Sổ Tay Bổ Hoàn Á Nhân Nương

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 851

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Đứa Con Bí Ẩn Của Biển cả (164 chương) (Đang tiến hành) - Chương 61: Sự Khởi Đầu Của Nữ Hoàng Rồng

Chương 61: Sự Khởi Đầu Của Nữ Hoàng Rồng

Sau khi xử lý xong dấu vết do Eliog để lại, Fisher cô độc đi về phía phòng thí nghiệm, trong đầu không ngừng hiện lên chi tiết về [Nhân Trùng] vừa gặp. Theo lời Eliog, có một con người đã luyện chế rất nhiều sinh mệnh thành quái vật vừa rồi, mặc dù mục đích không rõ.

Con người đó làm thế nào, kỹ thuật quỷ dị đó từ đâu ra?

Fisher đột nhiên liên tưởng đến tên Philoen kia, chỉ cảm thấy giữa họ có rất nhiều điểm tương đồng. Vậy có phải chứng minh người Eliog đang truy đuổi cũng có thể sở hữu một cuốn Sổ Tay Bổ Hoàn?

Fisher không dám chắc, bởi vì ngay cả anh cũng không biết tổng cộng có bao nhiêu cuốn Sổ Tay Bổ Hoàn, nhưng hiện tại xem ra, cuốn Sổ Tay Bổ Hoàn Á Nhân Nương của mình đặc biệt hơn những cuốn khác một chút... hay nói đúng hơn là, quái dị hơn một chút?

Fisher không tiếp tục phàn nàn về Sổ Tay Bổ Hoàn Á Nhân Nương trong ngực nữa, chỉ hy vọng Eliog có thể đuổi kịp tên cặn bã đó rồi giết hắn. Lý do không phàn nàn Sổ Tay Bổ Hoàn Á Nhân Nương là vì mình sắp mở nó ra, xem xem tiến độ sinh vật Ác Ma Chủng đạt 50% có phần thưởng gì, ngộ nhỡ nó nghe thấy không cho mình cái gì thì làm sao đây?

Fisher đi về phòng thí nghiệm, quan sát kỹ xem trong phòng mình có thứ không sạch sẽ như Nhân Trùng chạy vào hay không, hoặc có để lại dấu vết kỳ lạ nào không, nhưng dường như ngoài mùi diêm sinh đặc trưng của Eliog ra thì chẳng còn gì cả.

Lần này, Fisher yên tâm mở cuốn Sổ Tay Bổ Hoàn trong ngực ra. Trong chốc lát, từng đoạn chữ hư ảo bay lên, hiện ra trước mắt anh.

[Tiến độ nghiên cứu sinh vật Ác Ma Chủng: 53%]

[Tiến độ nghiên cứu xã hội Ác Ma Chủng: 3%]

Tiến độ tăng vọt này khiến Fisher đột nhiên nhớ ra, ngoại trừ Rene ra, mỗi lần tiến độ nghiên cứu sinh vật Á nhân nương đều dựa vào tiếp xúc thân mật với họ, chẳng lẽ chỉ có cách này mới có thể nhanh chóng nâng cao tiến độ nghiên cứu sinh vật sao?

Hay là đây là trò đùa dai của người chế tạo Sổ Tay Bổ Hoàn Á Nhân Nương?

Fisher mặt đầy vạch đen không so đo nữa, ngược lại nhìn xuống phần thưởng khi đạt tiến độ nghiên cứu sinh vật 50%.

[Phần thưởng đã mở khóa: Thể chất +3, Tiếng Ác Ma +3, Bản đồ kho báu 'Bí Bảo Vương Triều Ác Ma']

[Bí Bảo Vương Triều Ác Ma: Vương triều vĩ đại sẽ một lần nữa che khuất bầu trời thế giới, đưa vạn sự vạn vật vào dưới sự kiểm soát của bảy mươi hai Ác ma!]

