Ta Đến Từ Vực Sâu, Hôm Nay Cũng Phải Cứu Lấy Nhân Loại

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2259

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 72

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 67

Tập 2: Thiếu Nữ và Cô nhi viện Cataloma - Chương 88: Khúc tự sự

Cô gái rất hiền lành... ư?

Tôi nhớ phu nhân từng nói với tôi. Trước đây tôi rất nghịch ngợm, thường chỉ cần không để ý một chút là không biết đã chạy đi đâu, lúc về thì tóc tai rối bù... Nhưng giờ xem ra, không giống như tôi nghĩ, không phải là đi đâu đó gây rối.

Quay đầu lại, tôi nhìn gương mặt xinh đẹp của cô gái, vẻ mặt vừa thận trọng vừa ngập ngừng, như thể đang lo lắng lời nói của cô ấy sẽ chỉ khiến tôi thêm buồn bã, nhưng lại không thể không nói ra, khiến tôi cảm thấy rất đáng yêu.

“Nhưng sau đó... không biết từ lúc nào, cô ấy không đến nữa... Ban đầu tôi cứ nghĩ là cô ấy quá bận... Tôi biết giới quý tộc có rất nhiều quy tắc, cũng có nhiều chuyện tôi không hiểu, trong lòng thậm chí còn lo lắng, không biết có phải chuyện cô ấy làm việc ở đây đã bị trưởng bối trong nhà phát hiện, không cho phép cô ấy qua lại với chúng tôi nữa, có bị cấm túc hay không... Sau đó mấy tháng liền, tôi không gặp lại cô ấy nữa.”

Nói đến đây, ánh mắt cô gái chợt buồn hẳn đi.

“...Nhưng cô ấy thật sự rất thích ăn bánh ngọt Osmilu. Tôi bèn nghĩ hay là mang một ít qua cho cô ấy, có chút sợ hãi, nhưng vẫn đi... đến tòa lâu đài đó, tôi mới biết cô ấy đã mất tích rồi.”

“Tôi không biết đã xảy ra chuyện gì... Cô ấy chẳng nói gì với tôi cả, đột nhiên biến mất... Có phải bị kẻ xấu bắt cóc rồi không, cô ấy ở trong tòa lâu đài lớn như vậy, nhà chắc chắn có rất nhiều tài sản, người lại ngây thơ như thế, chắc chắn sẽ bị kẻ xấu nhắm đến, tôi đã nhắc nhở cô ấy rồi... Cô ấy có thể sẽ... ba năm rồi tôi không gặp lại cô ấy, một người tốt như vậy, tại sao lại phải gặp phải chuyện như vậy chứ... Bánh ngọt tôi còn chưa kịp mang cho cô ấy...”

Nói đến cuối, giọng cô gái không kìm được mà bắt đầu run rẩy, khóe mắt hơi hoe đỏ, như thể đang nói với tôi rằng, cô ấy và Peilor chắc chắn đã từng có một mối gắn bó rất sâu đậm.

Nhưng thứ trân quý ấy, tôi lại chẳng còn nhớ nữa.

Sau đó cô ấy mỉm cười.

“Xin lỗi nhé, đã nói với cô nhiều như vậy, thật sự là không nhịn được, cô và cô ấy giống hệt nhau... Cô... cô có muốn ăn bánh ngọt Osmilu không?”

Nhìn gương mặt chân thành của cô ấy, tôi gật đầu.

“Muốn.”

“Được, xin chờ một lát.”

Cô gái quay người lấy một khay bánh ngọt Osmilu từ trong tủ ra, đổ hết vào một túi giấy da bò, cũng không cân mà đưa thẳng cho tôi.

“Đủ không? Chừng này.”

“Đủ rồi, bao nhiêu kim tệ?”

“Kim tệ...” Nghe tôi hỏi, cô gái có chút buồn cười, “Đây là tôi tặng cô đó, không cần trả tiền đâu.”

Tôi nhíu mày.

“Phải trả chứ, cô cân đi.”

Cô gái nhẹ nhàng lắc đầu, thái độ dứt khoát.

“Không cần đâu... coi như là quà cảm ơn vì cô đã nghe tôi nói nhiều như vậy, yên tâm, ông nội sẽ không mắng tôi đâu.”

Tôi nghiêng đầu nghĩ một lát.

“...Vậy được rồi.”

Đưa tay nhận lấy túi giấy da bò, lúc quay người định rời đi, ánh mắt tôi vô thức nhìn quanh tiệm một vòng.

Trong không gian ấm cúng, thoang thoảng mùi bơ sữa đậm đà.

Trên dãy ghế trong tiệm, lác đác có vài vị khách không hẳn là khách đang ngồi. Trang phục của họ không mấy tươm tất, thậm chí có phần tồi tàn, dáng vẻ phong trần hoàn toàn không hợp với không gian tinh tế của tiệm, hơn nữa gần như không ai mua gì cả, chỉ ngồi đó nghỉ ngơi.

