Sổ Tay Bổ Hoàn Á Nhân Nương

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 856

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 505

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 458

Đứa Con Bí Ẩn Của Biển cả (161 chương) (Hoàn thành) - Chương 109: Truyền Thuyết Về Sự Sáng Tạo Sự Sống

Chương 109: Truyền Thuyết Về Sự Sáng Tạo Sự Sống

Đợi Fisher trở về nhà trọ của mình thì đã gần mười giờ rưỡi, chuyện này phải trách người đánh xe ngựa đưa đến nơi rồi chuồn mất kia, Fisher phải chạy một quãng xa mới về được hướng nội thành để bắt xe ngựa, cũng không biết Anna về bằng cách nào.

Nhưng Fisher không lo lắng cho sự an toàn của cô ấy, trước đây lần đầu tiên gặp Anna ở Phấn Hồng Quán, Fisher đã cảm thấy khí tức trên người cô ấy vô cùng nguy hiểm, tuy không rõ thủ đoạn cụ thể của cô ấy, nhưng cô ấy tuyệt đối không phải là một cô gái yếu đuối để người ta bắt nạt.

Khi về đến nhà bà Martha đã nghỉ ngơi rồi, vừa hay cũng tránh được việc bà ấy hỏi đông hỏi tây về chuyện của mình và Elizabeth.

Nhưng gần đây, Fisher thực sự cảm thấy có chút không rõ ràng với Elizabeth.

Mỗi lần ở chung với cô ấy đều có một bầu không khí vi diệu như bị một lớp voan mỏng ngăn cách, hơn nữa chỉ cần anh đưa tay ra là có thể xé bỏ lớp voan mỏng đó.

Giống như vừa rồi trong quán cà phê vậy, chỉ cần Fisher muốn, anh có thể dễ dàng cúi đầu hôn lên môi Elizabeth, nếm thử hương vị của Trưởng công chúa được người dân Nari kính ngưỡng.

Nhưng chính vì Elizabeth là Trưởng công chúa của Hoàng gia, yêu đương với cô ấy luôn đồng nghĩa với trách nhiệm to lớn...

Thời gian hoàn hảo nhất của họ chính là lúc ở Học viện Hoàng Gia.

Khi đó Fisher không nơi nương tựa, chân thành yêu mến vị công chúa điện hạ ngồi bên cạnh cùng mình đọc sách.

Fisher không có sự quấy nhiễu của lời tiên tri diệt thế, cũng không có những món nợ tình cảm như Renee và Raphael, cũng không biết bản tính thực sự của Elizabeth; Elizabeth yên tĩnh, giỏi che giấu, giống như một thục nữ hoàn hảo nhất thế giới này khiến người ta yêu thương, trân trọng.

Nếu lúc đó Elizabeth và Fisher đều dũng cảm và chủ động hơn một chút, cô ấy có thể nhận ra lỗi lầm của mình và sẵn sàng chịu trách nhiệm cho những việc đã làm; Fisher cũng không chọn cách lặng lẽ rời xa cô ấy mà bước lại gần hơn để trò chuyện đàng hoàng với cô ấy, có lẽ bây giờ sẽ không rơi vào cục diện bế tắc gượng gạo này.

Tình cảm yêu đương còn sót lại từ thời trẻ giống như sợi dây thừng quấn lấy giữa họ, khiến họ mãi không thể rời xa, nhưng khi thực sự muốn lại gần, hiện thực lại đẩy họ luôn giữ một khoảng cách...

Fisher và Elizabeth cứ giằng co như vậy, ai cũng không chịu buông tha cho ai...

Ừm, nghe có vẻ hơi giống tiểu thuyết tình cảm bi lụy, nhưng hiện thực thường không có nhiều cảm xúc cao trào như vậy, chỉ có sự đồng thuận ngầm của hai người.

Khi được hỏi về cách giải quyết, có lẽ cả hai đều cảm thấy không có phương án nào tốt hơn câu trả lời "để tương lai tính".

Fisher lắc đầu tạm thời gạt bỏ suy nghĩ, chuẩn bị "để tương lai tính".

