Chương 2: Thần Lực và Thần Uy
Trong khi những toan tính khác nhau đang diễn ra khắp nơi, thì tại Dị giới────.
"Cuối cùng cũng tìm thấy rồi nhé, Shu."
Nhóm Iris đã tìm ra nơi ẩn náu của 『Đao Thánh』 Shu Zakuren và đồng bọn.
Shu dẫn theo vài tên 『Thánh』 ra đối mặt.
"Hô? Không ngờ nơi này lại bị phát hiện..."
"...Đó là tất cả rồi sao? Có vẻ số lượng khác với lúc ta thấy ở 【Thiên Thánh Tế】 nhỉ..."
Đúng như Iris nói, số lượng 『Thánh』 mà Shu mang theo hiện tại không khớp với số lượng 『Thánh』 đã theo phe Shu tại 【Thiên Thánh Tế】.
"Tất nhiên đây không phải là tất cả... Chỉ là chúng tôi đã bắt đầu hành động rồi thôi."
"Chậc... Có vẻ hơi trễ rồi."
《Đành chịu thôi. Lũ rồng ở 【Long Cốc】 rất khó nhằn, tốn thời gian quá. Không ngờ các ngươi lại lợi dụng vùng đất này.》
Đúng vậy, nhóm Shu đang ẩn náu tại 【Long Cốc】, nơi được coi là nguy hiểm ngang ngửa 【Đại Ma Cảnh】.
Nơi đây trong quá khứ từng tồn tại Sáng Thế Long đã biến thành Hư Long, nhưng vì Yuuya đã đánh bại nó nên sự tồn tại của nó không được truyền lại chính xác, chỉ được kể lại như một câu chuyện cổ tích.
Tuy nhiên, sức mạnh của lũ rồng sống ở vùng đất này vẫn còn nguyên vẹn, những kẻ bình thường thậm chí không thể lại gần.
"Nhờ các người dùng ma pháp hình ảnh lòe loẹt quá nên ta mới lần theo dấu vết ma lực được đấy."
"Thứ đó đâu dễ bị phát hiện thế... Quả nhiên, tại 【Thiên Thánh Tế】 các người đã nương tay nhỉ."
"Đúng thế. Và giờ bọn ta đến để ngăn chặn những kẻ đã thua cả bọn ta lúc nương tay đây."
Iris chĩa kiếm về phía Shu.
Nhưng Shu không hề tỏ ra nao núng.
"...Vậy sao. Quả nhiên các người không tán thành suy nghĩ của chúng tôi."
"Đương nhiên rồi? Quản lý thế giới... quản lý nhân loại là chuyện điên rồ."
"Các người chẳng hiểu gì cả... Các người chỉ là những con rối từ bỏ tư duy để hoàn thành vai trò được giao phó thôi."
《Hừ. Dù ngươi có nói gì, ta làm 『Thánh』 vì ta thích. Cho dù có thể xóa bỏ nguyên nhân sinh ra 『Tà』, ta cũng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện quản lý nhân loại.》
"Đúng vậy... Quả thật như Shu nói, đôi khi tôi cũng thấy nhân loại thật ngu ngốc. Nhưng không phải tất cả đều như vậy. Việc quản lý ý chí của toàn nhân loại, tôi không thể nào hiểu nổi."
Usagi và Odis cũng tuyên bố với Shu như vậy.
Shu lẳng lặng lắc đầu.
"...Đáng tiếc thật. Có vẻ chúng ta không thể hiểu nhau rồi."
"Đúng vậy. Thế nên, ta sẽ ngăn các người lại ngay tại đây."
Iris lập tức vào thế chiến đấu, tiếp đó Usagi và Odis cũng thủ thế.
"Cô nghĩ mình thực sự làm được sao?"
"Ta sẽ làm cho mà xem...!"
Iris lao tới với khí thế kinh người, thu hẹp khoảng cách với Shu trong nháy mắt.
"『Thiên Thánh Trảm』!"
Và cô tung ra một đòn toàn lực của 『Thánh』.
Nhưng...
"Không để cô làm thế đâu."
"!"
Đột nhiên, tiếng nhạc cụ dây vang lên.
Trong khoảnh khắc đó, âm thanh biến thành khối ma lực, đánh bật thanh kiếm của Iris đang lao tới Shu.
"Không thể hiểu được lý tưởng cao cả của chúng tôi... Thật là hết thuốc chữa."
"...Tone."
Kẻ chặn đòn tấn công của Iris là một gã đàn ông phong cách thi nhân cầm một vật giống đàn hạc trên tay ──── 『Âm Thánh』 Tone.
Ngay sau đó, hai gã đàn ông khác bước lên bảo vệ Shu.
"Nếu định cản đường bọn này thì đừng hòng bọn này nương tay nhé."
"Hồi 【Thiên Thánh Tế】 bị Shu bắt nương tay khổ sở lắm rồi, giờ thì được bung lụa rồi nhỉ?"
"...Leo, Ceras."
Đứng chắn trước mặt Iris là một gã thú nhân sư tử và một gã thú nhân có sừng hươu.
Thú nhân sư tử là 『Nha Thánh』 Leo Fangard.
Thú nhân hươu là 『Giác Thánh』 Ceras Rhinohorn.
Mỗi người đều là thành viên của 『Thánh』 sở hữu đặc tính chủng tộc riêng.
Leo làm động tác như đang thư giãn cơ cổ và vai, rồi nở nụ cười hung tợn.
Sau đó, hắn nhe nanh lao về phía Iris với tốc độ kinh hoàng.
"Từ trước tới giờ tao vẫn không phục chuyện mày là kẻ mạnh nhất 【Thiên Thánh Tế】 đâu đấy!"
《────Hừ!》
"!"
Nhưng khi Leo lao tới, Usagi đã xông vào và tung một cú đá nhắm thẳng mặt hắn.
Nhận ra cú đá đó, Leo phanh gấp ngay tại chỗ rồi nhảy lùi lại thật xa.
"Usagiii...!"
《Đối thủ của ngươi là ta.》
"Hah! Một con thú ăn cỏ mà nghĩ thắng được tao sao!"
Leo phun trào sức mạnh của 『Thánh』 và ma lực từ toàn thân, rồi lao vào Usagi.
Tuy nhiên, Usagi bình tĩnh quan sát đòn tấn công đó, né tránh trong gang tấc và tung cú đá vào thân mình Leo.
《Haaa!》
"Hự!?"
"Leo!"
"────Không qua được đâu."
Khi Ceras định di chuyển để hỗ trợ Leo, Odis trong nháy mắt tạo ra vô số đạn ma lực bắn về phía Ceras.
Loạt bắn dữ dội, những khối ma lực nhỏ nhưng cày nát mặt đất khi lao về phía Ceras.
"Chậc! Phiền phức thật!"
"Iris! Nhân lúc này xử lý Shu đi!"
"Được!"
Trong khi Usagi và Odis cầm chân hai tên 『Thánh』, Iris lao về phía Shu.
Nhưng Tone đã di chuyển để ngăn cản đòn tấn công của Iris.
"Không cho phép đâu! 『Âm Bá』!"
Khoảnh khắc Tone gảy đàn, âm thanh biến thành sóng xung kích ma lực, phá hủy mọi thứ nó chạm vào.
