Sổ Tay Bổ Hoàn Á Nhân Nương

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 851

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Đứa Con Bí Ẩn Của Biển cả (161 chương) (Hoàn thành) - Chương 95: Bị Ép Làm Con Tin

Chương 95: Bị Ép Làm Con Tin

Fisher nhìn những thợ săn tiền thưởng đi lại nườm nượp phía xa, lại nhìn vào súng hỏa mai trên tay họ, ở đó có ít nhất cả trăm người, bộc phát xung đột trực diện rất dễ tăng thêm rủi ro, hơn nữa băng đảng quản lý chợ đen là băng đảng dưới chân hoàng thành, không thể dễ dàng xem thường.

Trận chiến của hai người trên đỉnh đầu họ đã đến cao trào, ngay cả ván giường cùng ván gỗ cũng khẽ rung chuyển phát ra tiếng kêu, tai Jasmine vểnh lên một chút, nhưng nhớ đến lời dặn của Fisher nên không ngẩng đầu nhìn, chỉ dựa vào âm thanh để tưởng tượng trong não xem đó rốt cuộc là cảnh tượng như thế nào.

Họ... đang đánh nhau sao?

Jasmine nghĩ như vậy, đồng thời sự tò mò trong lòng giống như mèo cào khiến cô ngứa ngáy, vừa muốn nhìn lại vừa vì lời của Fisher mà không dám nhìn, đành phải toàn thần quán chú dùng tai nghe, sau đó dùng trí tưởng tượng bù đắp cho thị giác.

Cô không nói chuyện nên Fisher không biết cô đang nghĩ gì. Fisher suy nghĩ một lát liền có đối sách, anh khẽ quay đầu vừa định ghé tai nói nhỏ vài câu với Jasmine, lại đột nhiên liếc thấy hai chiếc tai dài của cô rủ xuống bên má.

Im lặng một giây, anh đưa hai ngón tay nhéo lấy một chiếc tai mềm mại của cô, nâng nó lên, sau đó mới ghé sát lại định nói gì đó với cô.

"Chít..."

Jasmine đỏ mặt phát ra âm thanh như động vật nhỏ, Fisher vừa định buông tai cô ra, ai ngờ cô lại chủ động ghé đầu về phía mình thêm một chút, dường như đang ra hiệu cho Fisher nói chuyện.

Giống như các bạn nhỏ trong nhà trẻ thì thầm to nhỏ với nhau, Fisher cúi đầu khẽ lên tiếng, sắp xếp một chút kế hoạch sau đó, rồi đưa gậy ba toong của mình cho Jasmine.

Cô nghe xong lời của Fisher, ôm chặt gậy ba toong của Fisher gật đầu, dáng vẻ "cứ giao cho em".

Chiến dịch giải cứu, chính thức bắt đầu.

...

...

Anna đội mũ, bước chân nhẹ nhàng, đi theo nhân viên dẫn đường của băng đảng đi vào hang động do con người khai tạc.

Nửa đoạn trước của hang động có không ít thợ săn đang tựa vào hai bên nghỉ ngơi, còn có người của băng đảng canh gác ở đây, tuần tra xem có vị khách không mời mà đến nào ghé thăm không. Chợ đen thực sự còn phải đi vào sâu bên trong một đoạn đường rất dài.

Anna vừa mới vào hang động, những thợ săn tiền thưởng và nhân viên băng đảng bên cạnh lập tức bị thục nữ bước vào không gian nhỏ hẹp này kéo lấy ánh nhìn, làm sao cũng không dời mắt đi được.

Làn da của cô giống như kem tươi, khuôn mặt lại đẹp đến kinh người, giống như thiên sứ được Mẫu Thần phái xuống phàm trần để câu hồn người vậy.

Không ít đàn ông nuốt một ngụm nước bọt, nếu ánh mắt có thể ăn thịt người thì Anna không biết đã bị những gã đàn ông đó ăn thịt bao nhiêu lần rồi.

Như đã đề cập trước đó, thợ săn tiền thưởng đa số đều là những kẻ liều mạng mang trên mình nợ máu, dĩ nhiên cũng có không ít người vì sinh kế mà buộc phải gia nhập ngành này, nhưng rất nhanh họ cũng sẽ bị cái nghề giống như thùng thuốc nhuộm này nhuộm cho đen kịt.

