Chương 5: Lễ hội
"Đây là vương quốc Regulus!"
"Ồ!"
"Nhộn nhịp quá."
"Gâu!"
"Phì phò~"
『Hừ, ồn ào thật.』
Một tuần sau, chúng tôi hội ngộ với nhóm Lexia - những người đã quay lại đón chúng tôi tại lối vào [Đại Ma Cảnh], và đã đến được vương quốc Regulus, nơi đang tràn ngập không khí lễ hội kỷ niệm 100 năm thành lập.
Vì khoảng cách không gần đến mức có thể đi trong một ngày như đến thủ đô vương quốc Alceria, nên chúng tôi phải cắm trại và đi qua các ngôi làng dọc đường... nhưng chỉ riêng việc đó thôi cũng là một trải nghiệm hiếm có và rất mới mẻ với tôi.
Tất nhiên, chẳng cần cắm trại tôi cũng có thể dùng ma pháp dịch chuyển để về nhà, nhưng để lộ ma pháp dịch chuyển cho người ngoài nhóm Lexia biết thì rất nguy hiểm, nên tôi đã cùng mọi người cắm trại và đến được vương quốc Regulus an toàn.
Thành phố cũng nhộn nhịp không kém gì vương quốc Alceria, nhưng bầu không khí lại khác hẳn.
Điểm khác biệt lớn nhất là có rất nhiều người mặc áo choàng, và số người kinh doanh dựa trên ma pháp cực kỳ đông đảo.
Dễ thấy nhất là những màn biểu diễn đường phố dùng ma pháp... người điều khiển nhiều quả cầu lửa cùng lúc, hay hàng hóa của người đi mua sắm được bao bọc bởi một lớp màng gió và vận chuyển lơ lửng trên không trung... Tôi có ấn tượng rằng ma pháp được ứng dụng rất nhiều vào đời sống.
Hỏi Lexia thì được biết, vương quốc Regulus này có phong trào nghiên cứu ma pháp thịnh hành vượt trội so với các nước khác, và điều đó thể hiện rõ ngay trong thành phố. Ra là vậy.
Nhân tiện, lần trước khi đi tham quan vương quốc Alceria cùng nhóm Lexia, cô ấy đã cải trang, nhưng giờ cô ấy đang mặc bộ trang phục lộng lẫy đúng chất công chúa. Người dân trong thành phố nhìn Lexia với ánh mắt tò mò từ xa nhưng không ai bắt chuyện, cũng không tỏ ra chào đón thái quá. Có lẽ họ không nhận ra đó là công chúa của vương quốc Alceria.
Tôi không rõ lắm, nhưng trừ khi xuất hiện chính thức, phản ứng của người dân thường là thế này sao? Hiện tại thì điều đó lại giúp tôi đỡ phiền phức.
"Đông người thật đấy."
"Gâu."
"Phì phò."
『Hừ... ồn ào.』
Đang mải nhìn ngó xung quanh, Lexia bỗng thắc mắc hỏi tôi.
"Nhắc mới nhớ, sư phụ của ngài Yuuya đâu rồi?"
"Hả? À, nhắc mới nhớ..."
『Nếu là tên đó thì hắn bảo đi gặp kẻ gọi là [Kiếm Thánh] rồi.』
Ông Ouma vừa nhìn đám đông với vẻ khó chịu vừa nói.
Thấy vậy, Lexia và Luna giật giật khóe má.
"N-Nghĩ lại vẫn thấy khó tin... con rồng nhỏ bé này lại là rồng huyền thoại..."
"Chỉ riêng vật phẩm có thể tùy ý thay đổi kích thước cơ thể đã là siêu hiếm rồi, thế mà lại dùng cho rồng huyền thoại nữa chứ..."
Hôm họ đến báo tin về trận Ngự tiền tỷ võ diễn ra hôm nay tại vương quốc Regulus, nhóm Lexia chưa gặp ông Ouma, nên đây là lần đầu tiên họ gặp mặt trước khi đến đất nước này. Nhưng có vẻ họ vẫn không thể tin nổi hình dáng nhỏ bé của ông Ouma lại là rồng huyền thoại... Sáng Thế Long. Chuyện đó đã khiến ông Ouma bực mình định biến to ra, gây nên một trận xôn xao ngay trước khi xuất phát.
Gác chuyện đó sang một bên, theo lời ông Ouma thì Sư phụ Thỏ đã đi gặp 'Kiếm Thánh' trước... nhưng không có ai dẫn đường thì có gặp được không nhỉ? Hay là giữa các 'Thánh' với nhau thì có thể cảm nhận được vị trí khi ở gần?
Đang suy nghĩ thì bất ngờ Lexia ôm chặt lấy cánh tay tôi.
"L-Lexia!?"
"Quan trọng hơn, đã cất công đến đây rồi, chúng ta đi tham quan vương đô đi!"
"Ch-Chuyện đó thì được thôi, nhưng mà... ngực... ngực cô..."
"Em đang cố tình áp vào đấy!"
"Cố tình áp vào!?"
Không ngờ cô ấy lại nói thẳng thừng như vậy, tôi buột miệng phản ứng lại.
Thấy thế, Luna liền trách móc Lexia.
"Này, Lexia. Cô là công chúa một nước đấy? Hành động lẳng lơ như vậy────"
"Ô kìa, trước khi là công chúa một nước, tôi là một người con gái mà? Hay là, Luna. Chẳng lẽ cô đang ghen tị sao?"
"Ư!"
Luna đỏ mặt rên rỉ trước lời của Lexia.
"L-Làm gì có chuyện đó!"
"Thế thì im lặng đi. Tôi sẽ đi tham quan lễ hội vui vẻ với ngài Yuuya! Cô cứ ở phía sau mà hộ vệ."
"Gư gư gư gư gư...!"
"Ừm, Lexia? Cả Luna nữa..."
"Yuuya!"
"V-Vâng!?"
Bị gọi bất ngờ, tôi thẳng lưng đáp lại, ngay lập tức Luna ôm chặt lấy cánh tay còn lại của tôi, phía đối diện với Lexia!
"L-Luna!?"
"T-Tôi cũng sẽ đi tham quan lễ hội với Yuuya!"
"Cái gì cơ!? Thế còn việc hộ vệ thì sao!?"
"Lexia. Trước khi là hộ vệ, tôi cũng là một người con gái đấy nhé?"
"Ư gư gư...!"

Luna nở nụ cười đắc thắng không rõ lý do, còn Lexia thì tỏ vẻ cay cú.
Chuyện... hai cánh tay bị hai cô gái chiếm giữ là tình huống không thể tin nổi, khiến não tôi hoàn toàn đình trệ.
Lexia là người đã cầu hôn tôi, còn Luna thì... ừm... là người đã hôn tôi. Bảo đừng để ý thì đúng là không thể nào.
"Hơn nữa, ở đây không chỉ có Yuuya mà còn có cả rồng huyền thoại, Yuti và Night nữa mà? Còn nơi nào an toàn hơn chỗ này chứ?"
"C-Cũng đúng..."
Quả thật, có nhóm ông Ouma ở đây thì không đâu an toàn bằng. Dù không biết ông Ouma có chịu bảo vệ hay không.
Có lẽ vì thế mà ông Owen và các binh lính khác đang hộ vệ ở một khoảng cách khá xa.
"Nào, Yuuya. Đi xem đằng này đi."
"A, khoan đã! Ngài Yuuya, đi đằng này cơ!"
"Oái!"
Bị kéo hai tay, tôi cứ thế bị nhóm Lexia lôi đi xềnh xệch.
Nhìn cảnh đó, ông Ouma lẩm bẩm vẻ ngán ngẩm.
『...Không chừng kẻ địch lớn nhất của tên này không phải là [Tà], mà là phụ nữ cũng nên.』
"? Nghi vấn. Vậy là không thắng được tôi?"
『Hừ. Không phải nói về chuyện sinh học... Chuyện kiểu này đến tên Hiền Giả kia còn kém cỏi cơ mà. Hắn cũng khổ sở vì phụ nữ lắm. Nghĩ lại thì, hắn và Yuuya ngày càng giống nhau...』
Tôi hoàn toàn không hay biết về cuộc trò chuyện diễn ra sau lưng mình.
***
"Ngự tiền tỷ võ sao..."
Tại phòng quý tộc ở vương quốc Regulus, 'Kiếm Thánh' Iris thở dài nghỉ ngơi.
Công việc được nhờ vả là tỉa bớt quái vật ở [Rừng Olds] đã xong, giờ cô được Quốc vương Orgis bảo nghỉ ngơi để chuẩn bị cho trận Ngự tiền tỷ võ.
"Tại sao lại là Ngự tiền tỷ võ chứ... Nhưng biết đâu, mình sẽ gặp được người đàn ông mạnh hơn mình?"
Iris, người đặt điều kiện tìm hôn phu là phải mạnh hơn mình, mắt sáng lên nhưng rồi lại xìu xuống ngay lập tức.
"...Không, kỳ vọng chỉ tổ thất vọng thôi. Tìm kiếm suốt bao lâu nay mà chưa từng gặp, làm sao dễ dàng gặp được chứ. Haizz..."
《──Hừ. 'Kiếm Thánh' lừng danh mà lại thở dài, hiếm thấy thật đấy.》
"! Thỏ?"
Bất ngờ bị bắt chuyện, Iris nhìn về hướng đó, thấy Sư phụ Thỏ - 'Cước Thánh' đang đứng lặng lẽ ngoài ban công phòng quý tộc.
《Lâu rồi không gặp, Iris.》
"Ừ, đúng vậy. Mà quan trọng hơn, anh đến nơi đông người thế này đúng là hiếm thấy đấy? Có chuyện gì sao?"
《Cũng đại loại thế. Ta cũng có việc ở đất nước này. Trước mắt, ta đến chỗ cô để trao đổi thông tin kiêm báo cáo tình hình gần đây.》
"Ra là vậy... Được rồi, vào đi. Tôi sẽ pha trà ngay."
