Chương 114
Mục tiêu của kế hoạch rất đơn giản.
Nếu vấn đề là Leon dựa dẫm vào Ex.
Vậy chỉ cần trở thành đối tượng không đáng để dựa dẫm là xong.
“Tôi định sẽ tự nhận vai phản diện.”
Cũng tức là, cậu chỉ cần trở thành kẻ ác.
May mắn thay, Leon không ngu ngốc đến mức giao phó nền hòa bình của Đế Chế cho một kẻ phản diện. Vì vậy cậu có thể thoải mái mà diễn xuất.
Cách để trở thành phản diện cũng rất đơn giản.
Cho dù không muốn, nhưng cậu đã trở thành Hoàng Tử, và cũng đã trở thành Anh Hùng. Trừ Hoàng Đế và Thái Tử ra, cậu có thể được coi là người nắm quyền lực ở đỉnh cao của Đế Chế.
Vậy thứ cần nhắm đến chỉ có một.
Diễn như đang nhắm đến ngai vàng.
Giống như một kẻ phản diện tha hóa vì quyền lực.
Khi cậu đưa ra ý kiến này, sắc mặt của những người khác trở nên khó coi, nhưng ngoài cách đó ra, cậu không thấy cách nào tốt hơn.
Đặc biệt là Thái Tử Darius, cậu cảm thấy khó chịu đến mức phải suy nghĩ sâu xa xem liệu Ex có thực sự không có ham quyền lực hay không.
Cũng phải thôi, vì chuyện này có nghĩa là thách thức uy quyền hoàng gia mà.
“...Tôi xin nhắc lại, tôi không hề có chút mong muốn trở thành Hoàng Đế nào. Ước mơ của tôi là sống một cuộc đời bình yên ở một nơi khỉ ho cò gáy nào đó.”
Cậu phải nói đi nói lại mấy lần như thế thì nỗi ngờ vực của mọi người mới biến mất.
Và rồi, sau khi nhận được sự cho phép của Hoàng Đế Drakan, cậu đã lập ra kế hoạch chi tiết. Và kế hoạch đã nhanh chóng được hoàn thành.
Tập hợp các quý tộc lại một chỗ để thể hiện dã tâm với quyền lực.
Và sắp xếp để Leon chứng kiến cảnh tượng đó.
Nếu Leon phẫn nộ và bộc lộ thù địch với Ex thì coi như xong.
“Chuyện sắp xếp đó cần sự giúp đỡ của Rosaria. Vì cô ấy vẫn là một thành viên trong nhóm Leon.”
May mắn thay, Rosaria nghe lời Circe khá tốt nên đã chịu trở thành gián điệp. Chắc hẳn do đã làm nhiều chuyện tương tự từ kiếp trước nên cô đã lừa được nhóm Leon một cách thuần thục.
Và đúng như kế hoạch, Leon đã nổi giận thực sự khi chứng kiến màn kịch của Ex.
‘Cũng nhờ đó mà Leon đã bỏ ý định thôi học. Mục tiêu đã hoàn thành xuất sắc.’
Mọi thứ đều diễn ra theo đúng kế hoạch.
Từ giờ, Leon sẽ hoàn toàn coi Ex là kẻ thù, nhưng kể cả Leon cũng không dám tấn công Ex, một Hoàng Tử.
Tiếng xấu về Ex trong Học Viện chắc sẽ chọc thủng trời xanh, cơ mà cậu cũng chẳng quan tâm đến mấy thứ như danh dự hay thanh danh chút nào.
Cậu chỉ cần sống sót bằng bất cứ giá nào là được.
Theo nghĩa đó, kế hoạch lần này đã thành công mỹ mãn.
Trừ một vấn đề nhỏ duy nhất.
“Chỉ là, đến mức đó cũng là hơi quá rồi.”
Sắc mặt Darius khi gặp lại cậu ở nơi kín đáo trông thật u ám. U ám đến mức cậu phải lấy tay day day hai mắt mà nói.
“Ta nghe nói cậu sẽ diễn, nhưng không ngờ lại đến mức độ này.”
Trước lời than vãn đó, Ex cúi gằm mặt xuống.
Vì chính cậu cũng thấy màn kịch đó hơi quá đà.
“Chuyện đó... Tôi chỉ diễn tự nhiên thôi mà...”
