Slayers Đặc Biệt

Truyện tương tự

Hậu Trường Của Diva Chuyển Sinh ~ Chuyển sinh vào dị giới hệt như game, từ chàng game thủ hóa thân thành nữ Diva mạo hiểm giả đỉnh lưu, dùng giọng hát cứu rỗi thế giới! ~

(Đang ra)

Hậu Trường Của Diva Chuyển Sinh ~ Chuyển sinh vào dị giới hệt như game, từ chàng game thủ hóa thân thành nữ Diva mạo hiểm giả đỉnh lưu, dùng giọng hát cứu rỗi thế giới! ~

O.T.I

Tuy nhiên, cuộc sống của cô không hoàn toàn yên bình... Sau sự cố dẫn đến sự tái sinh của mình, cô đã bị cuốn vào một sự cố lớn mà cuối cùng sẽ liên quan đến toàn bộ thế giới.

280 2273

Sau khi mối tình đầu, đồng thời là bạn cùng lớp của tôi trở thành người thân trong gia đình, người bạn thuở nhỏ của tôi đã trở nên quá phụ thuộc vào tôi

(Đang ra)

Sau khi mối tình đầu, đồng thời là bạn cùng lớp của tôi trở thành người thân trong gia đình, người bạn thuở nhỏ của tôi đã trở nên quá phụ thuộc vào tôi

Yayoi Shirou

Một câu chuyện hài hước, lãng mạn (rom-com) ngọt ngào, nơi nhân vật chính có khả năng tiến tới với bạn cùng lớp hoặc cô bạn thuở nhỏ!

11 53

Surviving in a Dark World Where Death Lurks at Every Turn

(Đang ra)

Surviving in a Dark World Where Death Lurks at Every Turn

静介

…cũng đủ để cướp đi mạng sống.

142 1404

Sự Chuyển Sinh Này Không Thể Lấp Đầy Khoảng Trống Trong Tôi

(Đang ra)

Sự Chuyển Sinh Này Không Thể Lấp Đầy Khoảng Trống Trong Tôi

Nite-ron

Đây là câu chuyện về một nỗi cô đơn màu trắng không mang khát vọng, gặp gỡ được tình yêu màu hoàng kim.

31 374

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

631 7698

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

96 1867

Tập 8: Tương lai đáng sợ - Tương lai đáng sợ

Tương lai đáng sợ

“Ho-hohohohohoho! Trình độ cỡ đó mà cũng dám ngáng đường bọn ta sao? Thật đúng là không biết tự lượng sức mình! Về luyện thêm mười năm nữa đi rồi hẵng nghĩ đến chuyện quay lại đây!”

Kẻ đưa mắt nhìn xuống đám cướp—bị quét sạch bởi ma pháp của tôi—với tiếng cười cao vút, ngạo nghễ đó không phải Bạch Xà Naga.

Vẻ hống hách vô nghĩa vẫn còn đó, nhưng cô ta mang mái tóc vàng óng uốn nhẹ và bộ đồ đỏ sặc sỡ đến nhức cả mắt. Từ trên xuống dưới—tai, cổ, tay lẫn chân—đều lỉnh kỉnh những món đồ trang sức vàng chói!

Dù ngoại hình cô ta quả thực xinh đẹp, nhưng nếu dính dáng vào cô ta sai cách thì kiểu gì cũng chẳng có kết cục tốt đẹp gì. Đây là người mà tôi được thuê để hộ tống lần này: Sirene Fitzmeier.

Một vài người có thể đã từng nghe qua cái tên Fitzmeier. Cô ta là con gái của Gerio Fitzmeier, một thương nhân có tiếng ở liên minh duyên hải.

Tôi đã được đích thân Gerio-san ủy thác, bị mê hoặc bởi tiền thưởng nên đã chấp nhận công việc này.

 

sureiyazusupesharu8-kongrubeki-wei-lai-(16).jpg

 

Bản thân công việc rất đơn giản: hộ tống cô ta an toàn đến căn biệt thự ở ngôi làng gần đó. Vậy thôi. Sau khi giao cô ta cho người quản lý biệt thự và nhận tiền thưởng, việc của tôi coi như xong. Nếu mọi chuyện diễn ra suôn sẻ, toàn bộ hành trình sẽ chỉ mất ba ngày.

—Tuy nhiên.

Vấn đề thực sự nằm ở tính cách của cô ta.

“N…Người đánh bại bọn này… đâu phải …”

Cướp 1 nằm co giật dưới chân Sirene vẫn cố cự cãi. Đáp lại, cô ta chỉ nở nụ cười lạnh lùng, chế giễu.