Lúc này, anh đẩy cửa bước vào phòng mình, lại phát hiện phòng mình không bật đèn, ghế sô pha cũng trống không, không thấy bóng dáng Jasmine đâu.

Anh cau mày, nhìn cửa sổ đang đóng, xác nhận cô bé không đi ra ngoài, lúc này mới bước về phía phòng tắm.

Trong tầm mắt của Fisher, phòng tắm tối om, chiếc váy dài mình làm cho Jasmine được gấp gọn gàng, đặt trên ghế trong phòng.

Thế là Fisher đưa tay bật đèn phòng tắm lên, quả nhiên, bồn tắm trong phòng đã được xả đầy nước, Jasmine trên người không một mảnh vải, nằm yên bình trong bồn nước, giống như đang ngủ vậy.

Rõ ràng đã nghe thấy tiếng Fisher bật đèn, nhưng phải đợi đến năm giây sau Jasmine mới mở mắt, giống như có độ trễ rất lớn vậy.

Fisher chỉ nhìn thoáng qua liền thu hồi ánh mắt khỏi người cô bé, thuận tay tắt đèn phòng tắm, như vậy tránh được sự ngượng ngùng.

"Jasmine?"

Anh khẽ mở miệng hỏi, nhưng đáp lại chỉ có sự im lặng.

"..."

Nghe thấy tiếng gọi của Fisher, Jasmine lại không trả lời ngay.

Fisher còn tưởng cô bé bị bệnh hay làm sao, kết quả vừa định lại gần, liền thấy đuôi cá voi và đôi tai dài trên người cô bé đồng thời sáng lên một chút huỳnh quang.

Đợi huỳnh quang hoàn toàn sáng lên, Jasmine mới như tỉnh lại, hoảng loạn che lấy cơ thể mình ngồi dậy từ trong bồn tắm:

"Fi... Fi... Fi..."

Cô bé xấu hổ hoảng loạn mở miệng, cái đuôi cũng khẽ run lên làm bắn bọt nước, thấy cô bé không sao, Fisher liền lùi lại vài bước, lùi hẳn ra cửa phòng tắm:

"Vừa rồi trò sao vậy? Tôi tưởng trò bị bệnh."

Vừa rồi cô bé nằm yên bình trong nước, giống như động cơ hơi nước ngừng hoạt động vậy, ngay cả nghe thấy tiếng Fisher mở mắt ra cũng chậm hơn người khác rất nhiều.

"Hả hả? Bệnh... Em không có bệnh nha, chỉ là ở trên cạn quá lâu, nên cần ở trong nước một lúc mới được. Ở trên cạn càng lâu, thì càng cần dành nhiều thời gian trong nước để hồi phục trạng thái ạ."

Fisher đứng ở cửa, dựa lưng vào bức tường nối liền với phòng tắm, hỏi:

"Cho nên đây là lý do trước đây khi ở Đại học Saint Nari trò cần thường xuyên đến bể bơi để bơi lội?"

"Vâng..."

Jasmine trả lời như vậy:

"Mặc dù chúng em có thể tự do hoạt động trên cạn, nhưng không thể ở quá lâu, nếu thời gian dài không tiếp xúc với nước, luôn cảm thấy rất mệt mỏi, có cảm giác ngạt thở, phản ứng cũng sẽ trở nên rất chậm..."

Phản ứng chậm?

Fisher bỗng nhớ lại trước đây khi ở Đại học Saint Nari từng cảm thấy hành động và phản ứng của Jasmine lúc nhanh lúc chậm, lúc đó còn tưởng là do tính cách ngây ngô của cô bé, không ngờ là do đặc tính của Kình Nhân Chủng tác quái.

"Hóa ra là vậy, trước đây tôi còn tò mò tại sao Á nhân biển các trò có thể lên bờ bình thường chứ..."

"A, thực ra là vì nguồn gốc của tất cả sự sống đều nhất quán, tất cả sinh linh luôn có điểm tương đồng lại có điểm khác biệt. Hồi nhỏ, mẹ em từng kể cho em nghe một truyền thuyết, về việc ngài Lamastia đã tạo ra sự sống như thế nào."

