Ta chỉ là Tiểu Long Nương, Long Kỵ Sĩ tránh xa ta ra!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

99 880

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1090 15368

Bản Rhapsody của hình nhân

(Đang ra)

Bản Rhapsody của hình nhân

オーメル

--Chúng ta, trung thành tuyệt đối--Vào ngày 1 tháng 1 năm 2067, thế giới bị đẩy vào địa ngục.Năm cánh cổng không gian mở ra trên khắp thế giới.

271 2011

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

435 1926

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

16 19

Tập 04 - Chương 60: Ye……

Chương 60: Ye……

Tuy nhiên lúc này đã muộn, Alte đã nhặt bức ảnh dưới đất lên và nhìn chằm chằm vào nó.

Anh mới nhận ra, người trong ảnh không phải ai khác mà chính là gương mặt lúc đang ngủ của mình.

Dường như đây là ảnh Fafnir đã lén chụp lúc anh đang ngủ say.

Nếu không nhìn thấy bức ảnh này, có lẽ anh vẫn hoàn toàn bị mông muội chẳng hay biết gì.

Nhưng mà... Fafnir tự nhiên chụp ảnh mình làm gì nhỉ?

Alte có chút không hiểu nổi, bèn lên tiếng hỏi cô nàng rồng宅 đang trong trạng thái "não bộ quá tải":

"Cái này là do em chụp hả Fafnir?"

Đối mặt với câu hỏi của Alte, Fafnir biết mình đã không còn đường lui. Cô không dám nhìn thẳng vào mắt anh, chỉ có thể lắp bắp đáp:

"Vâng... đúng vậy ạ."

Cảm giác của Fafnir lúc này giống hệt như đi chụp trộm mà bị bắt quả tang tại trận, mà lại còn bị chính chính chủ tóm gọn nữa chứ.

Điều này càng khiến Fafnir muốn từ bỏ việc suy nghĩ luôn cho xong.

"Chỉ... chỉ có một tấm này thôi, không... không còn cái nào khác đâu, thật sự hết rồi ạ!"

Khi nói chuyện, ánh mắt nhỏ bé của Fafnir cứ đảo liên tục, khiến Alte nhìn một cái là thấu ngay cô nàng rồng ngốc nghếch này đang nói dối.

Alte ngắm nghía bản thân trong ảnh, trông cũng đâu có đẹp trai lắm đâu, có gì đáng để chụp nhỉ?

Hơn nữa nhìn phản ứng của Fafnir, Alte đoán chừng chắc chắn không chỉ dừng lại ở một hai tấm đâu.

Lúc này tim Fafnir như treo ngược lên cành cây, cô vô cùng sợ hãi Alte sẽ nổi giận hay mắng mỏ mình.

Nhưng sau khi cả hai im lặng một hồi, Alte lại hơi ngượng ngùng gãi gãi má, có vẻ như cũng chẳng thoải mái gì cho cam mà nói:

"Nếu em muốn chụp... thì cứ bảo trực tiếp với anh là được mà."

Alte hiểu rất rõ tính chiếm hữu của Fafnir mạnh đến mức nào, nhưng ít nhất thì chắc là sẽ không biến thái đến mức trở thành yandere đâu nhỉ?

"Thật sự được ạ!?"

Thấy Alte đã tha thứ cho mình, thần sắc Fafnir lập tức trở nên vô cùng rạng rỡ. Khuôn mặt nhỏ nhắn non nớt của cô sát lại gần, đôi mắt lấp lánh nhìn thẳng vào Alte và nói:

"Vậy bây giờ em chụp một tấm có được không?"

"Dĩ nhiên rồi."

Alte vốn rất nuông chiều Fafnir, thế là cả hai cùng chỉnh đốn lại trang phục, tạo dáng sẵn sàng. Fafnir duỗi thẳng cánh tay nhỏ nhắn ra, định chụp lại cảnh mình và Alte.

Nhưng vì vóc dáng hơi nhỏ nên dù có duỗi thẳng tay hết cỡ cô cũng không cách nào lấy hết được khung hình của cả hai. May mắn là lúc này Alte đã cầm lấy điện thoại từ tay Fafnir và bảo:

"Để anh làm cho."

"Ồ ồ!"

Fafnir lúng túng giao điện thoại cho Alte. Cô rúc vào lòng anh, cơ thể căng cứng, vẻ mặt cũng có chút căng thẳng. Hai bàn tay nhỏ nhắn không biết đặt vào đâu cho phải, cuối cùng đành bám chặt lấy người Alte rồi nói:

"Được... được rồi ạ!"

"Ok, chuẩn bị nhé, 3, 2, 1... Cà rốt nào~"

"Ye……"

Fafnir giơ tay chữ V, nhưng nụ cười đó trông thật sự quá gượng ép, khiến Skala trong tâm trí cô không nhịn được mà cà khịa:

"Tạo dáng của hai người trông giống hệt cảnh bọn cướp đang bắt cóc thiếu nữ ấy."

Trong ảnh, cơ thể Fafnir căng cứng, nụ cười trên mặt trông cứ như bị ai đó ép buộc, cộng thêm cái dáng giơ tay chữ V kia nữa...

Skala cứ cảm thấy, nếu nụ cười của Alte mà tà ác thêm một chút nữa thì đúng là y chóc mấy cảnh trong mấy bộ truyện "mát mẻ" luôn rồi.

"Không có giống mà!"

