Chương 85: Mông Lung
“Jasmine, em có bị thương không?”
“Thật không dám tin, hôm nay lại xảy ra chuyện như vậy, người của Tân Đảng làm ăn kiểu gì thế không biết. Trước đó họ đảm bảo với anh trai tớ rõ hay, lần này anh ấy nhất định sẽ cảm thấy rất thất vọng.”
Isabel, Milika và Jasmine vừa thảo luận chuyện vừa rồi vừa trở về ký túc xá. Jasmine trông có vẻ hơi mệt mỏi, nhìn là biết đã trải qua một trận đại chiến.
Milika và Isabel đều là những cô gái hiểu chuyện, không hỏi chuyện xảy ra bên trong, ngược lại vô cùng quan tâm hỏi cô có bị thương không.
“Em... em không bị thương đâu, chỉ là...”
Jasmine nhìn hai người họ, không biết tại sao, cô đột nhiên nhớ ra bạn cùng phòng Milika của mình thích thầy Fisher, còn chị gái của Isabel trước đó hình như mình cũng từng gặp, cũng có quan hệ không đơn giản với thầy Fisher, nhưng lúc đó mình đang ăn bánh kem dâu tây nên ấn tượng không sâu sắc lắm.
Tóm lại, họ đều có quan hệ tốt với thầy Fisher.
Còn mình lại cùng thầy Fisher... Mặc dù có thể lúc đó thầy Fisher hoàn toàn không nghĩ như vậy, nhưng trong tủ lúc mình và thầy Fisher tiếp xúc, sợ đến mức suýt chút nữa biến ra nguyên hình, lúc đó tim mình đập thực sự quá nhanh.
Jasmine đột nhiên nhớ tới cảm giác thầy Fisher nắm tay mình trước đó, lúc đó anh dẫn cô từ trên lầu xuống hội họp với những người khác, cô liền cảm thấy vô cùng an toàn, đến mức khi thoát khỏi ma pháp lại theo bản năng vươn tay về phía thầy Fisher...
Điều này thực sự là... thực sự là quá không biết xấu hổ rồi...
Jasmine nhìn hai người bạn cùng phòng đang lo lắng cho mình, đối với họ đột nhiên cảm thấy có một loại cảm giác tội lỗi, giống như lén lút làm chuyện xấu sau lưng họ vậy.
Ngược lại Isabel và Milika cảm nhận được ánh mắt áy náy của Jasmine, họ nghi hoặc nhìn nhau, cứ cảm thấy có gì đó không đúng.
Nhưng dù sao bạn cùng phòng của mình cũng vừa mới thoát khỏi ma pháp nguy hiểm như vậy, chắc là bị dọa sợ rồi nhỉ?
“Em... em muốn đi tắm.”
Jasmine nói nhỏ với các bạn cùng phòng, muốn trốn tránh ánh mắt của bạn cùng phòng:
“Ừ ừ, mau đi đi.”
Jasmine lấy quần áo để thay, sau đó xả đầy nước nóng vào bồn tắm trong ký túc xá, rồi từ từ cởi bỏ y phục trên người, chậm rãi chìm vào trong nước. Dòng nước mềm mại như chăn đệm khiến cô thoải mái nheo mắt lại, mặc cho dòng nước mát xa cơ thể mình.
“Ngài Lamastia...”
Ngay khi cô đang nheo mắt, cô nói như vậy. Trước mặt cô, một vòng xoáy do dòng nước tạo thành xuất hiện trong bồn tắm lẳng lặng nhìn cô, nổi lên từng chút bọt khí, hiển nhiên là đang đáp lại cô. Sau đó, con rắn nước do dòng nước tạo thành dựng người lên, ngẩng đầu nhìn cô.
Jasmine đưa tay ra khỏi nước, nhẹ nhàng chạm vào môi mình, nhưng chỉ chạm nhẹ, cô liền cảm thấy môi khá nhạy cảm, bèn lập tức bỏ xuống. Bởi vì cô nhớ tới trước đó trong cái tủ kia, chuyện xảy ra khi khoảng cách với thầy Fisher chỉ trong gang tấc, bây giờ chạm vào như vậy, cô lại nhớ lại cảm giác lúc đó.
Thế là, làn da của cô bắt đầu lan tràn một màu hồng nhạt:
“Ngài Lamastia, con người đúng là một chủng tộc vô cùng kỳ lạ nhỉ... Con rất thích kiến trúc họ xây dựng, cũng rất thích đồ ăn họ làm, từ sau khi lên bờ, con cũng đặc biệt thích ánh nắng bên ngoài. Mặc dù con không hiểu rõ về con người lắm, nhưng khoảng thời gian này thực sự khiến con ấn tượng sâu sắc.”