Được mời vào, Thỏ nhìn quanh phòng quý tộc với vẻ lạ lẫm.
《Phòng ốc sang trọng thế này mà không có người hầu sao?》
"Là tôi từ chối đấy. Việc của mình thì tự mình làm, với lại có người khác làm tôi mất tập trung."
《Ra thế. Mà quan trọng hơn, cô tự ý mời ta vào thế này có ổn không?》
"Đã vào đến đây rồi còn hỏi gì nữa... Không sao đâu. Hơn nữa anh cũng là một tồn tại mang danh hiệu 'Thánh', có khi còn được hoan nghênh ấy chứ?"
《Hừ. Con người đúng là lũ thực dụng.》
"Ô kìa, nói thế thì tôi cũng là con người đấy?"
《Kẻ mang danh hiệu 'Thánh' thì đâu còn là con người bình thường nữa.》
"Quá đáng thật, nói cứ như quái vật ấy..."
Dù ngán ngẩm nhưng Iris vẫn pha trà cho hai người, ngồi đối diện với Thỏ và hỏi lại.
"Rồi sao? Đã cất công đến gặp tôi, chắc phải có chuyện gì chứ?"
《──'Quyền Thánh' đã sa ngã vào 'Tà'.》
"! ...Vậy sao."
Iris khẽ mở miệng, nhấp một ngụm trà.
"...Tôi cũng nắm được một số thông tin rồi, nên cũng đoán trước được."
《Ừ. Ai cũng biết hắn là kẻ khó kiểm soát nhất trong số các 'Thánh'. Thế nên việc hắn sa ngã vào 'Tà' cũng không quá bất ngờ. Nhưng hắn đang dùng sức mạnh đó để săn lùng các 'Thánh' khác.》
"...Ra vậy. Thảo nào mà liên lạc với mấy người kia bị cắt đứt."
Iris thoáng lộ vẻ đau buồn nhưng ngay lập tức lấy lại giọng điệu bình tĩnh.
"Nhưng dù 'Quyền Thánh' có sa ngã vào 'Tà', vẫn có vài 'Thánh' đủ sức ngăn cản sự cuồng loạn của hắn mà? Ví dụ như 'Cung Thánh'..."
《...Cô ấy bị con người giết rồi.》
"Cái gì!?"
Lời của Thỏ khiến Iris chết lặng.
'Thánh', sự tồn tại bảo vệ con người khỏi 'Tà', lại bị chính những con người mà mình bảo vệ giết chết. Không ngạc nhiên mới là lạ.
"S-Sao lại như thế được? Cô bé yêu con người nhất trong số chúng ta, lại bị chính con người giết hại..."
《...Ừ. Nhưng kẻ giật dây là 'Tà'. Con người bị 'Tà' kích động đã giết chết 'Cung Thánh'.》
"Vậy sao... Thảo nào gần đây tôi thấy xuất hiện rất nhiều 'Tà Thú'..."
《! 'Tà Thú' đang xuất hiện hàng loạt sao?》
"Ừ. Chuyện về 'Tà' thì nghe chuyện của 'Quyền Thánh' và tình hình các 'Thánh' khác tôi cũng lờ mờ đoán ra, nhưng việc 'Tà Thú' tràn lan nghĩa là chúng đã bắt đầu hành động thực sự rồi."
《...Chắc là vậy. 'Tà Thú' xuất hiện khắp nơi là bằng chứng cho thấy năng lượng tiêu cực đang tràn ra. Việc chúng ta phải hành động chỉ còn là vấn đề thời gian thôi.》
"Vậy anh có biết còn bao nhiêu 'Thánh' sống sót không?"
Nghe Iris hỏi, Thỏ lộ vẻ mặt cay đắng.
《Không biết. 'Ma Thánh' chắc vẫn còn sống... còn những người khác hoặc đã bị 'Quyền Thánh' săn, hoặc cũng đã sa ngã vào 'Tà' giống hắn.》
"Quả nhiên vẫn còn những 'Thánh' khác đầu hàng 'Tà' nhỉ..."
Dù biết thông tin nhưng không muốn tin, Iris thở dài tiếc nuối.
Nói đến đó, Iris chợt nhận ra một điều.
"Nhắc mới nhớ... Anh bảo có việc ở đất nước này, anh cũng được Quốc vương Regulus mời sao? Tôi tưởng anh là 'Thánh' ngại tiếp xúc với con người chứ..."
《À, chuyện đó hả.》
Nghe Iris nói, Thỏ nở một nụ cười.
《Hôm nay cô sẽ tham gia trận Ngự tiền tỷ võ đúng không?》
"Hả? Đúng vậy... sao anh biết? Hả!? Chẳng lẽ đối thủ là anh sao?"
《Không. Rất tiếc là không phải.》
"Vậy à... Nếu không phải anh thì là ai chứ? Tôi vẫn chưa nghe chi tiết về đối thủ... nói ra thì hơi kỳ nhưng tôi không nghĩ có ai đấu lại được tôi một trận ra trò đâu."
《Yên tâm đi. Đối thủ của cô là một dị tài xuất chúng đấy.》
"Khoan đã. Sao anh nói giọng điệu như thể biết rõ đối thủ của tôi vậy?"
《Bởi vì đối thủ của cô là đệ tử của ta.》
"!"
Lời của Thỏ khiến Iris tròn mắt.
"Đệ tử á... Anh nhận đệ tử sao!? Anh với 'Quyền Thánh' là hai kẻ ít có khả năng nhận đệ tử nhất cơ mà!?"
Trước cảm nhận thành thật của Iris, Thỏ quay mặt đi vẻ khó chịu.
《Hừ. Bị đánh đồng với 'Quyền Thánh' thật khó chịu... nhưng cảm nhận đó cũng dễ hiểu thôi. Tuy nhiên, ta thấy nó xứng đáng làm đệ tử nên mới rèn giũa nó.》
"Đến anh mà cũng khen ngợi như vậy... đệ tử của anh có vẻ rất mạnh nhỉ?"
《Hừ... Cứ chờ mà xem. Lơ là là bị ngáng chân đấy nhé?》
"...Ra là vậy. Tôi sẽ khắc cốt ghi tâm."
Kết thúc cuộc trao đổi thông tin, Iris di chuyển đến đấu trường để xem giải đấu võ thuật diễn ra trước trận Ngự tiền tỷ võ, trong lòng dấy lên sự tò mò về đệ tử của Thỏ.
***
"Đông người thật..."
Bị Lexia và Luna lôi đi khắp nơi tận hưởng không khí thành phố, cuối cùng chúng tôi cũng đến đấu trường, nơi diễn ra trận Ngự tiền tỷ võ.
Hình như trước sự kiện chính là trận Ngự tiền tỷ võ sẽ có một giải đấu võ thuật, nên chúng tôi sẽ xem các trận đấu đó.
Tuy nhiên, vì tôi sẽ phải tham gia trận Ngự tiền tỷ võ ngay sau khi giải đấu kết thúc, nên chúng tôi vào đấu trường bằng cửa sau thay vì cửa chính.
Thấy Lexia, nhân viên đấu trường dẫn chúng tôi đến trước một căn phòng.
Cánh cửa gỗ dày nặng, kết hợp với các chi tiết trang trí trông rất sang trọng, nhưng bên trong là ai vậy nhỉ?
"Bệ hạ đang đợi ở trong này."
"Hả."
"Ta biết rồi."
Hóa ra trong phòng là vua của đất nước này... Quốc vương Regulus. Tôi hoảng hốt khi sắp phải gặp vua của một nước.
"K-Khoan đã! Tôi chưa mặc lễ phục hay gì cả...!"
"Không sao đâu! Ngài Yuuya dù không làm gì cũng toát lên vẻ cao quý rồi!"
"Đó đâu phải là lý do!?"
Không làm gì cũng cao quý là sao!?
Hơn nữa, không chỉ tôi mà cả Yuti và Night đi cùng có ổn không đấy?
Như nhận ra sự lo lắng của tôi, Luna mở lời vẻ ngán ngẩm.
"Mà, chắc không sao đâu. Nói thẳng ra thì Yuuya bị cuốn vào chuyện của chúng tôi. Họ sẽ không bắt bẻ mấy chuyện nhỏ nhặt này đâu."
"L-Là vậy sao?"
"Đề xuất. Nếu bị mắng thì đi về."
"Thế thì càng không được chứ!?"
Làm sao đây, lo quá...!
Mặc kệ tôi đang luống cuống, nhân viên dẫn đường gõ cửa, bên trong vang lên tiếng cho phép vào.
Người nhân viên mở cửa, Lexia đường hoàng bước vào.
Tôi cũng gật đầu chào người nhân viên đang giữ cửa rồi vội vàng bước theo.
Trong phòng có hai người đàn ông trung niên phong độ như diễn viên nước ngoài, và một cô gái trạc tuổi chúng tôi mặc váy dạ hội đang chờ.
Tôi và nhóm Night đều vào phòng, nhưng ông Owen và các binh lính khác thì đợi bên ngoài, không vào trong. Chắc là khi gặp vua nước khác, việc mang theo nhiều lính sẽ trông như đang uy hiếp, hoặc có lý do nào đó mà tôi không hiểu. Dù vậy vẫn có Luna ở đây, nên Lexia vẫn được bảo vệ đàng hoàng.
Bỗng nhiên, người đàn ông mặc trang phục lộng lẫy nhất dang rộng tay chào đón.
"Ồ, đây là Công chúa Lexia! Lâu rồi không gặp."
"Vâng, ngài Orgis vẫn khỏe mạnh chứ ạ..."
Mặc kệ tôi đang co rúm người trước bầu không khí trong phòng, Lexia và người có vẻ là Quốc vương Regulus (?) bắt đầu trò chuyện vui vẻ.
