Ta Ở Đại Lý Tự Làm Sủng Vật

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

(Đang ra)

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

Kronos, một tay buôn nô lệ trẻ tuổi với giấc mơ tạo dựng một hậu cung trụy lạc, đã bắt giữ một cựu công chúa, nay đang lẩn trốn khỏi đất nước, làm nô lệ của mình… “Nếu nàng chấp nhận sự huấn luyện của

2 2

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

골드행

…Nhưng trước hết,hắn cần phải xây dựng lại cái lãnh địa chết tiệt này.

1 0

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

(Đang ra)

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

Sakuragi Sakura

Những con người không thể thành thật với cảm xúc của chính mình mặc dù tình cảm của họ chắc chắn đã dành cho nhau.

34 5330

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

(Đang ra)

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

Tôi nổi tiếng năm nay (Ngã Kim Niên Hỏa Liễu)

Câu chuyện là hành trình Trần Gia Ngư dần khám phá ra bí mật đằng sau vòng lặp thời gian, lý do Thái Giai Di xuất hiện, và quan trọng nhất là xác định xem trái tim mình thực sự thuộc về ai.

10 0

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

430 11562

Tập 01: Nụ hoa chờ đợi cưng chiều - Chương 13 : Tại sao lại mê muội mất cả ý chí vậy chứ?

Chương 13 : Tại sao lại mê muội mất cả ý chí vậy chứ?

Như Tiểu Lam chật vật thò đầu ra khỏi chậu cây cỏ bạc hà mèo và cố gắng tự giữ bình tĩnh.

Bình tĩnh, bình tĩnh nào, ở trong mắt bọn họ, nàng chỉ là động vật bình thường mà thôi và cho dù làm ra bộ dạng gì thì cũng chẳng có chuyện gì xảy ra cả.

Thanh Mặc Nhan nhìn nàng rồi ngồi xuống trước tiên và hai người khác cũng theo quy củ mà ngồi xuống.

"Huyền Ngọc, đem sữa dê mang vào đi." Thanh Mặc Nhan lãnh đạm ra lệnh cho Huyền Ngọc đứng ở ngoài cửa.

Lập tức, mọi ánh mắt dừng lại ở trên người Như Tiểu Lam một lần nữa.

Lỗ tai lông xù của Như Tiểu Lam run lên và nàng ngồi xổm im lặng ở đó.

Huyền Ngọc mang vào một chén nhỏ sữa dê.

Như Tiểu Lam hơi do dự khi nàng không biết có nên đi qua đó hay không khi ngày thường vào lúc nàng dùng bữa thì bên cạnh chỉ có mỗi một mình Thanh Mặc Nhan nhưng bây giờ còn có hai người xa lạ.

Cho dù nàng đã biến thành động vật thế nhưng trong tâm hồn vẫn là một thiếu nữ ngượng ngùng và rụt rè.

Thanh Mặc Nhan kinh ngạc nhìn về phía Như Tiểu Lam và lên tiếng: "Lại đây."

Bụng Như Tiểu Lam kêu *ùng ục*.

Sao phải chịu khổ cực như vậy chứ. Thôi kệ, vào thời điểm này thể diện đáng giá mấy xu cơ chứ.

Nàng chạy *vèo* qua và ngửi ngửi chén sữa dễ rồi cúi đầu xuống uống.

Trong phòng liền tràn ngập âm thanh đầu lưỡi liếm sữa dê phát ra: 'Bẹp...Bẹp...'

"Cố tiên sinh, nói tiếp đi." Thanh Mặc Nhan nói một cách lãnh đạm.

Cố tiên sinh ngẩn người và vất vả lắm mới đưa ánh mắt rời khỏi Như Tiểu Lam: "Đêm qua phòng tư vụ của Đại Lý Tự bị cháy, cháy một ít văn kiện, thế nhưng không thấy bóng dáng người trông coi tư vụ đâu. Chúng tôi đã phái người đến nhà hắn tìm người thế nhưng rốt cuộc biết được đã ngày rồi mà hắn vẫn còn chưa trở về nhà."

Thanh Mặc Nhan nhíu mày: "Nhưng có điều tra rõ văn kiện nào bị cháy không?"