"Ồ?"

Đối với truyền thuyết lưu truyền trong xã hội Kình Nhân Chủng, Fisher rất hứng thú, bởi vì từ tín ngưỡng và phong tục văn hóa của một nền văn minh, bạn luôn có thể phát hiện ra nhiều đặc điểm của chủng tộc này mà bình thường khó phát hiện.

Ví dụ như Long Nhân Chủng rất yêu thích rượu và lửa, điều này cũng tạo nên tính cách phóng khoáng hào sảng cởi mở của họ, cũng có thể đại khái suy đoán ra tại sao Long Đình Fermabaha cổ đại lại có tính bao dung mạnh mẽ như vậy.

Fisher lắng tai nghe, cuốn Sổ tay bổ hoàn á nhân nương trong ngực cũng bắt đầu hơi nóng lên, chứng minh sự suy nghĩ của anh:

"Truyền thuyết kể rằng, là Lamastia đã tạo ra tất cả sự sống. Trong giấc ngủ dài đằng đẵng sâu thẳm và cô đơn của ngài Lamastia, Ngài đã nghĩ đến việc tạo ra sự sống để bầu bạn với mình, để mình không còn cô đơn như vậy nữa. Suy nghĩ của Ngài vừa động, vô số sự sống tràn đầy sinh cơ liền xuất hiện ở khắp nơi trên thế giới."

"Nhưng ban đầu, sự sống mà ngài Lamastia tạo ra không có ý thức tự chủ, tạo ra càng nhiều, nỗi cô đơn của Ngài lại càng đậm đặc. Thế là, Ngài bắt đầu thử tạo ra sinh linh có ý thức. Ngài tạo ra con người trước, lại sợ con người rơi vào nỗi cô đơn giống mình, lại bắt đầu sáng tạo ra những người bạn đồng hành khác biệt cho họ."

"Nhưng Lamastia quá mức nhân từ, khi Ngài tạo ra sự sống luôn không ngừng nhớ lại cái tốt của những sinh vật khác, điều này dẫn đến việc sự sống được tạo ra càng về sau thì càng phức tạp, càng mang theo rất nhiều ưu điểm của những sinh vật được tạo ra trước đó."

"Mẹ nói, Kình Nhân Chủng chúng em là một trong vài loại sinh linh cuối cùng mà Lamastia tạo ra... Hì hì, bởi vì Ngài quá mức bác ái, nên quên mất lúc đầu tạo ra sự sống là để có người bầu bạn với mình, cho nên các Á nhân biển đều được tạo ra sau này, đa số sẽ pha trộn đặc điểm của rất nhiều sinh vật, chúng em có thể hô hấp trên cạn cũng là vì điều này."

"Trước đây em từng hỏi ngài Lamastia, nhưng Ngài chưa bao giờ nói với em những điều này, em không biết truyền thuyết này có phải do mẹ em bịa ra không, vì bà ấy thích chém gió nhất... Tuy nhiên ngài Lamastia từng nói, đặc điểm lớn nhất của sự sống chính là cân bằng, có những sinh linh sở hữu cái gì, thì ở những nơi khác sẽ vứt bỏ cái gì."

Fisher nghe, lại bỗng nhiên nghĩ đến [Giai vị sinh mệnh] mà Eliog từng nói.

Từ lời của cô bé không khó suy đoán ra, con người xếp hạng rất thấp trong giai vị sinh mệnh, mặc dù cô bé không coi thường con người, nhưng Fisher lờ mờ cảm thấy, đồng tộc của cô bé hoặc một số sinh linh khác rất coi thường con người.

Nếu suy đoán theo truyền thuyết mà Jasmine kể, liệu có nghĩa là, thứ tự Lamastia tạo ra sự sống càng về trước thì giai vị càng thấp, càng về sau thì giai vị càng cao không?