Nhưng cuộc trò chuyện đó thoạt nhìn thì vui vẻ, nhưng lại ẩn chứa điều gì đó đáng sợ.
Luna cũng đã đứng ra phía sau Lexia để hộ vệ từ lúc nào, còn nhóm Night thì vẫn ngoan ngoãn như mọi khi.
Duy chỉ có Akatsuki và ông Ouma là ngáp dài vẻ chán chường.
Yuti có vẻ thấy căn phòng này lạ lẫm nên nhìn ngó xung quanh đầy hứng thú, chỉ có mình tôi là căng thẳng trước tình huống này. K-Kỳ lạ thật. Tôi căng thẳng đến mức này mới là lạ sao?
Đang cứng đờ người, tôi chợt cảm thấy có ánh nhìn nên quay sang, thấy cô gái mặc váy dạ hội đang ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào tôi.
"À, ừm... có chuyện gì không ạ?"
"Hả!? K-Không, không có gì đâu ạ!"
"V-Vậy sao..."
Tôi suýt thì trắng bệch mặt vì tưởng mình đã làm gì thất lễ, nhưng có vẻ không phải. Vậy sao cô ấy lại nhìn mình? ...À, tôi là kẻ lạ mặt mà, nhìn cũng phải thôi.
Đang tự thuyết phục bản thân thì người đàn ông đang nói chuyện với Lexia quay sang nhìn tôi.
"Nhân tiện... người đàn ông kia là? Có vẻ cô dẫn theo khá nhiều thứ khác nữa..."
"Vâng, đúng vậy. Vị này chính là hôn phu của tôi, ngài Yuuya!"
"Hả, hôn phu!?"
Đúng là tôi đã được cầu hôn, nhưng tôi đã từ chối rồi mà!?
Thấy tôi lại hoảng hốt, Luna chán nản lên tiếng.
"...Lexia. Đừng làm khó Yuuya quá."
"Có sao đâu! Nói trước là thắng mà!"
"Tính cách đó tệ thật đấy."
Xin lỗi Lexia. Tôi cũng thấy Luna nói đúng...
Trước sự ngỡ ngàng của người đàn ông vì lời tuyên bố của Lexia, tôi cúi đầu tự giới thiệu.
"Tôi tên là Yuuya Tenjou."
"Giới thiệu. Yuti."
Tiếp lời tôi, Yuti cũng nói ngắn gọn.
Tôi giới thiệu luôn cả nhóm Night.
"Đây là gia đình của tôi, Night, Akatsuki, và ông Ouma."
"Gâu!"
"Phì phò~"
『Hừ...』
Night sủa một tiếng đầy oai vệ, nhưng Akatsuki thì giơ một chân trước lên vẫy vẫy vẻ thân thiện, còn ông Ouma thì vẫn nằm ườn ra không thèm nhúc nhích.
Tôi định vội vàng nhắc nhở ông Ouma và Akatsuki, nhưng người đàn ông đã mở miệng đầy kinh ngạc.
"Đ-Đây là... không ngờ lại là một con rồng biết nói tiếng người... Ta có nghe đồn đại, nhưng không ngờ cô lại thực sự thuần hóa được một con [Ancient Dragon] (Cổ Long)..."
"Hả?"
Nghe từ miệng người đàn ông thốt ra từ [Ancient Dragon], tôi bất giác nghiêng đầu, nhưng mà────.
『──Nhà ngươi, vừa nói cái gì?』
"────"
Trong khoảnh khắc tiếp theo, một áp lực khủng khiếp bao trùm cả căn phòng.
Đó là áp lực tỏa ra từ ông Ouma, hướng thẳng vào người đàn ông trước mặt.
Tuy nhiên, tất cả kính trong phòng đều vỡ tan, thậm chí tường còn xuất hiện vết nứt. Á-Áp lực thôi mà ảnh hưởng đến xung quanh thế này sao...
Hai người đàn ông, trong đó có người được cho là Quốc vương, và cô gái mặc váy dạ hội - những người hứng chịu trực tiếp áp lực đó - mặt mày không còn chút máu, trắng bệch và run rẩy cả người.
『Ta hỏi lại lần nữa. Vừa rồi, ngươi gọi ta là cái gì?』
"A, ơ..."
Không ngờ ông ấy lại đột ngột giải phóng áp lực như vậy, tôi đứng hình vì kinh ngạc, nhưng rồi vội vàng gọi ông Ouma.
"Ô-Ông Ouma, dừng lại! Không được đâu!"
『Yuuya, tại sao lại ngăn ta? Bọn chúng dám đánh đồng ta với cái giống [Ancient Dragon] tầm thường kia đấy? Sự sỉ nhục đó, làm sao có thể tha thứ được?』
"Không, nhưng mà tôi không biết [Ancient Dragon] là cái gì..."
『Đùa sao!? Ít nhất cũng phải biết cái đó chứ!』
Có vẻ lời nói của tôi quá khó tin, ông Ouma mở to mắt nhìn chằm chằm vào tôi.
Nhân lúc áp lực thống trị căn phòng biến mất, những người đàn ông vừa được giải thoát liền quỳ rạp xuống sàn, thở hổn hển tìm kiếm không khí.
「A, xin lỗi, xin lỗi!」
Tôi vội vàng chạy lại gần những người đàn ông đó, cho họ mượn vai để dìu vào ngồi trên những chiếc ghế trong phòng.
Thấy vậy, Ouma-san có vẻ không hài lòng với lời nói của tôi và bắt đầu phàn nàn.
『Này, Yuuya. Tại sao ngươi phải xin lỗi chứ!』
「Tôi không biết Ouma-san không thích điều gì, nhưng nếu ông cảm thấy bị xúc phạm thì chắc đó là sự thật. Nhưng mà, áp lực của Ouma-san đâu phải thứ người bình thường chịu đựng được? Hơn nữa, mọi người hôm nay mới gặp Ouma-san lần đầu, không biết là chuyện đương nhiên. Thế nên, tôi xin lỗi vì đã không ngăn được Ouma-san đấy.」
『Ư... gừ gừ...』
Ouma-san gầm gừ trước lời nói của tôi, rồi lại nằm ườn ra với vẻ hờn dỗi.
Tuy nhiên...
『...Xin lỗi.』
Đúng vậy, ông ấy đã thốt ra một lời xin lỗi ngắn gọn.
Nghe thấy thế, người đàn ông dường như cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, mở miệng với khuôn mặt vẫn còn cứng đờ.
「K-Không dám... chúng tôi mới là người thất lễ... Có vẻ như câu chuyện về Sáng Thế Long là sự thật nhỉ...」
『Phải. Ta không giống với lũ tép riu đó. Nhớ cho kỹ vào.』
「Hả, 【Ancient Dragon】 mà bị coi là tép riu sao...」
Một người đàn ông khác lẩm bẩm với giọng run rẩy.
Tôi cũng không rõ lắm, nhưng có vẻ đối với Ouma-san thì mấy con 【Ancient Dragon】 gì đó rất yếu, nhưng với con người thì chúng là sự tồn tại khủng khiếp.
Mà, rồng thì làm sao mà yếu được, chỉ là Ouma-san quá mạnh thôi.
Đang suy nghĩ miên man thì người phụ nữ mặc váy dạ hội mở miệng, đôi mắt vẫn mở to kinh ngạc.
「Nh-Nhưng mà, theo truyền thuyết thì con rồng huyền thoại đó đã bị Hiền Giả tiêu diệt rồi mà...」
「Layla!」
Người đàn ông vội vàng quở trách nội dung mà cô ấy vừa thốt ra trong sự bàng hoàng.
Vừa rồi, cô ấy nói là Hiền Giả sao!?
Tôi cũng đang ngạc nhiên trước lời của người phụ nữ thì Ouma-san lảng tránh ánh mắt một cách ngượng ngùng.
『...Hồi đó do tuổi trẻ bồng bột quậy phá nên bị gã đó đấm cho một trận và ngăn lại thôi. Từ đó về sau ta sống ngoan ngoãn nên chắc người ta đồn là đã bị tiêu diệt rồi.』
Đúng là lúc mới gặp Ouma-san, ông ấy cũng có nói chuyện kiểu đó.
Những người đàn ông ban đầu còn ngớ người trước lời giải thích của Ouma-san, nhưng rồi người đàn ông mặc trang phục lộng lẫy cười lớn.
「Hahahaha! Ra là vậy! Hóa ra vị Hiền Giả xuất hiện trong truyện cổ tích ngày xưa lại là một nhân vật phi thường đến thế sao?」
『Hừ... đúng thế. Một con người vượt qua được gã đó chắc sẽ chẳng bao giờ xuất hiện đâu. Hoặc là ────』
「Hửm?」
Đang nói dở, Ouma-san bỗng nhiên hướng ánh mắt về phía tôi. Gì vậy?
Thấy tôi nghiêng đầu thắc mắc, Ouma-san chỉ cười đầy ẩn ý mà không nói gì thêm. Rốt cuộc là sao chứ?
Lúc này, người đàn ông mặc đồ sang trọng hắng giọng.
「E hèm. Nào, chúng ta vẫn chưa tự giới thiệu nhỉ. Ta là Orgis, vua của vương quốc Regulus này. Người đàn ông đằng kia là Tể tướng Roil. Còn đây là con gái ta, Layla.」
「A, xin chào...」
Trước hai người đang chào hỏi một cách quý phái, tôi vô thức cúi đầu chào lại theo phản xạ tự nhiên. Kh-Không được rồi. Về khoản lễ nghi và khí chất thì tôi thiếu hụt trầm trọng!
