Chương 69 ✦ Sư tỷ·và Sư Muội (7) ✦
Nếu Taegu-zzang là một thanh Zanpakutō, thì lệnh giải phóng của nó chắc hẳn sẽ là:『Bẻ gãy đi, Taegu-zzang.』(kiểu như trong Bleach vậy đó).
Nó dường như luôn gãy mỗi khi hắn dùng trong chiến đấu, bất kể đối thủ là bán long hay thích khách của Thiên Ma Giáo.
Thật bất công một cách kỳ cục.
Nhưng hắn chẳng thể làm gì khác được.
Taegu-zzang vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, lại nổi tiếng, nên đương nhiên sẽ bị dòm ngó.Còn hắn vừa đẹp trai, tốt bụng, lại là cao thủ võ lâm có lẽ ông trời vì ghen ghét nên mới nguyền rủa cho hắn đôi chân tật nguyền.Chắc là vậy.
Cũng đành chịu thôi. Đó là gánh nặng của người mạnh.
Hắn lùi nhanh về sau, né được một nhát kiếm nhắm vào cổ họng, rồi dùng cây gậy gãy đỡ lấy một đòn đâm ngang sườn.
Hắn phải vượt qua chuyện này.
Hắn dồn nội lực vào mắt, quan sát hai thiếu nữ được gọi là Tian Quan và Yu Heng, đang không ngừng áp sát tấn công.
Bị hai cô gái xinh đẹp đánh hội đồng như thế này, đúng là… một tình huống kỳ quặc.
Nếu không phải họ đang cầm kiếm, thì cảnh này chẳng khác gì mấy tiểu thuyết hồi nhỏ hắn hay mê mấy truyện mà gái đẹp rơi từ trên trời xuống.
Nghĩ lại, đó là một ảo tưởng thời thơ ấu khá… kỳ cục.
Nhưng giờ đâu phải lúc nghĩ mấy thứ vớ vẩn.
Hắn thi triển Không Minh Quyền, làm lệch hướng lực đạo của các đòn tấn công để tạo sơ hở. Nhưng vô ích. Giống như rắn hai đầu khi một đầu bị chặn lại, đầu còn lại lập tức ra đòn.
Bọn họ rất giỏi. Phối hợp không một kẽ hở. Người này che chắn chỗ hở cho người kia. Thế công dồn dập không ngừng nghỉ.
Cục diện giống như một ván cờ vây hắn liên tục bị thu hẹp thế trận, từng chút một bị dồn đến chân tường.
Và khi thế tấn công tiếp tục dâng cao, hắn bị dồn về góc quán trọ, chính góc tường mà hắn đã từng đấm vỡ một lỗ lớn bằng Băng Hành Toái Tuyết Chưởng. Giờ thì chẳng còn đường lui.
『Hee-hee~ Lúc thấy người dám thách đấu cả sư phụ, ta còn kỳ vọng lắm. Ai ngờ chẳng có gì đặc biệt.』
Tian Quan nhíu mày trước giọng điệu mỉa mai của Yu Heng, vẻ khinh miệt dành cho Mancheon hiện rõ trên mặt.
『Yu Heng, đừng khinh địch. Coi thường đối thủ là thói xấu đấy.』
『Tỷ lúc nào cũng càm ràm… Muội đâu có coi thường. Chỉ là… thấy thất vọng thôi.』
『Đó cũng là coi thường rồi.』
『Thôi nào. Đừng nặng lời với cô ấy quá. Dù ngoài miệng nói vậy, chiêu thức của muội ấy đâu có sơ hở. Có lẽ chỉ đang dụ ta mất cảnh giác thôi.』
Tian Quan và Yu Heng nheo mắt lại, trừng Mancheon đang thản nhiên chen vào cuộc trò chuyện. Cả hai siết chặt chuôi kiếm, sát khí dâng trào.
『Có vẻ… là bọn ta mới đang bị khinh thường thì đúng hơn.』
『Quả thật vậy.』
Hắn không hề coi thường họ. Cũng chẳng hề mỉa mai.Chỉ là… hắn đã quá mệt mỏi vì phải cứ mãi phòng thủ.
Hắn muốn xoay chuyển thế trận.
Đôi mắt hổ phách ánh lên tia sáng của kẻ săn mồi, ẩn sau vẻ bình thản kia là một con thú đang chờ đúng thời khắc để vồ mồi.