Tuy nhiên, Iris không hề nao núng trước đòn tấn công đó, cô trực diện đón đánh sóng ma lực.
"Haaaaaaa!"
"Cái gì!? Ááá!"
Thanh kiếm Iris vung xuống chém tan sóng âm ma lực, rồi theo đà chém toạc vào người Tone.
Loại bỏ được chướng ngại vật, Iris kích hoạt 『Thần Uy』, thu hẹp khoảng cách với Shu trong nháy mắt để hắn không thể chạy thoát.
"Cái────"
"────Kết thúc rồi!"
Tiếp nối 『Thần Uy』 là một đòn kết hợp giữa sức mạnh của 『Thánh』 và ma lực.
Trước đòn đánh đó, Shu không thể né tránh và bị chém toạc thân mình.
Shu lẳng lặng ngã xuống.
Thấy vậy, Iris cùng Usagi và Odis đều tin chắc vào chiến thắng.
Nhưng────.
"────Gì chứ, chỉ đến thế này thôi sao."
"!?"
Shu, kẻ lẽ ra đã bị chém toạc, lại đứng dậy như không có chuyện gì xảy ra.
Hơn nữa...
"Vâng, đúng vậy nhỉ. Cảnh giác cho lắm vào mà sức mạnh cũng chẳng có gì đáng kể."
"Tại, sao..."
Không chỉ Shu, mà cả Tone, kẻ tưởng chừng đã bị hạ gục, cũng đứng dậy không một vết xước.
Iris không thể tin vào cảnh tượng trước mắt, chỉ biết đứng chết lặng.
Rõ ràng Iris đã chém rách cơ thể của Shu và Tone. Điều đó không thể nhầm lẫn.
Vậy mà hai kẻ này vẫn sống nhăn và hoàn toàn lành lặn.
Và rồi...
《Hự!?》
"Không thể nào!?"
"Nào nào, sao thế, Usagiiiiii!"
"Đấy, ma pháp của ngài 『Ma Thánh』 chỉ đến thế thôi sao!?"
Thật bất ngờ, Usagi và Odis, những người vừa nãy còn áp đảo, giờ lại đang bị dồn vào chân tường.
Hơn nữa, cả Usagi và Odis đều đang kích hoạt 『Thần Uy』 và chiến đấu hết sức...
Trước sự câm nín của Iris, Shu ném cho cô một ánh nhìn lạnh lẽo.
"Ra là vậy... Không biết bằng cách nào, nhưng có vẻ các người cũng có được sức mạnh gần giống chúng tôi. Nhưng... rốt cuộc cũng chỉ là hàng nhái thôi."
"Hàng, nhái...?"
Trước mặt Iris đang bàng hoàng lẩm bẩm, Shu giải phóng sức mạnh đang che giấu.
Tiếp theo đó, Tone và nhóm Leo cũng giải phóng sức mạnh của mình.
Đó chính xác là hào quang cầu vồng giống hệt 『Thần Uy』 mà nhóm Iris đã kích hoạt.
Tuy nhiên, khác với nhóm Iris, hào quang của Shu và Tone lấp lánh những lân quang màu vàng và bạc xung quanh.
"────Đây là 『Thần Lực』."
Như một kẻ mạnh tuyệt đối, Shu nhìn xuống và tuyên bố.
"Thần Lực..."
"Đây là sức mạnh chúng tôi có được khi trở thành Thần."
"Thần sao...!?"
Trước những lời khó tin, Iris trở nên hỗn loạn.
"Đúng vậy. Thật khó chấp nhận khi biết có những kẻ tôn thờ những tồn tại như 『Tà』. Nếu chỉ tôn thờ thôi thì không nói, nhưng lời cầu nguyện của bọn chúng lại trở thành sức mạnh cho 『Tà』. Biết được điều đó, tôi đã quyết định đoạt lấy sức mạnh của những lời cầu nguyện ấy. Để tiêu diệt 『Tà』 một cách chắc chắn hơn. Tóm lại, cô hiểu ý tôi chứ?"
"..."
"Đơn giản thôi. Nếu 『Tà』 được tôn thờ như Thần, thì chúng tôi cũng trở thành Thần là được..."
Đó quả thực là một phát ngôn điên rồ.
Nhưng chính vì hiện thực hóa được suy nghĩ điên rồ đó, nhóm Shu mới có được sức mạnh hiện tại.
"Thật tuyệt vời. Cảm giác như mình thật ngu ngốc khi trước đây không dùng cách này... Chính vì thế, chúng tôi, những kẻ đã có được sức mạnh của Thần, quyết định quản lý nhân loại. Hiểu không? Nếu là Thần, việc quản lý cảm xúc của nhân loại là chuyện dễ như trở bàn tay."
Bằng cách biến bản thân thành đối tượng tín ngưỡng, nhóm Shu đã đoạt lấy sức mạnh từ những lời cầu nguyện tập trung vào đó và có được 『Thần Lực』.
Thứ 『Thần Lực』 này có thể nói là sức mạnh hoàn hảo của Thần, một sức mạnh to lớn mà nhóm Iris, những người chỉ có thể sử dụng 『Thần Uy』 không hoàn chỉnh, không thể nào chống lại được.
"────『Nha Thần Xung』!"
"────『Thần Giác Xuyên』!"
《Gư aaaaaaaa!》
"Á á á á á á á á!"
"Usagi! Odis!"
Trong khi Iris còn đang chết lặng trước lời của Shu, Usagi và Odis đang chiến đấu với nhóm Leo bị thổi bay.
Và rồi, nhóm Leo lao tới bao vây Iris.
"Nào... Việc bị phát hiện nơi này là ngoài dự tính, nhưng kết quả lại tốt đấy chứ. Thế này là có thể xử lý một lượt đám phần tử bất hảo các người rồi."
"Gyahahaha! Này này Shu! Gọi bọn này là phần tử bất hảo thì đùa hơi quá đấy? Mấy đứa yếu nhớt này có hay không cũng chẳng khác gì nhau!"
"Hự!"
Trước lời khinh miệt của Leo, Shu bình tĩnh tiếp lời.
"Đừng nói vậy. Giống như chúng ta có được sức mạnh này, trên đời chuyện gì cũng có thể xảy ra. Thực tế là dù chỉ là hàng nhái, bọn chúng cũng đã có được sức mạnh gần giống chúng ta. Nên hành động thận trọng đến cùng."
"Vậy xử đám này thế nào đây?"
"Tất nhiên là────xóa sổ ngay tại đây."
Ngay khoảnh khắc đó, một áp lực kinh hoàng từ Shu bao trùm lấy xung quanh.
Thứ áp lực khiến mọi tồn tại phải co rúm ấy không chút nương tình đè nặng lên Iris, khiến cô không thể chịu đựng nổi mà phải quỵ gối xuống tại chỗ.
Tuy nhiên……
"Đừng có…… xem thường ta!"
"Hửm."
Iris gượng ép cơ thể đứng dậy, vung thanh kiếm lên cao.
"Haaaa aaaaaa!"