Trong số thợ săn tiền thưởng, những kẻ thực sự kiếm được tiền đa số đều liên quan đến mạng người. Vì tiền bạc, họ có thể tàn sát sạch sành sanh cả một gia đình không hề có thù oán gì với mình, dùng cái đầu chết không nhắm mắt của họ để đổi lấy tiền thưởng.

Nếu không phải đám tay chân đi theo sau Anna, e rằng họ đã đang định làm sao bám đuôi thục nữ này, kéo cô đến nơi không người để hưởng thụ một phen rồi.

Đối với những ánh mắt nóng bỏng của đám đàn ông đó, Anna dường như đã hoàn toàn quen thuộc. Không thèm để ý đến những ánh nhìn ghê tởm nhớp nháp đó, cô xách chiếc túi nhỏ, bước chân không nhanh cũng không chậm.

Dưới sự che chở của nhân viên đi cùng, cô nhanh chóng đến lối vào thực sự của chợ đen, cũng chính là nơi hạ đơn nhiệm vụ và lĩnh tiền thưởng.

Bên trong là một đại sảnh trống trải, rõ ràng là đêm khuya nhưng lửa xung quanh vẫn sáng rực, đâu đâu cũng là tiếng trò chuyện, đồng thời còn tràn ngập hơi thở pha trộn giữa mùi mồ hôi đàn ông, mùi máu tanh và mùi rượu.

Anna có chút không thích ứng, thế là khẽ bịt mũi lại. Rất nhanh, phía trước họ liền đón lấy một người đàn ông trung niên mang theo nụ cười. Trang phục của người đàn ông đó chỉnh tề, khác xa với hình ảnh nhân sĩ băng đảng truyền thống, thậm chí còn có hai lọn ria mép được chăm sóc kỹ lưỡng vểnh lên trên môi.

Gã đi đến trước mặt Anna, cười híp mắt nhìn Anna đồng thời đưa một bàn tay ra:

"Buổi tối tốt lành, thục nữ Anna, tôi là Tiểu John của Đảng Kền Kền, đơn hàng của cô cũng là do tôi toàn quyền phụ trách, rất vui được gặp một thục nữ xinh đẹp như cô trong một đêm như thế này."

Anna liếc gã một cái, nhưng không đưa tay ra bắt tay với gã, chỉ tiếp tục bịt mũi, dường như không muốn hít thở không khí ở nơi này:

"Tôi đến để lấy 'hàng', thứ đó ở đâu?"

Bị từ chối, Tiểu John một chút cũng không giận, ngược lại tự nhiên dùng bàn tay đang đưa ra chỉ về phía tay chân phía sau, khá bất mãn phân phó:

"Các người làm việc kiểu gì thế, thục nữ Anna đến rồi cũng không sắp xếp phòng riêng, để khách quý đứng ở đây ra cái thể thống gì? Mau cút đi sắp xếp đi! Tiện thể mang 'hàng' và mấy cái tên hoàn thành đơn hàng qua đây."

Tay chân của gã liên thanh vâng dạ, sau đó chạy về phía sâu trong hang động.

Anna liếc Tiểu John một cái, lại thấy biểu cảm tức giận vừa rồi của gã quay đầu liền đột ngột thu lại biến thành nụ cười nịnh nọt, gã áy náy xoa xoa tay, dẫn đường về một hướng nào đó bên trong:

"Thật sự vô cùng xin lỗi, cô đến đột ngột quá, chúng tôi chưa chuẩn bị trước... Mời đi lối này, một món 'hàng' đã sa lưới rồi, hai con khác bị thương vẫn đang chạy trốn, nhưng chắc không đi được bao xa đâu... Thực ra cô không cần phải đến gấp như vậy, anh ta còn hai người cộng sự chưa bị bắt, đợi họ bị bắt hết rồi qua đây cũng không muộn."

"Không cần đâu, cho tôi xem đi."

Tiểu John cười thấp giọng không đáp lại nữa, chỉ dẫn Anna đến trước cửa một căn phòng trong hang động.

Đợi đến nơi, gã lấy chìa khóa mở cửa phòng ra, lộ ra căn phòng rộng rãi cùng một bóng hình sinh vật hình người đang bị xích sắt treo lơ lửng ở giữa.

