Ta chỉ là Tiểu Long Nương, Long Kỵ Sĩ tránh xa ta ra!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

99 880

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1090 15368

Bản Rhapsody của hình nhân

(Đang ra)

Bản Rhapsody của hình nhân

オーメル

--Chúng ta, trung thành tuyệt đối--Vào ngày 1 tháng 1 năm 2067, thế giới bị đẩy vào địa ngục.Năm cánh cổng không gian mở ra trên khắp thế giới.

271 2011

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

435 1926

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

16 19

Tập 04 - Chương 48: Tôi chỉ là cái camera

Chương 48: Tôi chỉ là cái camera

Thiếu nữ kia nhìn bàn tay đang đưa ra của Alte, giọng run rẩy sợ hãi nói:

"Anh... thật sự là Đoàn trưởng Đoàn Kỵ sĩ Rồng sao?"

Alte giơ giấy tờ tùy thân trong tay lên lần nữa, đáp: "Hàng thật giá thật, cô tên là gì?"

"Elaina..."

Cuối cùng, cô gái cũng nắm lấy bàn tay Alte đưa tới, giống như người chết đuối vớ được cọc cứu mạng vậy.

Hơn nữa, sau khi nắm tay Alte, Elaina vẫn luôn quan sát phản ứng của anh, thấy anh không hề lộ ra vẻ hung dữ, lúc này cô mới thực sự thở phào nhẹ nhõm.

Tuy nhiên, Skala ở trong đầu Fafnir khi nhìn thấy Alte nắm tay cô gái khác thì không nhịn được mà lên tiếng châm chọc:

"Chúc mừng khách mời nam và khách mời nữ đã nắm tay thành công! Xin hỏi quý cô Fafnir kính mến của chúng ta thấy thế nào ạ?"

"Em..."

Fafnir nhìn cảnh tượng này, trong lòng có chút không thoải mái, nhưng lý trí mách bảo cô rằng đây là công việc của Alte, không phải mối quan hệ mờ ám nào cả.

Nhưng dù đã tự an ủi bản thân như vậy, mắt Fafnir vẫn dán chặt vào tay Alte, bộ dạng muốn nói lại thôi.

Thế nhưng lúc này Alte đang bận trao đổi với Elaina, hoàn toàn không chú ý đến ánh mắt của Fafnir.

Trong công việc, anh có thể nói là cực kỳ tỉ mỉ, độ tập trung cao độ, nên chuyện không để ý đến Fafnir cũng được coi là bình thường.

"Lượng thuốc tôi bị tiêm vào không nhiều, nên vẫn giữ được chút ý thức, nhưng những người khác..." Trong mắt Elaina thoáng qua vẻ bi thương, rồi thở dài: "Tôi cũng đã thử nói chuyện với họ, nhưng không có bất kỳ phản ứng nào, thậm chí có thể họ đã mất sạch ký ức rồi."

"Tôi sẽ đưa mọi người đi điều trị, trước tiên cứ lên mặt đất đã."

Sau khi nắm được tình hình từ miệng Elaina, Alte quyết định hành động ngay, đưa những thiếu nữ vô hồn này ra ngoài.

Vì thế, Alte cần sự giúp đỡ của Belial.

"Kỵ sĩ Bạc Belial."

"Sao thế?"

Trải qua không biết bao lâu tự dằn vặt bản thân, ánh mắt Belial có chút mệt mỏi. Lúc Alte đang nói chuyện với Elaina, anh ta đã nghe được thông tin từ Heya.

Trong văn phòng trưởng thôn Tasa, họ tìm thấy lượng lớn bằng chứng phạm tội, điều này chứng thực những lời Alte nói trước đó hoàn toàn không sai.

Nhưng anh ta nghĩ mãi không thông, tại sao cô gái tên Hắc Vân kia lại không nói cho mình biết sự thật?

Nếu nói cho mình biết... có lẽ lúc đó đã không xảy ra xung đột trực diện với cô ấy rồi.

Hay là cô ta vốn dĩ không biết đám người này là cường đạo, mà chỉ giết chóc vì đam mê? Cho nên mới không nói sự thật cho mình.

Belial nghiêng về khả năng sau hơn, nguyên nhân cũng rất đơn giản, cảm giác mà Hắc Vân mang lại thực sự quá đáng sợ, hoàn toàn không giống con người, mà giống một con quái vật vô cảm hơn.

Đặc biệt là cái biểu cảm rõ ràng đang cười nhưng lại chẳng có chút ý cười nào của đối phương, khiến Belial chỉ cần nhớ lại thôi cũng không kìm được mà rùng mình.

"Này?" Thấy Belial lại ngẩn người, Alte lên tiếng: "Cậu có nghe tôi nói không đấy? Tôi cần Kỵ sĩ Bạc giúp đưa những cô gái này đến bệnh viện điều trị."

"OK."

Belial thu lại những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu, cùng Alte quay trở lại mặt đất.

Trong ngôi làng nồng nặc mùi máu tanh, các Kỵ sĩ Bạc đã đốt lên đống lửa trại xua tan bóng tối, đồng thời dùng xẻng xúc toàn bộ thi thể trên mặt đất... chính xác hơn là những đống thịt vụn ném vào lửa thiêu hủy.