Hắn ném cây gậy gãy về phía Yu Heng.Lưỡi kiếm của cô cắt phăng nó thành từng mảnh vụn.
Ngay khoảnh khắc đó, hắn lao lên, chấm dứt chuỗi rút lui từ nãy đến giờ, thu hẹp khoảng cách.
Hắn nhắm đến khe hở nhỏ vừa tạo ra sau cú chém bị lệch. Dù từ hai phía đều có lưỡi kiếm đang lao tới, hắn vẫn tiến.
Kế hoạch rất đơn giản: hạ gục một người thật nhanh, rồi xử lý người còn lại.
Hắn cần một chiêu thức thật mạnh để phá vỡ sự phối hợp hoàn hảo giữa họ.
Hắn đã nghĩ đến Bất Động Minh Vương Bộ hay Băng Hành Toái Tuyết Chưởng, nhưng cả hai đều tiêu hao quá nhiều nội lực. Nếu dùng lúc này, hắn sẽ cạn sức, nhất là khi có khả năng vẫn còn địch mai phục gần đó.
Chưa kể, Băng Hành Toái Tuyết Chưởng kỹ pháp mới học gần đây vẫn còn quá chậm, dễ bị phản đòn. Vậy nên…
Hắn trụ vững thân dưới bằng chiêu Thiên Cân Trụy, dồn khí vận từ đan điền theo đạo lý Bất Động Minh Vương, tập trung cả vào cánh tay trái, khiến nó trở nên nặng nề dị thường.
Hắn chuẩn bị tung ra Minh Vương Quyền một đòn mà Muk-gang từng khuyên nên tuyệt đối không dùng.
Hắn nhớ lại trận chiến khi xưa, nắm tay siết chặt, sẵn sàng tung cú đánh hủy diệt.
Cú đấm nghiền nát của Minh Vương…
『Gì đây? Một cú đấm chậm chạp như vậy sao?』
…đã không trúng.
Thân thể hắn, bị đè nặng bởi Thiên Cân Trụy, trở nên chậm chạp. Toàn bộ dòng chảy chiêu thức bị phá vỡ.
“Trông cậy vào may mắn hai lần trong một trận chiến là tự sát.”
Giọng nói bình tĩnh của Muk-gang lại vang lên trong tâm trí.
Hắn cứ ngỡ mình đã luyện thuần thục Thiên Cân Trụy, đủ để sử dụng thực chiến. Hóa ra là hắn sai.
“Khốn kiếp… Lẽ ra mình nên nghe lời thúc…”
Nhưng giờ hối hận cũng vô ích.
Hắn lập tức hóa giải chiêu thức, dùng Không Minh Quyền đỡ lấy kiếm đâm tới cổ, nhưng động tác ấy lại để lộ thân trước và chưởng lực của Tian Quan cùng Yu Heng đánh trúng.
『Khụh…?!』
Chỉ một sai sót, cục diện đã bị đảo ngược.
Hắn ho ra máu, thân thể bị hất văng, đập mạnh vào tường.
ẦM!!
Qua làn mắt mờ mịt, hắn thấy họ đang tiến đến, định kết liễu hắn.
Hắn phải tỉnh lại. Phải di chuyển. Nhưng…
Thân thể không chịu nghe lời.
“Cậu đang dùng quá nhiều lực với Thiên Cân Trụy. Thử thả lỏng xem.”
…là ý gì?
Hắn cố bám lấy lời khuyên mơ hồ đó một câu nói từ người nào đó mà hắn không hề biết là ai trong lúc bóng tối đang dần nuốt lấy ý thức mình.
***************
『Tỉnh dậy đi… Cheoni… Mancheon!』
Một giọng nói vừa mạnh mẽ vừa dịu dàng vang lên gọi tên hắn. Trong làn sương mù mờ ảo, hắn dần mở mắt. Cảnh vật xung quanh trôi nổi như mộng cảnh.
『Tỉnh lại đi, Mancheon!!』
Hắn thấy một ông lão to lớn, gương mặt xấu xí đỏ bừng vì gào thét, phía sau ông là ánh sáng chói lòa như từ thiên giới chiếu rọi. Đó là… sư phụ hắn.
『S-Sư phụ…?!』
『Bọn c.s đang mạo phạm mộ phần ta! Dậy mau! Dậy ngay!!』
Xét tình hình, rõ ràng là hắn đang mơ. Trong lúc bất tỉnh giữa trận chiến, tiềm thức hắn đã bịa ra một kịch bản kỳ quặc thế này.