Bóng người đó có khuôn mặt tương tự như con người, chỉ là tóc toàn bộ đều là màu đỏ thẫm, sau lưng còn có lớp vỏ giống như tôm hùm, hai bàn tay một bên là càng một bên lại là bàn tay người có màng, sau lưng còn có một cái đuôi tôm khổng lồ khẽ cuộn lại.

Anh ta bị xích sắt quấn quanh toàn thân, trên người mang thương tích, từng chút máu màu xanh lục nhạt men theo xích sắt nhỏ xuống, hiện tại đã hoàn toàn mất đi ý thức rồi, chính là Á nhân Long tôm chủng Rei-kyu mà nhóm Fisher muốn giải cứu.

Bên cạnh căn phòng, mấy người hung thần ác sát, ngậm thuốc lá ôm súng hỏa mai đang chằm chằm nhìn nhóm người Anna đi vào phòng, chính là những thợ săn đã bắt được con Á nhân này.

"Ting ting, đây chính là Á nhân biển mà các thợ săn bắt được, tôi cũng là lần đầu tiên thấy dưới đáy biển còn có Á nhân... Lúc đó chúng tôi còn tưởng những Á nhân biển này còn hung mãnh hơn Long nhân ở Nam Đại Lục cơ, lúc hạ đơn còn chuyên môn tìm mấy thợ săn có năng lực ra tay mạnh, may mà họ chỉ khá giỏi chạy trốn thôi, hi hi..."

"Cô muốn trả tiền con này trước rồi mang con này đi, hay là đợi đủ người rồi mới cùng thanh toán một thể?"

Đối mặt với câu hỏi của Tiểu John, Anna ra hiệu cho tay chân phía sau một chút, một chiếc hộp liền được khiêng đến trước mặt mọi người:

"Mười bảy vạn, tôi muốn mang cái tên này đi ngay bây giờ."

Mười lăm vạn là giá của con Á nhân tôm hùm này, hai vạn còn lại là tiền hoa hồng đăng tin cho chợ đen. Một khi nhiệm vụ thành công, chợ đen sẽ dựa theo đơn giá mà trích một khoản phí tương đương từ cả bên mua và bên bán, Anna trả thêm hai vạn, thợ săn tiền thưởng thì nhận ít đi hai vạn.

Tiểu John nhận lấy chiếc hộp, đánh giá số tiền vàng Nari đựng đầy ắp bên trong một cái, sau đó hài lòng đóng hộp lại, vỗ vỗ tay với tay chân phía sau, ra hiệu cho họ thả con Á nhân đó xuống.

"Phấn Hồng Quán quả nhiên ra tay hào phóng, mười bảy vạn Nari Euro đều có thể ra tay hào sảng như vậy, lại chỉ vì một con Á nhân đơn lẻ... Có thể hỏi một chút nguyên do không, nếu thục nữ Anna sẵn lòng chia sẻ một chút tình báo, tôi sẽ trả lại năm vạn Nari Euro."

Anna chỉ huy tay chân mang con Á nhân Long tôm chủng đó đi, đồng thời lạnh mặt cảnh cáo:

"Đây là chuyện của chúng tôi, đừng quản chuyện bao đồng."

"Chỉ là muốn kiếm thêm chút tiền thôi mà, nhưng cô không nói chúng tôi cũng sẽ không ép hỏi, dù sao đơn này chúng tôi đã kiếm đủ rồi... Nhắc nhở một chút, hàng một khi ra khỏi tay chúng tôi sẽ không chịu trách nhiệm, Phố Đầu Rắn rất dài, Saint Nari cũng không an toàn, mong hãy bảo quản hàng hóa cho tốt nhé."

Anna liếc nhìn Tiểu John đang đầy nụ cười kia một cái, sau đó chỉ huy người của Phấn Hồng Quán mang con Á nhân đi.

Tiểu John phía sau cười híp mắt, vẫy vẫy tay với Anna đang rời đi, nói:

"Đi thong thả nhé, thục nữ Anna! Còn hai con ở bên ngoài chưa bắt được đâu, chúng tôi sẽ sớm bắt được họ thôi."

Anna đi theo người của Phấn Hồng Quán ra khỏi hang động, không có ý định trả lời Tiểu John. Bên ngoài hang động khá yên tĩnh, chỉ có đứng bên lề đường mới có thể nhìn thấy những phần tử băng đảng đang hút thuốc, nhìn chằm chằm vào từng ngóc ngách của con phố với vẻ mặt không thiện cảm.