Ngay sau khi dòng chữ hư ảo và thuyết minh xuất hiện, trên tay Fisher bỗng dưng xuất hiện một cuộn giấy da vặn vẹo, hoàn toàn không có vẻ đẹp quy luật nào. Trên cuộn giấy dường như còn vương hơi ấm của dung nham, ở phía trên cùng khắc họa hai con bướm đỏ sống động như thật đang bay lượn, bên dưới là một dòng chữ cực kỳ quỷ dị, giống như từng cái xoáy nước đang xoay tròn vậy.

Fisher vừa nhận được kiến thức tiếng Ác Ma trong nháy mắt cảm nhận được một lượng lớn kiến thức ùa vào não bộ, khiến những chữ viết xoáy nước khắc bên trên dần trở nên quen thuộc. Trên cuộn giấy viết:

[Khuất phục trước Vực sâu Dục vọng]

Fisher dừng lại giây lát rồi mở bản đồ ra. Tấm bản đồ này rất lớn, nhưng nhìn một cái là biết không thuộc về bản đồ Lục địa Tây, bởi vì giữa bản đồ Lục địa Tây không có một dãy núi cao lớn, mà trên bản đồ lại vẽ hình ảnh như vậy.

Đây là một tấm bản đồ Lục địa Nam, vị trí đại khái nằm ở cực Đông của Lục địa Nam, nhưng người làm lại vẽ một ngón tay Ác ma chỉ xuống dưới tại vị trí đánh dấu trên bản đồ, và đính kèm lời giải thích bằng tiếng Ác Ma:

[Dưới Vực sâu Dục vọng, Bí bảo sẽ hiện ra cho ngươi]

Chẳng lẽ nói Vương Triều Ác Ma ở Lục địa Nam? Hay là chỉ có Bí Bảo Vương Triều Ác Ma ở Lục địa Nam?

Fisher nhất thời không có manh mối khác, đành phải cất tấm bản đồ đó đi trước. Nhưng nhìn bản đồ Lục địa Nam từng đi qua trước đó, suy nghĩ của anh không tránh khỏi nhớ tới cô gái Long Nhân Chủng màu đỏ đã gặp trước đó. Không rõ cô ấy hiện tại sống thế nào, lúc chia tay mình cũng tặng cô ấy một tấm bản đồ, rất giống tấm này.

Cô ấy còn nợ mình một lần trừng phạt.

Qua cửa sổ phòng thí nghiệm của mình, Fisher nhìn những vì sao dần hiện ra trên bầu trời vì tà dương lặn xuống, nghĩ thầm như vậy.

...

...

Bầu trời dần tối sầm, nhưng bất kể là Lục địa Tây hay Lục địa Nam đều chia sẻ chung một bầu trời sao.

Trong vùng hoang dã không người, trên mặt đất không ngừng có những Thổ Linh Tinh mở mắt quan sát bên ngoài. Ánh mắt chúng yên lặng rơi vào trên người cô gái mặc áo choàng đứng trước sườn núi.

Cô gái đó có mái tóc dài đỏ rực, giữa trán mọc một đôi sừng sáng ngời như ánh mặt trời. Góc nghiêng của cô tuyệt đẹp, đôi mắt xanh biếc bình tĩnh nhìn bầu trời đêm, không biết đang nghĩ gì, chỉ không nói một lời, mãi rất lâu rất lâu sau, cô mới thu hồi ánh mắt của mình.

"Tộc trưởng đại nhân! Phía sau chúng ta đã không còn truy binh của con người nữa, họ bỏ cuộc rồi!"

Phía sau, mấy Long nhân cầm đuốc chạy ra từ trong rừng rậm, cung kính hành lễ với cô gái trông cực kỳ trẻ tuổi kia như vậy.

Và thiếu nữ đó chính là Raphael đã rời xa Fisher rất lâu. Đã lâu không gặp, cô vẫn chói mắt như trước, chỉ là bây giờ trên mặt cô tràn đầy sự nghiêm túc và bình tĩnh, sâu trong đôi mắt xanh biếc như đầm nước dường như đang cháy ngọn lửa không ngừng.