“Họ thích trò chuyện, thích ở cùng nhau, thích chia sẻ đồ ăn với bạn bè, cũng có niềm tin mình kiên trì, và quyết định bỏ ra hành động và nỗ lực không hối tiếc vì niềm tin này...”
Cô nhớ tới lời thầy Fisher khích lệ mình trước đó, nhớ tới dáng vẻ chuyên chú khi anh tìm kiếm chân lý, cũng nhớ tới biểu cảm bình tĩnh khi anh bác bỏ các học giả khác, lại nhớ tới cảm giác an toàn không ngừng trào dâng trong lòng khi anh chắn trước mặt mình...
Thầy Fisher quả thực là một con người vô cùng thân thiện và ưu tú, ngay cả mình là Kình Nhân cũng cảm thấy như vậy...
Bên cạnh con rắn nước mọc ra hai bàn tay nhỏ, chống vào cái eo nhỏ của mình, nghiêng đầu nhìn Jasmine trước mắt, bộ dạng không biết nên nói gì.
“Ưm, con biết con biết, trong mắt Ngài sinh mệnh đều như nhau, mỗi loài mỗi khác nhưng cùng quy về bản nguyên... Đúng rồi, Ngài cảm thấy thầy Fisher có nói chuyện con là á nhân ra ngoài không?”
Con rắn nước gật đầu, lại vỗ ngỗ ngực, bộ dạng vô cùng chắc chắn.
“Nhưng con cảm thấy sẽ không đâu, thầy Fisher chắc sẽ giữ lời hứa.”
Nghe giọng nói ngốc nghếch của Jasmine, con rắn nước im lặng một giây, dòng nước trên đầu rắn đột nhiên phun ra, bắn vào mặt cô, khiến Jasmine đành phải dùng tay đỡ đòn tấn công của Ngài.
“Hu, đừng tạt con mà...”
Lamastia không tiếp tục tạt cô nữa, chống nạnh cúi đầu không biết đang lẩm bẩm cái gì, bọt khí trong nước giống như nước sôi sùng sục không ngừng, khiến Jasmine chu cái miệng nhỏ lên:
“Con không quên sứ mệnh của mình đâu, con đã đưa thư cho con người rồi, tiếp theo chỉ cần đi tìm cô Muxi về là được, ngài Linh Cửu đã mang đồ cô gửi về đại dương lên rồi, con sẽ đi tìm cô ấy.”
Jasmine mỉm cười, bỗng nhớ tới trước đó thầy Fisher thô bạo tóm ngài Lamastia trong lòng bàn tay, cho nên Ngài mới không thích thầy Fisher như vậy nhỉ?
Cô sờ cái đầu nhỏ của con rắn nước, kết quả bị bàn tay nhỏ của Ngài gạt ra, sau đó kêu loạn xì ngậu một hồi, liền biến lại thành một vũng nước không có sự sống hòa vào bồn tắm của Jasmine, không thấy tăm hơi.
Trước khi bị Fisher tóm lấy, Jasmine không biết ngài Lamastia có mặt đáng yêu như vậy... Hóa ra thanh Lưu Thể Kiếm kia của thầy Fisher vẫn là do ngài Lamastia đưa cho thầy ấy, kết quả thầy ấy lại đối xử với ngài Lamastia như vậy, làm Ngài tức anh ách.
Nhưng cụ thể tại sao lại đưa thanh kiếm đó cho thầy Fisher, Ngài không nói, nhưng chắc là có nguyên nhân sâu xa nhỉ?
Hơi nước trong phòng tắm từ từ bốc lên, Jasmine một mình nhẹ nhàng tựa mặt lên đầu gối, sườn mặt xinh đẹp nhìn bức tường phòng tắm bên cạnh không biết đang nghĩ gì.
Chỉ thấy cô nhẹ nhàng vươn tay, chấm một ít nước trong bồn tắm, coi dòng nước trong suốt đó là mực, từng nét từng nét viết một dòng chữ Nari của con người lên tường, viết là:
“Fisher”
Dù sao Jasmine cũng chỉ là một Kình Nhân Chủng ấu niên, đương nhiên cũng không biết yêu đương là gì, cô chỉ cảm thấy tim đập có lúc rất nhanh, chỉ cần nhớ lại khoảng cách cực gần với thầy Fisher là cô xấu hổ đến mức không còn mặt mũi nào.
Đó là tình cảm mông lung ngây thơ của thiếu nữ, giống như nụ sen mới nhú, vừa mong manh vừa mê mang. Có lẽ ngay cả Lamastia cũng không hiểu, tại sao cô lại gửi gắm tình cảm mông lung này cho con người kia...
