Ta Đến Từ Vực Sâu, Hôm Nay Cũng Phải Cứu Lấy Nhân Loại

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2259

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 72

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 67

Tập 3: Thiếu Nữ và Huyễn Diệt Vực Sâu - Chương 119: Ánh Sáng và Bóng Tối (16)

Thân hình xoay một vòng giữa không trung, tôi dang rộng đôi cánh rồi lơ lửng, đưa mắt nhìn quanh bốn phía.

Cuộc tàn sát đẫm máu, trận giao tranh nguyên thủy nhất tựa dã thú, không một khắc nào ngừng diễn ra. Những con phố gần khu Bắc của Vương Thành, phóng tầm mắt đã thấy xác chết ngổn ngang khắp nơi, mùi tanh tưởi nồng nặc xộc lên đến buồn nôn. Từng làn khói sáng màu xanh trắng không ngừng từ một con hẻm nào đó bên dưới vụt vào tầm mắt, bay vút lên cao, lướt về phía bầu trời ở phương Nam của thành phố.

Tôi không nhìn thấy Ilyush... hay đúng hơn là con quái vật do Ilyush hóa thành, tôi không thấy nó ở đâu cả. Nhưng tôi biết rất rõ, những làn khói sáng này nhất định đang đuổi theo nó.

Phải đuổi theo!

Trong lòng tức khắc đưa ra quyết định, Diễm Dực sau lưng đập mạnh, cuồng phong cuốn lấy thân thể tôi lướt qua thành phố, lần theo hướng những làn khói sáng bay đi, lao nhanh về phía Nam.

VÙ VÙ VÙ—

Tiếng gió gào thét bên tai.

Với tốc độ dốc toàn lực, nhanh như điện xẹt khiến mọi vật trước mắt hóa thành một vệt mờ, những dãy nhà cửa san sát bên dưới thành phố không ngừng hiện ra rồi lại vụt biến sau lưng trong nháy mắt. Bộ tu sĩ bào rộng thùng thình trên người, dưới sức ép của luồng gió mạnh trở nên nặng trĩu như đeo chì, cổ áo rộng tuột khỏi vai, tôi vội dùng tay trái nắm chặt vạt áo trước ngực, nín thở nheo mắt lại.

Trên bầu trời cách phía trước khoảng một trăm mét, vô số làn khói sáng màu xanh trắng lại lần nữa tụ lại, tạo thành một vòng xoáy ánh sáng khổng lồ, nối đuôi nhau mà bị hút vào một hố đen không đáy. Trung tâm của dòng chảy ánh sáng, ngoài làn Tử Yên lượn lờ ra, dường như chẳng có gì cả.

Nhưng con bé ở ngay đó, tôi có thể cảm nhận được.

Giờ phút này, Ilyush đã không còn che giấu hơi thở của mình nữa, mà đang ngang nhiên nuốt chửng những làn khói sinh mệnh tựa như linh hồn kia.

Tôi siết chặt nắm đấm.

...Đuổi theo!

ẦM—

Hắc Hỏa hừng hực bùng cháy sau lưng, mang theo khí thế như muốn thiêu trời đốt đất, đẩy bóng hình nhỏ bé của tôi luồn lách giữa vô số làn khói sáng, như một mũi tên sắc bén bay về phía trung tâm nơi những làn khói sáng tụ lại, tiếng "BĂNG BĂNG BĂNG BĂNG" nổ vang tựa sóng xung kích, truyền đến từ vạt áo đang tung bay phần phật.

Tôi càng nắm chặt vạt áo trước ngực hơn, đồng thời đưa cánh tay phải ra sau, lòng bàn tay mở ra, sương băng đậm đặc tuôn ra từng luồng, từng luồng, đan xen với tàn lửa bay lả tả phía sau, kéo thành một vệt đuôi dài rực rỡ, giúp tốc độ lại tăng thêm một bậc.

Tám mươi mét... năm mươi... gần rồi...

Xoẹt.

Bất chợt, tôi nghe thấy tiếng vải bị xé rách.

!

Hình như là bộ tu sĩ bào của mình... Chết tiệt...

Đừng đùa chứ, bên trong tôi chẳng mặc gì cả!

Nhận ra điều này ngay lập tức, tay tôi bất giác run lên, tim đập thót một cái, cũng chẳng nhìn được là rách ở đâu, mà giảm tốc thì càng không kịp nữa, trong nháy mắt, trung tâm của những làn khói sáng đã hiện ngay trước mắt.