“Tài ăn nói dùng nỗi sợ hãi để đè bẹp người khác của cậu khá đấy. Đến cả bọn ta lén quan sát còn thấy rùng mình, vậy cậu nghĩ đám con cái quý tộc ở đó cảm thấy thế nào? Cũng may là chưa ai ngất xỉu đấy...”
Vấn đề nhỏ đó là...
Cậu đã diễn quá đà.
Cậu đã coi nhẹ sức nặng khủng khiếp của thân phận ‘Hoàng Tử’.
Sức nặng trong lời nói của thường dân Ex và Hoàng Tử Ex khác biệt một cách rõ rệt.
Đối với các quý tộc đã quen với xã hội giai cấp cả đời, không, là suốt cả lịch sử gia tộc thì chuyện đó càng tác động mạnh mẽ hơn lên họ.
Trong tình huống đó, cậu lại dùng lời lẽ và hành động áp đảo bằng nỗi sợ để gây áp lực lên các học viên.
‘Cũng chỉ là bạo biện nếu bảo là mình chưa quen với chế độ giai cấp.’
Hậu quả là các quý tộc có mặt ở đó đã bị Ex áp đảo, và nỗi sợ hãi đã cắm rễ sâu vào tâm trí họ.
Và giờ đây, những lá thư và quà tặng đang được dồn dập gửi đến dinh thự của Ex như một cơn bão nhằm lấy lòng cậu.
Kế hoạch gây ra phản cảm vừa đủ để khiến quý tộc rút lui đã hoàn toàn đổ sông đổ bể.
“Ta hỏi điều này cho chắc thôi...”
“Sao thế?”
“Cậu thực sự không muốn làm Hoàng Đế đấy chứ?”
“Cậu nói gì thế? Tôi tuyệt đối không muốn. Cậu đã kiểm tra bằng máy phát hiện nói dối cả trăm lần rồi còn gì?”
Darius thu lại ánh mắt nghi ngờ.
Cho dù vẫn còn thấy hơi cấn nhưng trước mắt, cậu quyết định tin tưởng Ex.
“Giờ cậu định làm thế nào? Mục tiêu ban đầu đã lệch hướng rồi, có cần sửa đổi kế hoạch không?”
“Trước mắt ta cứ tiếp tục theo dự định đi. Phản ứng của quý tộc chắc sẽ không gay gắt ngay nên quan sát thêm một chút cũng không sao. Trong số quý tộc tham dự cũng đâu có ‘Đại Quý Tộc’ nào.”
Cậu đang nhắc đến các quý tộc cấp Công Tước trở lên, giống như ‘Tersha von Riharhite’, tiểu thư Đại Công Tước mà Ex và Lola từng giả mạo trước đây.
May mắn là các Đại Quý Tộc không tham dự bữa tiệc lần này.
Vậy cũng tức là họ không công nhận Ex, một kẻ có xuất thân thường dân, là Hoàng Tử. Chỉ là trong tình hình hiện tại, đó lại là tin khá tốt.
‘Đằng nào Darius cũng sẽ thu phục các Đại Quý Tộc, lúc đó mọi chuyện sẽ tự nhiên được giải quyết. Cho đến lúc đó thì hơi phiền phức nhưng cũng đành chịu.’
Hiện giờ có lo lắng đi nữa cũng chẳng giải quyết được gì.
Ex và Darius bình tĩnh thảo luận về kế hoạch sắp tới rồi chia tay.
Trong một thời gian tới, hai người sẽ ở thế đối đầu tranh giành quyền lực tại Học Viện, vậy nên có rất nhiều nội dung cần phải điều chỉnh cho phù hợp.
“Ở cạnh cậu riết rồi ta chỉ toàn học được cách lừa đảo...”
“Xin đừng nói tôi như mấy tên lừa đảo thế chứ.”
Tuy là có vấn đề nảy sinh nhưng những việc cần làm cũng không thay đổi nhiều.
Giờ, khi đã giải quyết xong vấn đề của Leon, cậu chỉ còn lại một việc.
———
Thứ Hai tuần sau, Roxwell thông báo trong buổi sinh hoạt sáng.
“Chẳng còn bao lâu nữa là đến kỳ đánh giá học kỳ 1 vào tháng 6.”
Mùa đánh giá đã đến gần.
“Tôi không biết các cô các cậu đã chuẩn bị được bao nhiêu, nhưng theo con mắt của tôi, trình độ của các cô cậu thảm hại vô cùng. Các cô cậu biết không?”