Rồi, cô giải phóng toàn bộ 『Thần Uy』, sức mạnh của 『Thánh』, cùng ma lực, tung ra đòn đánh toàn lực mạnh nhất mà cô có thể thực hiện lúc này.
"『Thần Thánh Trảm』!"
Một dòng chảy sức mạnh khủng khiếp được phóng thẳng về phía Shu.
"Ồ? Vẫn còn sức mạnh cỡ này sao……"
Thế nhưng, đứng trước đòn tấn công đó, Shu vẫn không hề đánh mất thái độ điềm tĩnh.
Và rồi……
"『Tuyệt ・ Nhất Đao』."
Lặng lẽ rút thanh đao ra, Shu bao bọc quanh mình luồng hào quang cầu vồng áp đảo, chỉ bằng một nhát đao đã chém toạc dòng chảy sức mạnh khổng lồ đang ập tới.
"Sao, có thể……"
"『Âm Bá』."
"『Nha Thiểm』!"
"『Giác Kích』!"
"Áaaaaaa!"
Đòn đánh dốc toàn lực của bản thân bị chặn lại, trong lúc Iris còn đang bàng hoàng, đám Tone như muốn nói rằng sẽ không bỏ lỡ cơ hội này liền bồi thêm đòn truy kích.
Iris theo phản xạ giương kiếm lên đỡ được làn sóng công kích, nhưng sức mạnh của nhóm Tone khi sử dụng 『Thần Lực』 là quá khủng khiếp, khiến cô bị thổi bay đi một đoạn xa.
Cùng lúc đó, Iris nhận ra 『Thần Uy』 của mình đang hoạt động không được trơn tru.
"Hự…… t-tại sao 『Thần Uy』 lại……"
"Ta không biết sức mạnh của các ngươi là gì, nhưng hàng giả làm sao có thể địch lại sức mạnh của Thần thật sự chứ? Nó chỉ đơn giản là bị sức mạnh của chúng ta nuốt chửng mà thôi."
Đúng như lời Shu nói, 『Thần Uy』 của nhóm Iris khi đứng trước 『Thần Lực』 của nhóm Shu, do sự chênh lệch về sức mạnh nên đã bị nuốt chửng hoàn toàn.
Những Quan Sát Giả về mặt nghiêm ngặt không phải là Thần, nên tất nhiên họ không thể sử dụng 『Thần Lực』, nhưng nếu 『Thần Uy』 được tung ra ở đây là của Quan Sát Giả thì kết quả có lẽ đã khác. Tuy nhiên, với 『Thần Uy』 mà nhóm Iris – những người không phải Quan Sát Giả – sử dụng, thì đây đã là giới hạn.
Shu ném ánh nhìn lạnh nhạt về phía Iris đang cố gắng gượng dậy.
"Haizz…… chán thật. Ngay cả Iris, kẻ từng được gọi là 『Thánh』 mạnh nhất, trước mặt Thần cũng chỉ mong manh thế này sao……"
Nói xong, Shu quay lưng lại với nhóm Iris.
"……Phần còn lại giao cho các ngươi."
"Đ-Đứng…… lại……!"
Iris vươn tay về phía Shu đang rời đi, cố gắng tìm cách giữ hắn lại, nhưng Shu đã sử dụng 『Thần Lực』 và biến mất khỏi đó trong nháy mắt.
Tiễn Shu đi xong, Leo nhìn xuống Iris.
"Tiếc quá nhỉ? Cỡ các ngươi thì đừng nói đến Shu, ngay cả cầm chân bọn ta cũng không làm được đâu."
"Trước mắt, cứ xử lý con ả Iris này trước đã."
"Tiếng hét của 『Kiếm Thánh』…… sẽ tấu lên âm thanh như thế nào đây nhỉ."
Ba người Leo, Ceras và Tone bắt đầu vây quanh Iris như muốn dồn cô vào đường cùng một cách từ từ.
Và rồi……
"Vĩnh biệt! 『Nha Loạn』!"
"『Nhất Giác Xuyên』!"
"『Liệt Âm』!"
Những cú cắn xé liên tiếp cùng một đường kiếm chớp nhoáng từ chiếc sừng sắc nhọn.
Thêm vào đó, sóng âm cắt toạc không gian xung quanh đồng loạt ập tới Iris.
Iris gần như trong trạng thái vô thức giương kiếm lên đỡ lấy những đòn tấn công đó.
Nhưng với một Iris gần như chẳng còn chút sức lực nào, đòn tấn công của nhóm Leo sử dụng 『Thần Lực』 là quá tàn khốc, không phải thứ cô có thể chịu đựng được.
Dẫu vậy, việc cô vẫn giữ được thế cân bằng trong gang tấc không gì khác ngoài nhờ vào kỹ thuật cơ bản đã trui rèn qua quá trình tu luyện lâu dài.
"Aaa!? Dai như đỉa ấy nhỉ! Chết quách đi cho rồi!"
Leo bắt đầu sốt ruột khi Iris mãi không chịu ngã xuống.
Trong ý thức mơ hồ, Iris chỉ tập trung vào một việc duy nhất là sống sót qua tình cảnh này.
Sự tập trung đó dần đạt đến cực hạn, âm thanh và mùi vị xung quanh dần biến mất.
Và rồi────.
"(Kìa…… đòn tấn công của nhóm Leo…… trông chậm quá……)"
Không hiểu sao, tất cả những đòn tấn công hướng về phía cô bắt đầu trông như chuyển động chậm lại.
Iris, người mà ý thức có thể đứt đoạn bất cứ lúc nào, không còn dư giả để suy nghĩ sâu xa về tình huống này.
Chỉ là, theo bản năng, Iris đã chuyển động.
"────!"
Một đòn đánh hoàn hảo luồn qua khe hở giữa những đòn tấn công của nhóm Leo.
Không sát ý, không địch ý, chỉ là một suy nghĩ thuần túy muốn chém vào thứ đang hiện hữu ở đó.
Đó chính xác là 『Vô Vi Nhất Kích』 mà Yuuya đã được Hiền Giả truyền dạy.
Đòn đánh không thể né tránh đó hút lấy cổ của Leo, và trong khoảnh khắc, cái đầu đó bị chém bay.
"Hả?"
"Leo!?"
"Không thể nào!"
Nhóm Leo không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Khi nhận ra, đầu của Leo đã bay đi, và hắn chết ngay tức khắc.
Nếu Iris tiếp tục di chuyển trong trạng thái này, cô có lẽ đã dễ dàng đánh bại cả Ceras và những kẻ còn lại.
Tuy nhiên, giống như khi Yuuya lần đầu tung ra 『Vô Vi Nhất Kích』, một cảm giác mệt mỏi khủng khiếp ập đến cơ thể Iris.
Vốn dĩ đã ở bên bờ vực gục ngã, Iris không thể chịu đựng thêm được nữa và đổ gục xuống tại chỗ.
"Ư…… a……"
"……Này, Tone. Ngươi có hiểu chuyện gì vừa xảy ra không?"
"K-Không…… nhưng mà, vì ả ta có khả năng sở hữu sức mạnh chưa xác định, phải nhanh chóng tiêu diệt thôi……"
Ceras và Tone một lần nữa tung chiêu về phía Iris để đảm bảo xóa sổ cô hoàn toàn.