...Mặc kệ tất cả!

Trong lòng quyết đoán, tôi nghiến chặt răng, ánh sáng xanh thẳm từ lòng bàn tay phải bùng lên rực rỡ, sương trắng đậm đặc bao phủ nửa người tôi và cả bầu trời trong khoảnh khắc, luồng khí lạnh hoành hành trong không khí, tiếng tinh thể băng nứt vỡ dồn dập nhất thời át cả tiếng lửa cháy lách tách, tựa như cả thế giới chìm trong một màu trắng xóa của băng giá.

Tôi do dự trong thoáng chốc.

Đôi mắt đen láy trong veo, giữa trời băng tuyết lất phất, hàng mi khẽ rung động.

Diễm Dực vỗ ngược lại, giảm tốc.

Giây tiếp theo, tôi giơ tay phải lên, năm ngón siết lại thành quyền, toàn lực đánh một cú đấm thẳng vào trung tâm của luồng sáng khói.

“A a a a!”

BÙM BÙM BÙM BÙM—!!!

Luồng khí lạnh buốt cùng băng sương dày đặc, như một con rồng hung mãnh mang theo tiếng gió rít chói tai, gào thét xuyên qua trung tâm của những làn khói sáng, dòng băng cuồn cuộn khổng lồ phun ra từ trên không trung của thành phố, bắn về phía chân trời xa xăm, bao phủ vô số làn khói sáng màu xanh trắng vào bên trong—dĩ nhiên những làn khói sáng không thể bị đóng băng, nhưng dần dần, sương trắng và băng giá ngưng kết, đã vẽ nên hình hài của con quái vật ở trung tâm.

Quả nhiên, giống như mình nghĩ!

Ilyush không thể biến mất vào hư không, cô bé chỉ dùng một loại sức mạnh giống như ảo giác để che giấu... hoặc đánh lừa giác quan, khiến tôi không thể nhìn thấy, cũng không thể cảm nhận được cô bé, nhưng những làn khói sáng này lại không thể nói dối.

Cô bé vẫn chưa làm được... hay nói đúng hơn, với trạng thái hiện tại, cô bé đã không muốn hao tổn tâm sức để che giấu những thứ này nữa.

Dù thế nào đi nữa, tôi đã tìm được em rồi!

“Dừng lại đi, Ilyush!” Tôi hét lớn.

RẮC RẮC RẮC RẮC...

Giữa màn sương băng mịt mù, băng giá nhanh chóng lan ra, tiếng đóng băng liên miên không dứt truyền đến từ trên người con quái vật “vô hình”. Bóng hình đen kịt lặng lẽ hiện ra giữa màn sương trắng. Đôi cánh rung lên với tần số cao, bộ hàm lớn trên miệng phát ra tiếng kêu rít chói tai “HÚ U U U—”, cơn cuồng phong gầm thét ập đến cùng với âm thanh đó, cả người tôi run lên, vội ngậm miệng, nhắm chặt mắt lại.

Thân hình đang bay giữa không trung mất thăng bằng nghiêm trọng, sự chao đảo dữ dội khiến tôi mấy lần suýt nữa thì cắm đầu xuống đất, chỉ đành liều mạng đập Diễm Dực, lộn mấy vòng trên không mới miễn cưỡng ổn định lại được, tốc độ cũng vì thế mà khựng lại, tôi lơ lửng tại chỗ, nhăn mặt lấy tay ngoáy ngoáy tai.

“Hít—”

Màng nhĩ hơi đau, đầu óc ong ong, hoa mắt chóng mặt. Tiếng gầm rú đó dường như không chỉ là âm thanh, mà còn xen lẫn sức mạnh tựa như tấn công tinh thần.

Đầu càng đau hơn...

Sương giá mịt mù như tuyết mùa đông rơi xuống trước mắt.

Tôi gắng sức lắc lắc đầu.

Ở phía trước, con quái vật được vô số làn khói sáng bao quanh, cơ thể gần như bị băng giá bao phủ quá nửa, đang lướt đi xa dần, tốc độ cực nhanh, chẳng mấy chốc đã cách tôi mấy chục mét.

Chỉ đến mức này, quả nhiên không được sao...

Tôi không còn để ý đến sự khó chịu của cơ thể nữa, điên cuồng đập Diễm Dực lại lướt đi.