Trước lời đó, vài học viên lộ vẻ phản kháng trong ánh mắt.
Roxwell chỉ thở dài và điềm tĩnh nói.
“Các cô cậu có thể thắng được các lớp khác không? Chắc không ai là không biết đánh giá thực hành của Học Viện là đánh giá tương đối chứ?”
Nghe lời Roxwell nói, đôi vai của các học viên trĩu nặng.
Đây là một sự thật hiển nhiên. Với thực lực của lớp F hiện tại, rất khó để đạt thành tích tốt hơn học viên các lớp khác trong đánh giá tương đối.
Hơn nữa, đánh giá của Học Viện Elyon cũng thiên về thực chiến.
Phần lớn các bài thi thực hành được quyết định kết quả thông qua cạnh tranh.
Không có năng lực cũng đồng nghĩa với đánh giá thấp.
‘Vậy mới làm nổi bật được năng lực của nhân vật chính chứ... Cơ mà chuyện đó chẳng liên quan gì đến mình nữa rồi.’
Lời hứa phải đứng nhất mới không bị đuổi học của cậu đã bị hủy bỏ. Hiện giờ Ex chẳng có lý do gì để điên cuồng vì kỳ đánh giá này cả.
Chưa kể là, cậu cũng đang có hàng tá việc phải lo nghĩ.
‘Mình cũng đâu có cái cảm giác thuộc về cái lớp này...’
Thay vì hao công tốn sức để đạt đánh giá tốt, cậu cần nâng cao vũ lực cá nhân. Cậu phải tiếp tục giám sát Leon, và theo dõi động thái của Thánh Quốc và Ma Giới.
Trong tình hình này, cậu không thể bám víu vào đánh giá thực hành được.
‘...Mình đã nghĩ thế.’
『Mục tiêu phụ mới
Học Sinh Xuất Sắc (B): Hãy đứng nhất trong kỳ đánh giá học kỳ 1. Đã đến lúc cho thấy kết quả nỗ lực của bạn.
Thành công: Nhận 50.000 điểm biên tập, nhận danh hiệu
Thất bại: Khả năng học tập –100%』
‘Thế này là không được.’
Đây là chức năng chưa từng xuất hiện lần hai trước đây, đến mức cậu mà đã quên mất là nó có tồn tại.
Và cái chức năng lâu ngày mới xuất hiện này quả nhiên lại giao cho Ex một mục tiêu mới để chơi cậu.
Với hình phạt thất bại là khả năng học tập giảm –100%.
“A, điên mất thôi. Thật đấy!”
———
Tình thế buộc cậu phải đứng nhất toàn Học Viện.
‘Chắc không phải do Elysia làm đâu...’
Hiện tại, Ex đang sở hữu số điểm cộng khá lớn. Nếu cậu quyết tâm, chuyện đứng nhất cũng không hẳn là khó.
Vậy nên, chẳng việc gì mà Elysia lại đưa ra mục tiêu này với điều kiện là đứng nhất cả.
‘Vậy đây là động thái của chính hệ thống sao?’
Cậu không thể biết tại sao hệ thống lại làm vậy.
Chỉ là, đã đến nước này rồi, cậu buộc phải đứng nhất.
Cậu nói chuyện này với Roxwell, và anh cau mày.
“Thời điểm tệ thật.”
“Thời điểm sao? Có gì tệ đâu? Đằng nào em cũng có nhiều điểm cộng rồi, chỉ cần đạt điểm vừa đủ là được mà...”
“Cách thức đánh giá thi cử đã thay đổi đôi chút. Giờ đây, nó đã chuyển sang chú trọng vào đánh giá tập thể lớp ngoài đánh giá cá nhân.”
Cậu đã biết tiêu chuẩn đánh giá bao gồm cả đánh giá cá nhân và đánh giá lớp. Vậy nên kể cả có chuyện đó đi nữa, đứng nhất cũng không khó khăn gì.
Thế nhưng, Roxwell đã nói thế này, vậy hẳn là có chuyện đã xảy ra.
“...Có vấn đề gì sao?”
“Kể cả cậu có làm tốt tất cả các bài đánh giá cá nhân đi nữa, nhưng nếu đánh giá đơn vị lớp kém, thành tích học tập của cậu cũng bị ảnh hưởng. Với trình độ lớp F hiện tại, chuyện đứng đầu chẳng dễ gì đâu.”
“Vậy tức là...”
