Chương 104
Khi Hoàng đế Drakan xuất hiện, tình hình nhanh chóng được giải quyết.
Các phân thân của Gremory xuất hiện tại giảng đường chính đã bị Roxwell cùng các kỵ sĩ hợp sức tiêu diệt mà không gây ra thiệt hại lớn.
Và cũng nhờ nhóm Leon liều mạng ngăn chặn cổng địa ngục, cùng với Milia giúp sức, mà họ đã thành công khống chế Andras.
Kịch bản diệt vong bao trùm Đế Chế đã hoàn toàn kết thúc.
Giờ, chỉ còn lại việc giải quyết hậu quả.
Và hai ngày sau, tại nhà tù dành riêng cho Ex.
“Quả như cậu nói, Rosaria đã định hy sinh.”
Ex đang nghe Circe kể lại chuyện xảy ra ở cổng địa ngục qua song sắt.
“…Vậy Rosaria cuối cùng đã chết sao?”
“Không! Cậu nghĩ tôi điên mà để chuyện đó xảy ra à?”
Circe giải thích tình hình lúc đó.
“Tình hình trở nên tồi tệ, cổng địa ngục sắp mở. Và rồi, Rosaria đột nhiên lao lên với vẻ mặt quyết tâm. Cô ấy tránh né toàn bộ ma thuật của con quỷ. Và đến được nơi có thánh vật bị tha hóa.”
Circe thuật lại nguyên văn lời Rosaria.
“Chẳng hiểu sao, tôi cảm thấy cuối cùng sẽ thành ra thế này.”
“Tôi cứ tưởng rằng may mắn được tái sinh thì lần này sẽ khác.”
“Được gặp lại mọi người trong kiếp này, khiến tôi rất vui và hạnh phúc.”
“Chỉ là quả nhiên, cuộc vui nào cũng có lúc tàn.”
“Vì vậy, tôi sẽ không để ai phải chết cả.”
“Chỉ mình tôi chết là đủ rồi.”
“Xin lỗi. Và cảm ơn.”
Giống hệt như cô đã nói trong nguyên tác. Ngoại trừ câu ‘Và cảm ơn’ được thêm vào cuối cùng.
“Và cô ấy định cầm lấy nó rồi vặn nó.”
Đến đây, chuyện giống hệt trong nguyên tác.
Circe kể tiếp câu chuyện đã thay đổi sau đó.
“Phải. Thế nhưng nhờ ‘Găng Tay Nghịch Thiên’, bảo vật Hoàng gia mà cậu giúp tôi có được, đã kích hoạt và đẩy Rosaria ra. Thứ đó đã bẻ gãy vận mệnh sai trái.”
Đây cũng là lần đầu Ex đến sự tồn tại của thánh vật đó. Quả nhiên, giao cho Hiền Giả Circe là quyết định đúng đắn. Chỉ là, vẻ mặt Circe trông có vẻ phức tạp.
“Chỉ là cũng bởi vậy mà Găng Tay Nghịch Thiên bị hỏng, nên giờ rắc rối to rồi. Thứ đó là bảo vật Hoàng gia… Vậy mà tôi đã mượn nó rồi làm hỏng.”
“Thôi, chắc không sao đâu. Hoàng tử chẳng nhỏ mọn đến mức làm khó dễ chỉ một món đồ đâu. Cậu ta cùng lắm chỉ cằn nhằn vài câu thôi.”
“…Giống như cậu nói, ngài ấy bao dung đến mức kỳ lạ. Mấy cái bạo chúa gì đó, quả là tiếng xấu vô căn cứ.”
Thực ra, Darius không làm khó dễ Circe về chuyện làm hỏng Găng Tay Nghịch Thiên. Vì cậu biết Circe là Hiền Giả Ariel.
‘Cậu ta chỉ đe dọa bắt tôi đền thôi…’
Suy cho cùng, cậu cũng chỉ là một thành viên Hoàng tộc luôn bắt nạt Ex khi thấy dễ xơi.