Nơi gần cuối Phố Đầu Rắn do băng đảng quản lý không có nhiều người, đi lên phía trước một chút mới xuất hiện những tên du côn và con nghiện vô công rồi nghề.

Anna ra lệnh cho tay chân ném con Á nhân tôm hùm đó vào trong toa xe, lại thiết lập một ma pháp phòng hộ để phòng trường hợp con Á nhân đó bị cướp đi hoặc tỉnh lại vùng vẫy chạy trốn.

Xác nhận không có vấn đề gì, Anna cũng túm váy lên xe, nói với phu xe phía trước:

"Về Phấn Hồng Quán."

"Vâng."

Theo chiếc xe ngựa bắt đầu chậm rãi di chuyển, Anna ngồi một mình trong toa xe, nhìn con Á nhân đang mất ý thức kia, khuôn mặt tuyệt mỹ không có bất kỳ biểu cảm nào, không biết đang suy nghĩ điều gì.

Thời gian chậm rãi trôi qua, xe ngựa cũng vì mặt đường không bằng phẳng của Phố Đầu Rắn mà không ngừng xóc nảy.

Ngay lúc thời gian lên đường yên tĩnh này sắp kết thúc, xe ngựa sắp đến cổng Phố Đầu Rắn, phu xe phía trước giống như nhìn thấy thứ gì đó, đột nhiên phát ra một tiếng hét lớn:

"Mau cút đi!"

Anna nhíu mày, ngay giây tiếp theo, cả chiếc xe ngựa đột ngột dừng khựng lại, quán tính đưa Anna lao về phía trước, may mà cô đã đưa tay ra chống vào bên trong toa xe trước, lúc này mới không bị ngã nhào.

Ngựa vì vừa rồi kéo mạnh dây cương mà phát ra tiếng hí vang, sắc mặt Anna hơi lạnh, vén rèm cửa toa xe nhìn ra bên ngoài, chỉ thấy giữa đường đứng một người mặc áo choàng, nhìn chằm chằm vào chiếc xe ngựa giữa đường.

Jasmine đang mặc áo choàng đó chậm rãi giơ tay lên, chỉ thấy trong tay cô nắm một chiếc gậy ba toong bị áo choàng che khuất. Theo gậy ba toong giơ lên, Anna lúc này mới liếc thấy từng sợi chỉ hư ảo ẩn giấu trong bóng tối đang tuyến tính hóa, Kẻ Dệt Chỉ trên gậy ba toong bắt đầu nở rộ từ chiếc gậy ba toong trong tay cô, liên kết đến đèn đường cũng như kiến trúc hai bên đường phố.

Anna còn chưa làm rõ cô cầm Kẻ Dệt Chỉ là định làm gì, nhưng rất nhanh, cô đã biết.

"Ầm ầm ầm!"

Chỉ thấy Jasmine hít một hơi thật sâu, giống như một vòng xoáy điên cuồng hút lấy không khí xung quanh. Một giây sau, cô lại ngẩng đầu lên, trong mắt đã tràn đầy những dòng nước đen đang lưu động.

Cô đột ngột túm lấy chiếc gậy ba toong trong tay giật mạnh. Một luồng sức mạnh khổng lồ men theo Kẻ Dệt Chỉ truyền đến, khiến đèn đường phía sau cũng như mặt tường của kiến trúc bị xé rách đến mức nứt toác, thoát khỏi mặt đất hoặc bản thể kiến trúc bay về phía xe ngựa.

Vô số đèn đường, tảng đá phía sau Kẻ Dệt Chỉ bị bóng người nhỏ bé đó kéo theo quét về phía cô. Cảnh tượng chấn động đó không chỉ khiến những người qua đường và người của Phấn Hồng Quán cảm thấy kinh hãi, ngay cả Fisher đang trốn trong bóng tối cũng không ngờ sức lực của Jasmine lại lớn như vậy.

Anh định thần nhìn lại, phía trước cơ thể bị áo choàng che khuất đó, sự mềm mại kiêu ngạo kia lại một lần nữa co rút lại, biểu thị Jasmine đã đi vào trạng thái chiến đấu.

Thực sự không làm rõ được trạng thái chiến đấu của Kình Nhân Chủng là thế nào, là chỉ có Jasmine mới bị co rút như vậy hay tất cả Kình Nhân Chủng đều như vậy?

Vậy nếu là Kình Nhân Chủng đực thì phải làm sao?

