Sống Sót Với Tư Cách Tiểu Thư Ngây Thơ Trong Game Kinh Dị

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Web Novel - Chương 13

Chương 13

Cảm giác không tệ. Tôi nghĩ nó sẽ không gây hại.

“Morat!”

Rầm!

Trong lúc tôi còn mải tập trung vào cửa sổ thức tỉnh, Sian đã triệu hồi một thứ trông như một quả cầu ánh sáng khổng lồ.

Sau đó, quả cầu tách ra thành nhiều tinh linh xanh nhạt trông giống như sứa. Chúng bám vào cánh cửa hoặc đẩy nó.

‘Cứ như mình đang ở thủy cung vậy.’

Tôi dời mắt khỏi cửa sổ thức tỉnh, nhìn những tinh linh sứa đang cố gắng.

Tôi phải thể hiện mình là April, tiểu thư ngây thơ, người bị phân tâm bởi những con sứa.

Nếu tôi đang thức tỉnh, thì khả năng cao những người khác cũng đang thức tỉnh. Điều này không tệ lắm.

‘Tuy mới là tầng 4 mà độ khó đã tăng đến mức phải ban đặc tính để cân bằng, nhưng mình phải suy nghĩ tích cực.’

Từ khu vực có đặc tính, việc chiến đấu với quái vật trở nên khả thi hơn, nên việc giải quyết vấn đề cũng dễ dàng hơn. Dù đó chỉ là theo tiêu chuẩn của tôi.

Việc tấn công quái vật vẫn có thể xảy ra ngay cả trước khi có đặc tính, nhưng thực tế thì nó gần như là một hành động điên rồ.

Đơn giản là vì với nhân vật Yeniel yếu ớt và chậm chạp, dù có đánh thì sát thương cũng chỉ hiện ra là -1 mà thôi.

-1!

-1!

-1!

-1!

Nó cứ hiện ra từng cái một như vậy.

Bạn có biết việc thấy số -1 hiện ra liên tục có thể khiến người ta tăng huyết áp đến mức nào không? Phải trải qua mới biết. Máu của quái vật khoảng 400, nhìn nó giảm từng 1 máu thực sự khiến tôi phát điên lên.

May mắn là sau khi có đặc tính, sức chiến đấu của phe đã tăng lên đáng kể nên sát thương gây ra đã được xử lý đúng mức.

Từ đó, việc tấn công quái vật và làm giảm máu của nó nhanh hơn là bỏ chạy mà không có lý do. Đây chỉ là ý kiến cá nhân của tôi.

Anh trai thì kinh hãi kêu lên rằng định đánh nhau để xông qua chỗ này đúng là điên rồ.

Sian, người đã huy động Tinh linh để kiểm tra mọi ngóc ngách của cánh cửa một lúc lâu, lắc đầu.

“Không có khe hở. Không chỉ là không thể đi sang phía đối diện, mà độ cứng cũng rất chắc chắn, không thể phá hủy được. Dù sao thì chúng ta chỉ còn cách tìm một phương pháp khác để mở cánh cửa này.”

“Nếu lời Ngài Sian nói là đúng, thì có thể có thứ gì đó ngoài kia có thể giúp chúng ta. Chắc chắn phải có một manh mối nào đó.”

Yeniel bình tĩnh đưa ra ý kiến.

‘À. Mình nhớ ra rồi.’

Tôi quay lưng lại với cánh cửa khổng lồ và nhìn về phía hành lang. Ở trần nhà, nơi hành lang và sảnh nhỏ nối liền, có ánh sáng chiếu vào từ đâu đó.

“Tiểu thư Yeniel! Có thứ gì đó rất đẹp ở kia.”

Thật may mắn vì tôi đã nhớ ra cách mở cửa mà không cần chìa khóa vạn năng.

Tôi vỗ nhẹ vào tay áo Yeniel và chỉ vào lối cầu thang đá mà chúng tôi đã đi lên.

[Chỉ số thiện cảm của Yeniel đã tăng nhẹ.]

Giữa tình cảnh này, không hiểu vì sao mà chỉ số thiện cảm lại tăng lên.

“Tiểu thư April, sao tự dưng trần nhà thế này? Trên đó có thứ gì sao? Kia là…! Mọi người, nhìn sang bên kia đi!”

Yeniel, người đang nheo mắt vì ánh sáng mặt trời chiếu vào từ phía trên, chú ý đến nơi tôi chỉ.

Có một khe hở nhỏ. Điều kỳ lạ là ánh sáng xuyên qua khe hở lại tụ lại thành hình dạng những ký tự lạ mà chúng tôi chưa từng thấy.

Yeniel lẩm bẩm khi nhìn các ký tự.

“Đó là cổ ngữ. Chìa khóa nằm giữa các phòng. Hãy tìm chìa khóa đó.

Khoảnh khắc giọng cô ấy vang lên, một tiếng máy móc yếu ớt được nghe thấy. Đó là tiếng gầm rú của một thiết bị đang chuyển động.

Đồng thời, rầm rầm, cấu trúc của đền thờ thay đổi.

“Ơ?”

Max hoảng hốt.

Hành lang nơi có các phòng từ 201 đến 212. Ở chính giữa hành lang ấy, chiếc cầu thang mà chúng tôi vừa leo lên bắt đầu hạ xuống, quay trở lại mặt sàn.

Ngay khi cầu thang hạ xuống hoàn toàn, mặt sàn tầng hai vốn đang mở liền ầm ầm khép lại.

Max tái mét mặt, hét lên.

“Cầu thang bị chặn rồi! Chúng ta bị mắc kẹt ở tầng hai!”