“Mà thôi… Sau đó thì cô Milia và binh lực Hoàng gia đến rồi dồn ép con quỷ dữ dội. Cổng địa ngục suýt mở ra nhưng Leon và Frey đã thành công thanh tẩy thánh vật vào phút chót. Tuy là thánh vật bị hỏng một nửa… Chà, chủ nhân của nó là Frey nên cô ấy sẽ tự lo tốt thôi.”
“Vậy Andras ra nào rồi? Tôi đã cảnh báo tuyệt đối không được giết vì linh hồn của cô Beatrice vẫn còn sống.”
“May mắn là cô Milia đã khống chế được Andras. Và ả đã bị giải đi để thanh tẩy. Chắc linh hồn của Công chúa Beatrice sẽ sớm được trả về cơ thể cũ thôi.”
“Một kết thúc có hậu nhỉ.”
“…”
Circe ngừng lại một chút. Và rồi, cô liếc nhìn khuôn mặt Ex vài lần và thận trọng mở lời.
“…Cảm ơn. Cũng nhờ cậu mà tôi cứu được Rosaria. Và cũng nhờ cậu bảo tôi phải quay lại tổ đội Anh hùng. Găng Tay Nghịch Thiên cũng là nhờ cậu mà có được.”
“Có gì chứ? Chỉ mất một đôi găng tay đắt tiền mà cứu được một anh hùng tái sinh cũng quá hời rồi còn gì.”
“Cậu lạc quan nhỉ. Tôi vẫn còn đang bối rối đây.”
Thế rồi, cô lại im lặng.
Circe ngẩng đầu lên. Rồi lại nhìn xuống đất. Cô cứ ngọ nguậy như đang chuẩn bị nói điều gì đó hệ trọng.
Thấy vậy, Ex sốt ruột hỏi.
“Có chuyện gì vậy?”
“…Thực ra, tôi muốn nghe ý kiến của cậu.”
“Ý kiến gì?”
“Tôi có nên quay lại tổ đội Anh hùng không?”
Ex nhận ra sắc thái tinh tế trong lời nói của Circe. Đây là câu hỏi xuất phát từ tinh thần trách nhiệm của cô.
Ex hiểu tâm trạng của Circe và trả lời.
“Cô lo lắng cho tính mạng của mấy người còn lại trong nhóm đúng không?”
“Phải. Cậu đã nói mà. Thời khắc diệt vong đến gần, từng người một sẽ chết. Lần này Rosaria đã được cứu, nhưng ai biết lần sau có được cứu không chứ? Nếu chuyện xảy ra rồi mà tôi mới chạy đến, thì có thể là đã quá muộn. Nếu lần này tôi mà không tham gia…”
Rosaria chắc chắn đã chết.
Circe chẳng cần phải nói ra.
Ex suy nghĩ một chút rồi trả lời.
“Quay lại là tốt nhất.”
Nghe câu trả lời đó, tay Circe giật một cái.
“Hiện tại kịch bản chính đã bị bẻ cong rất nhiều. Cho dù hiện tại không có mối đe dọa nào đối với Đế Chế… Nhưng như cô biết đấy…”
“…Ma Vương đã hồi sinh. Và Nữ Thần đã mất thần tính.”
Chuyện này đã được thông báo cho Darius. Và nhờ đó, Hoàng đế Drakan đã triệu tập một cuộc họp tổng.
Bá tước Lemersi đã lập tức cùng Ma Thuật Đoàn trở về lãnh địa để bảo vệ biên giới. Lola cũng theo chân Bá tước Lemersi về lãnh địa Nam tước Meltran để lo tang lễ cho Elia.
“Cơ mà, cô cũng có thể tùy cơ ứng biến. Chúng ta chưa biết Ma Vương đã hồi sinh hoàn toàn hay không do hắn đang bặt vô âm tín.”
Theo tin tức, trong hai ngày qua vẫn chưa hề có động tĩnh gì đặc biệt ở Ma Giới.
“…Hừm, vậy sao?”
Circe hừ mũi trông vui vẻ.
“Hơn nữa, để đối phó linh hoạt thì phải liên tục trao đổi thông tin. Đến thời điểm này rồi, cô không cần thiết phải bám lấy nhóm bọn họ đâu.”
“Cũng phải.”
“Mà này…”
Ex vừa sử dụng thánh lực bằng hai tay vừa lẩm bẩm.