“Đúng vậy. Kẻ đánh bại các người không phải ta. Mà đó chỉ là một vệ sĩ tạm thời được Papa thuê. Bị cái thứ như vậy đánh bại có thấy nhục nhã không? Chà, nhìn cách mà người còn không nhận ra những câu từ thảm hại của bản thân còn chẳng đủ tư cách để được coi là lời chống chế, chắc gì các người có thể cảm nhận được thứ cảm xúc cao cấp như ‘nhục nhã’ chứ. Ho-hohohohohohohohoho!”

…Cô ta là kiểu người như vậy đấy.

“…Kh-Không hiểu sao lại cảm thấy bực bội như vậy chứ?”

Cướp 1 nằm đó khóc lóc, không nói nổi một lời phản bác lại tiếng cười đinh tai của Sirene.

(Tôi hiểu mà! Tôi hoàn toàn hiểu cảm xúc của anh mà, Cướp 1!)

Kể từ lúc khởi hành, cô ta đã luôn hành xử như vậy. Cô ta lúc nào cũng đòi đi đường vòng vo, đòi ăn những món mắc tiền nhất, và đòi nghỉ ngơi khi mới đi bộ được chút ít. Ba ngày đã trôi qua mà chúng tôi còn chưa đi được nửa quãng đường, vậy mà cô ta còn dám lên mặt mà phàn nàn với tôi rằng “chuyến đi chẳng có chút tiến triển gì cả.”

Khi tôi phát ngán và “nhẹ nhàng” thổi bay cô ta đi bằng vài ma pháp tấn công, cô ta lập tức giở quân bài, “Tôi không trả thù lao đâu!”

(—Dường như cha cô ta, Gerio-san, dù có tài buôn bán nhưng lại không quá may mắn trong việc nuôi dạy con trẻ.)

Nhưng, phải đến tối hôm đó, cô ta mới bắt đầu nói những chuyện thái quá.

.

“—Tại sao tôi lại phải ăn ở cái nơi nghèo nàn này chứ?!”

Sirene nói những lời đó với vẻ mặt ghê tởm đúng lúc đến giờ ăn tối. Có vẻ như cô ta không hề chấp nhận quán ăn mà tôi đang định vào.

“…Lộ phí đang sắp cạn bởi một ai đó chẳng làm gì ngoài lười biếng tiêu xài xa hoa thôi đấy,” tôi nói, lườm nguýt cô ta một cái.

Tiền thù lao cho nhiệm vụ này đã bao trọn cả các chi phí cần thiết. Nếu hành trình diễn ra thuận lợi, tôi đã có thể bỏ túi một khoản kha khá. Nhưng do liên tục bị đình trệ và thói tiêu xài xa xỉ của Sirene, số tiền đó đang nhanh chóng bị bốc hơi. Riêng khoản phí trả trước mà tôi nhận được cũng đã gần cạn kiệt.

Thế nhưng, cô ta hoàn toàn không hề nao núng trước lời của tôi.

“Đó thấy chưa? Hở ra là lại cố đổ lỗi cho người khác. Đúng là thứ bản tính bần tiện.”

“Argh! Sự thật là mọi thứ đều do cô mà ra! Một trăm phần trăm là vậy!”

Tôi biết rằng có phản bác cũng vô ích, nhưng tôi vẫn không thể ngăn mình lớn giọng.

“Cô đang nói cái gì vậy? Tiền thưởng vẫn còn dư mà, đúng không?”

“Nghe đây! Tại sao tôi lại phải dốc sạch tiền thu lao của mình để chiều theo đống đòi hỏi thất thường của cô chứ?!”

“Đòi hỏi thất thường? Cô gọi đó là ‘nhu cầu của phía tài trợ’ thì phù hợp hơn đấy. Với lại, lúc này tôi đang rất là nhẫn nhịn với cô đấy. Mấy hôm trước, tôi còn không phàn nàn khi phải ăn ở nhà hàng hạng nhất thuộc lớp dưới, nơi mà bồi bàn phải phục vụ một lúc tận hai, ba bàn đấy nhé!”

“…Tôi nhớ là cô đã gọi đầu bếp ra và nói đủ thứ linh tinh mà nhỉ.”

“Ý tôi là không phàn nàn với . —Hừ. Lúc ở với người hầu của Papa thì đâu phải chịu cảnh bất tiện như thế này. Cô mau làm gì đó với lộ phí đi có được không?”

Cô ta nói như thể nghĩa vụ hiển nhiên của tôi là phải giải quyết mọi vấn đề.

(C-Con nhóc này… dù rằng cô ta thực chất còn lớn tuổi hơn mình…)

“Không có chuyện đó đâu! —Mà nói trước nhé, nếu cô còn cứ kêu mỏi chân hay đòi tối nào cũng ăn đồ thượng hạng, chúng ta sẽ phải ngủ ngoài đường mà không có gì bỏ bụng đấy!”

“Không thế nào! …Mà ngay từ đầu, tại sao tôi lại phải tự dùng hai chân mình để đi cơ chứ?”