Nhưng cô gái không đuổi họ đi, có lẽ cô hiểu rằng, những người hôm nay vẫn chỉ có thể ngồi một mình ở đây, phần lớn đều có những câu chuyện buồn.

Trong thoáng chốc, trong tiệm chợt ồn ào.

Tôi dường như thấy một bóng hình nhỏ nhắn, tay bưng đĩa đi tới đi lui giữa đám đông, hối hả qua lại giữa bàn ghế và quầy trước, vạt chiếc váy nhỏ màu trắng khẽ lay động theo từng bước chân, mái tóc đuôi ngựa buộc cao được giấu trong chiếc mũ nồi ca rô đen, vài sợi tóc rối nghịch ngợm chui ra ngoài.

“Chào ngài, đây là món tráng miệng của ngài, mời dùng ạ...”

“...Một cân sữa đông mang đi ạ? Vâng, xin chờ một lát...”

Dáng vẻ cô gái trông thật sự có chút vụng về, rõ ràng là chưa từng có kinh nghiệm phục vụ người khác, có vài lần vì quá vội, suýt chút nữa đã làm rơi bánh ngọt trên đĩa xuống đất, nhưng khách hàng lại không hề quát mắng cô, mọi người dường như đều biết cô là ai, chỉ nhìn cô, nụ cười trên mặt hiền hòa ấm áp.

Chạy qua lại vài lần, cô gái có lẽ hơi mệt, bèn trốn vào một góc lau mồ hôi trán, còn chưa kịp vuốt lại mấy sợi tóc vểnh cao trên trán, đã có người gọi cô.

“Tiểu thư Peilor, tôi muốn uống nước, phiền cô nhé.”

“Cả ở đây nữa! Tiểu thư Peilor...”

“Đến đây đến đây...”

“Tiểu thư Peilor, có mệt không?”

Cô gái dừng lại lắc đầu, mỉm cười ngọt ngào với người hỏi.

“Không mệt.”

Rồi lại nhanh chóng chạy đi.

Bóng hình cô biến mất ở phía xa, tựa như một giấc mộng Nam Kha.

Khóe miệng tôi cong lên, tâm trạng vốn khó chịu đã sớm trở lại bình yên.

Thật tốt, thì ra trước đây mình là một người như vậy.

Đi đến cửa, tôi lấy một đồng kim tệ từ túi tiền bên hông, thuận tay đặt lên chiếc bàn bên cạnh.

“Hôm nay, tôi không giúp gì cả.”

Nên phải trả tiền, ý này cô ấy hiểu mà phải không.

Một lát sau, từ phía sau truyền đến giọng nói có phần xúc động của cô gái.

“Cô... cô thật sự là, tiểu thư Peilor... cô đợi đã!”

Tôi dừng bước, quay đầu lại nhìn đôi đồng tử khẽ run của cô ấy.

“Tôi phải đi rồi.”

“Cô, cô đã đi đâu suốt ba năm qua... Cô... tôi đã lén khóc trong chăn đó, khóc mấy lần rồi...”

Tôi nghiêng đầu.

“Tôi không sao. Tôi phải đến, Trật Tự Vương Thành.”

“...Vậy cô còn quay lại đây không? Quay lại nơi này...”

“Có chứ, nhà tôi ở đây mà... đi nhé.”

Vẫy tay với cô ấy, tôi bước ra khỏi tiệm, băng qua đường, trở lại xe.

“Sao lâu thế?” Carlos cụp mắt, trông có vẻ uể oải, câu này cũng chỉ là thuận miệng hỏi.

Tôi cắn móng tay nghĩ một lát.

“Xử lý, vướng mắc tình cảm.” Rồi vỗ một cái lên mặt Carlos, “Nhưng mà, không liên quan đến anh.”

Không hề dùng sức, Carlos đương nhiên không thấy đau, anh xoa xoa má.

“Cuối cùng cũng không dùng từ 「mông」 nữa.”

“Mắc mớ gì tới anh.”

“......”

Bánh xe Giác Mã Xa lại lăn bánh.

Tôi thấy cô gái đuổi theo ra, cô đứng bên đường, vừa nhảy vừa vẫy tay với tôi.

“Đi đường cẩn thận nhé...!”

Bóng hình ấy chao đảo trong bão tuyết, mờ ảo.

Hàn Đông Chi Thành, kỳ quan của thế giới này, có rất nhiều người quan tâm tôi, yêu thương tôi như vậy.

Dù trong số họ có những gương mặt tôi không còn nhớ, dù ký ức đã theo gió bay đi, dù tôi không còn là tôi nữa.

Trong tương lai không xa, có lẽ tôi sẽ gặp lại họ, có lẽ sẽ không bao giờ, nhưng tôi biết, họ vẫn đang sống tốt ở đây, an cư lạc nghiệp.

Sự yên bình này, không một ai được phép phá vỡ.

Nơi đây là nhà của tôi.

Dù là Vực Sâu, hay chiến tranh, bất kể xảy ra chuyện gì, tôi tuyệt đối không cho phép tình cảnh ở ngôi làng nhỏ đó lặp lại.