Soen ni Natte Ita Osananajimi to Seki ga Zengo ni Natta

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

2 8

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

135 872

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

4 9

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

459 13694

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

(Đang ra)

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

Mặt Nạ Bí Ngô

Đây là hành trình làm lại cuộc đời của một nam chính lẽ ra sẽ kết thúc trong vai kẻ qua đường, và một cựu nữ chính đáng lẽ phải đón nhận một kết cục bi thảm.

43 198

Web novel - Chương 13

Sau Tuần lễ vàng đã kết thúc, giờ tôi phải lết xác tới trường. Như thường lệ, tôi để cặp xuống chỗ mình và tạt qua chỗ Masaki chơi. Dường như Kana giờ này vẫn chưa đến thì phải. Chà, mà cũng vì tôi tới khá sớm mà ha.

“Yo, Kota… Kể tao nghe tiếp chuyện đó đi chứ.”

“Chào buổi sáng. Vậy là mày đi sớm đột xuất là để nghe chuyện của tao đó hả?”

“Ou.”

Tuy nhiên, chúng tôi phần lớn là đã nhắn tin qua lại sau cái lúc tôi về đến nhà ba hôm trước rồi.

“Thế là Kirishima-san tới xin lỗi mày khi mày vừa về nhà ngay sau đó? Rồi mày bảo là không tha thứ cho cậu ấy nữa à.”

“Phải. Tao thực sự chẳng có gì để nói cả.”

“Tao không nghĩ vậy đâu. Mà tao thắc mắc tại sao mày lại không bỏ qua cho cậu ấy đi.”

“Chà… Tao cũng chả biết nữa…”

“Không có lý do ư?”

“Chẳng phải là điều bình thường khi lý do mày không thể tha thứ cho một ai đó sau khi họ xin lỗi chỉ đơn giản là vì mày không tha thứ được cho họ thôi sao?”

“Tao nghĩ Kota là kiểu người sẵn sàng bỏ qua hết mọi lỗi lầm nếu người nào đó chân thành xin lỗi. Cái tao băn khoăn ở đây là lý do cơ.”

Không, thật ra thì, đúng là có một lý do, nếu mày hỏi tao thì…

“Vậy tại sao mày không bỏ qua cho cậu ấy?”

“… Bởi vì cô ấy đã xin lỗi vì những điều khác.”

“… vì cái gì cơ?”

“Kana bảo rằng cô ấy xin lỗi vì đã kêu tao không được nói chuyện với cô ấy nữa.”

“Ủa rồi sao?”

Nghĩ lại thì, tôi chỉ mới kể cho thằng Masaki mỗi đoạn Kana nói tôi『Đừng bắt chuyện với tôi suốt quãng đường còn lại.』

“Tiện thể đây, tao thật sự chưa kể mày tường tận mọi điều Kana đã nói. Tao không muốn nói quá nhiều về chuyện đó lắm vì thấy ngại chết đi được…”

Sau khi đánh mắt sang chỗ Kana để chắc rằng cô ấy vẫn chưa tới trường, tôi kể cho Masaki mọi chuyện hồi năm lớp 8 của tôi. Dù vậy nó chẳng phải là câu chuyện dài dòng gì đâu. Đơn giản Kana đã nói với tôi,『Đừng bao giờ bắt chuyện với tôi suốt phần đời còn lại. Tôi thấy thật xấu hổ khi là bạn thuở nhỏ của cậu và tôi cũng không muốn ai khác biết cả.』 Song Masaki trưng ra biểu hiện bất ngờ.

“Eh, cậu ấy đã nói bấy nhiêu đó à. Cái quái gì vậy chứ?”

“Không phải, chà, thì chuyện đã lâu rồi còn gì, và bây giờ tao cũng chẳng buồn bận tâm nữa.”

“Không ngờ Kirishima-san là loại con gái đó…”

“Không, không, không, chuyện đó xa lắc xa lơ rồi. Và bây giờ cô ấy vẫn thành tâm muốn xin lỗi mà.”

“Mày có bảo là cậu ấy đã xin lỗi, nhưng lại không nhớ những gì mình đã từng nói, đúng không? Thật lòng tao đã rất mong cho hai đứa bây sẽ gắn kết hòa thuận lại với nhau, nhưng sau khi nghe mày kể, tao thấy chuyện làm lành là bất khả thi luôn, nhỉ?”

“Hmmm…? Liệu mày có nghĩ Kana muốn làm bạn lại lần nữa hay gì không? Hoặc có lẽ cô ấy chỉ muốn xin lỗi vì những việc đã xảy ra trong quá khứ?”

“Có thể là cậu ấy muốn làm bạn với mày lại đấy.”

“Sao mày nghĩ vậy? Tao cũng tưởng Kana sẽ nói vậy khi cổ xin lỗi…”

“Không không, nếu bản thân mày trực tiếp nói mấy thứ như vậy sau khi đã làm mấy chuyện tàn nhẫn đó, chẳng phải sẽ ngạo mạn lắm sao.”

Sau khi tôi vừa nói xong, bỗng tôi nghe một tiếng lạch cạch vang lên. Mắt tôi như luôn nhìn về hướng đó cứ mỗi lần cánh cửa lớp mở ra, nhưng lần này lại đúng như dự đoán của tôi.

Mắt tôi và Kana chạm nhau khi cô ấy bước vào lớp. Dẫu thế, tôi giờ chẳng có liên can gì đến cô ấy cả, vậy nên tôi nhanh chóng đảo mắt sang hướng khác. Rồi tôi chuyển ánh nhìn sang Masaki, là cái thằng đang trừng mắt nhìn Kana với ánh mắt đầy thù địch đó.

“Này, Masaki!”

“Sao?”

Tôi thì thầm với thằng Masaki, và nó cũng thì thầm lại tôi.

“Cái ánh nhìn đó là sao hả?”

“Không, không, không, tao đâu có nhìn mày đâu, okay?”

Cậu ta đã nhìn tôi. Sợ thật đấy… Tôi nghĩ ấn tượng của Masaki về Kana đã tụt dốc không phanh vì chuyện hồi xưa của chúng tôi rồi. Xin lỗi nhé.

“Mày không nhất thiết phải bỏ qua bất kể cậu ấy có nói gì đi nữa, Chà, mà tao cũng chả có cái quyền nói vậy.”

“Tao nghĩ mình sẽ không tha thứ nếu cô ấy cứ tiếp tục như hiện tại, nhưng nếu cô ấy chịu xin lỗi đàng hoàng thì,… chà, thôi để mốt nghĩ vậy. Còn bây giờ cứ cư xử như bình thường thôi.”

“Nếu Kota đã nói thế, thì ổn thôi.”

“Mà quan trọng hơn, còn hai tuần nữa là tới kỳ thi giữa kỳ rồi đấy, mày sẵn sàng chưa?”

“Vẫn còn tận hai tuần nữa cơ mà, ổn hết.”

Tham gia Hako Discord tại

Ủng hộ bản dịch tại