“Cô chính là người đã làm ầm lên đòi đến căn biệt thự đó. Gerio-san nói cho tôi biết rồi. —Ngoài ra, nếu cô ghét đi bộ đến vậy, sao không vòi ‘Papa yêu dấu’ kiếm cho một con ngực hoặc xe kéo đi chứ?”

Thế nhưng, ngay cả trước những lời mỉa mai của tôi, cô ta vẫn không hề thay đổi sắc mặt.

“Ngựa nặng mùi động vật nên tôi không ưa. Xe kéo thì toàn rung lắc nên tôi không thích.”

(Cô thì tốt nhất cả đời đừng có bước chân ra ngoài.)

Sirene buông một tiếng thở dài.

“—Thực tế mà nói, chúng ta thực sự phải xoay sở chuyện tiền nong… Tiền túi của tôi cũng sắp cạn rồi.”

“Sắp cạn…? Chờ đã, cô cũng có mang theo tiền nữa à?”

 “Đương nhiên rồi.”

“Nhưng nếu tiền của cô ‘sắp cạn’… Tôi đã phải dùng thù lao để chi trả hết tiền ăn uống lẫn phòng trọ. Thế thì làm thế nào mà cô tiêu cạn tiền của mình được chứ?”

“Không phải quá hiển nhiên rồi sao? Tôi mua đồ mới để diện mỗi ngày.”

“………………”

Nghe Sirene nói một cách tự nhiên như vậy, tôi nhất thời cứng họng.

(Nghĩ lại thì… Tôi có để ý rằng ngày nào cô ta cũng mặc một bộ đồ khác nhau.) Tôi đã thắc mắc rằng làm thế nào mà cô ta có thể cho nhiều quần áo đến vậy vào trong túi đồ hơi ngoại cỡ của mình…

(—Không ngờ mỗi ngày cô ta đều mua một bộ đồ mới.)

 “Đồ lót thẫm đẫm mồ hôi sau một ngày đi lại, tôi chẳng hề muốn mặc lần thứ hai. Quần áo thì chỉ mặc một ngày đã thấy chán rồi, lại còn bị nhăn và dính đầy bụi bẩn nữa. Một khi vứt bỏ đồ bẩn đi, đương nhiên là tôi phải mua đồ mới rồi, đúng không?”

Tôi cảm thấy mình chợt trở nên choáng váng.

(Con… Con nhỏ này… Sao cô ta có thể phung phí đến vậy chứ…)

Bộ khái niệm “giặt giũ” không tồn tại trong đầu cô à?! Còn tôi thì sao? Mỗi lần ở trọ, tôi đều phải cặm cụi một mình giặt đồ cá nhân đấy!

Gah! Cô không xứng đáng làm con gái của thương nhân!

“—Dù gì đi nữa, chúng ta cần tiền. Nói thật thì lý do tôi muốn đi tới căn biệt thự đó mà không để người hầu của Papa theo cùng là bởi tôi muốn được tự do xa khỏi những người mình quen biết. Nhưng nếu bị tiền nong giới hạn đến vậy thì tôi cũng không thể nào tận hưởng sự tự do của mình được.”

Con nhỏ ngu ngốc đó tiếp tục thao thao bất tuyệt, không hề nhận thấy cơn giận đang sục sôi bên trong tôi.

“—Này, Lina. Hay là chúng ta vờ rằng tôi bị bắt cóc để lấy chút tiền chuộc từ Papa thì sao? Như vậy thì chúng ta sẽ có dư thời gian và tiền bạc!”

“Hiểu… rồi…”

Trong lúc nở nụ cười méo xệch, một kế hoạch chợt hiện ra trong đầu tôi.

.

“Hô… Hai nữ nhân đi một mình à? Không phải vậy nguy hiểm lắm sao? Rốt cuộc, trên đường chính thi thoảng lại xuất hiện những kẻ như bọn này mà.”

Tên thủ lính lên tiếng đe dọa, còn lũ tay sai thì phá lên cười.

Sớm chiều của ngày hôm sau, băng cướp này xuất hiện cản đường tôi và Sirene.

“Ho-hohohohoho! Các người đã chọn sai người để cướp rồi! Đúng là phường trộm cướp hạ đẳng, có mắt mà không biết nhìn người. Thôi thì cố gắng mà chống cự nhé. —Phần còn lại tôi giao cho cô đấy.”

Nói xong phần của mình, Sirene lùi lại để nhường chỗ cho tôi, tuy nhiên, tôi nắm chặt lấy vai cô ta từ phía sau.

“G-Gì vậy?!”

Khi cô ta quay sang hỏi, tôi đáp lại với một nụ cười thật tươi.