"『Nhất Giác Xuyên』!"
"『Âm Bá』!"
Iris lúc này thậm chí không còn khả năng phòng thủ.
Cứ tưởng đòn tấn công của nhóm Ceras sẽ chạm tới Iris…… thì đúng vào khoảnh khắc đó.
"────『Thánh Ma Đạn』!"
"「!」"
Những viên đạn ma lực với uy lực khủng khiếp trút xuống giữa hai kẻ đó và Iris.
Phát hiện ra đòn tấn công, cả hai lập tức nhảy lùi lại, và một bóng trắng lao ra như đuổi theo bọn chúng.
《Đừng hòng chạy! 『Tam Thần Bộ Pháp』!》
"Usagi!?"
Đó chính là Usagi và Odis, những người ban đầu bị nhóm Leo thổi bay.
Trong khi Usagi đối đầu với Tone và Ceras, Odis tiến lại gần Iris và cho cô uống thuốc hồi phục mang theo.
Ngay lập tức, vết thương của Iris lành lại, hồi phục đến mức có thể cử động được.
"Cứu được rồi……"
"Ừm. Quan trọng hơn là…… Shu đã chạy thoát rồi sao."
"Phải. Với lại, có khả năng những 『Thánh』 đã theo phe Shu sẽ quay lại đây."
"……Nếu vậy thì lần này chúng ta thua thật rồi."
Odis lẩm bẩm với vẻ mặt nghiêm trọng rồi bật dậy đầy dứt khoát.
"Iris. Cô hãy đến chỗ cậu Yuuya ngay lập tức."
"Hả?"
"……Nói ra thì thật đáng xấu hổ, nhưng chỉ với chúng ta thì không thể đối đầu với Shu được. Chính vì vậy, cần phải mượn sức mạnh của cậu Yuuya và Sáng Thế Long."
"V-Vậy thì Usagi và Odis sẽ……"
"Chúng tôi sẽ ở lại đây cầm chân bọn chúng. Để cô có thể trốn thoát khỏi nơi này."
"Sao thế được, không được! Tôi cũng sẽ ở lại……!"
"Được rồi, đi đi! Khi 『Thần Uy』 không hoạt động bình thường, chúng ta không thể dịch chuyển trực tiếp đến nhà cậu Yuuya được. Chính vì thế, cần phải di chuyển càng sớm càng tốt. Nghe rõ chưa, nhờ cả vào cô đấy!"
"Odis!"
Dù Iris có gọi, Odis vẫn lao về phía Usagi.
Iris nhìn Odis và Usagi đầy tiếc nuối, nhưng rồi cô cố sức đứng dậy và chạy về hướng nhà Yuuya.
"Cái gì! Này, Iris định chạy trốn kìa!"
"Chậc! 『Loạn Âm』!"
Thấy Iris bỏ chạy, Tone phóng ra vô số khối ma lực âm thanh từ cây đàn hạc.
《Đừng hòng! 『Thích Thiểm Cước』!》
Tuy nhiên, Usagi dùng chân đánh bật tất cả các đòn tấn công đó, rồi đáp xuống chắn trước mặt nhóm Ceras.
《Đối thủ của các ngươi là bọn ta.》
"……Dám xem thường bọn tao à."
────Cứ như thế, Iris hướng về phía Yuuya. Còn nhóm Usagi lao vào trận chiến kịch liệt với nhóm Ceras để cầm chân chúng.
***
"────Chị đưa mọi người đến rồi đây!"
"Đ-Đây là nhà của Yuuya-kun sao……"
"Xin làm phiền ạ."
Một ngày sau sự kiện Open Campus.
Hôm nay là ngày nghỉ bù của chúng tôi, nhưng vì Lexia-san nói muốn tổ chức tiệc ăn mừng tại nhà tôi, nên tôi đã mời cả Kaori, Kaede và mọi người đến nhà.
Night, Akatsuki và Ciel thì không vấn đề gì, nhưng Ouma-san và Kuuya-san sẽ khiến Kaede hoảng sợ nếu nhìn thấy, nên chỉ riêng hôm nay tôi nhờ họ ở lại bên nhà dị giới.
……Dù vậy, việc có đông người đến nhà tôi chơi thế này……
Trong tình huống mà ngày xưa tôi không dám nghĩ tới, tôi cảm thấy vô cùng xúc động.
Vốn dĩ trong nhà cũng chẳng có nhiều đồ đạc gì, nhưng khi biết có khách đến, tôi đã dọn dẹp kỹ càng hơn mọi khi.
Nhân tiện, không chỉ các thành viên nhóm School Idol bao gồm cả Lexia-san, mà Kaori cũng đến cùng vì cô ấy đã nỗ lực hỗ trợ rất nhiều cho đến tận bây giờ.
Nhìn kỹ thì Kaede mang theo hành lý khá lớn. Cậu ấy mang theo gì vậy nhỉ?
Trước mắt, tôi dẫn mọi người vào phòng khách, Kaede nhìn quanh ngôi nhà với vẻ tò mò.
"Nhà Yuuya-kun lớn thật đấy! Nhắc mới nhớ, bố mẹ cậu đâu?"
"À ừm…… nhà này là của ông tớ. Tớ đang sống một mình."
"Vậy sao!? Cậu có quen biết với những người nước ngoài như Lexia-san…… chẳng lẽ bố mẹ cậu đang sống ở nước ngoài à?"
"Bố mẹ của Yuuya-sama! Quả thực đáng quan tâm thật. Em muốn đến chào hỏi càng sớm càng tốt!"
"Chào hỏi…… cô định làm gì?"
"Thì là hôn thê mà, đương nhiên rồi chứ gì?"
"Nhầm rồi."
"Ahaha……"
Luna bình tĩnh phản bác lại Lexia-san, người đang hùa theo câu nói của Kaede.
Nhưng không chỉ Kaede và Lexia-san, không hiểu sao mọi người đều có vẻ tò mò về bố mẹ tôi và nhìn chằm chằm vào tôi.
Chỉ là, đáng tiếc lý do không phải như vậy.
"Không, không phải như thế…… chuyện là, tớ và bố mẹ không hòa thuận lắm."
"A…… v-vậy sao…… t-tớ xin lỗi nhé."
Nghe tôi nói, Kaede lộ vẻ mặt hối lỗi.
Tuy nhiên, hiện tại tôi đã có Night và mọi người, lại còn có những người bạn cùng chơi đùa thế này.
Chính vì thế, việc quan hệ gia đình không tốt cũng chẳng khiến tôi bận tâm lắm.
"Không sao đâu, đừng để ý."
……Youta và mọi người đang làm gì nhỉ? Cả bố nữa……
Giờ đây khi đã có thể kiểm soát được yêu lực – nguyên nhân khiến tôi bị ghét bỏ, tôi nghĩ rằng một lúc nào đó nếu có thể nói chuyện đàng hoàng với họ thì tốt biết mấy.
"Gâu!"
"Ủn ỉn~"
"Chíp!"
"A, giới thiệu với mọi người. Đây là gia đình của tớ: Night, Akatsuki và Ciel."
Khi bầu không khí trở nên hơi gượng gạo vì tôi, Night và những đứa khác ló mặt ra.