"Fafnir, em tìm chỗ nghỉ ngơi trước đi, anh và Belial đi sắp xếp chỗ cho mấy cô gái này đã."

"A..."

Nhìn bóng lưng Alte rời đi, trong lòng Fafnir cảm thấy hơi trống trải.

Cô nhìn bàn tay mình, nhớ lại cảnh Alte nắm tay Elaina dẫn đi lúc nãy, trong lòng cứ thấy khó chịu sao sao ấy.

"Cảm giác chua chua à?" Skala trêu chọc: "Fafnir tội nghiệp ơi, em đang ăn giấm đấy à."

"Làm gì có."

Fafnir phản bác lại, nhưng giọng điệu chẳng có chút tự tin nào, thậm chí còn khiến Skala ôm bụng cười không nhịn nổi:

"Ha ha ha! Fafnir ơi là Fafnir, em dễ đoán quá đi mất! Tôi chưa từng thấy thiếu nữ nào ngốc nghếch mà dễ đoán như em đấy."

Bị Skala nói trúng tim đen, mặt Fafnir càng lúc càng đỏ, cuối cùng chỉ đành ôm gối ngồi xuống trước đống lửa, lầm bầm phản bác:

"Em thì có cách gì chứ..."

Vẻ mặt Fafnir có vẻ không vui lắm, cô lí nhí oán trách: "Hình như suốt chặng đường này em chẳng giúp được gì cả, chỉ đứng trơ mắt ra nhìn, thậm chí còn chẳng chen vào được câu nào, cứ như... cứ như..."

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Fafnir đỏ bừng, sau đó không cam lòng nói:

"Cứ như một cái camera chạy bằng cơm ấy, hoàn toàn không có chút cảm giác tồn tại nào."

"Em so sánh cũng chuẩn phết đấy."

Skala luôn ở trong không gian ý thức của Fafnir, đương nhiên là đã chứng kiến cả chặng đường.

Đúng như Fafnir tự nhận xét, con "rồng Neet" này từ đầu đến cuối chỉ nói với Alte được vài câu, còn với người khác thì tịt ngòi, chẳng dám bắt chuyện câu nào.

Cảm giác tồn tại mỏng manh y hệt mấy đứa mờ nhạt làm nền trong miệng người đời vậy.

"Vốn dĩ em nghĩ mình sẽ giúp được nhiều lắm chứ..."

Trong dự tính ban đầu của Fafnir, lẽ ra cô phải đấm cường đạo, đá ma tộc, "một vả một đứa", sau khi đại triển thần uy sẽ nhận được ánh mắt sùng bái của mọi người và lời khen ngợi của Alte.

Nhưng đời không như mơ, tình cảnh này y hệt như đi leo rank tổ đội 5 người, Fafnir cảm thấy tác dụng duy nhất của mình là cho đủ người để bấm nút bắt đầu trận đấu vậy.

Rõ ràng thực lực của mình không hề yếu, kết quả lại chẳng có chỗ dùng, như đấm vào bông, cực kỳ ức chế.

Thậm chí cuối cùng còn phải ăn giấm chua của Alte nữa chứ.

Đúng là bi thương ngược dòng thành sông mà.

"A cái này..."

Skala rất muốn an ủi rằng thực ra Fafnir cũng có giúp đỡ chút đỉnh.

Nhưng nhìn bộ dạng suy sụp của đối phương, cuối cùng cô quyết định giao nhiệm vụ này cho Alte thì tốt hơn.

Dù sao mình cũng chẳng phải bạn trai hay bạn gái của Fafnir, mình chỉ là một linh hồn tàn tạ ở nhờ trong cơ thể người khác mà thôi.

"Này! Fafnir dậy đi!"

Không biết bao lâu sau, Skala đánh thức Fafnir đang ngủ gật bên đống lửa dậy và nói: "Đằng kia có biến."

"Ưm..."

Fafnir tỉnh dậy trên nền đất lạnh lẽo, giấc ngủ này làm cô nhớ lại cảm giác nằm ngủ trên sàn hang rồng hồi nhỏ.

Dù nằm kiểu nào cũng thấy khó chịu.

"Sao thế ạ?"

Nhưng phải công nhận, sau khi tỉnh ngủ, Fafnir đã phấn chấn trở lại, định chủ động mở miệng hỏi xem mình có giúp được gì không.

"Nhìn bên kia kìa."

Theo hướng Skala chỉ, Fafnir nhìn thấy thiếu nữ Kỵ sĩ Dự bị - Heya đang cầm một cái lọ, ngồi bên bờ sông không biết đang làm gì.

Mà Fafnir dùng khả năng nhìn thấu linh hồn, cũng phát hiện ra trong cái lọ trên tay Heya đang giam cầm một ngọn lửa linh hồn đen kịt, ảm đạm.

Hơn nữa nhìn bộ dạng của cô ta... chẳng lẽ là định hấp thụ linh hồn trong cái lọ đó sao?!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!