Ta chỉ là Tiểu Long Nương, Long Kỵ Sĩ tránh xa ta ra!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

99 880

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1090 15368

Bản Rhapsody của hình nhân

(Đang ra)

Bản Rhapsody của hình nhân

オーメル

--Chúng ta, trung thành tuyệt đối--Vào ngày 1 tháng 1 năm 2067, thế giới bị đẩy vào địa ngục.Năm cánh cổng không gian mở ra trên khắp thế giới.

271 2011

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

435 1926

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

16 19

Tập 03 - Chương 90: Suy nghĩ của em?

Chương 90: Suy nghĩ của em?

Trước sự thúc giục của Fafnir, trên trán Zora bất giác toát ra mồ hôi lạnh.

Đúng như những gì Fafnir phỏng đoán, cô nàng "Zora" này chính là do Xia cải trang thành.

Chỉ có điều, đánh chết cô cũng không ngờ rằng lớp ngụy trang của mình lại bị Fafnir nhìn thấu dễ dàng như vậy.

Đối với một siêu trộm mà nói, đây quả thực là một cú sốc trời giáng.

Hơn nữa, Abel cũng đâu phải kẻ ngốc. Thấy "Zora" mãi không chịu nghe điện thoại, hắn cũng đã để lộ vẻ nghi ngờ.

Ngày thường, con nhỏ Xia kia cũng hay cải trang thành Zora hoặc em gái hắn để trêu chọc hắn, thế nên gặp phải tình huống này, chàng thợ săn khó mà không liên tưởng ngay đến Xia.

Thấy lớp vỏ bọc của mình sắp không diễn tiếp được nữa, "Zora" đành ngậm ngùi tháo mũ trùm đầu xuống, để lộ ra gương mặt thật. Mái tóc trắng ban nãy giờ đã biến thành một con mèo đen màn hình phẳng.

"Hóa ra là Xia, con mèo gợi đòn này à?!"

Sau khi tháo mũ trùm, Xia phồng má, bất mãn nói:

"Ra ngoài chơi mà cũng không gọi người ta đi cùng, khó trách làm người ta nghi ngờ không biết có phải anh trốn đi chỗ nào đú đởn không đấy?"

Sự xuất hiện của Xia quả thực khiến rất nhiều người bất ngờ.

Thậm chí ngay cả Claudia đang nấp ngoài cửa sổ cũng không khỏi cảm thấy một thoáng kinh ngạc.

Claudia biết rõ Xia không phải là tộc Mèo Đêm (Dark Night Cat) thuần chủng, nên ban ngày con bé sẽ có tóc đen, còn ban đêm mới chuyển sang tóc trắng.

Nhưng mà... cái sự phát triển cơ thể của đứa trẻ này, chẳng phải là có hơi "khiêm tốn" quá mức rồi sao?

Nếu không phải nhìn thấy mái tóc đen trên đầu Xia, Claudia còn chẳng dám xác nhận đó là con gái lớn của mình, thậm chí còn nghi ngờ không biết có phải Zora đi nhuộm tóc đen hay không.

Sau đó, Claudia cúi xuống nhìn bộ ngực "nghèo nàn" của chính mình, trong lòng không khỏi suy tư.

Chẳng lẽ Xia thừa hưởng huyết mạch Thụ Yêu của mình sao?

Còn nữa, về thân phận của chàng thợ săn kia, Claudia cũng biết. Đó chính là Hoàng tử của Đế quốc Thất Lạc, Điện hạ Abel. Và nhìn mối quan hệ giữa cậu ta với Xia, dường như... là bạn trai bạn gái?

Hèn gì Fafnir lại bảo cả hai đứa con gái của bà đều sống rất tốt, hóa ra là như vậy.

Sau khi xác nhận hai cô con gái của mình không phải chịu bất công gì, tảng đá lớn trong lòng Claudia cuối cùng cũng được trút bỏ.

Nhưng ngay khi bà định rời đi, lại nghe thấy Fafnir mở lời hỏi Xia.

"Xia này, em..." Để tránh lặp lại tình huống xấu hổ khi nói chuyện với Zora lúc trước, lần này Fafnir suy nghĩ thật kỹ rồi mới trịnh trọng hỏi: "Mẹ em có phải đi lạc mất rồi không?"

"..."

Vừa nghe câu này, đừng nói là Xia, cả bốn người có mặt tại hiện trường trừ Fafnir ra đều câm nín.

Tuy biết Fafnir không có ác ý, nhưng câu hỏi này nghe sao mà nó cứ sai sai thế nào ấy nhỉ?

Cũng may Xia không quá so đo, cô nàng chỉ gật đầu, đáp:

"Đúng vậy, lúc em bốn tuổi thì gia đình tan đàn xẻ nghé rồi. Đến tận bây giờ, em vẫn chưa từng gặp lại mẹ ruột của mình."

Trước phản ứng bình thản này của Xia, Fafnir lập tức cảm thấy có hy vọng.

Tuy phản ứng không quá kịch liệt, nhưng so với sự chán ghét trong ánh mắt của Zora, thì thái độ của Xia có thể nói là khá khẩm hơn rất nhiều.

Thế là Fafnir quyết định thừa thắng xông lên, hỏi tiếp:

"Nếu, chị nói là nếu nhé, giả sử Xia có thể gặp lại mẹ mình, thì em sẽ có suy nghĩ gì?"