Thấy bọn Night, mắt Kaede sáng rực lên.
"Oa! Đây là bé Night mà Yuuya-kun nuôi sao!? Cậu còn nuôi cả heo mini và chim nữa à?"
"Ủn ỉn!? Ủn, ủn ỉn!"
"Oa oa, t-tớ làm nó giận rồi sao!?"
Có vẻ không hài lòng khi bị gọi là heo, Akatsuki dậm chân xuống đất như để phản đối.
Điểm tức giận của Akatsuki hơi khó hiểu, nhưng cứ bị gọi là heo là cậu chàng lại cáu…… nói đúng hơn thì phải là heo rừng nhỉ? Mà đằng nào thì Akatsuki vẫn là Akatsuki thôi.
Chỉ là, tôi có thể giao tiếp với nhóm Akatsuki có lẽ nhờ kỹ năng 【Thuần Hóa】, còn với Kaede không có kỹ năng thì trông nó chỉ như đang tức giận thôi.
Trong lúc tôi đang dỗ dành Akatsuki, Kaede từ từ vuốt ve cậu chàng.
Có vẻ cảm thấy dễ chịu, Akatsuki nằm bẹp xuống sàn.
"Khò khòー"
"Gâu gâu……"
"Chíp."
"Ahaha! Dễ thương quá!"
Thấy Akatsuki quá dễ dãi, Night và Ciel tỏ vẻ ngán ngẩm.
Sau khi giới thiệu xong nhóm Night với mọi người, Lexia-san giơ tay lên.
"Nào! Đã tụ tập đông đủ thế này rồi, chúng ta chơi gì đi!"
"Chơi thì được…… nhưng cô có chuẩn bị gì chưa?"
"Chưa gì cả?"
"……Đúng là chỉ được cái nhiệt tình…… Yuuya, nhà cậu có thứ gì để mọi người cùng chơi không?"
"Ừm…… xin lỗi, nhà tớ không có mấy thứ đó……"
Bởi vì đến tivi còn chẳng có mà. Có thể khẳng định là không có bất kỳ phương tiện giải trí nào.
Nếu lục tìm trong nhà kho kia thì có thể sẽ có gì đó……
Đang suy nghĩ thì Kaede giơ tay.
"Có tớ! Tớ đã mang theo mấy thứ có vẻ chơi chung được đây!"
Vừa nói, Kaede vừa lấy từ trong đống hành lý mang theo ra những thứ như board game và nhiều trò chơi khác bày ra trước mặt.
"Thật hả? Xin lỗi đã để cậu vất vả."
"Không sao không sao! Tớ cũng được mời đến nhà mà……"
"Vậy thì, chúng ta chơi những trò Kaede-san đã chuẩn bị nhé."
Khi mọi người gật đầu đồng ý với lời của Merl, bất chợt gấu áo tôi bị kéo nhẹ.
Yuti đang ngước nhìn tôi.
"Đói bụng. Bụng rỗng rồi."
"A, đúng rồi nhỉ. Nghe nói mọi người đến nên tớ đã chuẩn bị bánh kẹo."
Trong lúc mọi người quyết định chơi gì, tôi vào bếp lấy bánh kẹo đã chuẩn bị sẵn, bày ra đĩa rồi quay lại phòng khách.
"A, Yuuya-sama! Đầu tiên chúng ta chơi cái bộ bài tây? Trump? Này đi!"
Ở dị giới dường như không có bài tây, nên nhóm Kaede đã giải thích sơ qua cho nhóm Lexia.
Và trò chơi đầu tiên bắt đầu là…… Rút bài tẩy (Old Maid).
"L-Luna! Nói cho ta biết lá nào là bài tẩy đi!"
"Hừ…… cô nghĩ nói thế là ta sẽ chỉ sao? Nào, rút nhanh lên."
"Hừ…… vậy thì, lá này──── ơ, áaaaaa!"
"Hahaha! Đồ ngốc! Bài tẩy sang tay cô rồi kìa!"
────Kết quả là vô cùng sôi nổi.
Chỉ là……
"Yuuya-kun, cậu giỏi thật đấy! Lần trước chơi rút bài tẩy trên xe buýt lúc đi dã ngoại, cậu cũng liên tục về nhất……"
Phải, tôi dù chơi bao nhiêu lần thì lá bài tẩy cũng không bao giờ đến tay, thậm chí bài trên tay ngay từ đầu đã ghép cặp gần hết, bắt đầu với trạng thái gần như chẳng còn mấy lá.
Tôi hiểu là chỉ số 『Vận May』 có tác động lớn, nhưng…… cảm giác vẫn như đang gian lận, và quan trọng là chẳng thú vị gì cả.
Tuy nhiên, ngoại trừ tôi ra thì mọi người đều chơi rất kịch tính, nhìn mọi người chơi rất vui.
Đặc biệt là Merl và Yuti……
"……Xác suất lá bài tẩy ở bên phải là 80%. Tức là, ở đây là bên trái! ────Cái gì!? K-Không thể nào!?"
"Xác định. Tôi nhìn thấy tương lai. Nên tôi biết Merl sẽ rút lá này."
"Hưm!"
Cứ như thế, một cuộc chiến tâm lý kỳ lạ đã nổ ra.
Trong bối cảnh đó, người mạnh thứ hai sau tôi là Kaori.
"Kaori cũng giỏi ghê! Liên tục về nhì kìa?"
"K-Không đâu…… ngẫu nhiên thôi ạ. Với lại, Kaede-san cũng ở top trên mà."
"Ahaha…… thì cũng đúng. Merl và Yuti thì không nói, chứ hai người kia dễ đoán quá……"
Kaede vừa nói vừa hướng mắt về phía Luna và Lexia-san đang tiếp tục cuộc đấu tay đôi.
Dù chơi bao nhiêu lần, cuối cùng vẫn là màn đấu tay đôi giữa Luna và Lexia-san.
Tôi cứ nghĩ Luna sẽ giỏi mấy trò đấu trí kiểu này, nhưng có vẻ cô ấy không may mắn lắm, lần nào bài tẩy cũng về tay.
Và Lexia-san thì……
"H-Hừ! Tráo thế này thì cô không biết được đâu nhé!? Nào, chọn nhanh đi!"
Giấu tay ra sau lưng và tráo hai lá bài còn lại, Lexia-san tự tin chìa ra trước mặt Luna.
Và khi Luna đưa tay về phía một trong hai lá bài, ngay khoảnh khắc đó, biểu cảm của Lexia-san thay đổi rõ rệt.
Đó là một vẻ mặt cực kỳ vui sướng.
"……Ra là vậy, là lá này."
"Áaaaaaaaaaaaaaaaa!"
Nhìn thấy biểu cảm đó của Lexia-san, Luna không chút nương tay rút lá bài còn lại và giành chiến thắng, khiến Lexia-san trở thành người về bét.
"Tại sao ta không thắng được chứ hảaaaaa!"
"Cảm xúc của cô lộ hết lên mặt rồi. Mà nói chứ, như thế thì cô có thực sự làm việc được với tư cách hoàng tộc không đấy……?"
Q-Quả thực đúng như Luna nói, người hoàng tộc hay quý tộc thường có hình ảnh kiểu…… hay dò xét tâm tư nhau, nhưng nhìn Lexia-san thì tôi lại nghĩ chắc không phải vậy đâu.