“…Sao Nữ Thần mất thần tính rồi mà chúng ta vẫn dùng được thánh lực nhỉ? Tôi chẳng hiểu nổi.”
“Các linh mục khác vẫn dùng được thánh lực bình thường. Cả Frey cũng vậy.”
“Chuyện ngôi sao của Nữ Thần phát nổ bọn họ giải thích thế nào?”
“Họ bảo là Nữ Thần đã dùng một phép màu vĩ đại ngay trước khi Ma Vương hồi sinh. Vậy nên tạm thời sẽ không có hỗn loạn gì.”
“Vậy còn phản ứng của Thánh Quốc?”
“Không có. Thật đáng sợ là chẳng có gì cả.”
Đó mới là vấn đề.
Bất kể ngôi sao của Nữ Thần phát nổ, bất kể Ma Vương đã giáng lâm.
Thánh Quốc vẫn không có động tĩnh gì.
“…Lần diệt vong tiếp theo sẽ xảy ra ở Thánh Quốc đúng không?”
“Phải. Và lần này là… Frey chết.”
“…”
Frey rơi vào bẫy của bọn quỷ và bị hiến tế làm vật chứa cho Tà Thần. Trước thời khắc Tà Thần giáng trần vào cơ thể đó, Leon đã chém chết cô. Và trong quá trình này, tôn giáo Deus Luce đã sụp đổ.
Sự sụp đổ của tôn giáo dẫn đến sự hồi sinh của Ma Vương sau này.
Tuy là Ma Vương đã hồi sinh rồi.
Circe không nhịn được mà thở dài nặng trĩu.
“Hầy… Biết vậy tôi đã không nghe chuyện của cậu cho rồi. Giờ biết rồi phải làm sao đây…”
“Tôi đã cảnh báo rõ rồi mà. Kẻ tự bước vào địa ngục này là cô đấy, Circe.”
“Tôi biết rồi… Không thể nói cho bọn họ biết sao? Chỉ một mình tôi phải lo lắng thế này bực mình thật. Cứ bảo đại là tôi nhìn thấy tương lai là được mà.”
“Không được. Chúng ta không biết chuyện gì sẽ xảy ra.”
Ex thở dài khi nhớ lại hệ thống đã kêu inh ỏi ngày hôm trước. Cậu còn nhiều nội dung chưa kiểm tra kỹ. Đây cũng là bởi cậu thiếu điểm biên tập.
Circe thở dài thườn thượt.
“Song, quả nhiên Ma Vương là đáng lo nhất…”
“Cô đã từng chiến đấu với Ma Vương rồi phải không? Tôi không rõ kiếp trước của tổ đội Anh hùng thế nào, nhưng có nói chuyện với Ma Vương được không? Trong tương lai tôi thấy, hắn chỉ chăm chăm lao vào đánh.”
“Phải. Hắn không nói chuyện được. Hắn coi chuyện hủy diệt thế giới là vận mệnh hay số phận của mình.”
Ma Vương là cái ác thuần túy tương đối hiếm thấy thời nay.
Kịch bản Ma Vương diệt vong chẳng có bất kỳ can thiệp nào của Ex. Ma Vương là hoàn toàn do Elysia tạo ra. Và ả đã phản đối kịch liệt mọi yêu cầu sửa đổi.
“Chúng ta cần phải có đối sách, cơ mà chuẩn bị gì đây?”
“Tôi cũng vậy. Trước mắt tôi phải lấy lại khả năng thời đỉnh cao đã.”
Circe nhìn vẻ mặt đáng ghét của Ex qua song sắt bằng ánh mắt lờ đờ.
“Vậy bao giờ cậu mới ra đây? Cậu định đùn đẩy hết việc cho người khác rồi một mình trốn ở đây an dưỡng à?”
“Tôi đang bị nhốt trong tù mà.”
“Cậu gọi chỗ này là tù à…?”
Circe chỉ vào sau lưng Ex.
Trong đó, chính là một môi trường chẳng thua kém gì phòng ngủ của Hoàng tộc.
Giường rộng rãi, nội thất cổ điển, tuy có song sắt nhưng cửa sổ đón nắng tốt, đủ mọi loại rượu và thức ăn đắt tiền.