「Chà, nhưng mà... Yuuya-dono, nghe cái tên thì có vẻ không phải người vùng này... nhưng cậu quả là một bậc cao nhân nhỉ?」
「V-Vậy sao ạ?」
「Không không, cậu đã thu phục được cả rồng trong truyền thuyết đấy. Nếu không gọi là kiệt xuất thì biết gọi ai đây?」
「D-Dạ...」
Là vậy sao? Ouma-san chỉ tình cờ được thuần hóa thôi, chứ đâu phải ông ấy tuân lệnh tôi đâu...
Đang nghĩ vậy thì Quốc vương Regulus... ngài Orgis gửi đến một ánh nhìn sắc bén.
「Nếu thế này thì dù phe 『Tà』 có tấn công, chúng ta cũng yên tâm rồi nhỉ?」
「Hả? À không, cái đó... tôi nghĩ Ouma-san sẽ không hợp tác chiến đấu với phe 『Tà』 đâu ạ...」
「Hả?」
Lời nói của tôi khiến không chỉ ngài Orgis mà cả ông Roil và công chúa Layla đều đứng hình.
Thậm chí cả Lexia-san và mọi người cũng ngạc nhiên.
「C-Chuyện đó là sao!? Ý cậu là con rồng huyền thoại kia... ngài Ouma sẽ không giúp đỡ chúng ta ư!?」
「À thì...」
Thấy tôi lúng túng trước thái độ dồn dập của ngài Orgis, Ouma-san cười mũi và lên tiếng.
『Hừ. Lũ người các ngươi thật trơ trẽn. Ta chẳng hứng thú gì với 【Thánh】 hay 【Tà】 cả. Các ngươi tự đi mà giải quyết.』
「Đ-Đấy, chuyện là vậy đó ạ...」
「Sao có thể...」
Ngài Orgis lẩm bẩm đầy tiếc nuối từ tận đáy lòng, rồi ngồi phịch xuống một cách bất lực.
Dù hiểu cảm giác đó, nhưng sự thật là chuyện này chẳng liên quan gì đến Ouma-san cả.
Bởi vì, nếu Ouma-san muốn thì ông ấy có thể tiêu diệt cả 『Thánh』 lẫn 『Tà』, nhưng bản thân Ouma-san đâu có bị tấn công.
Hơn nữa, đối với Ouma-san, sự tồn vong của loài người cũng chẳng phải điều ông ấy quan tâm.
Thế nên, đây hoàn toàn là chuyện của con người, lôi Ouma-san vào cũng thật kỳ quặc.
Thú thật thì nếu ông ấy giúp tôi sẽ rất vui, nhưng nếu ông ấy không muốn thì không thể ép buộc được.
Thấy bầu không khí của nhóm ngài Orgis trở nên u ám hơn dự kiến, Lexia-san cuối cùng không nhịn được nữa mà lên tiếng.
「Nãy giờ mọi người cứ nói chuyện như trong cổ tích vậy, chuyện 『Tà』 tấn công là sao?」
「...Phải rồi. Chúng ta đã nghe từ 『Kiếm Thánh』-dono nên biết được phần nào... nhưng nhóm Lexia-dono vẫn chưa biết nhỉ.」
Ngài Orgis nói rồi bắt đầu kể lại một cách trầm lắng.
「Hiện tại, thế giới đang đứng trước bờ vực nguy hiểm. Bởi sự tồn tại của 『Tà』, thứ mà chúng ta cứ ngỡ chỉ có trong truyện cổ tích...」
「『Tà』?」
「Phải. Các cô đã từng nghe câu chuyện về 『Thánh』 và 『Tà』 chưa?」
「Vâng, cũng có...」
「Tôi cũng từng nghe qua như một truyền thuyết. Rằng 『Tà』 là tập hợp những mặt tiêu cực của con người tạo thành hình thể, và 『Thánh』 là những tồn tại bảo vệ nhân loại khỏi chúng, cả hai phe đã chiến đấu suốt bao đời nay...」
「Đúng như lời cô hộ vệ nói. Và đó không phải truyện cổ tích, mà là sự thật đã từng xảy ra.」
「Không thể nào...」
「Và theo lời 『Kiếm Thánh』-dono, phe 『Tà』 đang hoạt động mạnh trở lại và có vẻ đang định tấn công nhân loại chúng ta.」
「Khẳng định. Chuyện đó là thật.」
『À, đúng đấy. Ta tỉnh dậy cũng là vì đói bụng, và một phần do mùi của lũ 【Thánh】 và 【Tà】 nồng nặc quá.』
Không chỉ Yuty mà đến cả Ouma-san cũng nói vậy, nhóm Lexia-san không còn cách nào khác ngoài việc tin tưởng.
Tuy nhiên, thấy Yuty khẳng định một cách quá tự tin, ngài Orgis lấy làm lạ và nghiêng đầu.
「Cái đó... cô tên là Yuty nhỉ? Cô khẳng định chắc nịch như vậy, có căn cứ gì không?」
「Ngu vấn. Tôi là đệ tử của 『Cung Thánh』. Nên tôi biết.」
「Cái gì cơ!」
「A, tôi cũng là đệ tử của 『Cước Thánh』 ạ.」
「「「Eeeeeeeeeeeee!?」」」
Tiện thể tôi thông báo luôn, khiến không chỉ ngài Orgis mà cả ông Roil và công chúa Layla đều thốt lên kinh ngạc.
「Kh-Không chỉ thu phục rồng huyền thoại mà còn là đệ tử của 『Thánh』 sao...」
「Q-Quả là một bậc cao nhân không tưởng...」
「...」
Trong khi mọi người đều nhìn chằm chằm vào tôi, thì Lexia-san không hiểu sao lại ưỡn ngực tự hào.
「Đúng thế! Yuuya-sama tuyệt vời lắm đấy!」
「Không, tại sao cô lại vênh váo thế hả?」
「Thì vì em là vợ mà!」
「Sai rồi còn gì!?」
Từ hôn thê thăng cấp lên thành vợ rồi sao!?
Trước sự tự do quá mức của Lexia-san, tôi chỉ biết ngỡ ngàng.
「Ra là vậy... Nếu là bậc cao nhân cỡ này, thì việc Yuuya-dono không thua kém gì 『Kiếm Thánh』-dono cũng là điều dễ hiểu.」
「Phải không nào?」
「Nhưng mà, 『Kiếm Thánh』-dono cũng là quái vật đấy? ...Mà Yuuya-dono đã là đệ tử của 『Cước Thánh』, thì chắc không cần nói cũng hiểu thực lực của 『Thánh』 rồi nhỉ...」
「Ahaha...」
Sư phụ Thỏ thực sự rất mạnh mà!
Đến mức nếu không dùng sức mạnh của 『Tà』 mà gần đây tôi mới kiểm soát được chút ít, thì không thể nào đánh đàng hoàng được.
Cơ mà, nếu dùng sức mạnh của 『Tà』, thì chỉ số của Sư phụ Thỏ - vốn là 『Thánh』 - cũng bị cưỡng chế giải phóng và tăng gấp đôi.
Nhưng việc có thể chiến đấu ngang ngửa với một 『Thánh』 như thế khi dùng sức mạnh 『Tà』 cũng đủ chứng minh sức mạnh 『Tà』 khủng khiếp đến mức nào.
Nhớ lại Kuro, kẻ không hiểu sao lại ngủ nhiều hơn kể từ sau cuộc tập kích của 『Quyền Thánh』, tôi lại một lần nữa nhận thức được sự nguy hiểm của 『Tà』.
「Thôi được rồi. Dù ta cũng muốn bàn những chuyện khó khăn đó, nhưng hôm nay là lễ kỷ niệm lập quốc của nước ta. Hãy quên những chuyện đó đi và tận hưởng ngày hôm nay thôi.」
「V-Vâng.」
「Ồ, phải rồi. Từ đây có thể nhìn rất rõ đại hội đấu võ sắp diễn ra, các vị có muốn xem ở đây không?」
「Được thôi, vậy làm phiền ngài nhé.」
Vì Lexia-san gật đầu đồng ý với đề xuất của ngài Orgis, nên chúng tôi quyết định xem từ ghế đặc biệt này.
Căn phòng này nằm ở vị trí cao trong đấu trường, có thể nhìn xuống toàn cảnh nên chắc chắn sẽ quan sát trận đấu rất rõ.
Lúc đó, Lexia-san kéo tay tôi.
「Yuuya-sama, ngồi xem cùng nhau đi!」
「Hả? À, được thôi.」
Bị kéo tay ngồi xuống cạnh Lexia-san, thì ở phía bên kia, công chúa Layla của vương quốc Regulus cũng ngồi xuống.
「Yuuya-sama. Tôi ngồi cạnh ngài cũng được chứ ạ?」
「Hả? Vâng, không sao đâu ạ...」
Tôi chợt nhìn quanh, những ghế trong căn phòng đặc biệt này vẫn còn trống.
Thậm chí ngay cạnh Quốc vương Orgis cũng còn chỗ, nhưng liệu công chúa Layla ngồi xem cùng chúng tôi có ổn không đây?
A, hay là vì đây là nước chủ nhà tổ chức sự kiện, nên cần phải tiếp đãi công chúa nước khác như Lexia-san nhỉ.
「Hừm...」
Đang tự thuyết phục bản thân về hành động của công chúa Layla, tôi bỗng nghe thấy tiếng gầm gừ từ Lexia-san bên cạnh.
「? Lexia-san, sao thế?」
「...Không, không có gì.」
「Hả...?」
Nhìn kiểu gì cũng không giống là "không có gì"... nhưng tôi cảm giác tốt nhất không nên đụng vào.
Trái ngược với Lexia-san, công chúa Layla mỉm cười tươi tắn và... đặt tay mình lên tay tôi!?
「L-Layla-sama!?」
「Ara, gọi "-sama" nghe xa cách quá. Cứ gọi tôi là Layla một cách thoải mái đi.」
「K-Không, sao thế được...」
「Đ-Đúng đấy! Cô làm cái gì mà thừa cơ nắm tay thế hả! Yuuya-sama là hôn phu của tôi đấy nhé!?」
「Cái đó, nói thế hơi gây hiểu lầm đấy...」
Lexia-san hoảng hốt lên tiếng trước hành động của Layla-sama, nhưng cô ấy chỉ mỉm cười điềm nhiên.
