Ta Đến Từ Vực Sâu, Hôm Nay Cũng Phải Cứu Lấy Nhân Loại

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2259

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 72

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 67

Tập 5: Thiếu Nữ và Thị trấn Messer - Chương 92: Trùng Sinh (1)

Chương 92: Trùng Sinh (1)

Ầm!!!!!!

Một tiếng nổ kinh thiên động địa bất ngờ nổ tung phía trên thị trấn nhỏ. Vào khoảnh khắc hào quang đỏ thẫm từ quả cầu trứng nở rộ, cả Carlos và Apfel đều không kịp đưa ra bất kỳ phản ứng nào.

Ngay sau đó, liệt hỏa đỏ thẫm cùng Tử Yên lan tràn, kẹp theo sương giá lấp lánh đầy trời tựa như phồn tinh, từ trong quầng sáng rực rỡ của quả cầu trứng bất thình lình tuôn trào, khuếch tán ra bốn phương tám hướng, trong nháy mắt nhấn chìm những phế tích và đất vàng xung quanh.

Xung lực của vụ nổ cuồn cuộn ập đến, tựa như cơn bão cuồng nộ. Lão ẩu đứng mũi chịu sào bị thổi bay "vút" đi như người giấy, tiếp theo đó là kiếm sĩ Carlos vừa mới đứng dậy từ đống đổ nát. Hai vị Giáo Tông Kỵ Sĩ hùng mạnh trước sóng xung kích đáng sợ nhường này lại không có mảy may dư địa để kháng cự, trong chớp mắt đã bị đánh văng lên trời cao, mất hút bóng dáng.

Ầm ầm ầm ầm ầm...

Dư uy của vụ nổ vẫn đang lan nhanh ra xung quanh với tốc độ chóng mặt, gió đen sóng nhiệt từ trung tâm thị trấn ập đến tận mấy trăm mét bên ngoài, mới miễn cưỡng dừng lại thế công.

Giữa làn khói bụi bốc lên nghi ngút, chỉ thấy lấy quả cầu trứng làm tâm, toàn bộ trung tâm thị trấn đã bị vụ nổ quét sạch thành một vùng trống hình tròn rộng lớn. Những bức tường đổ nát hoang tàn vốn có bên dưới đã bị phá hủy hoàn toàn, không còn lại gì cả, ngay cả lớp đất vàng cũng như bị cày xới qua một lượt, sỏi đá tơi xốp ánh lên sắc đỏ sáng rực thoắt ẩn thoắt hiện, bốc lên từng luồng khói xanh.

Ong——

Phía trên quả cầu trứng, chùm sáng bắn vào mây đen kia sau một tiếng rít quỷ dị, bỗng nhiên trở nên thô to và mênh mông, ánh sáng phát ra chói lòa khiến người ta gần như không thể nhìn thẳng, nhưng lại đột ngột lóe lên sau hai ba giây, rồi tan biến đi mất. Tàn lửa khói bụi tản mát trong không khí, tàn tro đầy trời tựa như tuyết đỏ rơi lả tả, thi nhau rắc xuống mặt đất.

Khi tia sáng cuối cùng chìm vào tầng mây, đám mây đen bao phủ trên toàn bộ mảnh đất hoang vu bắt đầu cuộn trào không ngớt. Ánh sáng đỏ như máu từ phần dưới của đám mây càng lúc càng rực rỡ, kèm theo từng tiếng sấm nổ vang trời, vô số tia sét nhanh như chớp xuyên qua lại giữa các tầng mây, liên tục đánh xuống quả cầu trứng đang lơ lửng kia. Làn khói đen bao bọc quả cầu đột nhiên tan đi, sương quang màu xanh lơ từ trong Nghiệp Hỏa đang cháy bốc lên nghi ngút, khói càng cuộn càng dày, cả quả cầu bị sấm sét đỏ quấn quanh, trông tựa như một cái lò rèn thép khổng lồ đang bị nung đỏ, ánh sáng chói mắt khiến người ta không dám nhìn thẳng.

"Khụ khụ... Ư hự..."

Trong đống phế tích nơi xa chưa bị sóng xung kích lan tới, Carlos bò ra từ trong cát vàng nóng bỏng, sắc mặt khó coi, ho ra một ngụm máu tươi, không kìm được rên rỉ đau đớn.