Ngài chỉ là một vị thần vô hại thích ngủ dưới đáy biển, đương nhiên không hiểu tâm lý mâu thuẫn phức tạp của thiếu nữ, Ngài chỉ cảm thấy Jasmine không thông minh lắm, cho nên mới dùng nước bắn cô.
...
...
Fisher không biết có một cô gái trẻ sắp bước vào cánh cửa tình yêu mông lung thời niên thiếu, anh khá mệt mỏi trở về phòng mình, sau đó ước chừng người của Tân Đảng còn sẽ qua tra hỏi đám người mình chuyện gì đã xảy ra trong ma pháp, trước đó, anh phải xử lý tốt chuyện của Hoàng tử Lausanne và Carolina.
Lúc về phòng, Carolina đã dựa vào bệ cửa sổ trêu mèo rồi, trên người cô ta vẫn mặc y phục của Hoàng tử Lausanne, thần tình bình tĩnh, vươn tay sờ cằm mèo, căn bản chẳng khác gì những quý cô bình thường.
Có thể là do sợi tóc đen mà Hội Nghiên Cứu Ma Nữ cấy vào cô ta có sức ảnh hưởng quá mạnh, cũng có thể tên này trước khi bị cấy ghép đã có cái dạng quỷ này cũng nên.
Đợi Fisher về, cảnh sát Nari bên ngoài đang tiến vào Đại học Saint Nari, trong chốc lát, tòa nhà hội nghị họ ở trước đó đã bị phong tỏa hoàn toàn. Carolina khá lo lắng mình có thể bình an thoát thân hay không, vừa thấy Fisher về, cô ta liền lập tức mở miệng hỏi:
“Tôi đã giúp anh bảo vệ đám học giả Schwalli và... tên hoàng tử kia rồi, tôi phải rời đi thế nào? Đợi khi nào tôi an toàn, tôi sẽ nói cho anh biết di tích kia ở đâu.”
Cô ta cực kỳ căng thẳng, chắc sợ Fisher qua cầu rút ván các kiểu, đành phải dùng di tích của Ma Nữ Bất Tử để uy hiếp Fisher.
Mặc dù hiện tại Fisher sơ bộ nghi ngờ Ma Nữ Bất Tử có thể chính là Renee, nhưng biết thêm một chút nội dung về di tích cũng không thiệt, cũng có thể còn biết được một số thông tin trước thời kỳ trung cổ, ví dụ như [Phiến Đá Cảnh Giới Vạn Vật] mà Eliog từng nhắc đến với mình trước đó.
Fisher cởi áo khoác ngoài treo lên giá áo, sau đó ngồi xuống ghế trong phòng:
“Nhắc đến chuyện này, hiện tại mặc dù không có bất kỳ ai chết, theo lý mà nói cô đã có thể đi rồi. Nhưng cô cũng phát hiện rồi đấy, Phấn Hồng Quán đang ngụy tạo Hội Nghiên Cứu Ma Nữ các cô gây ra cuộc tấn công, họ sẽ truy tra tất cả về Hội Nghiên Cứu Ma Nữ, mà cô vừa hay chính là ma nữ nhân tạo của họ...”
“Cái gì mà ma nữ nhân tạo của họ! Tôi và họ chẳng có quan hệ gì cả, lũ cặn bã đó...”
“Đừng vội, tình hình hiện tại là, cô muốn ra ngoài thì bắt buộc phải khiến tất cả những người có mặt đều không nói ra chuyện cô không có mặt, nếu không chính quyền Nari sẽ nghi ngờ cô người hầu đột nhiên xuất hiện tại hiện trường này... Tôi không có năng lực khiến tất cả bọn họ câm miệng, nhưng, có một người có.”
Carolina há miệng, sau đó cúi đầu nhìn y phục khoác trên người mình, hiển nhiên đã đoán được ứng cử viên mà Fisher nói là ai:
“Ý anh là... tên hoàng tử kia?”
“Ừm, tôi đã hẹn anh ta gặp lại cô một lần nữa, phải làm thế nào, làm ra sao, có thể thoát ra ngoài hay không hoàn toàn dựa vào bản thân cô, tôi cũng chỉ có thể làm cho cô đến thế thôi, cái khác tôi không giúp được.”
Carolina nghiến răng, nhưng không nói lời nào biểu lộ sự bất mãn, bởi vì cô ta đã sớm hiểu rõ bản tính của gã đàn ông tồi tệ này.
Ngược lại cô ta đón ánh mắt của Fisher biểu lộ có chút ngại ngùng, do dự nửa ngày, cô ta mới quay đầu đi, có chút nhỏ giọng đáp:
“Vậy thì sắp xếp tôi và anh ta gặp mặt đi... Nói trước nhé, tôi chỉ vì muốn nhanh chóng thoát khỏi cái cục diện rách nát này mới gặp anh ta thôi, tôi không thích đàn ông... đâu đấy.”