“Nếu muốn đứng nhất, cậu phải kéo cả lớp F theo.”
“Hầy...”
Ex thở dài thườn thượt.
Dù có nói xã giao đi nữa, năng lực của học viên lớp F cũng khó mà khen là tốt được.
Trừ Ex, Circe và Lola ra, các mặt như tài năng, năng lực hay tính kiên trì của họ đều có thể coi là dưới mức tiêu chuẩn.
Cậu tán thành việc nâng cao trình độ chiến đấu của các học viên để chuẩn bị cho màn diệt vong sắp tới, nhưng lớp F là ngoại lệ.
“Thầy nghĩ mình có thể làm gì đó với lớp F không?”
“...Tôi trên hết cũng là giáo sư chủ nhiệm lớp F nên phải làm gì đó rồi. Chỉ là khó mà nghĩ theo hướng tích cực được.”
Ex cũng gật đầu.
Vấn đề của lớp F rất rõ ràng.
“Vì ai cũng nghĩ mình làm gì cũng sẽ thất bại.”
Đó chính là vấn đề về chủ nghĩa thất bại và thái độ hoài nghi đang lan tràn.
“Em nói thật, cái này là do thầy tệ cả đấy.”
“Tôi biết chứ, thằng nhãi này. Tôi biết tôi đã không chăm lo tử tế cho chúng. Vậy nên giờ tôi đang cố gắng đây.”
Lớp F là lớp bị đóng dấu phế thải ngay từ khi nhập học vào Học Viện. Chưa kể là, nơi đây còn tập hợp các học viên có độ lệch năng lực thấp nhất Học Viện. Và đa số cũng là thường dân chứ không phải quý tộc, mà có là quý tộc thì cũng khó mà coi là cấp cao được.
‘Các học viên không đoàn kết với nhau…’
Hệ thống học tập của Học Viện là dạng lớp học tự chọn, vậy nên khó tạo ra được cảm giác gắn kết trong lớp.
Trong tình huống này, kỳ vọng vào năng lực của lớp F thực tế là điều bất khả thi.
‘Cơ mà buộc phải làm thôi.’
Năng lực học tập do hệ thống hỗ trợ là thứ cốt lõi để tăng tốc độ phát triển của Ex. Chuyện mất đi nó sẽ khiến tương lai cậu trở nên khó khăn là điều ai cũng thấy rõ.
“Sư phụ, chắc thầy phải giúp em một tay rồi.”
“Cậu có cách nào không?”
“Đằng nào cũng lỡ đâm lao rồi, nên em định theo lao luôn.”
“Theo lao?”
“Chẳng phải bây giờ em là gã Anh Hùng tha hóa nhắm đến ngai vàng sao? Tin đồn đã lan rộng thế rồi, không lợi dụng thì phí quá.”
Ex thở dài rồi đứng dậy.
Xem ra cái tiếng xấu này sẽ đi theo cậu đến tận cùng trời đất đây.
———
Đủ loại biệt danh về Ex bay loạn khắp nơi. Và hầu hết chúng đều theo hướng tiêu cực.
Vô số biệt danh quái đản, đến mức Darius cũng không thể so sánh được, xuất hiện mỗi ngày.
“Tôi định chọn ra người đứng đầu lớp này trước kỳ đánh giá.”
Ngày hôm sau, Roxwell thông báo trong buổi sinh hoạt sáng.
“Người đứng đầu lớp sẽ có quyền quyết định và ra lệnh trong các bài đánh giá đơn vị lớp. Người đứng đầu lớp cũng sẽ được cộng điểm hoặc trừ điểm vào đánh giá học tập. Dẫn dắt lớp tốt được cộng điểm, không tốt bị trừ điểm. Chắc không có tên ngốc nào không hiểu điều này đâu nhỉ?”
Học viên lớp F gật đầu đồng tình trước lời của Roxwell. Có điều, nếu nói đến người đứng đầu, ai cũng biết vị trí đó đã được định sẵn rồi.
Roxwell gọi tên một người như để đóng đinh vào suy nghĩ đó.
“Ex, cậu hãy đảm nhận vị trí đứng đầu lớp này.”
Đương nhiên Ex, Hoàng Tử duy nhất lớp này, là người đứng đầu.
Các học viên chấp nhận một cách tự nhiên và cũng thấy an tâm.