"Cái quái... gì thế này..."

Anh giãy giụa bò dậy, chân còn chưa đứng vững đã loạng choạng một cái, suýt chút nữa lại ngã xuống.

Thanh kiếm cuối cùng bên hông vẫn còn, nhưng thanh kiếm trong tay thì sớm đã không biết bay đi đâu mất rồi. Bộ giáp nhẹ trên người cũng rách nát tả tơi, biến dạng nghiêm trọng, lớp áo sơ mi mặc bên trong bị lửa thiêu thủng vô số lỗ lớn, vẫn đang bốc khói nóng, lờ mờ có thể nhìn thấy từng mảng da thịt cháy đen bị bỏng bên trong, trên mặt cũng y hệt như vậy.

Cũng may...

Bị sóng khí va chạm tác động trước tiên, bị thổi bay đi, sau khi bay đi đã dốc toàn lực thoát thân, nên không tiếp xúc quá nhiều với Nghiệp Hỏa và Tử Yên ập đến ngay sau đó.

Nếu không thì, anh cũng sẽ cùng với những đống tường đổ vách xiêu kia, hóa thành tro bụi trong vụ nổ rồi.

Mặc dù vậy, Carlos vẫn bị thương không nhẹ.

Vốn dĩ trước đó anh vì liều mình cứu viện mà đã bị Nghiệp Hỏa bốc cháy trên quả cầu làm bỏng mặt và cánh tay, lúc này thương thế càng trở nên nghiêm trọng hơn. Toàn bộ khuôn mặt cùng với cổ, cánh tay lộ ra ngoài, da dẻ đã thấu ra sắc đỏ dị thường, đồng thời kèm theo những vết bỏng cháy đen lớn nhỏ, giọt máu từ từ rỉ ra từ miệng vết thương, mái tóc trắng bồng bềnh tung bay sớm đã biến thành bộ dạng khô vàng rối tung.

Đã rất lâu rồi.

Những năm gần đây, người đàn ông đã vô số lần đối mặt với Vực Sâu đáng sợ, kiếm chém đầu quái vật, ngoại trừ tai họa thiên nhiên do Bạo Thực Vực Sâu gây ra ở Đế quốc Valen ba năm trước, anh chưa từng trải qua tình cảnh chật vật thảm hại đến nhường này.

Cũng chưa từng thấy sự tồn tại nào có thể dựa vào sức mạnh của một cá nhân, tạo ra cảnh tượng hủy thiên diệt địa, như ngày tận thế trước mắt này.

"Tiểu Syl..."

Carlos run rẩy toàn thân, ngẩng đầu lên.

Ầm ầm ầm ầm ầm——

Huyết lôi đan xen chằng chịt nơi phương xa tầm mắt, phát ra tiếng gầm thét kinh hồn bạt vía.

Dưới màn trời đan xen giữa u ám và đỏ thẫm, sau khi dư chấn của vụ nổ hoàn toàn tan biến, tất cả mọi thứ đều trở về với cát bụi, trong không khí dư nhiệt vẫn chưa tan, có tàn tro đỏ rực đầy trời, chậm rãi rơi xuống.

Những tàn tro ấy tựa như tuyết lông ngỗng nóng hổi, rơi xuống đỉnh đầu, thân mình người đàn ông, đốt cháy mái tóc anh xoăn tít lại, ống tay áo sơ mi vốn đã rách nát "phù" một tiếng, trực tiếp bị đốt cháy.

Động tĩnh đó quấy nhiễu dòng suy nghĩ của người đàn ông, lúc này anh mới chợt bừng tỉnh, "xoẹt" một tiếng, giật phăng nửa ống tay áo đang cháy bên phải cùng với bộ giáp tay đã biến dạng xuống, để lộ cánh tay đã cháy đen loang lổ, máu me đầm đìa. Năm ngón tay run rẩy không kìm chế được ấy, kiên quyết nắm lấy chuôi thanh lợi kiếm cuối cùng bên hông, rút nó ra, chém mạnh về phía bầu trời trên đầu.

Keng——

Một tiếng kiếm ngân.