Trước ngực không có chỗ co rút chẳng lẽ chỉ có thể co rút chỗ khác sao?

Fisher nghĩ đến đây, mặt đầy vạch đen bịt mặt mình lại ngăn chặn những liên tưởng vô căn cứ của mình.

Anh dựng Lưu Thể Kiếm lên, nhắm vào chiếc xe ngựa bên dưới, lặng lẽ chờ đợi thời cơ ra tay.

"Bảo vệ thục nữ Anna!"

"Mau qua đây."

"Á!"

Bên ngoài xe ngựa truyền đến tiếng hô hoán hỗn loạn, chỉ thấy mấy cột đèn điện bị kéo đâm sầm vào xe ngựa, khiến xe ngựa trực tiếp bị đâm lật nhào ra ngoài.

Nhưng trước đó, Anna đã mang theo Rei-kyu nhảy xuống khỏi toa xe. Ma pháp phòng hộ của Rei-kyu tương tự như một bong bóng, không giống lắm với loại Fisher dùng trước đây, nhưng nhìn qua hiệu quả rất tốt, còn có thể bị kéo đi mang theo như vậy.

Anna đưa một ngón tay ra giống như dắt bong bóng kéo Rei-kyu xuống, nhìn về phía bóng người mặc áo choàng phía trước con phố, cô nói với những người bên cạnh:

"Cái tên đó có khả năng là đồng bọn của con Á nhân biển này, đi, bắt cô ta lại!"

"Vâng!"

Không ít gã vạm vỡ rút súng hỏa mai và đoản đao từ trong lòng ra, lao về phía Jasmine đang đứng giữa đường.

Người bên cạnh Anna giảm đi rất nhiều, cô vừa định xem tình hình chiến đấu bên kia thế nào, một đạo bạc quang bên cạnh đã lướt tới, mục tiêu chính là bàn tay Anna đang dắt Rei-kyu.

Cô vội vàng thu tay lại, mặc kệ bạc quang đó chém đứt ma pháp phòng hộ liên kết giữa mình và Rei-kyu, Rei-kyu rơi xuống đất, ma pháp lại vẫn bao phủ trên cơ thể anh ta.

Phía sau, Fisher với tốc độ cực nhanh lao về phía Rei-kyu, chiếc mũ thục nam của anh che khuất hoàn hảo diện mạo của mình, trong trường hợp không có đèn đường, tất cả mọi người chỉ có thể nhìn thấy bộ vest vừa vặn của anh.

Anh muốn trực tiếp mang Rei-kyu đi!

Nhưng Anna bị tấn công phản ứng nhanh hơn bất cứ ai, cô sải bước chắn trước mặt Rei-kyu, ngăn cản anh đưa tay mang Rei-kyu đi.

Thấy không thể trực tiếp mang Rei-kyu đi, Fisher đành phải thay đổi kế hoạch, giữa không trung thay đổi động tác, đưa tay nắm chặt lấy cổ Anna, sau đó rơi xuống phía sau cô, khống chế cô thật chặt.

Jasmine thu hút không ít người của Phấn Hồng Quán, nhưng người bên cạnh Anna vẫn còn không ít. Thấy Anna bị bắt, họ lần lượt dùng súng hỏa mai chỉ vào Fisher đang trốn sau lưng Anna, chỉ cần anh dám động đậy sẽ trực tiếp nổ súng.

"Buông thục nữ Anna ra!"

Sắc mặt Anna vô cùng lạnh lẽo, nhưng một giây sau, cánh mũi cô khẽ động đậy, giống như ngửi thấy mùi gì đó...

Ngay sau đó, cô liền nhận ra điều gì đó, ánh mắt khẽ run rẩy một chút, chủ động điều khiển cơ thể lùi về phía sau, tựa sát vào Fisher phía sau, đường cong cơ thể mềm mại đó hoàn hảo dán chặt vào anh, gần như bằng không có khoảng cách.

Fisher khá ngạc nhiên, để đề phòng cô giở trò gì, còn dùng Lưu Thể Kiếm tì vào eo cô, nhưng rất nhanh anh liền nhận ra động tác của Anna là vì cái gì.

Vóc dáng Anna khá cao, sự dán chặt này khiến chiếc mũ thục nam hơi hạ xuống của anh và bờ vai của Anna hình thành góc độ hoàn hảo, che chắn hoàn toàn diện mạo của anh, tránh việc Fisher sau khi đến gần những người khác bị lộ diện mạo.