Ex không bị còng tay mà mặc quần áo nhung lụa. Cậu còn đang thong thả ngồi trên ghế đọc sách.
Chỉ có song sắt là giống nhà tù, còn lại thì ai nhìn vào cũng thấy giống nơi nghỉ dưỡng.
‘Mình nghe nói đây vốn là nhà tù dành riêng cho Hoàng tộc.’
Ex đang bị nhốt ở một nơi như vậy.
Thực ra, cậu muốn cùng Lola lo tang lễ cho Elia. Chỉ là do tình huống trớ trêu vừa là quỷ vừa là Anh hùng nên cậu đã bị giam ở đây. Cơ mà cũng may mắn là cậu được hứa sẽ cho ra ngoài một lát khi tang lễ chuẩn bị xong.
“Biết sao được đây? Tất cả là để bảo vệ an toàn cho tôi mà…”
Trước hết, Hoàng đế Drakan đã ban lệnh nghiêm cấm tuyệt đối tiết lộ việc Ex là quỷ.
Chuyện Ex trở thành Anh hùng không phải chuyện lớn. Ex đã được biết đến là Anh hùng rồi. Đây cũng chỉ là từ giả thành thật mà thôi.
Thế nhưng, họ cần thời gian để lan truyền tin đồn phù hợp và ổn định tình hình. Vì vậy, Hoàng đế Drakan đã đưa Ex vào tù cùng lý do xác minh tư cách và tính xác thực của Anh hùng.
Sau đó, Hoàng đế Drakan sẽ linh hoạt giải quyết tình hình. Thực tế, đây chẳng khác nào biện pháp bảo vệ cả.
“Với lại, nhìn sau cô đi.”
Trong phòng gặp bên kia song sắt nhà tù, phía sau Circe đang có hai người cùng con mắt đằng đằng sát khí đang cầm hung khí.
Vùùùù-
Xoạttt-
Con mắt sát khí đủ để giết người.
“Người bên phải là thuộc bộ Hành Chính Hoàng Gia, người bên trái là thuộc bộ Tài Chính Hoàng Gia. Cả hai đều đang chờ ám sát tôi. Vậy nên cô mà ra ngoài, là họ sẽ đập song sắt này đấy.”
“Ám sát…?”
“Cũng bởi vậy nên tôi khó lòng ra ngoài ngay được.”
“Cậu đã làm cái quái gì vậy?”
“Tôi chỉ cứu Đế Chế thôi mà…”
Chỉ là trong quá trình đó, vô số nhân lực Hành Chính và Tài Chính Hoàng gia đã bị vắt kiệt sức lực.
Cậu còn nghe nói nhân lực quản lý kho báu Hoàng Gia cũng đang phải viết hàng trăm bản tường trình vì các bảo vật bị lấy ra bất chợt và Găng Tay Nghịch Thiên bị hỏng.
Cũng tức là, sắp có thêm một sát thủ nữa.
Đây là lỗi do Darius không bao che cho cậu.
Do không biết chuyện đó, mà Circe chỉ thấy Ex đáng ghét.
“Mà thôi… Học viện cũng đang nghỉ dài hạn nên chỉ cần ra trước đó là được. Chuyện ở Thánh Quốc còn lâu mới xảy ra đúng không?”
“Phải. Ban đầu là khoảng trước kỳ nghỉ đông năm nhất. Biến cố sẽ nổ ra trong nghi thức Thánh Kiếm mà Leon bắt buộc phải tham gia. Đó là sự kiện thường niên của Học Viện nên khi tất cả học sinh năm nhất đến Thánh Quốc, bọn quỷ ở Thánh Quốc sẽ hành động.”
“Giờ chưa đến nghỉ hè nên còn lâu thật.”
Circe rên rỉ rồi đứng dậy.
“Được rồi. Tôi sẽ đến thăm nếu có tin mới.”
“Cho tôi gửi lời hỏi thăm tiểu thư Lola nhé.”
Và rồi, ngay giây phút Circe mở cửa phòng và bước ra.
Rầm rầm rầm rầm-!!