Cô quay đầu nhìn ánh lửa sáng lên trong rừng rậm, ánh mắt bình tĩnh, không vui cũng không buồn.

Một tháng trước, cô mới bôn ba cả lục địa trở về bộ lạc của mình, nhưng khi trở về mới phát hiện bộ lạc của mình đã bị hủy diệt. Cha cô bị con người giết chết, cả chủng tộc chẳng còn lại bao nhiêu Long nhân, anh trai cô lại còn định xúc động đi tìm con người báo thù, may mà Raphael đã trở về...

Đối mặt với lời nói của tộc nhân, cô gật đầu:

"Hôm nay đưa tộc nhân tạm thời nghỉ ngơi ở đây đi, sáng sớm mai chúng ta tiếp tục lên đường, đến Thung lũng Nhật Mộ (Nhật Mộ Cốc) hãy dừng lại... Các ngươi liên hệ với Long nhân Tây Chi Bộ Lạc và Đông Chi Bộ Lạc chưa?"

Hai Long nhân nhìn nhau, đều có chút khó mở miệng. Đợi một lúc, một Long nhân trong đó mới khó khăn trả lời:

"Họ... không định quan tâm đến chúng ta, họ nói con người sẽ không đi về phía Đông Tây, bởi vì hai bên không có mỏ vàng gì đó mà con người muốn..."

Raphael nghe xong mỉm cười, không tức giận, ngược lại có chút châm chọc nói:

"Đúng vậy, con người bây giờ sẽ không đi, nhưng Raphael sẽ đến Tây Đông Chi Bộ Lạc trước con người. Ta sẽ nhổ đầu đám già ngoan cố đó ra, để tộc nhân của họ xem trong đầu họ chứa cái gì... Các ngươi đi đi, đi nghỉ ngơi một chút, sáng mai tiếp tục xuất phát."

"... Vâng."

Hai Long nhân đáp lời trở về trong rừng rậm. Raphael vẫn không động đậy, vẫn nhìn bầu trời đêm đen kịt đằng xa.

Không bao lâu sau, từ trong rừng rậm lại đi ra một người phụ nữ Long Nhân Chủng trông vẫn vô cùng tao nhã cho dù mặc quần áo mộc mạc. Long Nhân Chủng đó có mái tóc vàng kim búi sau đầu, giữa trán mọc ra một chiếc sừng dài màu vàng kim, nhưng cả người trông đã có vẻ già nua.

Bà nhìn cô gái Long Nhân Chủng đỏ trẻ tuổi đang quy hoạch lộ trình với ánh mắt có chút lo lắng. Bà đứng tại chỗ nhưng hồi lâu không lên tiếng, sợ làm phiền cô vậy.

Vẫn là Raphael nhận ra điều gì đó trước, cô đột nhiên quay đầu nhìn thấy người phụ nữ đứng tại chỗ đó, sắc mặt cô thay đổi, đi đến bên cạnh người phụ nữ đó, nói nhỏ:

"Mẹ..."

"Raphael, con nên nghỉ ngơi một chút rồi, đã mấy ngày rồi."

Người đến chính là mẹ của Raphael, Yaril, cũng là vợ của tộc trưởng tiền nhiệm.

Bà hồi trẻ là Long Nhân Chủng xinh đẹp nhất toàn bộ Nam Chi Bộ Lạc, hơn nữa có thể thích đuôi với Long Nhân Chủng cường tráng nhất toàn bộ bộ lạc, sự kết hợp của họ được coi là cuộc hôn nhân thích hợp nhất ngàn năm qua của Nam Chi Bộ Lạc, có thể gọi là trời sinh một cặp.

Chỉ là, giai thoại như vậy mấy tháng trước, sau khi cha Raphael bị con người giết chết liền tan thành mây khói.

Người mẹ trước mắt trong nháy mắt già đi rất nhiều, trách nhiệm của cả bộ lạc bây giờ đều đặt trên vai Raphael.

