Chương 70: Thợ săn ghé thăm
"Yo!"
Trong lúc Alte còn đang ngẩn người, Abel đã bước ra khỏi pháp trận dịch chuyển và cất tiếng chào: "Lâu rồi không gặp nha, người anh em Alte, dạo này vẫn ổn chứ?"
Nhìn cái điệu bộ "bạn đểu" của gã thợ săn này, Alte không nhịn được mà vừa cười vừa mắng:
"Ở đó mà lâu với chả không? Mới qua có mấy ngày thôi mà?"
"Có câu nói hay lắm đấy, cái này gọi là một ngày dài tựa thiên thu, đúng không nào?"
Trong lúc Abel đang bông đùa, Alte cũng nhận ra một chuyện, đó là đi theo sau gã thợ săn này không phải cô mèo đen Xia quen thuộc, mà là... mèo trắng Zora?
Chỉ thấy cô nàng mèo trắng này đang nhìn chằm chằm hai người với ánh mắt lạnh băng, cảm giác như bị kim châm vào người vậy, cực kỳ đáng sợ.
Tuy nhiên, Abel đã quá quen với ánh mắt của Zora, hắn lười chẳng buồn quay đầu lại, tiếp tục hỏi Alte:
"Nhắc mới nhớ, con rồng ngáo ngơ lúc nào cũng bám dính lấy cậu đâu rồi?"
"Chậc..." Nghe Abel nói thế, Alte không khỏi tặc lưỡi một cái rồi cà khịa: "Hên cho cậu là Fafnir không ở đây đấy, chứ không là cậu chắc chắn bị em ấy ghi thù vào sổ tay rồi."
"Hây da~ Thì chính vì cổ không có ở đây nên tôi mới dám gáy to vài câu chứ?"
Đối với chuyện này, Abel tỏ vẻ "anh đây chẳng ngán bố con thằng nào", mặc dù Fafnir không thể chỉ trỏ gì hắn, nhưng Zora ở phía sau thì không khách sáo với hắn như thế.
"Có thời gian đứng đây tán phét thì thà mau chóng đi tìm Nữ hoàng thương thảo chuyện hợp tác đi."
"Rồi rồi rồi, cô em vợ thân yêu của tôi."
Abel hoàn toàn trơ lỳ trước cô mèo trắng lúc nào cũng nghiêm túc này.
Cái kiểu thiết lập nhân vật đại tiểu thư băng sơn kiêu kỳ này, dù Alte có là một con chiên của "đạo tóc trắng" thì cũng nuốt không trôi nổi một chút nào, thậm chí sau khi so sánh với Zora, cậu mới càng thấy được điểm tốt của Xia.
"Đừng có làm thân với tôi."
Zora đuổi khéo Abel đi xong liền quay sang nói với Alte:
"Đoàn trưởng Đoàn Kỵ sĩ Rồng, đi đường vất vả cho anh rồi. Sau đây, công tác ngoại giao ở phía này sẽ do tôi toàn quyền phụ trách, anh và Fafnir cứ đi nghỉ ngơi đi."
Cô nàng miêu nương tóc trắng này mang lại cảm giác của một kẻ độc tài bề trên, nhưng ít nhất về mặt công việc, cô nàng có tâm hơn hẳn gã thợ săn thích "lạng lách đánh võng" tên Abel kia.
"Rõ."
Vì Zora thuộc dòng dõi Hoàng thất, tính ra là cấp trên của Alte, nên vị Đoàn trưởng này cung kính thực hiện một động tác quân lễ chuẩn chỉ của Đế quốc Thất Lạc.
Sau đó, Zora rời đi, cô rảo bước về phía Hoàng cung cách đó không xa.
Đợi cô nàng đi khuất, Alte mới quay sang hỏi Abel:
"Cậu không đưa vợ mình theo cùng à?"
"Vợ tôi cũng chỉ là một con gà mờ cấp Khuyết Nguyệt thôi, cô ấy đến đây nguy hiểm lắm, nên tôi để cô ấy trông nhà rồi."
Abel nói hươu nói vượn với vẻ mặt nghiêm túc khiến Alte - người đã quá hiểu rõ hắn - phải day trán, thở dài một tiếng:
"Thế còn lý do thật?"
"Con mèo gợi đòn đó phát tình dữ quá, cái này gọi là rút lui chiến thuật."
Dựa trên sự hiểu biết về người anh em tốt, Alte biết câu sau chắc chắn là thật, nhưng câu trước cũng chưa chắc đã là nói điêu.
Còn về chuyện câu nào chứa nhiều tâm tư thật lòng hơn thì Alte chịu chết.
"Thế còn cậu? Tiến triển với cô nàng rồng 'nghiện nhà' kia thế nào rồi?"
"Cái này..." Alte nghe vậy thì cười khổ, đáp: "Tiến triển nhanh lắm, nhưng có lẽ không phải chủ ý của em ấy, có thể là do bị ảnh hưởng bởi Huyết Tinh Ô Uế..."