「Nhưng mà, Yuuya-sama bảo không phải thế mà? Chẳng lẽ là Lexia-sama hiểu lầm sao?」
「Kh-Không phải hiểu lầm! Là thật đấy! Trong lòng tôi là thế!」
「Thế thì đâu gọi là thật được...」
「T-Tóm lại là! Đừng có làm phiền tôi và Yuuya-sama!」
Trước những lời đó của Lexia-san, nụ cười của Layla-sama chuyển sang cười khổ.
「Là thành viên hoàng tộc của vương quốc Regulus, nơi nghiên cứu ma pháp phát triển mạnh mẽ, tôi nghĩ mình có thể giải thích về các ma pháp được sử dụng trong đại hội đấu võ sắp tới chi tiết hơn bất kỳ ai đấy?」
「Ư, c-cái đó...」
Lexia-san cứng họng trước lời của Layla-sama.
Đúng là tôi có nghe nói vương quốc Regulus là cường quốc ma pháp, và là hoàng tộc thì chắc Layla-sama sẽ giải thích được những ma pháp mà tôi không biết.
Việc sử dụng ma pháp thì nhờ vào mạch ma lực và lý thuyết ma pháp của Hiền Giả-san nên không thành vấn đề, nhưng tôi hoàn toàn mù tịt về các ma pháp phổ thông khác. Được giải thích thì tốt quá.
「Vậy, tôi xin phép nhận lời đề nghị đó được không ạ?」
「Vâng, tất nhiên rồi.」
「Hư hừ hừ...!」
Khi tôi chính thức nhờ vả Layla-sama, cô ấy nở nụ cười, còn Lexia-san thì lộ vẻ mặt đầy cay cú. Cái đó... xin lỗi nhé. Tại tôi tò mò về ma pháp quá...
Vừa thầm xin lỗi trước thái độ của Lexia-san, tôi chợt nhớ ra một chuyện.
「Nhắc mới nhớ, 『Kiếm Thánh』-san đang ở đâu vậy ạ?」
Nghe nói sau đại hội đấu võ này sẽ có trận Ngự tiền tỷ võ, nên tôi hỏi về 『Kiếm Thánh』, đối thủ của mình. Ngài Orgis đang ngồi cách đó một chút mỉm cười.
「À, 『Kiếm Thánh』-dono đang đợi ở phòng khách quý cho đến khi trận Ngự tiền tỷ võ bắt đầu. Trước khi trận đấu diễn ra, người phụ trách sẽ đến gọi Yuuya-dono và 『Kiếm Thánh』-dono, lúc đó cậu cứ đi theo họ là được.」
「Tôi hiểu rồi.」
「Ừm. ────Vậy, bắt đầu thôi nhỉ.」
Ngài Orgis nói rồi từ từ đứng dậy, bước ra vị trí mà toàn bộ khán giả có thể nhìn thấy.
Ngay lập tức, một vật giống như micro được đặt trước mặt ngài Orgis.
Và rồi, ngài bắt đầu nói vào vật giống micro đó.
Trong khoảnh khắc ấy, giọng của ngài Orgis vang vọng khắp đấu trường, toàn bộ khán giả đang ồn ào đều im lặng để lắng nghe.
Không hiểu nguyên lý là gì, nhưng chắc đó là ma đạo cụ có công dụng giống micro.
Tôi lỡ bị thu hút bởi ma đạo cụ đó và mải suy nghĩ xem loại ma pháp nào được sử dụng, đến khi nhận ra thì bài diễn văn khai mạc của ngài Orgis đã kết thúc, và khán giả đang reo hò cuồng nhiệt. Chết thật... tôi chẳng nghe được gì cả...
Vừa cảm thấy có lỗi vừa chuyển ánh mắt xuống đấu trường, có vẻ trận đấu đầu tiên sắp bắt đầu. Một người đàn ông vạm vỡ và một người đàn ông mảnh khảnh mặc áo choàng bước ra sân đấu.
Nhìn bề ngoài thì hai người họ hoàn toàn đối lập, chắc là chiến binh và pháp sư chăng?
Khi trận đấu bắt đầu, đúng như vẻ ngoài, người đàn ông vạm vỡ vung thanh đại kiếm và lao vào tấn công người mặc áo choàng.
Tuy nhiên, người đàn ông mặc áo choàng vừa giữ khoảng cách với đòn tấn công đó, vừa niệm chú gì đó và hướng lòng bàn tay về phía đối thủ.
Ngay lập tức, một quả cầu lửa bắn ra từ lòng bàn tay, nhắm thẳng vào người đàn ông vạm vỡ.
Thực ra tôi ít có cơ hội nhìn thấy người khác sử dụng ma pháp, nên cảnh tượng người khác bắn ma pháp trông rất mới mẻ.
「Đó là ma pháp thuộc tính Hỏa 【Fireball】. Nếu là ma thuật sư bình thường thì để niệm ma pháp có uy lực đó cần phải niệm thêm khoảng hai đoạn chú nữa, nhưng ma thuật sư kia có vẻ đủ trình độ để rút ngắn nó lại.」
「H-Hô...」
Dù Layla-sama đã cất công giải thích, nhưng tôi vẫn chưa cảm nhận rõ sự tuyệt vời đó lắm.
Tất nhiên, ma vật ở 【Đại Ma Cảnh】 cũng dùng ma pháp, nhưng chúng không niệm chú như thế này.
Hơn nữa, trong sách của Hiền Giả-san cũng có viết, thông thường người ta phải vừa niệm chú vừa bắn ma pháp.
Theo lời giải thích của Layla-sama, để bắn ra ma pháp uy lực cỡ đó thì cần niệm chú dài hơn, nhưng với tôi - người có kiến thức của Hiền Giả - thì thật khó nói.
Thêm vào đó, quan sát kỹ thì người đàn ông mặc áo choàng chỉ dùng lửa, nên có vẻ cũng bị giới hạn về thuộc tính.
Trong sách của Hiền Giả-san thì không cần niệm chú, cũng không quan trọng thuộc tính, hình ảnh trong đầu mới là quan trọng nhất. Quả nhiên cách tư duy của Hiền Giả-san đối với người khác là dị biệt.
Tôi theo dõi trận đấu với tâm trạng mới mẻ, cuối cùng người chiến binh đã dồn ép được pháp sư và giành chiến thắng bằng sức mạnh áp đảo.
Dạo này tôi hay tu luyện cùng Yuty nên cũng tích lũy được chút kinh nghiệm đối kháng, nhưng vẫn chưa đủ, nên việc được xem người khác chiến đấu thế này rất bổ ích.
Tuy là chiến đấu trong không gian giới hạn của đấu trường nên không thể áp dụng cho mọi tình huống, nhưng vẫn là kinh nghiệm quý báu.
Sau đó các trận đấu cứ thế tiếp diễn, vì là cuộc chiến giữa những người thắng cuộc nên trình độ các trận đấu cũng tăng lên.
Trận chung kết là cuộc đối đầu giữa kiếm sĩ và kiếm sĩ, những đường kiếm kịch liệt được tung ra.
Tôi chăm chú quan sát diễn biến trận đấu, tập trung để biến những chuyển động đó thành của mình dù chỉ một chút.
Trước đây, tôi không thể dễ dàng nhìn và học hỏi hay đánh cắp chiêu thức từ chuyển động của những người mạnh ở một trình độ nhất định.
Nhưng không hiểu sao, hiện tại tôi lại có sự tự tin rằng mình hoàn toàn có thể biến chuyển động của các kiếm sĩ và pháp sư đang kịch chiến trong đại hội đấu võ trước mắt thành của mình. C-Cái gì thế này? Cảm giác này...
Đang bối rối trước cảm giác chưa từng có này thì trận đấu cuối cùng cũng phân thắng bại.
Lúc đó, có tiếng gõ cửa phòng, và một nhân viên bước vào.
「Xin thất lễ. Tôi đến để gọi đối thủ của 『Kiếm Thánh』-sama...」
「...」
「? Yuuya?」
「Hả? À, ừ, gì thế?」
「Triệu tập. Yuuya, người ta gọi.」
「A, đến lượt anh rồi sao...」
「...Ổn chứ?」
Thấy tôi ngẩn người, Yuty lo lắng nhìn vào mặt tôi.
「Không, anh ổn mà. Chỉ là, xem trận đấu vừa rồi, anh thấy nó giúp ích cho sức mạnh của mình hơn dự kiến nên hơi bất ngờ...」
「...Đã hiểu. Tệ hại hay ân huệ của lúc đó?」
「Lúc đó?」
Không hiểu lắm, nhưng tôi không có thời gian hỏi Yuty.
Khi tôi định đi theo nhân viên ngay lập tức, nhóm Lexia-san đã gửi lời cổ vũ.
「Nếu là Yuuya-sama thì chắc chắn sẽ thắng! Cố lên nhé!」
「Cho họ thấy sức mạnh của ngươi đi.」
「Gâu!」
「Buhi~」
『Hừ. Cố mà vùng vẫy đi.』
Không biết Ouma-san có đang cổ vũ không, nhưng trước mắt cứ cố gắng để không làm mọi người thất vọng.
Quyết tâm như vậy, tôi đi theo người nhân viên.
「Vậy, xin mời đợi ở phòng chờ này.」
Bước vào phòng chờ được hướng dẫn, bên trong đã có bóng dáng của Sư phụ Thỏ.
「A, Sư phụ Thỏ!」
《Cuối cùng cũng đến lúc rồi nhỉ.》
Sư phụ Thỏ nhìn tôi rồi cười nhếch mép.