Suy cho cùng, chính họ cũng tự thấy cái lớp này là đồ bỏ đi. Dẫn dắt họ ra ngô ra khoai là chuyện không thể. Thực tế, họ coi như đã bỏ cuộc ở phần đánh giá đơn vị lớp.
Nếu có ai đó đảm nhận vị trí có rủi ro như người đứng đầu lớp, vậy họ hoan nghênh cả hai tay. Và nếu đó là Hoàng Tử Ex thì càng tốt.
“Ex, lên đây phát biểu một câu đi.”
Nghe Roxwell gọi, Ex bước lên phía trước.
Chẳng còn thấy được hình ảnh nào của thời kỳ Cỏ Dại hay Tân Binh Hét Toáng trong cậu nữa. Giờ đây, họ chỉ thấy trong cậu có một ý chí kiên định.
“Tôi là Ex, người đứng đầu lớp này.”
Người vẫn dùng kính ngữ dù đã trở thành Hoàng Tử này, gần đây được đồn rằng đã đưa ra tuyên bố ngạo mạn mình sẽ trở thành Hoàng Đế.
Chuyện Hoàng Tử nhắm đến ngai vàng không phải chuyện lạ. Chỉ là không ai tưởng tượng được cậu lại khao khát quyền lực đến mức phản bội cả Thái Tử Darius mà mình thân thiết.
Ex, người đã đi nước đi không ai ngờ tới được như thế, nói trước toàn thể học viên lớp F.
“Tôi nói trước, tôi có thể chuyển sang lớp A nhưng tôi đã ở lại đây. Đây là lựa chọn theo ý chí của tôi.”
Trước phát ngôn đó, các học viên cảm thấy bất ngờ.
Tuy rằng các mối quan hệ của Ex gắn liền với lớp F, nhưng họ không thấy lý do gì cậu nhất thiết phải ở lại lớp F cả.
Ex tiếp tục bài phát biểu.
“Tôi hoàn toàn không quan tâm đến năng lực, tính cách hay mục tiêu của những người ở đây ra sao. Thứ tôi quan tâm chỉ có một, vị trí đứng đầu để chứng minh năng lực của tôi.”
Từ “đứng đầu" khiến các học viên bắt đầu xì xào.
“Đứng đầu ư... Cậu ta không biết tiêu chuẩn đánh giá đã thay đổi sao?”
“Đây không phải là cái cớ để đổ lỗi cho chúng ta chứ?”
“Ngay từ đầu ai lại đi kỳ vọng gì vào cái lớp phế thải như chúng ta chứ.”
Khi tiếng xì xào lớn dần, Ex bước từ bục giảng về phía bảng đen và mở miệng.
“Chà, đây cũng không phải chuyện xấu với các bạn. Vì vậy, các bạn chỉ cần trở thành những con cờ để chứng minh năng lực của tôi và phục tùng lời tôi nói là được. Nếu tôi dẫn dắt lớp F... à không, dẫn dắt các bạn, những kẻ mà ai nhìn vào cũng thấy là đồ phế thải và đường hoàng leo lên vị trí đứng đầu... Vậy cái nhìn của ‘các vị’ cao ngạo kia cũng sẽ thay đổi.”
Dù cậu đưa ra những phát ngôn quá khích, nhưng chẳng học viên nào dám bật lại. Vì Ex có đủ tư cách để làm thế.
Chỉ là, họ khó mà bỏ qua câu nói tiếp theo được.
“Nhưng cứ thế này thì đừng nói là quân cờ, các bạn đến làm quân tốt thí cũng không xong. Tôi không có ý định mang theo những binh lính vô dụng ra chiến trường. Vì vậy, từ ngày mai tôi định sẽ tổ chức huấn luyện đặc biệt.”
Ex viết một lịch trình nào đó lên bảng.
2 tiếng sáng sớm và 2 tiếng chiều tối sau giờ học.
Đó là thời gian của buổi huấn luyện địa ngục hàng ngày của Ex.
“Hãy ra sân tập ngoài trời vào giờ này. Chuyện tham gia hay không là tự nguyện... À mà, nếu không muốn làm thì tôi cũng không cản. Tôi sẽ không cản đâu, cơ mà...”
Ex nở một nụ cười rợn người.
“Tôi hy vọng các bạn sẽ đưa ra lựa chọn sáng suốt.”
Trước nụ cười đó, các học viên cảm giác rằng họ bắt buộc phải có mặt.
Cuộc hành quân địa ngục thực sự của lớp F đã bắt đầu.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