Nói lý lẽ thì, nếu để Fisher không dùng ma pháp lại không có sự gia trì của Sổ tay bổ hoàn á nhân nương đi đơn đấu với một Long Nhân Chủng trưởng thành, anh e là chưa đến một hiệp đã bị đánh chết, một số Á nhân bẩm sinh đã có ưu thế về mặt sinh lý.

Nhưng ngẫm nghĩ kỹ lại hình như cũng không thông suốt lắm, theo truyền thuyết, Lamastia hẳn là tạo ra Á nhân trên cạn trước, rồi mới tạo ra Á nhân dưới biển, vậy thì giai vị sinh mệnh của sinh linh dưới biển hẳn phải cao hơn sinh linh trên cạn mới đúng.

Nhưng Bạch Mộc và Reina bọn họ nhìn qua là biết không bằng Long Nhân Chủng hay Ác Ma Chủng sinh sống trên cạn...

Ừm, xem ra hoàn toàn dựa vào truyền thuyết để giải thích cái này cũng không ổn lắm.

"Á, quên mất hỏi thầy có lấy được manh mối về Dũ Hợp Phòng không, em còn tự mình nói nhiều như vậy..."

Jasmine dường như đã ra khỏi bồn nước, tiếng nước nhỏ xuống sàn nhà tí tách, cô bé nhẹ nhàng đưa tay cầm lấy chiếc váy, Fisher cũng đi ra cửa phòng để bật đèn.

Anh kể sơ qua manh mối về Dũ Hợp Phòng cho Jasmine nghe, cô bé cũng vừa thay váy xong đi ra, nghe Fisher nói một tràng dài, cô bé mím môi vẻ hiểu mà như không, cuối cùng gật đầu, tổng kết một câu:

"Em... em hiểu rồi. Dù sao, dù sao em cũng phải đi cùng thầy Fisher ra ngoài, em có thể giúp được mà."

Ừm, nghe ra rồi, thực ra cô bé hoàn toàn không hiểu những manh mối Fisher nói, tóm lại thầy Fisher làm thế nào mình cứ đi theo là được.

Đối với Jasmine vô cùng dễ lừa, Fisher có chút dở khóc dở cười, nhưng nhớ lại dáng vẻ Jasmine không thể cân bằng bản thân đi khắp nơi hút lấy sự sống trước đó, anh vẫn nhắc nhở một câu:

"Chuyện quan trọng nhất là bản thân trò cần cân bằng không phải sao, bây giờ trò đã tìm được cách chưa?"

"Trước đây nhân lúc thầy đang khắc ma pháp, em đã thử kiểm soát lời nguyền trong cơ thể, nhưng mà... lượng quá lớn, cần an ủi rất lâu mới có thể bình tĩnh lại, nếu là chiến đấu thì..."

Jasmine cẩn thận liếc nhìn Fisher, tuy nhiên để không tỏ ra tiêu cực, cô bé nắm tay lại cổ vũ:

"Nhưng mà... nhưng mà em sẽ cố gắng!"

Nhìn dáng vẻ đáng yêu đó của cô bé, Fisher không nhịn được đưa tay xoa xoa mái tóc xanh lam của cô bé, mái tóc dài ướt sũng, mang theo một mùi hương hoa nhàn nhạt, chỉ nhẹ nhàng chạm vào một cái, Fisher liền thu tay về.

Nhưng Jasmine đỏ mặt nheo mắt lại, bộ dạng vô cùng thoải mái, đôi tai cũng vẫy vẫy.

"Cố lên nhé."

"... Vâng."

Ư... Nếu xoa đầu mình như vậy, có phải thầy Fisher đã đồng ý bị mình đánh ngất kéo về biển rồi không nhỉ?

Jasmine đang vọng tưởng vô cớ nhéo nhéo tà váy, nghĩ như vậy.

Còn Fisher quay đầu định xuống lầu gọi một cuộc điện thoại, bây giờ là mười giờ rưỡi tối, vị đàn em kia hẳn là chưa ngủ mới đúng.

Cuộc điện thoại này là gọi cho Keken, Fisher còn cần cậu ta giúp đỡ để vào buổi dạ tiệc từ thiện cuối tuần này nữa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!