VÙ VÙ VÙ VÙ—

Gió mạnh thổi rát cả má, cảm giác như da thịt sắp bị xé toạc ra. Cùng với tốc độ tăng lên, bộ tu sĩ bào đang bay phần phật trên người lại vang lên mấy tiếng vải lụa bị xé rách, một chiếc giày da nhỏ đã không biết bay đi đâu mất, tôi vội vòng hai tay ôm lấy ngực và bụng, giữ chặt áo rồi liên tục tăng tốc, tiếp tục rút ngắn khoảng cách với con quái vật.

Đã bay xa nhà thờ bao nhiêu, tôi sớm đã không còn biết nữa.

Trên những con phố bên dưới cũng đã không còn bóng dáng của Vương Thành Thủ Bị, chỉ thỉnh thoảng có những mảng thi thể binh lính lướt qua tầm mắt, những con giác mã đã chết lặng lẽ nằm bên đường, đôi khi nhìn thấy những người dân thường quần áo xộc xệch, họ ngẩng đầu lên một cách vô hồn, nhìn tôi gào thét bay qua trên không, tiếng la hét kinh hãi vang lên không ngớt, vẻ kinh hoàng trên mặt còn chưa kịp thành hình, giây tiếp theo đã bị tôi bỏ lại phía sau.

Thành phố đã không còn vẻ phồn hoa ngày trước.

Và kẻ đầu sỏ gây ra tất cả những chuyện này, lại không phải là con quái vật đến từ Vực Sâu.

Chuyện này thật là...

Vô số dãy nhà từ bên dưới nhanh chóng lùi lại, tôi đã dốc hết sức thúc giục Hắc Hỏa bay là là trên không, khoảng cách với con quái vật nhanh chóng được rút ngắn. Một lát sau, con quái vật khổng lồ vừa giống bướm vừa giống ngài kia, đã ở trong gang tấc.

“Ilyu—ực—”

Vừa mở miệng, gió mạnh đã lùa vào cổ họng, khiến tôi khó chịu đến mức hụt hơi, lời định nói ra bị nuốt ngược trở lại.

Nhưng giao tiếp dường như cũng vô dụng rồi.

Tôi phải dùng biện pháp cưỡng chế, tìm cách khiến cô bé dừng lại trước đã...

Nhận ra điều này, tôi buông hai tay đang ôm ra, duỗi thẳng hai tay ngang hông, Băng Sương Trật Tự được thúc đẩy đến cực hạn, ánh sáng xanh chói lòa từ toàn thân đột ngột bung nở, tôi nín một hơi, hai tay như mưa rền gió dữ liên tục vung về phía trước.

BÙM BÙM BÙM BÙM—!!!

Vô số viên đạn băng lớn bằng nắm tay đập vào chân sau, bụng và cánh của con quái vật, bão băng dày đặc từ thân hình đồ sộ của nó nổ tung, tựa như từng đóa pháo hoa băng giá lộng lẫy đang bung nở, nhiệt độ trong không khí giảm mạnh, khí lạnh buốt bắn tung tóe trước mắt, giữa màn sương giá, tôi lờ mờ thấy con quái vật loạng choạng trong giây lát.

Cơ hội!

Giây tiếp theo, sương mù cực lạnh cuốn theo gió mạnh gào thét từ sau chân tuôn ra, Diễm Dực sau lưng đập mạnh, trong nháy mắt lưỡi lửa đen kịt bao trùm toàn thân tôi, thân hình xuyên qua luồng khí hỗn loạn phía trước, lao nhanh đến phía trên con quái vật, nhảy lên lưng nó, tóm lấy hai cái râu dựng đứng trên đỉnh đầu.

“HÚ U U U—”

Con quái vật bắt đầu giãy giụa dữ dội, thân hình lắc lư kịch liệt, hướng bay đột ngột chúc xuống, vội vã muốn hất tôi khỏi người. Tôi đứng không vững, bèn ngồi phịch xuống khoảng “cổ” nối giữa đầu và ngực của con quái vật, hai chân kẹp chặt, túm lấy cặp râu cố hết sức ép thấp người xuống, khẽ thở ra một hơi.

Ilyush, xin lỗi em nhé... ráng chịu một chút thôi.

Ánh sáng xanh bừng lên trong con ngươi.

ẦM!

Băng giá ngập trời đột ngột bùng nổ từ cơ thể tôi, sương trắng đậm đặc như vật chất, nhấn chìm con quái vật và tất cả mọi thứ trước mắt.