Fafnir vừa dứt lời, trái tim của Claudia đang trốn đằng xa lập tức treo ngược lên tận cổ họng.

Bà biết Zora rất ghét mình, nhưng... biết đâu đấy Xia lại không như thế thì sao?

Trong sự chờ đợi mòn mỏi, Xia lại rơi vào trầm tư. Cô nàng xòe tay ra, bấm bấm đốt ngón tay như đang tính toán con số gì đó.

Hành động này làm Fafnir hơi sốt ruột. Cô liếc nhìn về phía bụi cỏ ngoài cửa sổ nơi Claudia đang trốn, rồi thúc giục:

"Vậy, câu trả lời của Xia là gì nào?"

Xia hạ bàn tay nhỏ bé của mình xuống, sau đó túm lấy vai Fafnir, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc nói: "Nếu thật sự gặp lại, thì với tư cách là một người mẹ... bà ấy thanh toán tiền cấp dưỡng mười mấy năm nay cho em là điều nên làm đúng không?"

Nghe câu trả lời này của Xia, Fafnir ngớ người luôn. Cô hoàn toàn không rõ câu trả lời này là đúng hay sai, cũng chẳng hiểu nổi thái độ của Xia đối với Claudia là như thế nào.

Nhưng Alte, người có EQ cao hơn một chút, lại hiểu ra vấn đề.

Anh ghé sát vào tai Fafnir, thì thầm:

"Phát ngôn của Xia nghe thì có vẻ rất bựa, rất hám tiền, nhưng thực ra đây được coi là sự thừa nhận rằng cô bé sẵn sàng chấp nhận sự thật mẹ mình vẫn còn sống."

"Hóa ra là vậy à..."

Quả nhiên đúng như lời Claudia nói, Xia là một đứa trẻ rất trưởng thành và lý trí. Cô bé phân biệt được đúng sai, cũng hiểu rõ ai mới là kẻ đầu têu gây ra mọi chuyện.

Chuyện năm xưa là do Claudia thua kiện, buộc phải giao cô bé và Zora cho gã cha ruột cặn bã kia.

Cho nên Xia tự nhiên cũng hiểu được chuyện bị bỏ rơi là tình thế bắt buộc, lực bất tòng tâm.

Hơn nữa, người bị tổn thương là cả ba mẹ con, chứ không chỉ riêng mình cô bé và em gái.

"Vậy tại sao chị Fafnir lại hỏi chuyện này thế?"

"Cái này..."

Fafnir nhất thời cứng họng. Cô đưa mắt nhìn về phía Claudia ngoài cửa sổ, ánh mắt cầu khẩn như muốn trưng cầu ý kiến của đối phương.

Nhưng người kia lại lau khóe mắt, rồi lắc đầu, ra hiệu cho Fafnir đừng nói.

"Không có gì, chị chỉ tò mò hỏi chút thôi."

Lời nói dối của Fafnir quá vụng về. Đối với một siêu trộm như Xia, chỉ liếc qua một cái là biết ngay cô nàng đang giấu giếm điều gì đó.

Và thứ bị che giấu kia, rất có khả năng chính là mẹ ruột của mình chứ gì nữa?

Hơn nữa, nếu cô đoán không lầm... thì người đó hẳn đang ở trong bụi cỏ đối diện cửa sổ kia.

Bởi vì nãy giờ con rồng hikikomori này cứ chốc chốc lại nhìn ra cửa sổ, tâm tư đúng là chẳng giấu được chút nào.

Nghĩ đến đây, Xia giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, nói:

"Ái chà chà ~ Cái trận pháp dịch chuyển này làm em chóng mặt hoa mắt quá, em ra ngoài hít thở không khí chút đây."

"Hả?" Abel nghe vậy liền đặt tay lên trán Xia, lo lắng nói: "Không phải là bị sốt rồi chứ?"

"Không có không có, chỉ hơi say dịch chuyển trận chút thôi, ra ngoài hít thở tý là khỏe ngay ấy mà."

Nói xong, Xia ôm đầu bước ra khỏi phòng tiếp khách một cách vô cùng tự nhiên. Fafnir thấy thế, dường như cũng hiểu ra điều gì, bèn nói:

"Anh à, em đi xem tình hình của Xia thế nào, tiện thể chăm sóc con bé luôn nhé!"

Thế là, con rồng bạc tốt bụng nhưng mê ở nhà này cũng lật đật chạy theo sau.

Trong phòng tiếp khách chỉ còn lại Alte và Abel tiếp tục thảo luận về vấn đề truyền thừa của Thụ Tinh Quốc.

Đợi đến khi Fafnir đuổi kịp Xia, cô phát hiện con mèo đen này đã tìm thấy vị trí của Claudia.

Hai mẹ con cứ thế đứng trân trân nhìn nhau giữa sân vườn.

Fafnir thấy vậy vội vàng nấp đi để quan sát tình hình.

Chỉ là nhìn cái tình cảnh này... sao bầu không khí có vẻ hơi sai sai thế nhỉ?

Sau một hồi đối mắt, Xia cuối cùng cũng mở miệng nói:

"Đã bao nhiêu năm trôi qua rồi, bà vẫn trước sau như một, chẳng thay đổi chút nào cả... Nhưng mà này, nhìn một cái rồi định bỏ đi luôn, như thế có phải là hơi không nể mặt nhau quá không?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!