“Không sao. Giữ im lặng đi. Max. Dù có xuống tầng một thì đó cũng chỉ là con đường chúng ta đã đi qua trong Hầm ngục, và nếu chúng ta cố quay lại, chúng ta sẽ lại đối mặt với con nhện khổng lồ đó.”

Hoàng thái tử thở dài.

“Thà nghĩ là sàn nhà đã bị chặn để lũ nhện không thể đuổi theo còn hơn.”

Mặc dù thực tế là chúng tôi đã bị nhốt.

Yeniel đề nghị.

“Trước tiên, chúng ta hãy kiểm tra các phòng có số thứ tự trong hành lang này. Tôi không nhớ là đã xem xét chúng đã mở hay chưa. Hơn nữa, những căn phòng đó là nơi duy nhất chúng ta chưa lục soát.”

“Đúng là như vậy.”

Sian đồng tình với lời Yeniel.

Những cánh cửa xếp dọc hai bên hành lang. Chúng tôi tiến đến những manh mối cuối cùng.

Tôi đi trước cả nhóm vài bước, lướt qua các cánh cửa và chợt dừng lại.

‘Bên trái 7 phòng, bên phải 6 phòng. Khoan đã, chẳng phải nói là từ phòng 201 đến 212 sao?’

Tôi chờ cho đến khi những người khác nhận ra.

“Ở đây, có thêm một cánh cửa nữa trên bức tường bên trái. Có lẽ thiết bị vừa hoạt động là vì cái này.”

Quả nhiên, Sian nhanh nhạy đã nhận ra sự thay đổi một cách nhanh chóng.

“Chỉ có cánh cửa này là không có biển số phòng.”

Yeniel trả lời.

Tôi tiến lại gần cánh cửa mới xuất hiện, không có biển số phòng và kéo tay nắm cửa.

“Ôi? Nó mở rồi.”

Tôi hơi thò mặt vào trong.

Tôi không biết sẽ có gì xuất hiện bên trong, nhưng ít nhất tôi có thể né được.

Nhưng những người khác chắc chắn sẽ bị thương. Giống như Hoàng thái tử đã bị thương.

Sian vội ngăn tôi lại khi tôi định bước thẳng vào bên trong.

“Nguy hiểm lắm, Tiểu thư April.”

“Vâng? Tại sao ạ?”

“Nếu đã vào rồi mà bị nhốt trong căn phòng đó thì nguy to. Không ai biết chuyện gì sẽ xảy ra cả. Trước hết, tốt hơn là nên cân nhắc kỹ các lựa chọn khác đã.”

Từ phòng 201 đến 212.

Tất cả các phòng có số thứ tự đều bị khóa.

Dù có thay phiên nhau kéo tay nắm cửa thì chúng vẫn không mở.

‘Dường như có vài phòng trong số này có thể mở được mà không cần chìa khóa trong game.’

Có lẽ vậy. Tôi đã bỏ qua vì tôi băn khoăn liệu tôi có mở chúng bằng chìa khóa vạn năng hay không.

Hoàng thái tử nhún vai.

“Cuối cùng thì manh mối chỉ là căn phòng đang mở đó thôi.”

Căn phòng duy nhất không bị khóa và không có biển số phòng. Tất cả mọi người đứng trước nó.

Hoàng thái tử nói, tay giữ chặt cổ đang băng khăn.

“Có lẽ trong phòng này có lựa chọn để mở những cánh cửa có số kia. Mọi người hãy cảnh giác nhất có thể khi tiến vào.”

Tôi là người đầu tiên bước vào qua cánh cửa đang mở. Yeniel theo sát phía sau tôi.

“Có ai ở đó không? Tiểu thư April?”

“Có ạ.”

Tinh linh do Sian triệu hồi đang giữ cánh cửa để nó không đột ngột đóng lại.

Ở giữa căn phòng, có một chiếc gương soi toàn thân kiểu cổ.

Tôi cười khúc khích và vẫy tay về phía chiếc gương.

“Chúng ta có thể thấy hình ảnh của mình nè. Xin chào! April cũng thấy Tiểu thư Yeniel nữa.”

Max mặt cắt không còn giọt máu, đang dùng gương soi đỉnh đầu.

“Tóc của tôi...! Tại sao tóc trên đỉnh đầu của tôi trông lại thưa thớt thế này?”

Max đang soi tóc mình, hắn ta kéo tóc để che phủ đỉnh đầu. Tôi không cảm thấy có lỗi chút nào.

Chiếc gương toàn thân này có kích thước như loại vũ công dùng trong phòng tập. Nó đủ rộng để cả năm người chúng tôi có thể soi gương, thậm chí còn thừa chỗ.

‘Khoan đã, đây chẳng phải là nơi trùm phụ xuất hiện sao?’

Vì không có vẻ gì là sẽ có một chiếc gương lớn như vậy trong bất kỳ căn phòng nào khác.

Tôi lướt qua tường và sàn nhà xem có thiết bị bí mật nào không, nhưng không có gì cả.

Bước chân của cả nhóm đi chậm rãi rồi dừng lại trước chiếc gương khổng lồ.

Ánh mắt chúng tôi bị hút vào một cách kỳ lạ.

Yeniel, tôi, Sian, Hoàng thái tử và Max đều phản chiếu trong gương.

Trong một khoảnh khắc rất ngắn, hình ảnh của chúng tôi trong gương bị méo mó, biến thành hình dạng của một ác quỷ với đôi mắt đỏ rực.

Và, hình ảnh xa lạ của chúng tôi trong gương đồng loạt nở một nụ cười ghê tởm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!