"... Con vẫn ổn, mẹ đi xem các anh đi, xương của họ bị con đánh gãy, chắc vẫn chưa lành đâu."

Trong cuộc chiến tranh với con người mấy tháng trước, Raphael mất đi cha và bảy người anh em, nhưng con người cũng vì thế mà thương vong nặng nề. Mấy người anh còn lại muốn báo thù cho cha, định dẫn dắt những Long nhân còn lại phát động cuộc tử chiến với con người trong thành, may mà Raphael lúc này đã trở về.

Cô đưa ra quyết định dẫn tộc nhân di cư, tránh xảy ra xung đột với con người hiện tại. Ý kiến này đương nhiên vấp phải sự phản đối của tất cả các anh em của cô, cho rằng cô quá hèn nhát, không xứng làm một Long nhân, cho rằng Raphael là kẻ phản bội, đối với cái chết của cha chẳng có chút cảm giác nào, đều là vì cô là một Long nhân đỏ, cô là một quái thai.

Câu nói này chọc giận Raphael, thế là cô đánh cho tất cả các anh em một trận nhừ tử. Người anh trai bị nặng nhất thậm chí suýt chút nữa bị Raphael đánh chết tại chỗ, may mà có Yaril điều đình cuộc tranh đấu của họ, nếu không Raphael thực sự không ngại vì tương lai của tộc nhân mà tự tay giết một người thân.

Cô quả thực thay đổi rất nhiều, khiến rất nhiều tộc nhân đều cảm thấy xa lạ, nhưng sự mạnh mẽ của cô là không thể nghi ngờ. Đa số tộc nhân hiện tại đều chỉ có thể tin tưởng Raphael, thế là đi theo cô rời khỏi quê hương sinh sống bao đời, di chuyển về hướng Thung lũng Nhật Mộ xa xôi hơn về phía Nam, không có dấu vết hoạt động của con người.

Nơi đó Á nhân Chủng Tộc Dơi sinh sống bao đời nay. Trước đây Long Nhân Chủng và họ có hiệp ước không xâm phạm lẫn nhau, nhưng bây giờ tình thế cấp bách, Raphael chỉ có thể đi đến đó để cầu một con đường sống.

Chỉ có cô biết, con người thương vong nặng nề tuyệt đối sẽ báo thù trở lại, ở lại chỗ cũ chỉ có con đường chết, chỉ có thể tạm thời tránh mũi nhọn, đợi một thời gian sau rồi tính tiếp.

"Họ khỏe lắm, cũng không muốn mẹ nhìn thấy họ bị đánh thành bộ dạng thê thảm gì... Mẹ là nói con, con nên thư giãn một chút, từ sau khi con trở về bộ lạc con chưa từng nghỉ ngơi tử tế..."

Raphael lại cười lắc đầu, nói:

"Trước khi trở về con đã nghỉ ngơi suốt rồi, đã nghỉ ngơi đủ lâu rồi. Sớm trước khi trở về con đã biết mình phải đối mặt với cái gì, đây là con chọn, đương nhiên cũng sẽ không hối hận... Yên tâm đi mẹ, con rất ổn."

Nhưng Yaril lại nhìn thẳng vào cô, mãi rất lâu rất lâu sau, bà mới thở dài nói:

"Mẹ không biết con trở về có phải là chuyện tốt hay không. Khi cha con còn sống, ông ấy thậm chí cảm thấy con rời khỏi bộ lạc có thể là một lựa chọn không tồi, ít nhất con còn sống. Ông ấy đã dự kiến tương lai chúng ta và con người ắt có một trận chiến, ông ấy là tộc trưởng, anh trai con là con trai tộc trưởng, họ nhất định phải trả giá mạng sống vì đa số tộc nhân. Về cái chết của ông ấy, ông ấy đã nói với mẹ rất nhiều lần rồi, mẹ cũng khóc rất nhiều lần rồi."