Khí nhận sắc bén mang theo tiếng gió ngâm khe khẽ, chém ra một khe gió khổng lồ giữa màn tàn tro đang bay lả tả đầy trời, tuyết đỏ nóng rực theo hai bên khe gió bay đi, không thể đến gần xung quanh Carlos được nữa.

Tuy nhiên dòng nhiệt cuồn cuộn, vẫn cứ thiêu đốt buồng phổi anh trong từng nhịp hô hấp.

Người đàn ông nén đau thương.

Muốn lùi lại, nhưng lại cố tình bước lên hai bước.

Sau đó, tiếng sấm ngừng bặt.

Anh nhìn thấy trên bầu trời, tia sét đỏ như máu cuối cùng xé toạc màn đêm u tối, giống như một thanh lợi kiếm khai thiên lập địa, chém lên quả cầu trứng lơ lửng giữa không trung giờ đã lớn hơn gấp đôi, rực sáng như mặt trời. Ánh sáng của quả cầu trứng cũng vì thế mà đột ngột tối sầm lại, Nghiệp Hỏa đang cháy dường như bị thứ gì đó tiêu hao sạch sẽ, thay vào đó là sau khi ánh sáng ảm đạm đi, vô số làn Tử Yên phun trào ra, bao bọc lấy quả cầu trứng một lần nữa, khiến mặt trời đó trong nháy mắt chuyển sang màu đen tuyền như mực.

Bầu trời âm u, cũng vì thế mà càng thêm mờ mịt.

Carlos cảm thấy nhiệt độ trong không khí vào khoảnh khắc này đột ngột giảm xuống.

Nhiệt độ vốn đang thiêu đốt khuôn mặt, thiêu đốt buồng phổi, giống như bỗng nhiên bị một sức mạnh nào đó rút đi, bắt đầu trở nên hơi lạnh, sau đó là âm lãnh. Anh nhìn thấy hơi thở trắng xóa phả ra từ miệng mình, vết thương bị cháy sém bắt đầu ngứa ngáy đau nhức khó chịu, anh cảm thấy tóc tai lông mày bị đông cứng đóng băng, những tàn tro rơi đầy trời kia, cũng vào lúc anh chưa kịp nhận ra, đã biến thành tuyết lông ngỗng thực sự, giống hệt như ở Hàn Đông Chi Thành.

Tuyết bông lả tả rơi xuống trước mắt người đàn ông.

Anh không nhịn được đưa tay ra, đón lấy một mảnh trong số đó.

Thình thịch...

Thình thịch——

Nhịp tim trầm trọng và mạnh mẽ, dường như vọng lại từ chân trời, lại giống như vang lên ngay bên tai.

Carlos bất giác rùng mình một cái.

Anh không phân biệt được đây là vì lạnh, hay là vì điều gì khác.

"Em..."

Sương tuyết lặng lẽ tan chảy trong lòng bàn tay, người đàn ông lại ngẩng đầu lên, nhìn cảnh tượng như ngày tận thế trên bầu trời, nhìn chằm chằm vào vầng hắc nhật đang treo lơ lửng, dường như đang rục rịch chuyển động kia, lẩm bẩm thành tiếng.

"Rốt cuộc là sắp biến thành cái gì vậy..."

Nhưng câu hỏi này, đã không còn ai có thể trả lời anh nữa rồi.

Một lát sau, anh nhớ tới lão ẩu to béo cũng bị sóng xung kích của vụ nổ thổi bay giống mình, đến giờ vẫn chưa rõ tung tích, không còn chút động tĩnh nào.

"...Apfel."

Xẹt xẹt——

Lôi quang lóe lên, Carlos lại nhảy lên đầu một bức tường gãy gần đó, miệng phả ra hơi trắng, đưa mắt nhìn quanh, cố gắng tìm kiếm bóng dáng của vị Giáo Tông Kỵ Sĩ già trong đống phế tích hỗn độn.

Tuy nhiên, đập vào mắt chỉ toàn là những bức tường đổ nát của sự phá hủy và diệt vong.

Anh không tìm thấy bóng dáng của lão ẩu.

Nhưng lại nhìn thấy cách đó không xa về phía tây thị trấn, dòng lũ kim giáp đang ầm ầm tràn tới.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!