Ta chỉ là Tiểu Long Nương, Long Kỵ Sĩ tránh xa ta ra!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

(Đang ra)

Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

Potassium citrate (柠檬酸钾)

"Vậy ra ý anh là, huyết mạch của em thực chất là huyết mạch vương tộc Huyết tộc cao quý, lại còn là loại có độ thuần khiết cực kỳ cao?" "Đúng vậy." "Hả? Thế sao tên thường dân nhà anh dám dùng cái thá

3 8

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

(Đang ra)

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

응슷님

Tôi đã đinh ninh là như vậy đấy. Cho đến khi ngoại hình của tôi bắt đầu dậy thì thất bại...

14 19

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

158 308

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

286 1074

Tập 03 - Chương 2: Đôi mắt đỏ

Chương 2: Đôi mắt đỏ

Lúc Alte đang mò mẫm tìm điện thoại, hắn đột nhiên nhìn thấy Fafnir đang cầm chiếc điện thoại màu đen của mình.

Thấy con rồng trạch mặt đỏ bừng như quả táo chín, Alte biết ngay chuyện chẳng lành.

"Chết tiệt, não cô ấy có khi cháy luôn rồi ấy chứ!" Alte thầm nghĩ.

Nghĩ vậy, hắn vội vàng giải thích:

"Cái này anh mới chụp thôi, không tính là chụp trộm đâu, chỉ là anh chưa kịp nói với em thôi."

Nhìn dáng vẻ hoảng loạn của Alte, Fafnir dường như cũng hiểu ra điều gì đó. Cô đỏ mặt, nhìn gương mặt nghiêm túc của hắn, rồi cũng lặng lẽ cầm điện thoại của mình lên, nói:

"Em... em cũng muốn chụp một tấm."

Với phương châm "có thể không để hình nền, nhưng không thể không có ảnh", Fafnir nhìn Alte với ánh mắt kiên định, xen lẫn chút mong chờ.

"Ơ..." Alte gãi đầu khó xử: "Chụp mặt anh lúc ngủ á?"

"Vâng!"

"Thôi... bỏ đi? Anh có đẹp trai gì đâu."

Bây giờ Alte mới hiểu cảm giác của Fafnir. Bị người khác chụp lúc ngủ quả thực hơi xấu hổ, ngay cả hắn cũng thấy ngại.

Thấy Alte định trốn, ánh mắt mong chờ của Fafnir lập tức ỉu xìu, cái đuôi rồng đang vểnh lên cũng rũ xuống buồn thiu.

Biết thế lúc nãy mình chụp trộm một tấm trước khi ngủ có phải tốt không, giờ lại bị Alte giành trước, mình cũng đâu thể ép hắn ngủ để mình chụp được.

Thế là cô chỉ đành ngậm ngùi đặt điện thoại xuống, định chui lại vào chăn nằm.

Thấy Fafnir thất vọng định trùm chăn, mặt mày u ám, Alte bất lực nói:

"Thực ra chụp mặt lúc ngủ... hay là chụp ảnh chung đi?"

"Ảnh chung?"

Nghe Alte nói vậy, phản ứng đầu tiên trong đầu Fafnir là hình ảnh cô và Alte đứng nghiêm chỉnh, chụp một bức ảnh thẻ.

Dù sao với kỹ năng giao tiếp nghèo nàn của Fafnir, cô thực sự không nghĩ ra được góc chụp nào khác.

"Vậy chúng ta phải tìm phông nền đã..."

Tuy vẫn hơi tiếc nuối, nhưng Fafnir vẫn xốc lại tinh thần, chuẩn bị đi tìm phông nền phù hợp.

Nhưng Alte lắc đầu:

"Không cần tìm phông nền đâu, ngồi trên giường là được rồi."

Nói xong, Alte vòng tay ôm lấy vai Fafnir, nhẹ nhàng kéo cô lại gần. Khi hai người đã sát vào nhau, tay kia hắn giơ cao điện thoại, nói:

"Nào, cười lên ~"

"Hả hả hả?!"

Bị tấn công bất ngờ, Fafnir hoàn toàn không ngờ tư thế chụp ảnh lại thế này. Cô cảm nhận bờ vai rộng lớn của Alte, và nghe tiếng đếm ngược của hắn.

"Tách!"

Cuối cùng, Alte nhìn bức ảnh vừa chụp, hai người trong ảnh trông hơi ngượng ngùng, đặc biệt là Fafnir, nụ cười cứng đờ trông méo mó hết sức, nhưng cũng rất đáng yêu.

"Chụp lại, chụp lại!"

Đáng tiếc là nhân vật chính lại không nghĩ vậy. Nhìn thấy bức ảnh, cô chỉ muốn chui xuống đất, hận không thể tìm miếng đậu phụ đập đầu cho rồi.