……Không, chỉ là Lexia-san quá ngây thơ thôi.
Dù sao đi nữa, sau khi tận hưởng trò chơi bài tây, Kaede giơ lên một trò chơi mới.
"Nè nè, tiếp theo chơi cái này đi!"
"Cái đó là?"
Thứ Kaede lấy ra là một trò chơi gọi là 『Twister』.
Luật chơi rất đơn giản, trên tấm thảm có vẽ các vòng tròn bốn màu, người chơi sẽ đặt các bộ phận cơ thể vào vị trí được quyết định bởi vòng quay.
Tuy nhiên, không được để đầu gối hay mông chạm đất.
Tôi từng nghe nói đến, nhưng đây là lần đầu tiên chơi thử.
"Cái này tớ mua rồi nhưng chưa có dịp chơi."
"Tớ cũng biết trò này nhưng đây là lần đầu chơi đấy!"
Lexia-san và những người khác thì đương nhiên rồi, nhưng cả Kaede và Kaori cũng là lần đầu chơi.
Trước mắt, quyết định sẽ có một trọng tài và ba người chơi xoay vòng.
Tôi nghĩ mình làm trọng tài là được rồi, nhưng bị nhóm Kaori đẩy vào nên đành tham gia.
Vậy là lượt đầu tiên gồm tôi, Kaori, Lexia-san là người chơi, còn trọng tài là Yuti.
"Không rõ chơi thế nào nhưng ta sẽ không thua đâu!"
"T-Tôi cũng sẽ không thua!"
"Ừm…… xin nhẹ tay……"
Với tôi, trò chơi này vẫn là một ẩn số.
Yuti quay vòng quay.
"Quyết định. Chân phải, Đỏ."
"Đơn giản nhỉ."
Chúng tôi cứ thế đặt chân phải vào ô màu đỏ.
Sau đó, tay phải, chân trái, cứ thế tuân theo chỉ thị và di chuyển cơ thể theo yêu cầu.
Và rồi────.
"K-Kaori! Cô không nhích người ra chút nữa được à!?"
"H-Hơn nữa là không thể ạ!"
"Này, Yuti! Có thật là vào màu đó không đấy!?"
"Không phục. Đang làm đúng."
Chúng tôi dần rơi vào những tư thế quá sức, và khi nhận ra thì đã như đang quấn lấy nhau…… một tư thế vô cùng không ổn.
T-Trò chơi gì mà đáng sợ thế này……!
Ban đầu tôi cứ tưởng là trò chơi vừa giãn cơ nhẹ nhàng vừa vui vẻ, nhưng thế này thì quá sức tưởng tượng.
Tay chân tôi nằm giữa chân của Kaori và Lexia-san, hoặc ngược lại tay chân của họ luồn qua nách tôi, nói chung là…… về mặt hình ảnh thì cực kỳ không ổn chút nào!
"Hự…… thật đáng ghen tị…… à không, trò chơi đồi trụy quá!"
"Đây là trò chơi của Trái Đất sao…… thế này thì đúng là thắt chặt tình cảm nam nữ thật!"
"D-Dù tớ là người mang đến nhưng mà, mặc váy chơi trò này không được đâu nhỉ……?"
Đúng như lời Kaede, vì mọi người đều mặc váy nên tôi cũng chẳng biết nhìn vào đâu.
Tôi cố gắng lảng tránh ánh nhìn và giữ nguyên tư thế khó khăn đó, nhưng Yuti vẫn thản nhiên thông báo.
"Quyết định. Nhấc chân phải lên."
"Nhấc lên!? Có cả chỉ thị đó nữa sao!?"
"Khẳng định. Vòng quay là tuyệt đối."
"Sao thế, Yuti!?"
Cậu đâu phải tín đồ của vòng quay đâu chứ!?
Nhưng theo luật chơi, chúng tôi buộc phải nhấc chân lên.
Tuy nhiên, điều đó cực kỳ không ổn. Không, thực sự nguy hiểm……!
Bởi vì hiện tại, chân phải của tôi đang nằm giữa chân của nhóm Lexia-san.
Nếu nhấc lên, thì váy của Lexia-san sẽ……!
K-Không, từ bỏ lúc này là quá sớm. Chỉ cần nhấc lên một chút xíu thôi……!
Tôi định chỉ nhấc chân lên một chút xíu cho qua chuyện, nhưng Yuti không bỏ qua điều đó.
"Vi phạm. Yuuya, thế là không được. Nhấc chân lên đàng hoàng."
"Yuti-san!?"
"Kỳ vọng. Hồi hộp."
Yuti, cậu đang tận hưởng tình huống này đúng không!?
Có lẽ nào cậu ấy nhìn thấy tương lai thú vị gì đó chăng? Dù vậy thì người trong cuộc như tôi không cười nổi đâu nhé!
Đành vậy…… tôi sẽ chịu thua để kết thúc trò chơi này.
Để vượt qua tình huống này, tôi định cố tình thua…… đúng vào khoảnh khắc đó.
"K…… Không chịu nổi nữa rồi……!"
"A!"
"Á!"
Cuối cùng không thể chịu đựng thêm, Kaori đổ gục xuống.
Hơn nữa vì cô ấy ngã đè lên người chúng tôi, nên cả tôi và Lexia-san cũng bị cuốn theo và ngã nhào.
Tôi vội vàng ôm lấy hai người để họ không bị thương, nhưng tư thế thì nguy hiểm theo nhiều nghĩa.
"A, ừm…… Kaori, Lexia-san? Nếu không sao thì, ừm…… có thể tránh ra giúp……"
Tôi cố gắng bình tĩnh nói, Kaori đỏ bừng mặt.
"A…… x-x-xin lỗi ạ!"
"Thật là, Yuuya-sama táo bạo quá đi!"
"Lexia-san!?"
Kaori vội vàng nhảy ra, nhưng Lexia-san không hiểu sao vẫn cứ dính chặt lấy tôi như thế!
Đầu óc tôi đang chập mạch vì sự việc bất ngờ thì Luna nhấc Lexia-san lên.
"Này, làm cái gì đấy!"
"Này, Luna! Đang đoạn hay mà, đừng có phá đám chứ!"
"Hay cái gì, đáng ghen tị…… à không, sao có thể bỏ qua chuyện liêm sỉ thế này được! Vốn dĩ, cô là công chúa đấy!? Biết giữ ý tứ chút đi!"
"Mấy thứ đó, trước tình yêu thì không cần thiết!"
"Cần thiết chứ đồ ngốc!"
Mặc kệ hai người đang cãi nhau như thường lệ, Kaede lấy tay che mặt nhưng vẫn nhìn qua kẽ ngón tay, mặt đỏ bừng.
"L-Lexia-san, táo bạo thật……!"
"Ra là vậy…… để thắt chặt quan hệ với người khác giới, cần phải có sự tích cực như thế. Đã học hỏi được."
"Học hỏi cái gì!?"
Merl thì lẩm bẩm mấy điều kỳ lạ, nói chung là mọi thứ loạn cào cào cả lên.
Lúc này, trọng tài Yuti mở miệng với vẻ thỏa mãn.