「Vâng, thì... mà khoan, nghe nói sư phụ đến chỗ 『Kiếm Thánh』, sư phụ đến đó làm gì vậy?」
《Trao đổi thông tin chút đỉnh, và kể về sự lợi hại của ngươi. Tốt quá rồi nhé? Ngươi sẽ được đấu với một 『Kiếm Thánh』 nghiêm túc đấy.》
「Sư phụ làm cái gì vậy hả!?」
Nếu 『Kiếm Thánh』-san đánh nghiêm túc thì con không tự tin trụ được quá 5 giây đâu!?
Thấy tôi há hốc mồm, Sư phụ Thỏ ném cho tôi cái nhìn nghiêm khắc.
《Nói cái gì thế? Đối thủ không nghiêm túc thì sao gọi là tu luyện được.》
「Ư, thì đúng là vậy nhưng mà...」
《Với lại, đã đánh thì đừng có để lộ bộ dạng khó coi đấy nhé? Nếu ngươi thua, chất lượng của ta với tư cách sư phụ sẽ bị nghi ngờ đấy.》
「Sư phụ nói nghe vô lý quá đấy!?」
Đối thủ vừa nghiêm túc lại vừa cấm thua, chẳng phải là bất khả thi sao? Làm thế nào bây giờ?
Kh-Không, đây chắc chắn là cách khích lệ của Sư phụ Thỏ! Đúng, chắc chắn là vậy! Hãy cho tôi nghĩ thế đi...!
Không biết nghiêm túc đến mức nào, nhưng nếu hỏi thì chắc lại bị bảo là phải thắng thật, nên tôi im lặng.
Đang toát mồ hôi lạnh, tôi chợt nhận ra một điều.
「Ph-Phải rồi, Sư phụ Thỏ ở đây từ đầu... sư phụ được ai dẫn vào à?」
《Không? Ta tự vào.》
「Tự do quá đấy!?」
Tôi cũng đoán thế rồi nhưng mà!
Chỉ biết cạn lời trước sự tự do của Sư phụ Thỏ, nhưng tôi quyết định hỏi sư phụ về cảm giác khác lạ của 『Mắt』 mà tôi đang cảm thấy.
「À, sư phụ. Từ sau khi đẩy lùi 『Quyền Thánh』, mắt con dường như tốt lên một cách kỳ lạ, kiểu như nhìn thấy được nhiều chuyển động hơn, hay nói đúng hơn là có thể hấp thụ y nguyên những gì mình nhìn thấy...」
《...Cái gì?》
Sư phụ Thỏ lộ vẻ mặt nghi hoặc trước lời tôi nói, rồi trầm ngâm suy nghĩ một mình.
《...Chẳng lẽ... đúng là lúc đó cũng...?》
「Ano, Sư phụ Thỏ?」
Định gọi Sư phụ Thỏ đang chìm vào suy nghĩ thì người nhân viên lại đến gọi.
「Xin thất lễ. Bây giờ... ể, con thỏ?」
Người nhân viên đến gọi tôi nghiêng đầu khi thấy Sư phụ Thỏ trong phòng, tôi vội vàng lên tiếng.
「A, đừng bận tâm! Quan trọng hơn, tôi đi được chưa?」
「Hả? À, vâng. Vậy tôi sẽ dẫn đường.」
「Vậy, Sư phụ Thỏ. Con đi đây.」
《Ừ, đi đi.》
Được Sư phụ Thỏ tiễn, tôi di chuyển đến cửa vào đấu trường.
Lúc đó, để có thể chiến đấu bất cứ lúc nào, tôi đã thay sang bộ 【Bloody War Demon Series】 và chuẩn bị sẵn sàng.
Tuy nhiên, vì sắp gặp 『Kiếm Thánh』 lần đầu nên tôi tháo mũ giáp ra để lộ mặt.
Đợi một lúc thì nghe thấy giọng của ngài Orgis.
Có vẻ ngài ấy đang giải thích về trận Ngự tiền tỷ võ... Ch-Chết thật. Hồi hộp quá...!
Nhưng đáng tiếc là thời gian không chờ đợi ai, bài diễn văn của ngài Orgis đã kết thúc lúc nào không hay, và tôi bước qua cửa vào.
Ngay lập tức, trước tiếng reo hò đồng loạt vang lên, tôi bất giác chùn bước.
Đ-Đến mức này sao...!
Lúc ở trên khán đài, có lẽ do ý thức mình cũng là một khán giả nên tôi không để ý lắm đến số lượng người, nhưng khi đứng trước đám đông này, tiếng reo hò áp đảo khiến tôi suýt lùi lại.
Tuy nhiên, không thể bỏ chạy ở đây được, tôi dồn sức xuống bụng và cố gắng đứng vững.
「────Cậu là đệ tử của con thỏ đó sao?」
「Hả?」
Giữa tiếng reo hò lớn của khán giả, giọng nói của một người phụ nữ lọt vào tai tôi.
Hướng mắt về phía giọng nói đó, từ cửa vào đối diện tôi, một người phụ nữ đang nhắm mắt tĩnh lặng bước vào.
Người phụ nữ đó có phong thái tao nhã, dường như chẳng liên quan gì đến chiến đấu, nếu bảo là quý tộc thì tôi cũng tin ngay.
Nhưng thanh kiếm đeo bên hông, và hơn hết là khí thế áp đảo đó, khiến tôi dù không muốn cũng phải hiểu rằng người phụ nữ trước mặt chính là đối thủ của tôi, 『Kiếm Thánh』.
「C-Cô là 『Kiếm Thánh』 sao...!?」
Eeeeeeeee!? Đ-Đùa à!? Nghe bảo là mạnh nhất trong các 『Thánh』 nên tôi cứ tưởng phải là người trông dữ dằn đáng sợ lắm chứ, hoàn toàn khác xa tưởng tượng!
「Phải, là tôi. Tôi là 『Kiếm Thánh』 Iris. Cậu ────!?」
Trong khi tôi vừa toát mồ hôi lạnh vừa hỏi, người phụ nữ trước mặt ── Iris-san từ từ mở mắt, rồi nhìn thẳng vào mặt tôi và đứng hình với vẻ kinh ngạc.
「Hả... khoan... ể?」
「A-Ano... có chuyện gì không ạ?」
Thấy phản ứng ngoài dự đoán, tôi buột miệng hỏi, Iris-san giật mình, hai tay ôm lấy má và đột nhiên ngồi thụp xuống.

「C-Cái cảm giác tim đập thình thịch này là sao...? Ch-Chẳng lẽ... đây là tình yêu!?」
「A-Anooo...?」
「Hả!? Kh-Không có gì đâu. Tôi chỉ hứng thú với đàn ông mạnh hơn mình thôi.」
「H-Hả...? V-Vậy sao ạ?」
R-Rốt cuộc là cái gì vậy trời...
Tôi càng lúc càng không hiểu gì và nghiêng đầu, Iris-san hắng giọng.
「Hừm! Thế, cậu là?」
「A, tôi là đệ tử của 『Cước Thánh』, Yuuya Tenjou.」
「H-Hừm... Yuuya-kun nhỉ... ti-tiện thể thì bao nhiêu tuổi?」
「Hả? À thì, 16 tuổi ạ...」
「Hự! Khoảng 10 tuổi... Kh-Không! Chênh lệch tuổi tác thời nay có gì lạ đâu! Ngược lại còn được người ta ghen tị ấy chứ!」
Nãy giờ người này đang nói chuyện gì vậy. Không hiểu sao nhưng nãy giờ tôi cứ thấy ớn lạnh...
Đang rùng mình thì Iris-san, người vừa nãy còn có thái độ kỳ lạ, đột nhiên gửi đến tôi một ánh nhìn sắc bén.
「Mà thôi... nếu không có thực lực thì miễn bàn.」
「! ...Tất nhiên, tôi sẽ dốc toàn lực thách đấu.」
Tôi lấy thanh 【Omni-Sword】 ra và lẳng lặng thủ thế.
「Được, tới đi.」
Ngay sau lời nói đó của Iris-san, tín hiệu bắt đầu trận đấu được đưa ra, tôi dậm chân hết sức lao tới và chém vào Iris-san.
Nhưng...
「Thế này thì không chạm được đâu.」
「!?」
Kenggggg!
Không ngờ đòn tấn công của tôi bị hất văng cùng tiếng kim loại trong trẻo trước khi kịp chạm vào Iris-san!
Nhưng lúc đó, tôi nhận ra cánh tay của Iris-san đã mờ đi trong một khoảnh khắc.
「Không lẽ... cô đã vung kiếm trong khoảnh khắc đó sao!?」
「Hể? Nhìn thấy rõ nhỉ. Thường thì người ta kết thúc mà còn chẳng biết gì cơ...」
Trước Iris-san đang cười thích thú, tôi không ngừng đổ mồ hôi lạnh.
Không không không, thế này thì phi lý quá rồi!? Kiếm vung với tốc độ gần như không thể nhận thức được thì đỡ kiểu gì đây!?
Hơn nữa, nhìn dáng vẻ của Iris-san hiện tại, thanh kiếm vẫn nằm yên trong vỏ. Đó không phải là chuyển động có thể thực hiện trong nháy mắt.
Thấy tôi ngẩn người, Iris-san nở nụ cười khiêu khích.
「Chắc cậu không định nói là vừa rồi đã hết rồi đấy chứ?」
Tất nhiên tôi không nói là hết, nhưng đó vẫn là toàn lực của tôi ở trạng thái bình thường.
Vậy mà Iris-san đã chặn nó một cách dễ dàng. Hơn nữa, cô ấy cũng giống tôi, không có vẻ gì là được cường hóa bởi ma pháp, hoàn toàn ở trạng thái bình thường.
...Biết là vậy, nhưng chênh lệch lớn thế này thì chỉ biết cười trừ thôi.