“Ừ ừ.”
Fisher trả lời qua loa, căn bản không để ý đến sự cứng miệng của tên này, thuận tay sờ Sổ Tay Bổ Hoàn Á Nhân Nương trong ngực mình, chuyện anh thực sự quan tâm là cái này.
Chuyện lần này kết thúc, vừa hay thân phận của Jasmine đã bại lộ gần hết, vậy thì sau đó có thể trói định Jasmine nghiên cứu Kình Nhân Chủng rồi, anh cũng khá tò mò về hệ sinh thái dưới đáy biển cũng như mục đích cô lên bờ là gì... Tuy nhiên vì trước đó đã xảy ra những chuyện kia với Jasmine, hiện tại Fisher đành phải hoãn ngày nghiên cứu lại, nên để sự xấu hổ giữa họ nguội đi một chút rồi hãy đi thì tốt hơn.
Dù sao mình là muốn làm nghiên cứu, ngộ nhỡ dọa cô sợ, nảy sinh cảm giác kháng cự, thì rất khó lấy được gì từ chỗ cô, hơn nữa Fisher cũng cảm thấy sở dĩ xảy ra những chuyện đó là lỗi của mình.
Nhưng Fisher cứ cảm thấy tên Carolina này chỉ đơn thuần là cứng miệng, anh đơn phương cho rằng Carolina tuyệt đối không phải đối thủ của tên Lausanne kia, ước chừng không quá mấy ngày là bị chơi đến mức chỉ còn lại cái miệng cứng...
Nhưng đây đã không phải chuyện Fisher nên lo lắng nữa, đợi cô ta nói vị trí di tích ma nữ cho mình thì họ đường ai nấy đi, cùng lắm sau này họ có con thì tặng ít quà gì đó...
Đúng rồi, nhắc đến chuyện này Fisher lại nhớ tới chuyện Hoàng tử Lausanne hỏi mình trước đó, mang theo sự tò mò cũng như trách nhiệm với Hoàng tử Lausanne, thế là anh cũng nhìn Carolina hỏi tương tự:
“Có một vấn đề, cô là ma nữ nhân tạo, nhưng trước đó cô không phải phụ nữ, vậy bây giờ cô và phụ nữ thực sự có gì khác biệt không? Hay là, cô chỉ khoác một cái vỏ phụ nữ?”
“Hả? Mới không phải nhé, tôi và những phụ nữ khác không... không có gì khác biệt.”
Không biết tại sao, nghe thấy câu hỏi này của Fisher, cô ta thế mà lại có chút sợ hãi che cơ thể mình, cô ta đỏ mặt lùi lại một chút, cảnh giác nhìn Fisher trước mắt hỏi:
“Làm gì, anh muốn làm chuyện xấu gì?”
“Không có, chỉ là có chút tò mò thôi.”
Fisher rút từ trong ngăn kéo ra một xấp vé, tùy ý rút hai tấm đưa cho Carolina, nói:
“Được rồi, đây là vé nhà hát thông dụng trường phát, có thể dùng cái này miễn phí đến Nhà hát lớn Saint Nari xem kịch, thời gian nào cũng được, tôi sẽ thông báo cho Hoàng tử Lausanne tối mai đến đó gặp cô... Những chuyện còn lại tự mình sắp xếp đi.”
“Hả? Tại sao lại đến nhà hát gặp mặt...”
Fisher không trả lời cô ta, bởi vì ngoài cửa loáng thoáng truyền đến tiếng bước chân, anh dựng ngón trỏ làm động tác “suỵt”, ra hiệu cô ta trốn đi. Carolina cầm vé tức giận trốn vào phòng vệ sinh, sau đó Fisher mới ra mở cửa.
Ngoài cửa có một cô hầu gái đang mỉm cười, hóa ra là hầu gái quản lý được trang bị cho ký túc xá nhân viên, cô ấy mỉm cười cúi đầu chào, nói với Fisher:
“Ngài Fisher, là thế này, cảnh sát Nari dưới lầu thông báo ngài xuống một chuyến, hình như là cần làm biên bản vụ án gì đó...”
“Ra vậy, tôi hiểu rồi, đợi tôi thay bộ quần áo rồi sẽ xuống.”
“Vâng ạ.”
Tranh thủ thời gian này, Fisher về phòng lấy một chiếc áo khoác khác từ tủ quần áo, đi đến cửa nhìn về phía phòng vệ sinh, cửa sổ ở đó đang mở, nhưng đã không thấy bóng dáng ma nữ nhân tạo Carolina đâu nữa.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
