻo đâu có sai, chuyện xui gì rơi vào cô cũng thường là phiên bản cực đoan nhất.
Có lẽ nhận ra ánh mắt thương hại của cô, Trịnh Việt tuy đầu óc đã bắt đầu choáng váng, cuối cùng cũng cảm thấy có gì đó không ổn.
Vì sao đối phương lại trông như chẳng có chuyện gì? Cô ta hẳn là đã thấy trong gương rằng trên đầu mình có thêm một cái đầu rồi chứ?
Ý nghĩ đó lóe lên trong đầu Trịnh Việt. Anh ta theo bản năng quay lại nhìn cánh cửa kính phản chiếu.
Đúng rồi mà, cái đầu trên đầu anh ta đã biến mất rồi, vậy chẳng phải là thành công sao?
Nhưng… kỳ lạ quá…
Da mặt anh ta hình như đang cử động.
Trịnh Việt nhìn không rõ, theo bản năng xoay người áp sát vào cửa kính.
Anh ta thấy da mặt mình khẽ nhúc nhích vài cái, rồi khôi phục lại bình thường, sau đó nở ra một nụ cười u ám.
Nhưng anh ta không hề điều khiển gương mặt mình cười. Anh ta cũng không muốn cười.
Anh ta há miệng định nói, lại phát hiện mình không nói được.
Anh ta nhìn thấy ‘chính mình’ lắc lắc cổ, rồi quay đầu nhìn về phía Bạch Trà.
Bạch Trà: “…”
Ừm… thì ra là vậy.
Bạch Trà rút con dao mổ lợn của mình ra.
Cô không dùng Phủ Hàn Sơn vì mặc dù đó là đạo cụ cấp A, nhưng ẩn họa quá lớn.
Nếu không cần thiết, cô tạm thời không muốn dùng.
Còn con dao mổ lợn này thì khác, cùng lắm chỉ bị nguyền rủa ‘chết không toàn thây’ mà thôi. Cô đâu phải lần đầu bị nguyền rủa.
Tác dụng phụ kiểu này gần như bằng 0, nên dùng rất vừa tay.
‘Trịnh Việt’ đánh giá cô một hồi, rồi đột nhiên mỉm cười.
“Nhờ có cô nên tôi mới thành công. Tôi biết ngay từ đầu cô đã nhìn thấy tôi rồi.”
Giọng hắn ban đầu còn hơi kỳ quái, như có hai giọng chồng lên nhau, nhưng dần dần đã hoàn toàn trở thành giọng của Trịnh Việt.
Còn Trịnh Việt thật sự thì không hoàn toàn biến mất. Anh ta vẫn ở trong cơ thể mình, chỉ là không còn khống chế được nữa. Nghe những lời đó, anh ta tức đến mức mắt như muốn rách ra.
Anh ta cứ tưởng mình đang tính kế người khác.
Nào ngờ… người bị tính kế trước lại chính là anh ta.
Anh ta còn nghĩ kỹ năng của mình vì sao lại thất bại!
Vận may của anh ta vốn dĩ rất tốt, ngoài đời cũng vậy. Bất kể gặp chuyện gì, luôn có người đứng ra gánh thay, cho nên anh ta mới có được kỹ năng này.
Người may mắn như anh ta sao có thể thất bại?
Chẳng lẽ đối phương là kẻ xui xẻo hay sao? Rõ ràng cô là người có tỷ lệ vượt ải cao nhất trong số 26 người ở đây!
Người như vậy sao có thể có vận may kém?
Vậy thì quả nhiên là cô đã tính kế anh ta!!
Anh ta phẫn nộ muốn gào lên, nhưng lại không thể phát ra tiếng.
‘Trịnh Việt’ bật cười, thuật lại toàn bộ những suy nghĩ trong đầu Trịnh Việt cho Bạch Trà nghe.
Bạch Trà: “…”
Bạch Trà: “Từ bé đến giờ, đây là lần đầu tiên có người nói tôi có vận may tốt.”
Cô lắc đầu đầy cảm khái.
“Trước giờ ai cũng thắc mắc tôi sống được đến giờ bằng cách nào. Anh thay tôi cảm ơn anh ta nhé.”
Nói thì nói vậy, con dao trong tay Bạch Trà vẫn luôn giữ thế phòng bị. Ngay cả tơ hồng vàng quấn trên cổ tay cô cũng sẵn sàng bất cứ lúc nào.
Nhưng ‘Trịnh Việt’ trước mắt rõ ràng không có ý định ra tay.
“Cô không cần phải đề phòng tôi. Hiện giờ tôi sẽ không giết cô, mà có giết cũng chưa chắc đã được.”
‘Trịnh Việt’ hít sâu một hơi, trên mặt lộ vẻ say mê.
“Tôi phải cảm nhận thế giới này trước đã! Chào nhé, tiểu thư!”
Hắn nở một nụ cười tà ác rồi vẫy tay với Bạch Trà.
Đi được hai bước, hắn chợt dừng lại, quay đầu nhìn cô.
“Tôi biết các người đang định đến bệnh viện. Xem như nhờ cô mà tôi có được cơ thể ngay ngày đầu tiên, tôi sẽ cho cô một gợi ý.”
“Giữ kỹ gương mặt của mình!”
Hắn lại vẫy tay, ngâm nga một bài hát vui vẻ rồi rời khỏi con phố.
Bạch Trà nhìn theo bóng lưng hắn, khẽ nhíu mày.
Phó bản này dường như đã không còn đơn thuần là giá trị nhan sắc tối cao.
Cô cúi đầu nhìn cổ tay trái của mình.
Ngay cả khu bình luận cũng đang bàn tán về vấn đề này.
【Ý thức hoàn chỉnh ghê… cũng không phải là loại oán niệm thuần túy… à, không thể nói là không có oán niệm, nhưng oán niệm của nó không hề khao khát giết người…】
【Mà Trịnh Việt cũng chưa chết, phòng livestream của anh ta vẫn còn, chỉ là không thể gửi được bình luận, nói là do người chơi đang ở trong trạng thái đặc biệt.】
【Clgt?】
【Trước đây phó bản này từng có tình huống như vậy chưa?】
【Cảm giác… có gì đó không ổn…】
【Hả? Chỉ mình tôi tò mò vừa rồi rốt cuộc là streamer ra tay, hay là do cô ấy quá xui nên khiến Trịnh Việt tự mình xui xẻo vậy?】
【Nếu là do streamer quá xui, thì theo vận may vốn có của cô ấy, Trịnh Việt sau khi biến thành quỷ kiểu gì cũng phải xông tới giết người. Nhưng bây giờ vận may của cô ấy đã đổi sang Trịnh Việt, không những không đánh nhau mà còn được gợi ý manh mối?】
【Ơ cái này… vậy Trịnh Việt chẳng phải khóc chết sao?】
【Trịnh Việt: Không thể khóc được nữa rồi.】
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