Cố tiên sinh nhìn một chút sang bạn đồng sự bên cạnh. "Tôi cùng với chủ bộ Thang tiên sinh đã điều tra, cũng không thiếu cái gì cả...Chỉ là ở chỗ phòng tư vụ bị cháy, dù sao cũng phải kiểm kê thêm một chút tài liệu với ghi chép mới biết được."

Thanh Mặc Nhan nhẹ nhàng gật đầu. "Các ngươi cứ tiếp túc điều tra, người trông coi tư vụ mất tích là ai?"

"Hắn mới đến Đại Lý Tự, là Cát Phú." Cố tiên sinh nói.

Thanh Mặc Nhan trầm tư suy nghĩ và tiện tay cầm lấy một miếng bánh ngọt. Hắn bẻ vỡ nó ra rồi ném vào trong chén nhỏ ở trước mặt Như Tiểu Lam.

Mặc dù Như Tiểu Lam vẫn ăn uống không ngừng, thế nhưng lỗ tai của nàng vẫn dựng đứng lắng nghe cuộc nói chuyện của bọn họ. Nàng chợt thấy Thanh Mặc Nhan ném một miếng bánh ngọt vào thì lập tức vui vẻ kêu lên *chít chít* rồi lại tiếp tục ăn.

Cố tiên sinh là lục sư của Đại Lý Tự , cùng với chủ bộ Thang tiên sinh cũng là nguyên lão của Đại Lý Tử. Từ khi Thanh Mặc Nhan nhậm chức Thiếu Khanh cho tới này, đây cũng là lần đầu tiên bọn họ thấy hắn quan tâm đến việc khác ngoài phá án.

"Đại Lý Tự Chính Khanh theo Hoàng Thương đi săn vẫn chưa về, chỉ có thể mời Thiếu Khanh đại nhân làm chủ."

Thanh Mặc Nhan gật đầu. "Ta sẽ đi cùng với các ngươi một chuyến." 

Cố tiên sinh với Thang tiên sinh đứng dậy lui ra ngoài trước và lúc gần đi, hai người họ nhìn chăm chú về phía linh miêu nhỏ đang vùi đầu vào ăn ở trên bàn một lần nữa.

"Thế Tử!" Huyền Ngọc đột nhiên xuất hiện ở cửa và thấp giọng nói: "Hầu Gia phái người tới..."

Cố tiên sinh với Thang tiên sinh đã làm quan ở Đại Lý Tự nhiều năm, đều là người rất tinh tường và nghe thấy lời này liền vội vàng nói: "Chúng tôi xin cáo từ trước."

Thanh Mặc Nhan gật đầu. "Ta sẽ qua đó sau."

Như Tiểu Lam vừa mới ăn no nê đã thấy quản sự trong phủ đi vào từ bên ngoài. "Thế Tử, Hầu Gia có lệnh, muốn ngài xử lý chuyện con mèo hoang gây chuyện."

Cái gì?

Lông trên cổ Như Tiểu Lam dựng hết cả lên.

Nàng có trêu ai ghẹo ai đâu, đang yên đang lành lại có người muốn xử lý nàng.

Quản sự trong phủ vừa dứt lời, nàng liền nhảy dựng lên và chạy thẳng về phía Thanh Mặc Nhan.

Mắt mèo xanh lá cây trong suốt mang theo sợ hãi và bất an, cho dù là ai thì cũng có thể nhìn ra được.

Thanh Mặc Nhan càng bị kinh ngạc bởi đôi mắt này và nhìn thấy nó không chút do dự chạy đến trước mặt mình. Nhảy một cái lên trên người hắn và cố gắng chui vào trong ngực hắn. 

Giống như nó có thể chắc chắn rằng mình nhất định sẽ cứu nó vậy, bằng không thì rốt cuộc sự tín nhiệm đó đến từ đâu cơ chứ...

Như Tiểu Lam cuồn tròn thành quả bóng lông và rúc vào trong ngực hắn ta khi bộ dạng run lẩy bẩy của nàng làm một góc nào đó trong đáy lòng hắn lặng lẽ sụp đổ.