Ta chỉ là Tiểu Long Nương, Long Kỵ Sĩ tránh xa ta ra!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

99 880

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1090 15368

Bản Rhapsody của hình nhân

(Đang ra)

Bản Rhapsody của hình nhân

オーメル

--Chúng ta, trung thành tuyệt đối--Vào ngày 1 tháng 1 năm 2067, thế giới bị đẩy vào địa ngục.Năm cánh cổng không gian mở ra trên khắp thế giới.

271 2011

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

435 1926

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

16 19

Tập 03 - Chương 80: Cảm ơn bằng lời là được rồi

Chương 80: Cảm ơn bằng lời là được rồi

Một loại thuốc quý giá đến mức này, Alte đời nào dám tùy tiện nhận lấy. Nếu không thì có khác gì nhận hối lộ đâu chứ?

Phải làm rõ xem Edith muốn cái gì mới được.

Alte đẩy viên thuốc về phía đối phương, nói:

"Xin lỗi, thứ này tôi không thể nhận."

"Tại sao vậy?"

Edith dường như không hiểu lắm. Theo quan điểm của cô, đối với nhân loại, trường sinh bất lão phải là một sự cám dỗ cực lớn mới đúng.

Ngay cả cô nàng Fafnir ở bên kia còn đang nhìn chằm chằm vào Mắt Phượng Hoàng với vẻ thèm thuồng nhỏ dãi, tại sao Alte lại không muốn nhận?

Nghĩ đến đây, Edith tiếp tục thuyết phục:

"Đoàn trưởng Alte, ngài phải biết rằng ngài không chỉ có một mình. Nếu uống thuốc này, ngài có thể mãi mãi bầu bạn bên cạnh thiếu nữ mình yêu thương, không để cô ấy phải chứng kiến cảnh ngài già đi từng chút một, và cuối cùng là bi kịch 'tuổi già sức yếu' mà qua đời."

Thực ra cho dù là người khác đưa thuốc này, Alte cũng sẽ không nhận. Đối với một Kỵ sĩ Rồng, "không lấy một cái kim sợi chỉ của dân chúng" là phẩm hạnh nghề nghiệp tối thiểu.

Alte đương nhiên tuân thủ tôn chỉ này, nên từ chối là chuyện bình thường như cân đường hộp sữa.

"Tôi biết," Alte bình tĩnh đáp: "Nhưng tôi muốn có được thứ này thông qua một giao dịch hợp lý và chính đáng hơn."

Ý ngoài lời của Alte rất rõ ràng: hoặc là ra giá, hoặc là thuê tôi, nhưng dù là cách nào thì cậu cũng muốn lột trần lớp bí mật mà Edith đang giấu trong lòng.

Đối mặt với sự kiên quyết của Alte, Edith có chút khó chịu, nhưng cuối cùng vẫn thở dài, nói ra nguyện vọng thật sự:

"Tôi hy vọng... Alte, ngài có thể bảo vệ mầm mống hỏa chủng của Vương quốc Tinh Linh Cây."

Nghe vậy, Fafnir đang ngồi cạnh Alte liền rơi vào trầm tư.

Cô từng tìm hiểu qua yêu cầu của Zora đối với Vương quốc Tinh Linh Cây, có thể nói là cực kỳ khắt khe (đúng chất gian thương). Đế quốc Thất Lạc sẽ không đời nào làm từ thiện không công. Sau khi giữ được thành Gran, Đế quốc sẽ biến Vương quốc Tinh Linh Cây thành một tỉnh trực thuộc để quản lý.

Vì vậy giao dịch này đối với Edith là không thể chấp nhận được. Cô hy vọng giữ được chủ quyền quốc gia hơn, nhưng tình thế bắt buộc, cô cũng "lực bất tòng tâm".

Chỉ có thể chọn nước đi là cầu xin Alte giúp đỡ.

Có lẽ Edith đã tìm hiểu về giao tình "anh em cây khế" giữa Alte và Hoàng tử Abel nên mới chọn thực hiện chuyến giao dịch này với cậu.

"Xin lỗi, chuyện này tôi không thể làm chủ được."

Alte lắc đầu từ chối, nhưng Edith lại tỏ ra vô cùng cứng rắn:

"Không, Đoàn trưởng Alte, tôi biết chuyện này ngài giúp được. Quan hệ của ngài và Hoàng tử Abel rất cứng, đối phương lại là Hoàng tử 'hàng auth' của Đế quốc Thất Lạc, chỉ cần một câu nói của ngài là có thể giữ được hỏa chủng của Vương quốc Tinh Linh Cây..."

Càng nói, nội tâm Edith càng giằng xé dữ dội: "Đế quốc Thất Lạc bài ngoại rất kinh khủng, nếu tộc Thụ Yêu chúng tôi sáp nhập vào lãnh thổ Đế quốc, kết cục so với đám Thú tộc cũng chẳng khá hơn là bao. Vì thần dân của tôi, tôi nguyện ý trả giá tất cả."

Nói xong, Nữ hoàng Thụ Yêu tháo chiếc vương miện lá cây trên đầu xuống, cúi đầu, cắn chặt môi, giọng nói mang theo chút không cam lòng: "Cho dù... phải dùng tất cả mọi thứ của tôi để đổi lấy sự an toàn cho hàng chục vạn thần dân, tôi cũng cam lòng."

"Dừng lại!"

Alte vội vàng chụp lấy bàn tay đang định cởi áo của đối phương. Cái con rồng trạch nữ Fafnir còn đang lù lù ở đây này, nếu lát nữa cô nàng bùng nổ thì cậu biết làm sao?