『Sư phụ… đây là dị giới mà. Ở đây không có c.s…』
『Không có hả?! Thế thì tốt rồi! Nhưng dậy ngay đi! Nằm đó là chết đấy!!』
Giọng rống của sư phụ như sấm dội giữa mộng cảnh, kéo hắn trở lại khỏi mép vực hôn mê. Nhưng dù có tỉnh dậy…
nếu hắn vẫn không thi triển được Minh Vương Quyền một cách trọn vẹn, thì kết cục vẫn sẽ lặp lại như trước.
Thế nên, hắn gào lên trong tuyệt vọng:
『Sư phụ, khoan đã! Cái vụ “thả lỏng” khi dùng Thiên Cân Trụy là sao?! Còn Minh Vương Quyền thì phải làm thế nào ạ?!』
『Con đã biết câu trả lời rồi còn hỏi?!』
『Hở? Ý người là gì ạ?!』
Sư phụ nhìn hắn bằng ánh mắt vừa rối rắm vừa bực mình, như thể đang đối mặt với một tên học trò nói năng lộn xộn vì quá tuyệt vọng mà hỏi mấy câu ngớ ngẩn.
Và rồi như thể nhận ra thời gian chẳng còn nhiều
đôi mắt ông trợn lớn. Giọng nói sấm rền như lôi đình vang lên, là bài học cuối cùng dành cho đệ tử sắp tỉnh dậy khỏi cơn mê:
『Thượng thiện nhược thủy!!!』
(Thượng thiện nhược thủy – câu gốc tiếng Hán nghĩa là: “Đức lớn nhất thì như nước” / “Cái thiện cao nhất là giống như nước” – trích Đạo Đức Kinh của Lão Tử. Ý chỉ sự uyển chuyển, nhu mà bất khuất, mềm mà thắng cứng.)
********************
May mắn thay, cơ thể anh phản ứng theo bản năng trước hiểm nguy cận kề.
Hắn lập tức thi triển Băng Hành Toái Tuyết Chưởng, lao người xuống đất, lăn qua một bên.Tiếng “xoẹt” lạnh gáy vang lên ngay sau lưng lưỡi kiếm sượt qua trong gang tấc, găm thẳng vào tường.
『Thảm hại.』
『Không ngờ… dai dẳng thật.』
Hắn phớt lờ lời chế nhạo của Yu Heng và Tian Quan, tiếp tục lăn người để kéo giãn khoảng cách.Và rồi, hắn hiểu ra.
Hắn đã tìm thấy câu trả lời.Hắn đã giác ngộ.
“Thượng thiện nhược thủy.”Một câu trong Đạo Đức Kinh của Lão Tử: “Cái thiện cao nhất thì như nước.”
Nước chính là đáp án.
Thật ra, hắn đã luôn biết. Lời giải vẫn luôn nằm trong những bài học trước đây:
“Nó đang chạy loạn trong huyết quản ngươi. Phải học cách điều tâm – điều thân thông qua tĩnh tọa.”
“Cậu dùng quá nhiều lực với Thiên Cân Trụy. Thử thả lỏng xem.”
『Hee-hee~ Đừng quên món nợ với ta! Khắc nó vào tận huyết mạch ngươi!!』
Hắn dừng lăn như một con hải cẩu con đang cố sống sót và đứng dậy.
Thân thể con người có đến bảy mươi phần trăm là nước.
Nếu cứ gồng cứng, cơ bắp siết chặt, thì sao có thể chiến đấu hiệu quả?Hắn phải như nước: linh hoạt – thích nghi – tự do biến chuyển.
Phải hành động mau lẹ. Vậy thì…
『Kết thúc thôi.』
『……』
Thật ra, mọi thứ đơn giản lắm.
Hắn thở ra, vận chuyển nội lực xuyên suốt các kinh mạch.
Tâm đập – khắc vào huyết quản – nhịp sống trào dâng.
Hắn tung quyền về phía những thanh kiếm đang lao đến.Hắn dẫn đạo khí lực của Minh Vương, để nó chảy cuộn như dòng sông dữ gột đá, thô ráp – bất kham.
『Ripple Drive Overdrive!!』 (Gợn sóng xuyên phá cực hạn – trạng thái vận lực vượt giới hạn để tung ra đòn quyết định.)
