Story of evil

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

(Đang ra)

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

Kronos, một tay buôn nô lệ trẻ tuổi với giấc mơ tạo dựng một hậu cung trụy lạc, đã bắt giữ một cựu công chúa, nay đang lẩn trốn khỏi đất nước, làm nô lệ của mình… “Nếu nàng chấp nhận sự huấn luyện của

2 10

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

골드행

…Nhưng trước hết,hắn cần phải xây dựng lại cái lãnh địa chết tiệt này.

1 2

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

(Đang ra)

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

Sakuragi Sakura

Những con người không thể thành thật với cảm xúc của chính mình mặc dù tình cảm của họ chắc chắn đã dành cho nhau.

34 5331

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

(Đang ra)

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

Tôi nổi tiếng năm nay (Ngã Kim Niên Hỏa Liễu)

Câu chuyện là hành trình Trần Gia Ngư dần khám phá ra bí mật đằng sau vòng lặp thời gian, lý do Thái Giai Di xuất hiện, và quan trọng nhất là xác định xem trái tim mình thực sự thuộc về ai.

10 2

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

430 11608

Daughter of Evil - Clôture of Yellow - Cảnh 4: Germaine ~Vương quốc Lucifenia “Trang gia Avadonia”~

"Ha~~~~Không chịu được nữa rồi.”

Tại bữa tối, cha tôi biểu hiện một cảm xúc theo mà tôi chưa bao giờ thấy và kết thúc nó bằng một tiếng thở dài một lần nữa

“Có chuyện gì vậy, Cha?”

Tôi rất hiếm khi thấy cha tôi ủ rũ như thế này, cho nên tôi không thể không tự hỏi điều gì đã xảy ra. Tôi không nghĩ rằng bữa tối hôm nay không giống như một quả cà chua thậm tệ nhất mà ông ta từng thấy.

“Nữ hoàng gọi chúng ta tới cung điện.”

Sau khi nghe cha tôi nói, tôi cầm tay của cha tôi lại, cái tay mà ông định dùng để đẩy ổ bánh mì vào miệng.

“…….Có phải vụ việc ở kho lương thực đã bị bại lộ rồi phải không?”

“Rất có thể đấy Germaine ạ, Cha có lẽ sẽ sắp đến hồi kết thúc rồi. Nếu cha chết, cha muốn con là người kế vị cha.”

“Cha đừng nói những điều như thế nữa, phải có một cách nào đó chứ.”

Thiếu lương thực dần đang trở thành vấn đề cấp bách và những thi thể của những người chết vì đói rải rác khắp mặt đường. Để có đồ ăn vào miệng, nhiều người đã chuyển sang việc trộm cắp và giết người. Cho dù chúng tôi có được một bữa ăn tối, Chỉ huy của quân đội Hoàng gia vẫn khỗ cực như nhiều người khắp vương quốc vậy.

Tôi được biết rằng cha tôi là người đã lấy lương thực từ kho lương của cung điện để phân phát cho người dân. Nói thật là, tôi cảm thấy hơi xấu hổ về về hành động của ông ta, nhưng ông ta thì lại rất tự hào.

Điều mà tôi hãnh diện về cha tôi là một trong những người nằm trong Tam Anh Hùng, Leonhart Avadonia, và những giai cấp quý tộc khác chỉ biết làm đầy túi tiền của mình, là một người có nhân cách nổi bật trong mắt người dân.

“Dù sao đi nữa, cha sẽ quay về trễ nhất là vào ngày mai. Cho đến khi đó, nhớ phải ăn đấy”

“Con biết….. Nếu mà còn có cái để ăn.”

Sau đó, cha tôi và tôi không nói một câu nào nữa và tiếp tục lặng lẽ ăn.

“Germaine, tại sao bộ đầm của của con lại tơi tả như vậy? Một đứa con gái thì phải ăn mặc sạch sẽ chứ. À mà đó có phải là bộ đầm mà ta tặng làm quà sinh nhật cho con trước đó phải không?”

Cha tôi mua cho tôi một bộ đầm bởi ông ấy nghĩ rằng nó sẽ làm cho tôi nữ tính hơn. Nó có màu đỏ để trùng với màu của bộ giáp của ông ấy. Mặc dù là thường phục hằng ngày, nó lại hơi phô trương cho lắm. Tôi cảm thấy rất vui khi mặc nó hằng ngày do cha tôi ít khi tặng tôi một món quà như vậy.

“Quà sinh nhật à… Oh!”

Cha tôi nhớ ra điều gì đó và đột nhiên chạy thẳng vào nhà kho. Ông ta liền quay lại và và đặt một thứ gì đó trên bàn, một chiếc túi xách đã sử dụng rồi, bên trong đựng một thứ gì đó.

“Cha? Cha đang làm gì vậy?”

“Cha gần như đã quên mất về thứ này. Cha sẽ mang nó đi khi đi đến cung điện vào ngày mai.”

Ngày hôm sau, ông ấy chào tạm biệt tôi như thường lệ. Cha tôi, với vẻ ngoài luộm thuộm trong bộ giáp màu đỏ ấy, trên đường đến cung điện.