"Hài lòng. Thú vị."
"C-Chắc chắn rồi……"
"Chờ đợi. Chơi tiếp."
"Vẫn chơi nữa hả!?"
Tôi muốn kết thúc trò chơi nguy hiểm này, nhưng rốt cuộc Yuti, Merl và cả Luna cũng nhiệt tình muốn chơi, nên tôi lại phải tham gia lần nữa.
Tôi đã không muốn chơi nữa rồi, nhưng không hiểu sao lại bị ép buộc tham gia, thậm chí cố tình thua cũng không được chấp nhận.
Kết quả, tôi đành phải vượt qua trò Twister cùng mọi người với tâm thế vô ngã.
Sau khi vất vả kết thúc trò Twister và tôi đang mệt phờ người, lần này đến lượt Merl giơ tay.
"Ừm, tớ cũng có một trò muốn thử……"
"Trò gì vậy?"
Miễn không phải Twister thì trò gì cũng được, tôi hỏi về trò chơi Merl muốn làm.
"Tớ muốn chơi trò gọi là Trò chơi Nhà Vua (King's Game)."
"Hả?"
Tôi ngạc nhiên trước cái tên trò chơi không ngờ tới, Merl tiếp tục.
"Nghe nói nam nữ trẻ tuổi ở hành tinh này thường thắt chặt tình cảm qua trò chơi này……"
"Khoan đã, thông tin đó ở đâu ra!?"
"Là thông tin thu thập được nhờ công nghệ của hành tinh Amel."
"Tớ cảm giác là sai bét rồi!"
Mà, tôi cũng không biết giới trẻ ngoài kia chơi bời thế nào nên cũng không dám chắc……
Thế nhưng, nhóm Lexia-san cũng tỏ ra hứng thú.
"Ara, nghe có vẻ thú vị đấy chứ!"
"Đúng vậy. Tôi cũng tò mò!"
Với tôi thì cũng chưa biết Trò chơi Nhà Vua chơi thế nào nên không nói gì được…… nhưng chắc là sẽ không đến mức như trò Twister đâu.
Trước mắt, nghe Merl giải thích luật chơi mà cậu ấy đã tìm hiểu, rồi chuẩn bị thăm.
Và rồi……
『Nhà Vua là ai!』
Đồng loạt mở thăm và kiểm tra bên trong.
"A, ta là Vua nhé!"
Có vẻ Nhà Vua đầu tiên là Lexia-san, cô ấy giơ cái thăm lên và ưỡn ngực tự hào.
"Hừ…… không ngờ Lexia lại là Vua đầu tiên……"
"Là thành quả của việc ăn ở tốt đấy!"
"Cái đó thì không có đâu."
"Sao lại thế!"
Lexia-san đang đùa giỡn với Luna, nhưng rồi lấy lại tinh thần và tuyên bố.
"Vậy thì ta ra lệnh! ────Yuuya-sama hãy ôm ta!"
"Hảảảảảảảả!?"
"Này khoan đã! Sai luật rồi!?"
Tôi đang ngạc nhiên vì bị chỉ định đích danh thì Luna lập tức phản đối.
Đúng hơn là, luật của trò chơi này là Nhà Vua sẽ chỉ định số, và ra lệnh cho người giữ số đó.
Nhưng Nhà Vua cũng không biết ai giữ số nào.
Nên không thể đột nhiên chỉ định tôi như thế được……
"Ếー được mà!"
"Không được là không được! Phải tuân thủ luật chơi!"
"Hưm…… vậy thì, người số 3! Ôm ta đi!"
Lời của Lexia-san khiến tôi cứng đờ người.
Bởi vì…… số của tôi là số 3.
Thấy tôi có biểu hiện khả nghi, mắt Lexia-san sáng lên.
"Ara? Chẳng lẽ, Yuuya-sama là số 3!?"
"V-Vâng……"
"Cái gì!?"
"Lexia-san, gian lận quá……"
Không hiểu sao nhóm Kaori nhìn Lexia-san với ánh mắt oán trách, nhưng tôi thì không còn tâm trí đâu mà để ý.
Kỳ lạ thật…… cứ tưởng thoát khỏi Twister là ổn rồi chứ……!
"Ơ, ừm…… lệnh khác không được sao ạ……?"
"Không được! Lời Vua là tuyệt đối! Đúng không?"
Làm sao đây, khi một người thuộc hoàng tộc thực sự như Lexia-san nói câu đó, cảm giác không đùa được chút nào……!
Trước sự bối rối của tôi, Lexia-san dang rộng tay chờ tôi ôm.
"Nào, không nhanh lên là không qua lượt sau được đâu?"
"T-Tôi hiểu rồi……"
Vô cùng căng thẳng, tôi rụt rè ôm Lexia-san.
Nhưng ngay khoảnh khắc tôi vòng tay qua lưng Lexia-san, cô ấy liền ôm chầm lấy tôi.
"「「「Áaaaaaaaaa!」」」"
"Fufun! Được chứ hả?"
Phía sau vang lên những tiếng thét thất thanh, nhưng tôi không còn tâm trí đâu.
Cố gắng không suy nghĩ gì cả, tôi vất vả vượt qua mệnh lệnh.
"Xong rồi sao? Ôm thêm chút nữa cũng được mà?"
"X-Xin tha cho tôi……"
Thêm nữa là tim tôi không chịu nổi mất!
Nói đúng hơn, tôi chỉ mải vui vì có bạn đến nhà chơi, nhưng nghĩ kỹ lại thì toàn là con gái, và tình huống con gái tụ tập đông đúc ở nhà tôi thế này thật kỳ lạ.
Thì đúng là lần này cũng là tiệc ăn mừng thành công của School Idol nên nhiều con gái là đương nhiên……
Dù sao thì, với tôi chuyện này cực kỳ hại tim.
Lúc này, những lá thăm đã được thu lại từ lúc nào, tráo đổi và chia lại.
"Hừ…… lần tới, nhất định ta sẽ……!"
"T-Tớ cũng muốn cùng Yuuya-kun……"
Không hiểu sao, nhóm Luna nhìn tôi với khí thế hừng hực kỳ lạ.
Lạ thật…… mục đích trò chơi có bị thay đổi không đấy……? Vốn dĩ, làm gì tôi thì có gì thú vị đâu cơ chứ.
Mà, chắc không có chuyện tôi bị chọn liên tục thế đâu, tôi cũng có khả năng làm Vua mà. Cứ nghĩ thoải mái đi.
Đang nghĩ vậy thì Nhà Vua tiếp theo giơ tay.
"A, hay quá! Tớ là Vua này!"
Lần này lá thăm Nhà Vua đến tay Kaede, cậu ấy có vẻ rất vui.
Và rồi……
"Ừm…… vậy thì, người số 5, xoa đầu tớ, được không nhỉ……"
"……"
────Tại sao chứ.
Trong tay tôi đang nắm lá thăm ghi số 5.
Kỳ lạ, kỳ lạ quá……! Có chuyện bị chỉ định liên tục thế này sao!? Không, thực tế là có nên tôi mới bị chỉ định đây!
Và quả nhiên, thấy tôi cứng người, Kaede đoán được tôi là số 5 liền sáng mắt lên.