“Thằng chó kia ra đây!! Tao giết mày!!”
“Tại mày mà vợ tao bỏ nhà đi đấy thằng chó!!”
Tiếng đập song sắt vang lên từ phía sau.
Circe chỉ biết cầu nguyện cho Ex.
Mặc kệ hai kẻ đang đập song sắt trước mắt mình, Ex suy nghĩ về một nghi vấn chưa được giải đáp.
‘Berith ra sao rồi?’
Thân là Con Quỷ Dối Trá, hắn che giấu thông tin của mình rất kỹ nên kể cả Darius cũng khó truy tìm Berith.
Hắn là thực thể có thể trốn thoát kể cả dính trói buộc của Nữ thần Deus Luce, nên dù họ có tìm thấy cũng không thể bắt được.
Để biết được tình hình của Berith, chúng ta phải quay lại hai ngày trước.
———
Sau khi việc Nữ thần Deus Luce bị tước đoạt thần tính được xác định.
Berith ung dung rời khỏi sân thi đấu. Dù giây phút giải trí đã chuẩn bị công phu bị phá hỏng, nhưng hắn đã phát hiện ra con đường vận mệnh mới.
‘Hắn sẽ đến Thánh Quốc. Ta phải đến đó chuẩn bị trước.’
Hắn vẫn chưa từ bỏ chuyện nhấn chìm Ex vào tuyệt vọng. Ngược lại, Ma Vương đã hồi sinh, và sự tồn tại của hắn cũng đã bị lộ, vậy nên hắn định chuẩn bị bẫy một cách nghiêm túc hơn.
Chỉ nghĩ đến chuyện sẽ đặt bẫy gì cũng khiến niềm vui sướng chưa từng có trong hàng trăm năm của hắn trỗi dậy.
Đây thực sự là khoảnh khắc hắn nhận ra ý nghĩa trong cuộc sống dài đằng đẵng của mình.
Phập-!
Nếu không có con dao găm bất ngờ đâm từ phía sau.
Berith chỉ thản nhiên thở dài và lẩm bẩm.
"Em gái Gremory. Ngươi luôn thích xuất hiện kiểu này nhỉ. Chưa chán nữa à?”
Hắn chẳng cần phải quay lại nhìn.
Vì kẻ kia chỉ là một tồn tại bất tài vô dụng chẳng khác nào sâu bọ.
“…Không, lần này thú vị đây.”
Đó là Gremory.
Phập phập-!
Con dao găm đâm sâu hơn.
Cô ả chắc chắn mình đã đâm trúng. Và rồi, Gremory cười vì cảm giác đó.
“Ta biết là ngươi sẽ lại để ta đâm mà. Đằng nào ngươi cũng cảm nhận được ta từ lâu rồi. Đây chỉ là một lời chào nhẹ nhàng thôi mà?”
“Phải, vậy thì sao…”
Và rồi, Berith cau mày. Con dao găm này không phải dao găm bình thường. Hắn liếc nhìn ra sau cùng ánh mắt sắc bén.
“…Là Răng Nanh Arachne sao?”
“Giờ mới nhận ra à? Cơ mà làm sao đây, bị đâm mất rồi.”
Phập phập phập-!!
Con dao găm đâm sâu hơn nữa. Con dao ấy đã sắp chạm đến tim hắn.
“Chỉ cần bị đâm một lần là xong. Giờ đây, ngươi sẽ từ từ đông cứng lại và vĩnh viễn trở thành tượng đá. Khỏi phải lo, ta sẽ dựng ngươi trong một góc vườn của ta và chăm sóc ngươi mỗi ngày.”
“…Thật đáng tiếc khi chuyện thành ra thế này.”
“Cái gì? Giờ ngươi mới định đóng vai anh trai à? Đằng nào chúng ta cũng chẳng phải gia đình thật sự…”
“Không. Không phải vậy.”
Thế rồi, Ma Nhãn của bỗng Berith lóe sáng.
“Ta thấy tiếc cho hoàn cảnh của ngươi.”
Chân Ngụy Ma Nhãn vạch trần dối trá và cho thấy sự thật.
Giây phút Ma Nhãn lóe sáng, thật giả của hiện tượng bị đảo ngược.