Ngay khoảnh khắc chạm đích, hắn dồn toàn bộ trọng lượng vào nắm đấm.
Minh Vương Quyền.
Luồng khí màu đỏ sẫm, như nước sôi cuồn cuộn, bùng lên từ nắm đấm, bao phủ toàn bộ cánh tay trái.
Cú đấm nghiền nát của Minh Vương thổi bay lưỡi kiếm lẫn người cầm nó.
ẦM!!
Cục diện xoay chuyển chỉ trong một đòn.
『Yu… Heng…?』
Yu Heng đứng lặng, không tin nổi vào mắt mình.Cô nhìn bạn mình vừa bị đánh văng xuyên qua tường, rồi ánh mắt hướng sang cánh tay trái của Mancheon, vẫn đang bốc lên khí đỏ sẫm.
『Cái đó… là cái gì vậy…?』
Hắn điềm nhiên đáp lại.
『Brazo Izquierda Del Diablo.』
『Hả?』
『Cánh tay trái của Quỷ.』
Khuôn mặt Yu Heng méo mó vì giận dữ trước câu trả lời vô nghĩa, đầy vẻ khiêu khích ấy.Cô gầm lên, lao đến với lưỡi kiếm bọc đầy khí lam, ánh mắt bùng cháy trong tuyệt vọng.
『Ngươi… đang chế giễu ta sao?!』
Hắn không hề chế giễu. Cũng chẳng coi thường cô.
Song Thủ Chiến Pháp.
Hắn chỉ muốn phá nhịp của cô. Đánh vào cảm xúc. Làm rối nhịp chiến đấu.
Tay trái – Minh Vương Quyền.Tay phải – Không Minh Quyền.
Hắn dùng tay phải đỡ lấy đòn chém của cô lưỡi kiếm run rẩy giữa nỗi sợ và cơn giận rồi tung cú đấm tay trái vào phần ngực lộ sơ hở.
Lại một lần nữa, âm thanh thân thể đập vào tường vang lên trong quán trọ.
ẦM!!
Nhìn cái lỗ thứ ba vừa tạo ra trên vách, hắn lẩm bẩm với những đối thủ đã bất tỉnh:
『…Nằm yên đi.』
************************
『Thật là~ đám thiếu niên mới chập chững bước vào võ lâm bây giờ… cứ làm như mình quan trọng lắm với mấy cái danh xưng Long rồi Phượng~』
Ma Yang cười nhạt, tay vuốt nhẹ lên má Xue Yuehua, trong khi cô gái chỉ biết co rúm người lại, nước mắt lưng tròng.
『Chỉ là ếch ngồi đáy giếng, chẳng biết gì về hiểm họa thật sự ngoài kia.』
Yuehua không thể đáp lại.
Thị vệ của cô đã bị hạ gục. Xiaoshao, người duy nhất cô có thể dựa vào lúc này, cũng bị bắt đi. Và…
Cô nhìn vị cao thủ xa lạ trước mặt, đôi mắt vàng mở to kinh hoàng.
Chênh lệch giữa họ… chẳng khác nào khoảng cách giữa trời và đất không sao lấp đầy được.
『H-hức…』
Cô run rẩy như một con ếch nhỏ, lần đầu tiên đối mặt với đại dương mênh mông.
Và khi cô nghĩ mọi thứ đã kết thúc…
RẦM!!
Một tiếng nổ lớn vang lên, bức tường gần đó nổ tung, và một thân ảnh lăn tròn từ trong đống đổ nát ra, như thể vừa bị đánh bay.
『Hả?』
『…Yu Heng?!』
Cả bạn lẫn thù đều sững sờ nhìn bức tường bị phá hủy.
ẦM!!
Lại một tiếng nổ khác. Lại thêm một bức tường thủng toạc.Tian Quan đệ tử thân tín nhất của Ma Yang bị hất văng xuống đất, bất tỉnh.
Tạch… tạch…
Một bóng người khập khiễng, tựa vào một cây gậy gãy, từ từ bước ra khỏi đống gạch vụn.
Dáng đi tập tễnh.
『Này… nữ lão yêu háo sắc, để yên cho mấy đứa nhỏ đáng thương đi. Ra đây mà chơi với ta này.』Hắn nở nụ cười, sắc như nanh sói.『Ta sẽ cho ngươi biết… thế nào mới gọi là vui thật sự.』
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