Thấy tôi như vậy, Iris-san lộ vẻ mặt nghi hoặc.
「Hửm? Trông cậu không có vẻ gì là hoảng loạn nhỉ?」
「Không, đâu có... ngược lại vì hoảng quá nên tôi trở nên bình tĩnh lạ thường đấy chứ.」
「Ra vậy. Thế cậu định đầu hàng à?」
「Sao có thể chứ...!」
Việc sức mạnh của tôi không có tác dụng là điều đã rõ mười mươi. Vậy thì chỉ còn cách làm hết sức mình thôi.
Tôi lao đi lần nữa, thu hồi 【Omni-Sword】 và lấy ra cây 【Absolute Spear】 từ 【Item Box】.
「! Thương?」
「Haaaa!」
Nhắm vào Iris-san đang nghiêng đầu, tôi ném cây 【Absolute Spear】 với toàn bộ sức lực.
Nhưng một lần nữa, cùng với tiếng kim loại trong trẻo, cây 【Absolute Spear】 bị hất văng dễ dàng.
「Tưởng làm gì... đòn tấn công đó ────」
「Hự!」
「Cái!?」
Ngay sau khi ném 【Absolute Spear】, tôi đã cầm vũ khí mới trên tay ── cây 【Zero Bow】, và bắn ra vô số mũi tên vô hình.
「? Ứ!?」
Iris-san dường như không hiểu tôi đang làm gì trong một khoảnh khắc, nhưng cô ấy đã cảm nhận được những mũi tên vô hình theo bản năng, tiếng kim loại lại vang lên và tất cả mũi tên của tôi đều bị đánh rơi.
「...Bất ngờ đấy. Của tôi là trảm kích không thể nhìn thấy bằng mắt, nhưng không ngờ lại có mũi tên thực sự vô hình ────」
「Hây a!」
「V-Vẫn còn nữa hả!?」
Iris-san dường như đang nói gì đó, nhưng để chiến đấu đàng hoàng với Iris-san, tôi không được cho cô ấy rảnh tay tấn công, tôi chỉ còn cách tấn công dồn dập đơn phương, nên cứ thế tấn công trong vô thức.
Dù vậy, các đòn tấn công của tôi vẫn bị xử lý bởi những đường kiếm nhanh không thể nhìn thấy bằng mắt thường, nhưng tôi bồi thêm cây 【Absolute Spear】 vừa bay trở lại tay, dùng cú đá được Sư phụ Thỏ truyền thụ để bắn nó về phía Iris-san một lần nữa.
Trước màn mưa tên không ngớt, đột nhiên một ngọn thương uy lực xen ngang, Iris-san tròn mắt kinh ngạc.
「Khoan, đùa à!?」
Cây 【Absolute Spear】 với uy lực mạnh hơn cú ném lúc nãy khiến ngay cả Iris-san cũng không thể hất ra dễ dàng, và lần đầu tiên kể từ khi trận đấu tập bắt đầu, tôi thấy cô ấy phải đỡ đòn bằng kiếm một cách nghiêm túc.
「Hự... cái này...!」
Dù vậy Iris-san vẫn hất ngược lại được... nhưng tôi đã chờ đợi khoảnh khắc sơ hở đó.
「Haaaaaaaaa!」
「Hả? Khoan... cái búa lớn đó, nhìn có vẻ nguy hiểm đấy!?」
Đúng vậy, tôi đã chuẩn bị sẵn sàng để giáng đòn 【World Strike】.
Vũ khí này khác với các vũ khí khác ở chỗ sơ hở rất lớn, nên rất khó đánh trúng.
Nhưng chỉ cần trúng, thì uy lực của nó đủ để hạ gục bất kỳ đối thủ nào. Dù sao thì, nó mang khối lượng tương đương với cả thế giới ập xuống mà.
Hơn nữa, để tăng độ chắc chắn, tôi lần đầu tiên triển khai 【Magic Armament】 tại đây.
Ngay lập tức, ánh sáng xanh trắng tỏa ra từ khắp cơ thể tôi, bùng nổ như tia chớp.
Trước hình dáng đó của tôi, Iris-san mở to mắt.
「...Lần này là gì nữa...!?」
Đây chính là toàn lực thực sự của tôi.
Nhưng ────.
「Hự ────!」
「Hả!?」
Iris-san nhìn chằm chằm vào đòn 【World Strike】 của tôi với vẻ mặt sắc bén, và ngay trước khi thanh kiếm của cô ấy chạm vào 【World Strike】, cô ấy dùng kiếm dẫn hướng chuyển động như để triệt tiêu toàn bộ xung lực, và thế là 【World Strike】 quét qua khoảng không.
Tuy nhiên, có vẻ ngay cả Iris-san cũng không dễ dàng gì khi triệt tiêu đòn tấn công này, cô ấy không còn dư sức để truy kích vào sơ hở của tôi khi đánh trượt.
「Đòn tấn công... như thế này... đùa sao...」
Iris-san nhăn mặt nhìn vào tay mình.
Nhìn kỹ thì tay cô ấy đang run nhẹ, có lẽ đã bị tê. Mà, triệt tiêu khối lượng tương đương thế giới mà chỉ bị tê thôi thì cũng đáng sợ thật.
Tuy nhiên, đòn tấn công mạnh nhất của tôi đã bị chặn lại, nghĩa là chiêu này sẽ không còn tác dụng nữa. Chính vì là lần đầu nhìn thấy nên tôi mới có thể tận dụng sơ hở để tung ra, nhưng lần tới chắc chắn sẽ không còn sơ hở đó nữa.
Thấy tôi toát mồ hôi lạnh, Iris-san lộ vẻ mặt nghiêm túc.
「Tôi không hề lơ là đâu... nhưng mà ngoài dự đoán quá. Cậu là cái quái gì vậy?」
「Hỏi tôi là cái gì thì...」
「Mà thôi. Nhưng thế này thì cậu hiểu là đòn vừa rồi không còn tác dụng nữa rồi chứ? ...Cậu định làm gì tiếp đây?」
Khi 【World Strike】 ở trạng thái cường hóa bởi 【Magic Armament】 cũng bị chặn, tôi gần như không còn gì để làm.
Thấy tôi suy nghĩ tuyệt vọng, Iris-san đột nhiên mỉm cười.
「Hừ... Mà, nãy giờ Yuuya-kun tấn công rồi, giờ đến lượt tôi nhé?」
「!?」
Trong khoảnh khắc đó, thị lực động và tốc độ tư duy được cường hóa bởi 【Magic Armament】 đã thành công bắt kịp chuyển động của Iris-san trong gang tấc.
Và khi tôi phản xạ lấy 【Omni-Sword】 ra thủ thế phòng ngự, một xung lực khủng khiếp truyền đến tay.
「Ara, không ngờ cậu chặn được đòn đầu tiên đấy. Nhưng mà, đỡ trực diện là gãy tay đấy nhé?」
「Hự!」
Đúng như chị Iris nói, chỉ với một đòn vừa rồi, cánh tay tôi đã tê rần. Nếu không gạt bỏ xung lực đi như chị Iris đã làm, chắc tôi bị hạ ngay lập tức rồi.
Chỉ là……
「Mà, tôi cũng chẳng cho cậu thời gian để gạt đòn đâu nhé.」
「Ư!」
Trước những đường kiếm như vũ bão, tôi hoàn toàn bị áp đảo.
Nhờ có "Magic Armament" cường hóa năng lực thể chất và thị lực động nên tôi mới miễn cưỡng phòng thủ được, chứ nếu ở trạng thái bình thường thì tôi đã bị hạ ngay từ đòn đầu tiên rồi.
「Ngạc nhiên thật…… cái này cũng đỡ được sao. Cậu thực sự là đệ tử của con thỏ đó hả?」
「Đúng…… là vậy đấy ạ……!」
「……Nghĩ đến việc cậu học kiếm thuật từ ông ta, đúng là tài năng đáng sợ thật. Nhưng tiếc quá, tôi sẽ dứt điểm luôn đây.」
「Hự!?」
Không ngờ tốc độ tấn công của chị Iris lại tăng dần lên, đến mức thị lực động đã được cường hóa của tôi cũng không thể theo kịp nữa.
Tuy nhiên……
「?」
Chị Iris nhận ra một cảm giác sai lệch nào đó và nghiêng đầu thắc mắc.
Chậm hơn một chút, tôi cũng nhận ra sự sai lệch đó.
(Kỳ lạ……? Tại sao mắt không theo kịp mà mình vẫn phản ứng được nhỉ……?)
Đúng vậy, dù chị Iris đang vung kiếm với tốc độ mà tôi không thể nào đối phó nổi, nhưng chẳng hiểu sao tôi vẫn đỡ được hết những đòn tấn công đó.
Chị Iris vừa nghiêng đầu vừa tăng tốc độ lên cao hơn nữa để áp đảo, nhưng cơ thể tôi vẫn phản ứng và phòng thủ thành công.
Trước tình huống này, đến cả chị Iris cũng phải tròn mắt.
「Đùa sao!? Vẫn phản ứng được á!?」
Tôi đã từ bỏ việc nhìn theo bằng mắt thường và phó mặc cho cơ thể tự phản ứng một cách khó hiểu, nhưng dường như tôi đang phản ứng tốt đến mức khiến chị Iris phải kinh ngạc. C-Cái gì thế này?
Chính bản thân tôi còn không hiểu tại sao cơ thể mình lại phản ứng được đến mức này, nên tôi cũng bối rối theo.
Cứ như thể cơ thể tôi đã từng trải nghiệm những trận chiến ở đẳng cấp này rồi vậy……
Để tôi có thể gạt bỏ mọi đòn tấn công, chị Iris lùi lại giữ khoảng cách.