“…Ơ?”
Gremory, người tin chắc mình đã thắng, nhìn xuống bụng mình.
“…Ha. Chuyện gì thế này?”
Kẻ bị Răng Nanh Arachne đâm không phải là Berith.
Mà là bụng của Gremory.
Berith nói nhỏ vào tai Gremory.
“Ngươi nghĩ ta không đoán được chuyện này từ khi ngươi đến Thánh Quốc sao? Ngươi nghĩ vì sao ta lại gửi ngươi đến Thánh Quốc? Ngươi nghĩ ta gửi ngươi đến đó để nghỉ dưỡng à?”
“A, ư-”
“Ta đã theo dõi chuyện ngươi và bọn Đại Quỷ suy tính từ hàng trăm năm trước rồi. Toàn mấy trò nhàm chán và dễ đoán lặp đi lặp lại. Nếu ngươi chịu động não vì sao ta không tham gia vào đại kế hoạch của các ngươi, vậy đã chẳng xảy ra chuyện này rồi. Đáng tiếc thật.”
Phụt-!
Berith rút phăng Răng Nanh Arachne ra.
Chắc do đã cứng đờ toàn thân, mà Gremory không thể cử động và ngã ngửa ra sau. Trong đôi mắt ả chỉ còn lại tuyệt vọng.
Berith nhìn xuống Gremory và phủi con dao găm.
“Răng Nanh Arachne cũng là thứ công cụ mà ta cần. Hơi tiếc là phải phong ấn vĩnh viễn ngươi để có được nó, cơ mà cũng đành chịu thôi. Giờ ta đã hết hứng thú với ngươi rồi.”
“A- A-”
“Đừng lo. Nếu con người phát hiện ra ngươi, ngươi có thể được trải nghiệm cuộc sống của con người là bị phong ấn vĩnh viễn trong ngục tối lạnh lẽo. Nếu may mắn, một ngày nào đó Đế Chế sẽ diệt vong và ngươi có thể ra khỏi ngục tối đấy.”
Berith quay lưng lại và nói một cách vô cảm.
“Cơ mà, quỷ chẳng may mắn gì đâu.”
Hắn định bỏ mặc Gremory và rời đi.
Gremory muốn hét lên nhưng không thể.
Thân thể đã cứng đờ, thứ duy nhất của ả còn hoạt động là ý thức.
‘Ai đó cứu ta với… Làm ơn… Ta xin…’
Thời khắc con quỷ tà ác ấy cầu mong được cứu rỗi.
“...Chuyện gì đây?”
Có kẻ đã xuất hiện trước mặt Berith.
Một con quỷ mà Berith lần đầu tiên nhìn thấy, và còn là quỷ giáng trần.
Mái tóc ngắn màu tím gần đen cùng cặp mắt trũng sâu. Một con quỷ mang lại cảm giác tựa như cái bóng.
“Hừm hưm hưm, hừm, hưm, hừm hưm hưm.”
Con quỷ đó vừa ngân nga vừa chắp tay sau lưng. Bàn tay chắp sau lưng đang mân mê chiếc nhẫn trên tay phải. Và đôi mắt đó rõ ràng đang nhìn Berith.
‘Đây là lần đầu ta thấy nó.’
Thứ Berith cảnh giác nhất là ‘điều chưa biết’. Nếu có thông tin, hắn có thể đối phó, nhưng nếu không có, hắn không thể đối phó. Lưỡi dao đến từ điều chưa biết sắc bén hơn bất cứ thứ gì.
‘…Cấp bậc thấp. Quỷ hệ chiến đấu chuyên ám sát sao?’
Có sao đi nữa thì thời khắc nó tấn công, hắn chỉ cần nhắm vào sơ hở và đâm bằng Răng Nanh Arachne là được. Hắn lợi dụng Gremory để có được thứ này cũng chính là để xử lý bọn quỷ cản đường.
Con quỷ mắt tím kết thúc bài ca ngân nga và mở miệng.
“Ký sinh trùng-”
Giây phút đó, một lưỡi dao đen bay tới từ phía sau.
“Của chủ nhân.”
“…!”