"Tôi không cần thân xác của cô."

Mãi đến khi câu này thốt ra, Alte mới thấy ánh đỏ rực trong mắt Fafnir nhạt dần đi.

Điều này làm cậu thở phào nhẹ nhõm, mồ hôi hột muốn tuôn ra.

Cái cô Nữ hoàng Edith này, dở hơi thế nào lại đi dùng mỹ nhân kế ngay trước mặt chính thất Fafnir, đúng là chán sống mà.

"Nhưng thế lực của Vương quốc Tinh Linh Cây nhỏ bé, thứ có thể lấy ra được cũng chỉ có chừng này. Nếu Đoàn trưởng Alte ngài không chịu giúp, chúng tôi thực sự chỉ có thể chết chìm trong làn sóng chế giễu và khinh miệt mà thôi."

Đối với vị quân chủ lo nước thương dân này, Alte cũng có chút bất lực.

Cậu vốn chỉ là một Đoàn trưởng Kỵ sĩ Rồng bình thường, quyền lực tuy có, nhưng đối với việc ngoại giao chính trị giữa các quốc gia thì tiếng nói không có quá nhiều trọng lượng.

Hơn nữa cậu còn phải nghĩ cho Tổ quốc của mình. Nếu nhận đồ của đối phương rồi làm ra chuyện tổn hại lợi ích quốc gia, thì có khác gì mấy tên bán nước đâu?

Cho nên đối với món đồ này, dù Alte rất muốn (để tặng vợ), nhưng cậu vẫn không chọn gật đầu đồng ý yêu cầu của đối phương.

Thay vào đó, cậu đổi giọng, nói một cách khéo léo:

"Sau này tôi sẽ nghĩ cách để Zora sửa lại nội dung hợp tác giữa hai bên một chút. Còn đồ của cô, cô cứ giữ lấy trước đi."

"Hả?"

Edith ngẩn người. Cô không ngờ Alte lại thực sự nguyện ý giúp mình, điều này khiến cõi lòng cô dấy lên những cảm xúc khó tả, mãi không bình tĩnh được.

Ý định ban đầu là muốn lừa gạt Fafnir trở thành Rồng hộ mệnh của Vương quốc Tinh Linh Cây tự nhiên cũng tan biến sạch.

Vị Kỵ sĩ Rồng đầy tinh thần chính nghĩa này đã giúp mình đến thế, nếu mình còn cắn ngược lại đối phương một cái thì chẳng phải quá thất đức sao.

Edith tự nhận mình không phải loại người đó, bèn nói với Alte bằng giọng chân thành:

"Đoàn trưởng Alte, mỗi một người dân của Vương quốc Tinh Linh Cây sẽ không bao giờ quên ân tình của ngài. Lấy danh nghĩa Nữ hoàng Edith, tôi xin thề với Thần linh, tôi sẽ mãi mãi khắc ghi ân huệ này và luôn sẵn sàng dâng hiến tất cả cho ngài."

Đây có thể coi là lời cảm ơn cấp cao nhất (VIP pro max), nhưng câu cuối cùng lại khiến Fafnir có chút "ngứa tai".

Đôi mắt đỏ rực ẩn dưới mũ trùm đầu của cô nhìn chằm chằm vào Alte, giọng điệu u ám vang lên:

"Alte, anh được chào đón ghê nhỉ."

Chỉ một câu ngắn gọn, nhưng Alte cảm nhận được không chỉ là mùi giấm chua loét mà còn là sự chiếm hữu nồng nặc đến nghẹt thở!

"Khụ khụ!" Alte vội vàng nói với Edith: "Không cần không cần, chuyện thành rồi hãy cảm ơn, giờ tôi không dám nhận ý tốt của cô đâu."

Edith còn chưa kịp nói gì, Fafnir đã lên tiếng chặn họng:

"Nói cách khác... đợi lúc em không có mặt thì anh sẽ nhận chứ gì?"

Giọng điệu này nghe cực kỳ nguy hiểm, đôi mắt Fafnir đỏ đến mức trông có vẻ điềm báo chẳng lành chút nào.

Vị Đoàn trưởng này thật không ngờ, một kẻ vừa mới "thoát ế" chưa được bao lâu như mình lại gặp phải tình huống trớ trêu này.

Tuy chưa đến mức là Tu La Tràng đẫm máu, nhưng cũng chẳng khá hơn là bao!

Thấy thế, Alte vội vàng thanh minh:

"Không không không! Anh chỉ nhận cảm ơn bằng lời thôi! Cảm ơn bằng cơ thể thì anh kiên quyết từ chối."

Nghe Alte nói vậy, Fafnir mới hài lòng hơn một chút.

Còn Edith đứng nhìn hai người, cứ như đang xem phim hài tình cảm của một cặp đôi ngốc nghếch vậy.

Chỉ là Edith biết "Huyết Tinh Ô Uế" sẽ phóng đại dục vọng và nhu cầu sâu thẳm nhất trong lòng sinh vật, nên cô rất tò mò, tại sao dục vọng trong lòng Fafnir lại là bản thân Alte?

Hơn nữa nhìn dáng vẻ của cô ấy, dường như hoàn toàn không cho phép bất kỳ ai nhòm ngó tới Alte.

Có thể nói, nếu vừa rồi mình quá trớn thêm một chút, hoặc Alte không kìm được bản năng sinh vật, thì có lẽ mình đã bị tiễn xuống địa ngục rồi.

Tính chiếm hữu của Fafnir thực sự quá đáng sợ, thậm chí Edith dám khẳng định, nó gần như đã đạt đến cấp độ Yandere (Bệnh kiều) rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!