「Hộc…… Hộc……」
「……Lạ thật. Nhìn kiểu gì cũng thấy cậu không theo kịp chuyển động của tôi, vậy mà chẳng hiểu sao vẫn phản ứng được…… Rốt cuộc cậu đã làm cái gì thế?」
「C-Chính em cũng chẳng hiểu nữa……」
「Chà, chắc cậu cũng không dễ dàng tiết lộ đâu nhỉ. Nhưng mà, liệu cậu có đỡ nổi cái này không……!」
Chị Iris nói xong liền dậm chân một bước mạnh hơn cả cú dậm đà ban đầu.
Chỉ thế thôi mà mặt đất đã nứt toác, cả đấu trường rung chuyển.
Và rồi────.
「"Flash Slash"!」
Vẫn là trảm kích nhanh đến mức mắt thường không thể theo kịp, nhưng lực dồn vào đó lại hoàn toàn khác biệt.
Lúc nãy là chú trọng vào tốc độ và khả năng liên kích, còn đòn đánh vừa phóng về phía tôi lúc này là một đòn nặng chú trọng vào uy lực.
Cái này, dù có phản ứng kịp như lúc nãy, nhưng nếu đỡ trực diện thì chắc chắn là xong đời.
Để chống đỡ đòn này, giống như cách chị Iris đã gạt bỏ xung lực của cú "World Strike" lúc trước, tôi cũng phải gạt bỏ xung lực, nếu không sẽ bị chém làm đôi.
Tuy nhiên, tôi làm gì có kỹ thuật đó…… Nhưng mà────.
「!?」
Khoảnh khắc đỡ lấy thanh kiếm của chị Iris bằng "All-Sword", tôi vừa xoay người gạt bỏ xung lực, vừa lao tới áp sát chị Iris.
「Hự!」
Dù chị Iris đã vung kiếm xuống hết sức bình sinh, nhưng chị ấy đã thu kiếm lại với tốc độ nhanh đến mức không tưởng, chặn đứng đòn tấn công của tôi khi tôi vừa áp sát, rồi đẩy văng tôi ra xa.
「Cậu thực sự là đệ tử của con thỏ đó sao? Nhìn thế nào cũng không phải đệ tử mà là cấp "Thánh"…… không, còn hơn thế nữa ấy chứ!」
Chị Iris vừa lẩm bẩm vừa lau mồ hôi.
Không hiểu sao, khi nhìn thấy đòn tấn công của chị Iris, bản năng tôi mách bảo rằng mình có thể gạt bỏ nó.
Nhờ đó, tôi đã tái hiện lại y hệt chuyển động gạt đòn của chị Iris, không chỉ gạt bỏ mà còn chuyển sang phản công.
Chỉ là……
「Vừa rồi cứ tưởng là ăn chắc rồi chứ……」
Tôi cứ nghĩ mình đã phản công đẹp mắt đến mức bản thân cũng phải ngạc nhiên, nhưng kết quả vẫn bị chặn lại.
Thì đúng là đến giờ tôi vẫn chưa thắng nổi sư phụ Usagi, nên chuyện đòn tấn công không có tác dụng với "Kiếm Thánh" Iris cũng là đương nhiên, nhưng bị chặn lại dễ dàng thế này cũng khiến tôi hơi mất tự tin.
Để đối đầu với sư phụ Usagi như vậy, tôi buộc phải giải phóng sức mạnh của "Tà", nhưng…… liệu có nên giải phóng nó không?
Tạm thời thì trong một khoảng thời gian cực ngắn, tôi đã có thể kiểm soát được sức mạnh của "Tà", nhưng điều tôi sợ hơn là nếu giải phóng sức mạnh đó, chị Iris sẽ hiểu lầm tôi là "Tà" thật sự mất.
Tôi không biết sư phụ Usagi đã kể về tôi đến mức nào, nhưng chắc chắn ông ấy chưa nói về sức mạnh của "Tà". Chính sư phụ Usagi cũng từng bảo sẽ chú ý để tôi trông giống "Thánh" mà.
Nếu vậy, tôi buộc phải thắng chị Iris mà không dùng đến sức mạnh của "Tà"…… ể, thế thì bất khả thi rồi còn gì?
Đang ngẩn người trước tình thế tiến thoái lưỡng nan, thì Kuro – kẻ đang ngủ say trong tôi bấy lâu nay – bỗng ngáp dài một cái rồi tỉnh dậy.
『Oáp…… ngủ ngon quá. Mà, hử……? Sao mày lại đang đánh nhau với "Kiếm Thánh" thế?』
「Xin lỗi Kuro. Giờ không có thời gian giải thích kỹ đâu, tóm lại là dòng đời xô đẩy!」
『Dòng đời kiểu gì mà lại dẫn đến việc đánh nhau với "Kiếm Thánh" thế hả…… Mày càng ngày càng giống "Tà" thật rồi đấy?』
「Đừng có nói mấy câu nghe nguy hiểm thế chứ!」
Tôi cũng muốn sống yên bình lắm chứ bộ!
Nhưng vì bọn "Tà" cứ tấn công tới, nên tôi buộc phải có sức mạnh để sống an toàn thôi. Tình huống hiện tại cũng là tu luyện để có sức mạnh chống lại "Tà" mà.
Lâu lắm rồi Kuro mới xuất hiện nên tôi lỡ miệng đáp trả, khiến chị Iris – người không biết về sự tồn tại của Kuro – nghiêng đầu thắc mắc.
「Rốt cuộc cậu đang nói chuyện với ai thế?」
「Hả? À, không, cái này là……」
「……Mà thôi kệ đi. Có vẻ cậu cũng hết bài rồi, chúng ta kết thúc thôi nhỉ.」
Chị Iris nói xong liền tỏa ra khí phách kinh người.
Hự…… Chị Iris lúc nãy chưa dùng ma pháp hay gì để cường hóa mà đã di chuyển như vậy rồi, giờ có vẻ chị ấy đã dùng cách nào đó để cường hóa cơ thể. Áp lực tỏa ra rõ ràng mạnh hơn hẳn lúc nãy.
Trước áp lực đó, tôi đang cố gồng mình để không bị thổi bay thì Kuro phá lên cười.
『Ahahahaha! Này này, trông như sắp toang đến nơi rồi kìa! Cái thằng từng đánh bại "Quyền Thánh" đâu rồi?』
「Đ-Đã bảo là tao không nhớ gì về lúc đó mà!」
『Chà, chắc thế thật. Lúc đó mày đâu còn tỉnh táo, nói đúng hơn là đã hóa thành "Tà" hoàn toàn rồi. Thế thì chỉ có nước thua thôi chứ sao?』
「Ư…… Chắc chắn sẽ bị sư phụ Usagi mắng cho xem……」
Vừa tưởng tượng ra cảnh đó, mặt tôi tái mét đi, trong khi chị Iris lặng lẽ thủ thế kiếm.
「Cuối cùng, tôi sẽ hạ cậu bằng một đòn nghiêm túc chính hiệu.」
「H-Hạ á……」
『Quả này chết chắc rồi.』
「Tôi không muốn chết!」
Cái này chỉ là đấu tập thôi mà đúng không!? Đại hội võ thuật cũng đâu có ai chết hay bị thương nặng đâu!?
Thấy tôi càng lúc càng run rẩy, chị Iris nở nụ cười như thể đang tận hưởng trận chiến này.
「Lâu lắm rồi tôi mới được chiến đấu vui vẻ thế này…… Mà nếu tham lam hơn chút thì giá như cậu mạnh hơn tôi thì tốt biết mấy.」
「Hả?」
「────"Heavenly Saint Slash"!」
Chị Iris dậm mạnh chân, di chuyển đến ngay trước mặt tôi trong tích tắc.
Tốc độ đó nhanh đến mức tôi cứ tưởng là dịch chuyển tức thời, cho đến khi chị ấy xuất hiện ngay trước mắt, tôi còn chẳng nhận ra chị ấy đã di chuyển.
Và rồi, ngay khi chị ấy định vung thanh kiếm đang giơ cao xuống người tôi, đôi mắt đã được cường hóa bởi "Magic Armament" của tôi bỗng nhận ra một thứ gì đó màu đen đang lao tới từ sau lưng chị Iris với tốc độ kinh hoàng.
Ngay lập tức, không chỉ tôi mà cả Kuro cũng nhận ra, hắn hét lên đầy hốt hoảng.
『Né đi, Yuuya!』
「Ư!」
「Hả!?」
Nhận thấy chị Iris không hề nhận ra thứ màu đen đó, tôi bộc phát sức mạnh phi thường trong lúc nguy cấp, thay vì né tránh đòn tấn công tưởng chừng không thể né được của chị Iris, tôi kéo tay chị ấy lại, ôm chầm lấy và cùng nhau ngã nhào xuống đất.
「C-C-Cái, cái cái, cái gì thế!?」
Bị tôi ôm lấy bất ngờ, chị Iris đỏ bừng mặt, luống cuống.
Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, một thứ màu đen xuyên thủng vị trí mà tôi và chị Iris vừa đứng trong tích tắc.
「Hả?」
「Ng-Nguy hiểm quá……」
Chị Iris ngẩn người nhìn xuống mặt đất bị thứ màu đen kia xuyên thủng.
Khán giả bắt đầu xôn xao trước đòn tấn công bất ngờ từ bên ngoài sàn đấu, rồi một giọng nói vang lên từ trên cao.
「────Ái chà, bị né mất rồi. Mà, chết ngay bây giờ thì mất vui nhỉ!」
「Cái……! Hình dáng đó…… "Tử Thần"……! Với lại, tại sao bọn chúng lại đi cùng nhau!?」
Chị Iris ngước lên trời, đôi mắt mở to kinh ngạc.
Tôi cũng nhìn lên, ở đó có một thiếu niên, một người đàn ông bán khỏa thân vác cây trường thương trên lưng, và một gã đàn ông ăn mặc như ninja giắt hai cây liềm cắt cỏ bên hông, đang đứng đó với vẻ điềm nhiên.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