"Tức là 'lên xe' rồi hả?"
Vẻ mặt Abel như thể không tin nổi, thấy vậy, Alte gật đầu, xác nhận lời nói của đối phương.
"Vãi chưởng! Alte thằng nhóc cậu giẫm phải cứt chó hay sao mà số đỏ thế? Cậu với cổ mới xác nhận quan hệ chưa được mấy ngày mà?!"
Nói rồi, Abel lộ ra vẻ mặt ghen tị đến nổ mắt:
"Theo tôi cảm thấy, tính cách con rồng ru rú nhà cậu ít nhất sẽ không có chuyện đè ngửa cậu ra giường rồi vắt kiệt sức đâu."
Con "Husky ngốc" này rõ ràng đã lờ tịt câu nói trước đó của Alte.
Và Alte nghe xong câu này, cơ mặt cũng chẳng biết nên bày ra biểu cảm gì cho phải.
Ban đầu mình cũng có suy nghĩ y hệt Abel.
Nhưng phải đến khi bị Fafnir cưỡng ép đút thuốc cho, cậu mới thấm thía thế nào là "thiếu nữ cường tráng", đêm đó cậu nằm đơ ra chẳng lật người nổi.
"Không sướng như cậu nghĩ đâu... Cùng một kết cục cả thôi."
Alte vỗ vỗ vai Abel, nói tiếp:
"Thế Zora là em vợ cậu hả? Vợ cậu cũng to gan thật đấy, dám thả cho cái tên cuồng tóc trắng như cậu đi làm nhiệm vụ chung với một thiếu nữ tóc trắng, lại còn là em vợ nữa chứ... Chẳng lẽ cậu định tìm em vợ để đổi gió à?"
"Biến biến biến! Lượn đi cho nước nó trong!"
Đàn ông với nhau toàn nói mấy câu bông đùa, Abel thừa biết Alte chỉ đang chọc ngoáy mình mà thôi.
"Alte à, không phải chuyện gì cũng đùa được đâu..."
Abel thở dài đầy ẩn ý, vì không hút thuốc nên hắn chỉ đành nhét cái kẹo mút vào mồm, cảm thán như một bậc cao niên dày dạn kinh nghiệm sương gió:
"Cậu có biết khi nghe tin tôi phải đi làm nhiệm vụ chung với Zora, Xia đã làm ra chuyện tàn khốc vô nhân đạo thế nào không? Tôi bị cô ấy..."
"Tôi không muốn biết, xin cảm ơn."
Alte nghe mùi tên này sắp khoe "cơm chó" là chặn họng, chuyển chủ đề ngay lập tức.
Dù sao đoán chừng cũng lại là mấy chuyện bị "vắt" đến mức mắt mờ chân run, tinh thần hoảng loạn chứ gì.
"Tóm lại là bớt nói mấy chuyện này đi, tai vách mạch rừng, lỡ để con mèo 'gợi đòn' nhà tôi nghe thấy thì không dám tưởng tượng chuyện gì xảy ra đâu."
Nói xong, Abel lại như trút được gánh nặng, bổ sung thêm:
"May mà kỳ phát tình của con mèo kia sắp hết rồi. Mà khoan? Tộc Rồng có kỳ phát tình không?"
Về việc này, Alte chỉ lẳng lặng gật đầu. Người anh em cùng cảnh ngộ Abel lập tức như thấu hiểu hồng trần, đặt tay lên vai Alte, nói:
"Yên tâm đi ông anh Alte, đến lúc đó chịu không nổi thì cứ qua nhà tôi mà trốn, đổi lại thì cho tôi mượn nhà cậu..."
"Không có cửa đâu."
Tiếng bàn tính của Abel gõ to đến mức Alte đứng cách xa cả mét còn nghe rõ mồn một.
Sau khi xác nhận Alte không gặp vấn đề gì lớn, Abel tiếp tục hỏi:
"Thế người anh em Alte, cậu đang ủ rũ cái gì thế?"
"Không phải Fafnir bị nhiễm Huyết Tinh Ô Uế sao?" Alte thở dài: "Đến tận giờ tôi vẫn lo về chuyện đêm hôm đó. Dù không phải chủ ý của Fafnir, nhưng với tính cách hay e dè của em ấy, chắc chắn sẽ không dám nói ra sự thật mà cứ giấu trong lòng."
"Cái này ấy hả... thuần túy là Alte cậu lo bò trắng răng thôi," Abel nói giọng thấm thía: "Nếu trong lòng cổ thực sự có khúc mắc gì thì cậu cứ thử nghĩ xem dạo gần đây cổ còn tin tưởng cậu không là biết ngay. Không ngại thì kể tôi nghe cổ đối xử với cậu thế nào xem?"
Vì nãy giờ chém gió hơi nhiều nên hắn tranh thủ uống ngụm nước cho thấm giọng.
"Chuyện là..." Alte do dự một chút rồi đáp: "Em ấy lấy trứng của chính mình làm thành món cơm rang."
"Phụt!!"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