Cảm nhận được lực đạo cô tựa về phía sau, Fisher ngạc nhiên liếc nhìn Anna một cái, nhưng chỉ có thể nhìn thấy chiếc cổ trắng ngần như ngọc của cô, cùng với cơ thể mang theo hương thơm kia...

Fisher tương kế tựu kế, thuận theo lực đạo của cô tựa về phía sau, tựa vào bóng tối bên cạnh chiếc xe ngựa bị lật, đồng thời đưa tay ngăn cản những người khác tiến lại gần phía này.

"Đừng động đậy, nếu không tính mạng của cô ta sẽ không giữ được đâu."

"Buông thục nữ Anna ra!"

Cục diện dần rơi vào bế tắc, Anna cũng dường như vô cùng căng thẳng mà không ngừng thở dốc.

Fisher thì tỏ ra rất trấn tĩnh, anh cúi đầu nhìn Rei-kyu bên cạnh vẫn bị ma pháp bao phủ, nhỏ giọng ghé vào vành tai Anna lên tiếng:

"Thả anh ta ra, tôi thả cô đi."

Luồng hơi nóng phả vào vành tai Anna, biểu cảm cô đấu tranh nhìn người phía sau một cái, lại không dám di chuyển đầu mình, đành phải khẽ cắn môi nói:

"Nếu tôi nói không thì sao?"

Lời cô vừa dứt, Lưu Thể Kiếm trong tay Fisher liền xoay chuyển đi lên, lưỡi kiếm sắc bén giống như rắn nước quấn quanh cổ và cơ thể cô:

"Tôi hoàn toàn có thể giết sạch các người rồi rời đi, tôi không ngại ra tay từng người một để thử nghiệm, cho đến khi kẻ giải phóng ma pháp đó bị giết, ma pháp bị giải trừ mới thôi."

Anna mím môi im lặng, biểu cảm nhìn qua vô cùng dằn vặt.

Nhưng điều không ai biết là, cô nhẹ nhàng đặt bàn tay phải ra sau lưng, nhân lúc này, ngón tay cô bắt đầu linh hoạt viết chữ lên mặt trong đùi của Fisher.

Ngón tay giống như hành tây lướt qua y phục của Fisher mang lại cho anh một chút cảm giác ngứa ngáy, biểu cảm Fisher giấu sau chiếc mũ thục nam khẽ biến đổi, sau đó chuyên tâm phân biệt những chữ cô viết.

"Thứ Tư tuần sau..."

"Nhà thờ Trăng Tròn..."

"Lớp dạy học từ thiện..."

"Gặp."

Fisher nhíu mày, nhưng do dự một giây lại không có động tác thừa nào...

Anh định xem cái tên này định làm gì.

Theo cô viết xong, Fisher cũng khẽ vỗ vào eo cô, sau đó liền cảm thấy cô đột ngột véo mạnh vào mặt trong đùi mình một cái. Cơn đau cùng với những chữ viết trước đó khiến Fisher tương kế tựu kế buông cơ thể mềm mại của cô ra.

Anna vùng vẫy chạy ra phía ngoài, nhưng do lực đạo vùng vẫy quá lớn, cô bước chân không vững sắp ngã nhào xuống đất, đồng thời cô vô cùng không cẩn thận dùng vòng tay trên cổ tay va chạm vào thanh Lưu Thể Kiếm mà Fisher dựng bên cạnh cô.

"Oanh oanh!"

Tiếng cắt chói tai truyền đến, chiếc vòng tay tỏa ánh hào quang ma pháp của cô trong nháy mắt bị cắt đứt, ma pháp trên người Rei-kyu cũng theo đó mà tiêu biến.

Anna ngã xuống đất, sau đó nhìn về phía Rei-kyu bên cạnh đã giải trừ ma pháp, phẫn nộ hét lớn với tay chân phía trước:

"Giết hắn cho tôi!"

Giọng nói phẫn nộ đó thật chân thực, nhìn qua là biết dáng vẻ sau khi bị đe dọa thì thẹn quá hóa giận.

Ngoại trừ Fisher biết cô đang viết chữ trên đùi mình ra, cô không hề để lộ một chút sơ hở nào.

Xem ra phụ nữ đều là những diễn viên bẩm sinh...