Fafnir đỏ bừng mặt. Cô dĩ nhiên biết mình không ăn ảnh, nhưng thật sự không ngờ lúc đứng trước ống kính trông mình lại thảm hại đến thế.

Alte thấy Fafnir đỏ mặt nín nhịn, không khỏi thắc mắc:

"Sao thế em?"

"Không có gì, không có gì đâu ạ!"

Nghe thấy tiếng Alte, Fafnir lập tức hoàn hồn, sau đó nhận lại điện thoại từ tay anh. Tuy rằng tấm ảnh kia trông hơi kỳ quặc, nhưng trong lòng cô lại cảm thấy vô cùng mãn nguyện.

Chỉ là... cảm giác này dường như không được "phê" bằng việc lén chụp cho lắm.

Dù ảnh chụp chung rất tuyệt, nhưng Fafnir vẫn mong muốn được chụp thêm nhiều ảnh riêng tư của Alte hơn.

Chỉ là yêu cầu kiểu đó thì thật sự quá ngại để mở lời mà!

Quả nhiên sau này cứ tiếp tục chụp trộm thì hơn.

Fafnir đặt tay lên nhẫn không gian, bên trong đó chứa đủ loại ảnh chụp, gần như kiểu gì cũng có, nhưng không ngoại lệ, tất cả đều là dáng vẻ của Alte.

Nhìn những bức ảnh này, đôi mắt Fafnir lóe lên một tia đỏ rực, lẩm bẩm:

"Dường như vẫn chưa đủ nhỉ..."

Sau khi cả hai ở riêng trong phòng một lúc, từ phía cửa ra vào vang lên tiếng chuông "đinh đoong".

"Để em ra mở cửa cho."

Fafnir rất chủ động đi về phía cửa, định xem thử giữa trưa thế này thì ai lại đến tìm mình.

Khi Fafnir nhìn qua lỗ mèo ra ngoài, cô phát hiện đứng ngoài cửa là một thiếu nữ tóc xanh với dáng vẻ đoan trang, toát ra phong thái rất nữ tính. Trên tay cô ấy còn cầm theo một ít bánh ngọt, trông giống như quà cáp khi đến thăm nhà.

"Lạ nhỉ?" Giọng nói máy móc của thiếu nữ tóc xanh vang lên: "Là đi vắng rồi sao?"

Giọng nói đặc trưng như vậy khiến Fafnir nhận ra ngay đối phương là ai.

"Bạch Hy?"

Thế là cô vội vàng mở cửa, áy náy nói:

"Ngại quá, tôi vừa mới thay quần áo nên ra hơi chậm!"

"Không sao."

Bạch Hy trả lời cực kỳ ngắn gọn và gật đầu.

Thấy vậy, Fafnir vội vàng chào mời:

"Vào nhà rồi nói nhé? Bạch Hy, trên tay cô còn đang cầm đồ nữa kìa."

Bình thường nhà Fafnir cũng chẳng có khách khứa gì, kết quả hôm nay Bạch Hy đột ngột ghé thăm khiến Fafnir thật sự có chút lúng túng. Là một kẻ sợ giao tiếp xã hội (social phobia), cô cũng chẳng biết phải tiếp khách thế nào.

Tóm lại là cứ bắt chước người ta, mời khách vào nhà trước đã rồi tính sau.

"Được."

Bạch Hy đoan trang gật đầu, sau đó chậm rãi bước vào trong.

Cô định cởi giày ra để đi tất trắng vào nhà, nhưng Fafnir đã nhanh chóng ngăn lại, hơi ngượng ngùng nói:

"Cái đó... ở chỗ chúng tôi không có thói quen cởi giày khi vào nhà đâu."

Đây dĩ nhiên là lời nói dối. Thực ra nguyên nhân rất đơn giản.

Kể từ khi Fafnir trở thành bạn gái của Alte, đúng là "nồi nào úp vung nấy", cả hai đều trở nên lười biếng đi rất nhiều. Bình thường trong nhà nếu không phải là quá nhiều rác thì Fafnir thường sẽ không thèm dọn dẹp.

Cho nên thấy Bạch Hy định cởi giày đi vào, Fafnir nhất định phải ngăn cản, nếu không để làm bẩn đôi tất lụa của người ta thì... mặt mũi mình biết giấu vào đâu?

Bạch Hy gật đầu, cô cũng không quá để tâm đến chuyện này.

Vừa nói chuyện, Bạch Hy vừa đi theo Fafnir vào bên trong.

Khi Bạch Hy bước vào phòng khách, thần sắc cô thoáng khựng lại.

Khác hẳn với vẻ hào nhoáng bên ngoài ngôi nhà, tình trạng bên trong phòng khách tuy không đến mức kinh khủng như bãi rác nhưng đúng là có chút bừa bộn.

Quần áo của cặp đôi trẻ này vứt lung tung khắp nơi, trên bàn còn đặt hai tô mì tôm chưa đổ từ tối qua, đồng thời còn có rất nhiều vỏ chai nước ngọt rỗng tuếch.

Lúc này Fafnir đang luống cuống tay chân dọn dẹp đồ đạc, trên mặt đầy vẻ xấu hổ:

"Xin lỗi, xin lỗi nhé! Đúng là... đúng là có hơi bừa bộn một chút thật."

Tuy nhiên, gương mặt Bạch Hy không hề có chút biến động nào, cô nói với Fafnir:

"Không sao, tôi đến để tìm Đoàn trưởng Alte, tôi có chuyện cần nói riêng với anh ấy."

"Hả?"

Fafnir ngẩn người ra.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!