Strike the Blood

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

235 1503

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

343 1166

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

217 374

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

638 8184

Tập 21 - Prologue

MỤC LỤC

Nội dung

Giới thiệu

Bình minh khởi nguyên

Quỷ thú phụ tá

Trò chuyện của con gái

Hồi ức

Đỏ máu

Lời kết

Hậu ký

---

GIỚI THIỆU

Tôi cảm thấy như có ai đó đang gọi tên mình.

Khẽ vén mái tóc dài vàng óng ra khỏi má, tôi chậm rãi ngẩng mặt lên.

Đây là ga cuối của tuyến tàu điện một ray chạy dọc bờ biển. Tôi là người cuối cùng còn lại trong toa tàu.

Qua khung cửa sổ hình vuông, phong cảnh dần trôi qua tầm mắt tôi.

Bầu trời thanh bình. Biển xanh thẳm. Vô số tòa nhà đứng sừng sững dưới ánh nắng chói chang. Đây là khung cảnh của hòn đảo nhân tạo mang tên mùa hè vĩnh cửu.

Tựa lưng vào ghế, tôi lơ đãng ngắm nhìn khung cảnh đó.

Những rung động từ động cơ vẫn đang tăng tốc lan truyền nhè nhẹ dưới lòng bàn chân tôi.

Khi nhìn thành phố qua ô cửa kính của toa tàu điện máy lạnh dễ chịu, tôi có cảm giác như mình đang lơ lửng trong một bể nước lạnh. Hơi ngột ngạt nhưng không hoàn toàn khó chịu. Một cảm giác gì đó thật thân thuộc.

Những chú chim biển bay cùng với tàu điện một ray khi nó băng qua cây cầu bắc ngang con kênh.

Đúng lúc đó, có ai đó gọi tên tôi.

“Chào buổi sáng, Avrora.”

“…Hả?”

Bất ngờ, tôi chuyển ánh mắt về phía giọng nói.

Tôi tưởng mình là người duy nhất trong toa, nhưng lại có một người đang đứng ngay đó.

Cô gái mặc cùng bộ đồng phục học sinh với tôi. Cô ấy có mái tóc màu thép.

Dựa vào chiếc nơ trên ngực, tôi nghĩ cô ấy có lẽ học cùng khối với tôi. Tuy nhiên, tôi không nhận ra khuôn mặt đó.

Cô ấy có đôi mắt đẹp, trông trưởng thành nhưng không hề đáng sợ. Ngược lại, biểu cảm ngô nghê trên mặt khiến cô ấy có vẻ khá thân thiện. Điều đó khiến tôi an tâm phần nào.

“Cô… là ai? Tại sao cô biết tên tôi?”

Tôi ngẩng lên nhìn cô gái tóc màu thép và hỏi.

Vì lý do nào đó, giọng nói run rẩy, ngượng nghịu của tôi nghe thật xa lạ.

Lần cuối cùng tôi nói chuyện với ai đó trước đây là khi nào? Tôi thực sự không thể nhớ nổi. Tôi thậm chí còn quên cả cách mình từng nói.

“Bởi vì bạn là bạn của Kojou.”

Cô gái có mái tóc màu thép nói với một nụ cười nhẹ trên môi.

Chiếc tàu điện một ray nghiêng hẳn khi nó rẽ vào khúc cua.

Mái tóc của cô ấy tung bay lên tương ứng.

Vì lý do nào đó, cách nó phớt lờ trọng lực khiến tôi liên tưởng đến một con rồng đang bay lượn trên bầu trời.

Một con rồng với bờm màu thép—

“…Kojou?” Tôi hỏi lại, bối rối.

Tôi mất một lúc mới hiểu đó là tên của ai đó.

Đó không phải là một cái tên phổ biến chút nào, vậy mà ngay khi nghe cô ấy gọi, trái tim tôi lại rung động.

“Đúng vậy, Akatsuki Kojou, cậu bé từng được gọi là Thủy Tổ Đệ Tứ—Ma cà rồng mạnh nhất thế giới. Bạn biết rõ cậu ấy mà, Avrora Florestina.”

Cô gái tiếp tục nói, nhìn thấu sự xáo động trong lòng tôi.

“Cô đang nói gì vậy?”

Giọng điệu của tôi vô thức trở nên gay gắt hơn khi tôi đáp lại.

“Ma cà rồng với mấy thứ đó chỉ là hư cấu thôi mà? Làm gì có chuyện chúng thật sự tồn tại…!”

“Bạn nói có lý… Không có ma cà rồng nào trên hòn đảo này…”

Đáng ngạc nhiên là cô gái dễ dàng chấp nhận điều đó.

Cô ấy nhìn chằm chằm vào lòng tôi, hay nói đúng hơn là vào cuốn sách duy nhất đang nằm trên đó. Đó là câu chuyện về một ma cà rồng đã sai khiến mười hai quyến thú phục vụ mình.

“Vì vậy, bạn cần tỉnh dậy sớm thôi, Avrora đệ Thập Nhị—”

Cô gái ghé môi sát tai tôi và thì thầm.

Đoàng, chiếc tàu điện một ray rung lên bần bật khi nó chuyển hướng. Nó đã đổi đường ray.

Tôi ngay lập tức nhặt cuốn sách lên khỏi lòng mình khi nó suýt rơi. Khi tôi ngẩng đầu lên lần nữa, cô gái tóc màu thép đã biến mất khỏi tầm mắt. Chỉ còn mình tôi ở đó.

Tôi đang mơ màng sao? Tôi tự hỏi khi cắn môi.

Chiếc tàu điện một ray vẫn tiếp tục chạy.

Những toa tàu màu bạc lướt qua những khe hở giữa những tòa nhà xám xịt, vô tri.

Đường ray trần trụi cong vắt như một động mạch. Nó là một phần của thành phố nhân tạo được xây dựng bằng sợi carbon, nhựa resin và công nghệ nano.

Mặc dù khung cảnh này lẽ ra phải quen thuộc với tôi, tôi vẫn lắc đầu, cảm thấy mơ hồ khó hiểu về nó.

Có điều gì đó khác biệt so với khung cảnh trong ký ức của tôi, nhưng tôi không thể nói rõ là gì.

Thế giới luôn trông thật phi lý khiến tôi lo rằng mình đã nhớ sai.

Những tia nắng mặt trời chói chang đổ xuống, mặt biển lấp lánh—

Tim tôi đập thình thịch khi nhận ra tất cả những điều đó đang ở trên đầu mình.

Bầu trời xanh trong vắt trải dài dưới chân tôi đến tận chân trời.

Những tòa nhà từ bầu trời vươn xuống mặt đất.

Tôi khẽ kêu lên một tiếng khó hiểu trước thế giới nơi trời và đất bị đảo lộn.

Chiếc tàu điện một ray vẫn tiếp tục chạy qua thành phố.

Một thành phố không có ma cà rồng.