"Nhưng con, con rời khỏi bộ lạc, con không cần phải gánh vác nhiều như vậy nữa, đi đâu cũng được, miễn là có thể sống... Hay là, Á nhân và con người con gặp bên ngoài đều không phải người tốt?"

Raphael không biết nghĩ đến điều gì, bất giác mỉm cười, lắc đầu sau đó dừng lại hồi lâu mới nói:

"Có người xấu, cũng có người tốt... Người rất tốt rất tốt."

Yaril nhìn vảy trên người cô vì nhớ nhung mà hơi rạp xuống, bà cúi đầu nhìn mình, mình cũng vì nhớ thương cha cô mà rạp xuống một số vảy.

Con gái mình đã có bạn đời thích đuôi rồi, chuyện này bà biết.

"Vậy thì nói về cậu ấy đi, nếu là người được con công nhận, bất kể là chủng tộc gì, đều phải là một người vô cùng đặc biệt, con cứ đi theo cậu ấy không tốt sao? Hà tất phải trở về... Tộc nhân ý kiến rất nhiều, rất nhiều người đều không đồng ý với suy nghĩ của con, họ chỉ tạm thời khuất phục trước sức mạnh của con, con nhìn các anh con là biết..."

Thực ra những điều này, Raphael làm sao không biết chứ?

"Con biết, nhưng con không còn gì khác có thể làm nữa..." Nhắc đến người đó, ánh mắt Raphael lúc này mới dịu dàng hơn một chút, "Cho dù anh ấy có thể chấp nhận con, có thể yêu thương con cả đời, nhưng bản thân con lại không thể chấp nhận như vậy. Nói con kiêu ngạo cũng được, nói con ngu xuẩn cũng được, nhưng ít nhất, con hy vọng có một ngày, đợi mọi người đều hòa bình yên ổn lại, chúng con có thể bình đẳng ở bên nhau, vĩnh viễn ở bên nhau."

"Để đạt được mục tiêu này, để bảo vệ tộc nhân, người thân, cho dù họ không hiểu, cho dù họ có phản kháng thế nào, chỉ cần con còn sức mạnh, con còn sống một ngày, con quyết không cho phép họ đi lệch khỏi con đường của con."

Raphael vươn móng vuốt sắc bén như dao thép về phía bầu trời sao, dường như muốn nắm trọn cả bầu trời trong lòng bàn tay. Yaril phía sau nhìn con gái trước mắt, biết rõ con đường cô đi tuyệt đối sẽ không đơn giản, chỉ có thể khuyên nhủ lần cuối:

"Đây không phải là việc một tộc trưởng tốt nên làm..."

"Vâng, nhưng con vẫn phải làm." Raphael bình tĩnh nhìn mẹ bên cạnh, cũng nhìn thấy những tộc nhân đang thì thầm to nhỏ trong rừng rậm phía sau. Họ đang trút bỏ sự bất mãn trong bóng tối, giống như sinh linh không có mắt trong màn đêm đen kịt vậy, không có bất kỳ phương hướng nào để nói.

Nếu đã như vậy, chỉ có thể do cô bước ra bước đầu tiên thôi.

"Mẹ, nếu vị trí tộc trưởng của cha sẽ trở thành trở ngại của con, vậy con không thể làm tộc trưởng nữa... Vì mục tiêu của con, con không thể có bất kỳ trở ngại nào."

"Khi những tộc nhân đó cuối cùng sống sót tốt đẹp, có thể tự do chạy nhảy trong vùng hoang dã, có thể tự do thích đuôi yêu đương không bị bắt đi giết chết lấy máu, bọn họ, các anh con, đều sẽ quỳ xuống cảm ơn con."

"Họ sẽ kính trọng con, thật lòng ủng hộ con, sẽ thề chết bảo vệ quyền lực của con, ủng hộ quyết định của con, không còn nghi ngờ tính đúng đắn của con nữa..."

"Họ sẽ gọi con là..."

"Nữ Hoàng Rồng."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!