Một lưỡi dao nhắm vào chẳng phải ảo ảnh do ảo giác tạo ra, mà là vào chính chân thân của hắn.
Berith nhanh chóng lăn về phía trước và nhìn lại phía sau.
“Kẻ cản đường Chủ Nhân phải chết.”
Con quỷ mắt tím đã ở đó. Nó cầm hai con dao găm bằng bóng tối và nhắm vào cổ hắn. Chỉ qua một đòn tấn công, Berith đã nhìn thấu năng lực của con quỷ ấy.
‘Cùng loại…?! Năng lực hệ truy tìm sao…?!’
Khả năng chiến đấu của hắn không đáng kể. Hắn chỉ có năng lực thể chất của bọn quỷ cấp thấp. Vì vậy, đối thủ không bị ảnh hưởng bởi dối trá cũng chính là khắc tinh cực độ của hắn.
Và đối thủ này chẳng hề bị ảnh hưởng bởi bất kỳ năng lực nào của hắn.
‘Chuyện vô lý này…!’
Là hoang đường. Bất kể là năng lực cùng hệ cũng là vô lý.
Đối thủ chỉ là một con quỷ cấp thấp không hạng, còn hắn là một con quỷ cấp cao mạnh mẽ xếp hạng 28.
Chênh lệch cấp bậc chẳng phải là thứ có thể dễ dàng lấp đầy. Cấp bậc năng lực của hắn đã đạt đến cực hạn. Một năng lực nửa vời chẳng thể nhìn thấu được hắn.
‘Ký sinh trùng của chủ nhân…?’
Thế nhưng, hắn đã nhận ra một khả năng từ lời nói của con quỷ đó.
“Ngươi đã nhận được tên từ Ex…!!!”
Nếu đối thủ là một thực thể đã chạm vào linh hồn Ex, đây hẳn là có thể.
Berith đã dùng thủ đoạn để chạm vào linh hồn Ex. Hắn vốn dĩ không thể giáng trần bình thường. Vậy nên, hắn đã dùng cách bóp méo quy luật.
Thế nhưng, đối thủ là kẻ đã ký kết chính thức với linh hồn Ex. Cũng tức là, đối thủ đang chia sẻ cấp bậc tương tự với hắn. Vì vậy, năng lực của hắn bị vô hiệu hóa cũng là điều đương nhiên.
‘Chuyện này sẽ dẫn đến kết cục gì…!?’
Hắn đã không lường trước được chuyện này.
Phập-!!
“Ư…!”
Thế rồi, cái bóng của Berith bỗng nhô lên một cách sắc bén và cắt đứt tay phải chân thân của hắn. Cũng bởi vậy mà, hắn đã đánh rơi vũ khí đối phó với Đại Quỷ, Răng Nanh Arachne.
‘Ảo ảnh hoàn toàn không có tác dụng…! Ta trước tiên phải lấy lại vũ khí…!’
Hắn vội vàng đưa tay còn lại ra để thu hồi. Chỉ là…
“Chết đi. Đồ ký sinh trùng.”
Đối thủ đã lấy Răng Nanh Arachne nhanh hơn. Và rồi, nó lập tức đâm Răng Nanh Arachne vào tim hắn. Một đòn tấn công mượt mà như đã được tính toán từ đầu.
“Chết tiệt…!”
Hết cách, hắn đành phải dùng đến Ngục Tù Giả Tạo. Cái giá phải trả rất lớn, nhưng hiện giờ hắn phải sống trước.
Nhanh hơn con dao, Berith búng tay.
Tách-!!
Giây phút đó, Berith trước mặt Bella đã biến mất. Hắn đã trốn thoát trong giây phút bị nhốt vào Ngục Tù Giả Tạo.
Bella tặc lưỡi tiếc nuối.
“…Chạy rồi sao. Đòn đánh lén đầu tiên là thời cơ tốt nhất vậy mà.”
Mà thôi, cô cũng đã khiến Berith phải dùng đến kỹ năng tiêu hao không ít sức mạnh. Trong thời gian tới, tên ký sinh trùng đó sẽ không thể cản trở Chủ Nhân.
‘Không sao. Mình đã nắm được dấu vết của hắn.’