Chụp ảnh chung mà cũng thành ra thế này... mình đúng là đồ vô dụng mà!

"Không sao đâu, trông rất giống phong cách của Fafnir mà," Alte cười nói: "Làm ảnh kỷ niệm cũng hay đấy chứ."

"Em mới không cần ảnh kỷ niệm méo mó thế này đâu!"

Nhìn bức ảnh Alte gửi qua, Fafnir thảm thiết kêu lên.

Nhưng cuối cùng cô vẫn cài bức ảnh này làm hình nền điện thoại.

"Điện thoại này tuyệt đối không thể để ai nhìn thấy... hehe... hehe..."

Như thể vừa lập lời thề độc, ánh mắt Fafnir trông hơi "hỏng hóc".

Nhưng khi nhìn lại bức ảnh lần nữa, Fafnir phát hiện ra một chuyện lạ...

Tại sao mắt Alte trong ảnh lại có màu đỏ như máu?

Nhìn màu đỏ quỷ dị đó, Fafnir rùng mình. Cô vội vàng kéo Alte đang định dậy lại, xoay người hắn đối diện với mình.

"Hửm?" Bị kéo bất ngờ, Alte ngơ ngác: "Fafnir em còn chuyện gì sao?"

"A..." Fafnir nhìn chằm chằm vào mắt Alte một lúc lâu, rồi khó hiểu nói: "Lạ thật?"

Rõ ràng trong ảnh mắt Alte đỏ như máu, nhưng ngoài đời thực lại bình thường.

Chẳng lẽ do điện thoại?

Nghĩ đến đây, Fafnir đưa tay về phía Alte:

"Alte, cho em xem điện thoại của anh một chút được không?"

"Được chứ."

Alte không chút do dự đưa điện thoại cho cô. Fafnir bật sáng màn hình, đập vào mắt là bức ảnh chụp chung của hai người.

Còn tấm ảnh chụp cô lúc ngủ chắc hắn đã đổi rồi?

Nhưng trọng điểm không phải cái đó, Fafnir vội vàng nhìn vào Alte trong ảnh.

Rất bình thường, là màu đen thường thấy của người bình thường.

Vậy tại sao trong điện thoại của mình mắt Alte lại đỏ?

Fafnir so sánh hình nền điện thoại của mình và Alte, quả thực là khác nhau. Cô vội vàng đưa điện thoại của mình cho hắn xem:

"Trong điện thoại của em, mắt anh hình như có màu đỏ..."

"Vậy sao?" Nghe Fafnir nói, Alte cũng hơi ngạc nhiên. Hắn cầm lấy điện thoại của Fafnir, xem kỹ một hồi, rồi khó hiểu nói: "Rõ ràng là giống hệt nhau mà."

"Hả? Nhưng mà..."

Fafnir lấy lại điện thoại, định chỉ cho hắn xem, nhưng khi nhìn vào bức ảnh, cô cũng sững sờ.

Mắt Alte trong ảnh, không biết từ lúc nào, đã trở lại màu đen bình thường.

Cứ như thể màu đỏ đó chưa từng tồn tại vậy.

Fafnir dám khẳng định mình không nhìn nhầm, nhưng rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra?

Càng nghĩ, Fafnir càng thấy rợn người, cuối cùng không kìm được suy nghĩ theo hướng tồi tệ nhất.

Chẳng lẽ... Alte bị nhiễm huyết tinh ô uế rồi sao?

Hay là mình thực sự hoa mắt?

Cẩn tắc vô áy náy, nếu Alte thực sự bị nhiễm mà mình bỏ qua dẫn đến hậu quả nghiêm trọng thì mình phải tự đánh chết mình trước đã.

"Cái đó..."

Thế là, Fafnir bắt đầu kể cho Alte nghe những gì mình vừa nhìn thấy.

Càng nghe, vẻ mặt Alte càng kinh ngạc.

Nghe xong, hắn nói:

"Anh sẽ tìm cách kiểm tra lại cơ thể, cảm ơn em."

"Không có gì đâu."

Thấy Alte đã hiểu, nỗi lo trong lòng Fafnir cũng tan biến đi nhiều. Giờ chỉ còn chờ kết quả kiểm tra thôi.

Bây giờ thì... tìm cách ra ngoài ăn khuya đã.

"Cái đó... đợi em với..."

Fafnir sửa soạn lại một chút rồi đi đến bên cạnh Alte, hai người cùng nhau ra ngoài.

Chỉ là khi đi trên phố, ánh mắt Fafnir cứ vô thức nhìn vào bàn tay to lớn của Alte.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!