Fisher cúi đầu, men theo ranh giới của vành mũ liếc nhìn Anna đang nằm trên đất một cái, ghi nhớ thật kỹ diện mạo của cô trong lòng.

Tiếng súng hỏa mai theo mệnh lệnh của Anna oanh nhiên nổ vang, Fisher cũng phối hợp với màn kịch của cô, phản ứng cực nhanh xoay người chạy về phía Rei-kyu, đồng thời vung Lưu Thể Kiếm chém đứt những viên đạn bắn tới.

Anh túm lấy Rei-kyu đang ngã trên đất, giữ chặt chiếc mũ thục nam trên đầu rồi cõng Rei-kyu trên lưng, chạy như điên về phía lối ra của Phố Đầu Rắn.

Bên kia, Jasmine một đấm hạ gục một tên nhóc, thấy Fisher đã kéo Rei-kyu thuận theo làn mưa đạn mà tới, sự mềm mại của cô trong nháy mắt căng đầy biến lại kích thước ban đầu.

Sau khi khôi phục lại trạng thái ban đầu, cô áy náy nhìn một lượt những con người đang bị thương nằm la liệt bên cạnh, mặc dù vốn dĩ không hề hạ sát thủ, nhưng cô vẫn thầm nói một tiếng "xin lỗi", sau đó cùng Fisher men theo Phố Đầu Rắn chạy như điên ra ngoài.

Tốc độ chạy trốn vô cùng nhanh, rất nhanh đã biến mất trong tầm mắt của Anna và họ.

Anna quỳ trên đất, ngay cả quần áo bị dính bụi bẩn cũng không kịp lau chùi đã đứng dậy, cô nghiến răng nhìn con phố hỗn loạn đầy rẫy dấu vết chiến đấu, không cam lòng nhìn về hướng họ chạy trốn, nhưng chẳng thốt ra được lời nào.

Tay chân bên cạnh chạy tới, cúi đầu hỏi:

"Thục nữ Anna, chúng ta có nên đuổi theo không..."

"Đuổi cái gì? Anh định để chuyện chúng ta đang tìm Á nhân bị đâm thọc đến đâu? Trong Phố Đầu Rắn không ai quản, bên ngoài đường phố Saint Nari cũng không ai quản sao? Mau cút đi nâng xe ngựa lên, thu dọn một chút rồi chúng ta về!"

"Vâng..."

Nhận được mệnh lệnh, tay chân có người đi nâng xe ngựa, có người đi đỡ những tay chân bị Jasmine đánh ngất xỉu dậy, nhất thời bận rộn không ngớt.

Chỉ có Anna dừng lại tại chỗ, phủi phủi bụi bẩn dính trên người, ánh mắt thuận theo hướng Fisher và họ chạy trốn nhìn về phía lối ra của Phố Đầu Rắn.

Trong tầm mắt của cô, vừa hay có thể nhìn thấy bầu trời bên ngoài Phố Đầu Rắn.

Ánh trăng của Saint Nari thâm trầm, lại có một đạo nguyệt quang xuyên qua tầng mây thẳng tắp rơi xuống đại địa, ánh trăng như nước men theo mặt đất lan tỏa, cho đến khi chạm đến mũi chân Anna một đoạn khoảng cách mới dừng lại.

Lối ra Phố Đầu Rắn vì trận chiến trước đó mà tỏ ra hỗn loạn. Những tay chân Phấn Hồng Quán đang dọn dẹp đường phố, những tên du côn và con nghiện đang lén lút quan sát từ phía sau và trên các tòa nhà...

Chỉ có một mình Anna dường như tách biệt khỏi sự hỗn loạn như vậy, cô chỉ nhìn ánh trăng trắng ngần đó mà không nói lời nào. Thật lâu thật lâu sau, cô lại nhấc cánh tay lên, ngửi ngửi hơi thở nam tính trên cổ tay mình, là hơi thở của người đó...

Fisher Benavides.

Khóe miệng cô nhếch lên một chút, lén lút lộ ra một nụ cười nhàn nhạt.

Đợi tay chân đuổi được ngựa về, nâng xe ngựa dậy, biểu cảm của cô trong nháy mắt khôi phục lại sự lạnh lùng trước đó, không nói một lời lên xe ngựa, nhìn qua là biết đang tức giận không thôi:

"Về Phấn Hồng Quán!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!