Cô cảm nhận được nơi Berith đang chạy trốn theo thời gian thực. Giờ đây, cô có thể tìm đến và đánh lén hắn bất cứ lúc nào. Hắn là kẻ tội đồ định giết Chủ Nhân. Vậy nên hắn nhất định phải chết.
‘Chủ Nhân chắc chắn sẽ khen ngợi mình nếu mình mang đầu Berith về.’
Do có được vũ khí mới nên chuyện lần này cũng không uổng công. Từ đó đến giờ, cô đã không tìm thấy bọn quỷ giáng trần nên không thể tăng sức mạnh. Thế nhưng giờ đây, nhờ có thứ vũ khí tốt thế này mà tình hình đang khả quan.
“Hừm hưm hưm, hừm, hưm, hừm hưm hưm.”
Do tâm trạng tốt mà cô cũng tự nhiên ngân nga. Cô chắp tay sau lưng và mân mê chiếc nhẫn Chủ Nhân tặng. Và khi đang định nấp vào bóng tối để lén theo dõi Chủ Nhân.
“A- A-”
Có thứ gì đó đang cố gắng phát ra âm thanh một cách tuyệt vọng từ xa.
Chính là con quỷ đã bị Răng Nanh Arachne đâm và bị đông cứng.
Bella nhìn xuống để kiểm tra con quỷ đó.
“Bị Răng Nanh Arachne đâm sao? Tội nghiệp thật.”
“A- A-”
“Bảo ta giải thoát à? Ta không biết cách đó đâu.”
“A- A-”
“Cơ mà giờ nhìn kỹ, ngươi…”
Bella liếm môi.
“Là quỷ giáng trần nhỉ. Còn cấp bậc khá cao nữa…”
“…A.”
“Ngươi, trông ngon đấy.”
Gàoooo-
Cái bóng dưới chân Gremory mở miệng.
“Chủ Nhân của ta ấy. Thân là quỷ mà lại hiền lành nên cứ hay lao đầu vào chỗ nguy hiểm. Vì vậy ta, thuộc hạ duy nhất, phải chăm sóc ngài ấy. Và muốn vậy thì cần rất nhiều sức mạnh.”
“A-! A-!! A-!!!!!!”
“Biết sao được đây? Đây chính là cái cá lớn nuốt cá bé mà các ngươi luôn nói mà.”
“A-!!!!!!!!!!”
Rắc-!!!!
Thời khắc cái bóng ngậm miệng lại, Gremory biến mất. Gremory bị xé xác rồi ăn thịt bên trong cái bóng ấy. Ả bị ăn một cách chạm rãi khi còn sống, giống như cái cách mà ả luôn ăn thịt con mồi.
Và vĩnh viễn ở trong bụng Bella.
“Ư… Tốt thật…! Mình chịu được… Vẫn còn…!”
Bella tận hưởng niềm vui sức mạnh dâng trào. Cô cũng đã có được năng lực Mô Phỏng của Gremory. Giờ đây, cô có thể ăn thịt bọn con người gần Chủ Nhân và mô phỏng thành họ.
‘Chủ Nhân sẽ ghét vậy nên ta hiện sẽ không làm đâu.’
Đây là lần thứ hai ăn thịt đồng loại. Lần này là Gremory, ‘Con Quỷ Mô Phỏng’ xếp hạng 56.
Cặp mắt tím thoáng nhuốm màu điên loạn. Ấy vậy mà, Bella không bận tâm.
“Hừm hưm hưm, hừm, hưm, hừm hưm hưm.”
Giống như mọi khi, Bella vừa ngân nga vừa chắp tay sau lưng. Cô mân mê chiếc nhẫn Ex tặng và đi về hướng nào đó.
Ăn thịt đồng loại là chuyện một khi bắt đầu, nó sẽ không bao giờ kết thúc. Vì vậy, ác quỷ mới coi ăn thịt đồng loại là điều cấm kỵ.
Cho đến nay, chỉ có một con quỷ duy nhất giữ được lý trí sau khi ăn thịt đồng loại, nhưng đó không phải là Bella.
Cơn điên loạn cứ thế từ từ lớn dần.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Mukbang cô em Gremory siêu ngọt nước