"Ơ, chẳng lẽ, Yuuya-kun là số 5!?"
"……Phải."
"V-Vậy thì…… theo mệnh lệnh, nhờ cậu nhé?"
Kaede ngước mắt nhìn tôi.
Thấy Kaede như vậy, nhóm Luna nhìn với vẻ đầy tiếc nuối.
"Hừ…… vô lý, tại sao lá thăm Vua lại không vào tay ta……!"
"Kaede-san cũng gian lận……"
"Lạ thật đấy…… người như tôi mà Vua không đến tay sao……"
"Chờ đợi. Kỳ vọng vào lá thăm sau."
Trước mắt, nếu tôi không xoa đầu Kaede thì không thể tiếp tục, nên tôi rụt rè xoa đầu cậu ấy.
"E, ehehe…… cảm giác hơi xấu hổ nhỉ?"
Kaede gãi má hơi ửng hồng, cười ngượng ngùng.
Nhìn Kaede như vậy, tôi càng cảm thấy xấu hổ hơn, nhưng cũng cố hoàn thành mệnh lệnh.
Đ-Được rồi, vượt qua rồi!
Lần tới, chắc chắn người được chọn sẽ không phải là tôi……!
Thăm được chia lại, mọi người kiểm tra thăm trên tay mình.
"A…… l-lần này là tớ ạ!"
Không ngờ, lần này lá thăm Vua lại vào tay Kaori.
Và rồi……
"V-Vậy thì…… người số 1, cho đến khi có mệnh lệnh tiếp theo, h-hãy massage chân cho tớ ạ!"
"……"
Tại sao?
Tại sao trong tay tôi lại là lá thăm số 1.
Chỉ số 『Vận May』 phát huy mạnh mẽ lúc chơi bài tây đã biến đi đâu rồi? Chẳng lẽ đã dùng hết trong trò bài tây rồi sao?
Mà nói chứ, nãy giờ những người làm Vua toàn đưa ra mệnh lệnh liên quan đến tôi thôi nhỉ!? Vốn dĩ trò chơi này là thế sao!?
Thấy tôi toát mồ hôi lạnh, Kaori nhận ra điều gì đó, vẻ mặt trở nên tươi tỉnh.
"C-Chẳng lẽ nào, Yuuya-san là số 1, ạ?"
"……Phải."
"A, ừm…… vậy thì, chân tớ……"
Tôi căng thẳng nắm lấy đôi chân mà Kaori rụt rè đưa ra.
"Kaori sướng thật."
"Đúng là, nếu quy định đến mệnh lệnh tiếp theo, thì sẽ được ở bên Yuuya-kun lâu hơn……"
"Tại sao…… tại sao lá thăm Vua không đến với tôi……!"
Mọi người có vẻ đang suy tính nhiều thứ, nhưng tôi thì không còn tâm trí đâu.
Đúng là tôi đã massage cho nhóm Lexia-san với tư cách quản lý……!
Kaori dù xấu hổ nhưng vẫn nhìn tôi và mỉm cười e thẹn.
Dáng vẻ đó càng khiến tôi căng thẳng hơn.
C-Có ổn không đây…… mồ hôi tay các thứ, có làm cậu ấy khó chịu không nhỉ……?
"(T-Theo đà lỡ miệng nói massage, không ngờ lại trúng Yuuya-san thật…… m-mồ hôi, có sao không nhỉ……?)"
Thấy Kaori thoáng vẻ suy tư, sự bất an trong tôi càng tăng lên.
Cứ như thế, Trò chơi Nhà Vua do Merl đề xuất đã bắt đầu…… nhưng sau đó lá thăm Vua cũng không bao giờ đến tay tôi, mà không hiểu sao lần nào tôi cũng dính líu đến mệnh lệnh của Nhà Vua.
Quả nhiên, chỉ số 『Vận May』 của tôi có vẻ không hoạt động rồi.
Cứ thế, dù có nhiều chuyện xảy ra, buổi tiệc ăn mừng vẫn tiếp diễn vui vẻ.
***
Kể từ khi vô số thế giới chưa từng có trước đây bắt đầu trôi dạt vào 『Khe Hở Thế Giới』, một khoảng thời gian đã trôi qua.
"Meow."
Từ lúc đó, con mèo trắng vẫn luôn dõi theo và quan sát cuộc đời của Yuuya trước khi cậu lên cấp.
Con mèo trắng không thể rời mắt khỏi Yuuya.
Yuuya ngay từ khi sinh ra đã mang trong mình 『Yêu Lực』, kết quả là bị cha mẹ ghẻ lạnh, ngược lại những đứa em không có 『Yêu Lực』 lại được gia đình yêu thương.
Con mèo trắng không thể hiểu được.
Tại sao cùng là anh em mà cách đối xử lại khác biệt đến thế.
Với con mèo trắng chưa từng biết đến sự tồn tại của gia đình, đó là một cảm giác hoàn toàn không thể lý giải.
Sau đó, chú mèo trắng tiếp tục quan sát hình bóng Yuuya đang dần trưởng thành.
Yuuya bị những đứa trẻ cùng trang lứa bắt nạt, trải qua một cuộc sống bi thảm.
Cậu đã nỗ lực hết lần này đến lần khác, nhưng dưới ảnh hưởng của thứ sức mạnh vô hình gọi là "Yêu Lực", mọi cố gắng đều trở nên hư vô, cậu chỉ toàn bị người đời ghét bỏ.
Tuy nhiên, chỉ có ông nội của Yuuya là đứng về phía cậu.
Và rồi, có lẽ do lời dạy của ông, hay do bản tính lương thiện...
Dù bản thân đang gặp chuyện bi thảm, nhưng hễ thấy ai gặp khó khăn, Yuuya luôn sẵn sàng đưa tay giúp đỡ.
Chứng kiến sự dịu dàng đó, chú mèo trắng ngày càng bị thu hút bởi sự tồn tại mang tên Yuuya.
Thế nhưng, bất hạnh của Yuuya vẫn chưa chấm dứt.
Người thấu hiểu cậu nhất là ông nội, đã qua đời.
"Nya..."
Nhìn Yuuya chìm trong tuyệt vọng, chỉ biết đau buồn, mèo trắng muốn an ủi cậu.
Nhưng, sống tại "Khe Hở Thế Giới", mèo trắng thậm chí không thể đến gần Yuuya.
Dẫu vậy, nhìn cậu vẫn sống một cách dịu dàng, mèo trắng đã hoàn toàn bị Yuuya cuốn hút.
Trong hoàn cảnh đó, khi Yuuya lên cấp hai, cậu lại càng bị bắt nạt một cách âm hiểm và bạo lực hơn.
"Khò...!"
Nhìn những học sinh cười cợt như ác quỷ và bắt nạt Yuuya, mèo trắng muốn lao ra ngay lập tức để bảo vệ cậu.
Nhưng, điều đó quả nhiên không thể thành hiện thực.
"Nyaa..."
Suy sụp trước sự bất lực của bản thân, mèo trắng trở nên buồn bã.
Không thể chịu đựng nổi quá khứ quá đỗi bi thương của Yuuya sau đó, mèo trắng bất giác rời khỏi nơi ấy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