“…Nói mới nhớ, hôm qua cô có nhắc tới một chuyện. Gì mà giả vờ bị bắt cóc rồi làm này làm kia ấy. Không phải tình huống này quá hoàn hảo sao? Chúng ta sẽ không cần phải ‘giả vờ’ nếu như cô thực sự bị bắt cóc.”

Nghe vậy, sắc mặt cô ta trở nên tái mét.

“C-Chờ đã! Cô nói vậy ý là sao hả?!”

“Ý tôi là thế này này.” Tôi quay sang phía băng cướp. “Các người biết Gerio Fitzmeier không? Ông ta là một thương nhân có tiếng đấy. Người này là con gái của ông ta, tên là Sirene. Bắt được thì kiếm được cả khối tiền đấy.”

Nghe lời đề nghị của tôi, đám cướp nhìn nhau đầy bối rối, nghi hoặc.

(Tốt, tốt. Diễn xuất như vậy là tốt đấy.)

“Mày đang tính giở trò gì?!” tên thủ lĩnh hỏi.

Tôi điềm tĩnh đáp, “Tôi bảo rằng tôi bỏ người này lại cho đám các người, còn tôi thì đi về.”

“Chờ đã! Cô đang nghĩ cái quái gì vậy?!”

“Tôi đang nghĩ tới việc bỏ rơi cô đó, Sirene-san ♡” tôi trả lời với một nụ cười tươi. “Tôi chính thức phát ngán với việc phải chiều theo những yêu cầu ích kỷ của cô rồi.”

“Như vậy…! Như vậy là vi phạm hợp đồng! Cô không muốn nhận tiền thù lao à?!”

“Tôi không cần. ♡ Nếu đổi lại là phải chịu đựng cái nết của cô thêm một giây nào nữa.”

Sắc mặt cô ta lần này chuyển sang tái xanh. (À ha! Hiệu quả tốt đấy chứ.)

Tôi quay lại đối diện với đám cướp.

“—Vậy mấy người chọn thế nào đây? Nếu không chấp nhận thỏa thuận này, các người sẽ phải đối đầu với tôi đấy.”

 

sureiyazusupesharu8-kongrubeki-wei-lai-(17).jpg 

“…Hừ.” Tên thủ lính khịt mũi một cái. “Một mình mày thì cũng chẳng đáng để bọn này ra tay… Và nếu đã sẵn sàng trao ngỗng vàng ra rồi thì cũng chẳng cần phải đánh lộn làm gì. Bị thương vớ vẩn cũng chẳng đáng.”

Hắn nhe ra một nụ cười thô bỉ như thể muốn nói, ‘Hai chúng ta đều là cùng một giuộc nhỉ?’

(Ồ. Là cướp nhưng trình diễn xuất cũng đỉnh đấy chứ.) Nếu từ bỏ con đường phạm pháp, hắn sẽ trở thành một diễn viên thành đạt cũng nên.

“Hoàn hảo. Chốt nhé. Giờ cô ta thuộc về các người—muốn nướng, muốn luộc như thế nào thì tùy.”

“K-Khoan đã! Cô đang đùa thôi đúng không?!”

Tôi nhìn Sirene đang bám lấy mình với nụ cười lạnh băng, cố gắng kìm nén một nụ cười nở ra.

“Ồ, tôi nghiêm túc lắm đấy. Cô chỉ có thể tự trách nhân cách tồi tệ và cách hành xử hằng ngày của mình để bị bỏ rơi như vậy thôi. Vậy nhé, Sirene—aideu! ♡”

Nói rồi, tôi bắt đầu xướng chú—

“Lei Wing!”

Sử dụng ma pháp bay với tốc độ cao, tôi lao đi khỏi đó mà không một lần nhìn lại.

.

“—Sau chuyện đó thì không biết cô ta đã học được bài học chưa nhỉ?”

Tối hôm đó, tôi lẩm bẩm một mình trong lúc đang ngồi ăn trong một quán trọ tại ngôi làng nọ.

—Bất kỳ ai tinh ý lúc này đều hẳn đã nhận ra rồi.

Đúng vậy. Toàn bộ vụ việc diễn ra trong ngày hôm này đều là một màn kịch do tôi sắp đặt. Không cần phải nói, đám cướp đó chỉ là diễn viên trong vở kịch của tôi mà thôi.

—Tối qua, ngay khi Sirene bắt đầu lải nhải về việc giả vờ bị bắt cóc để kiếm tiền tiêu xài, một ý tưởng đã lóe lên trong đầu tôi. Tôi gọi đó là kế hoạch “Cho cô ta sợ chết khiếp rồi có khi cô ta sẽ bắt đầu hối hận về lối sống của mình”!

Giữa đêm, tôi một mình lẻn ra khỏi quán trọ, tấn công một trại cướp lân cận, đập chúng nhừ tử, sau đó “yêu cầu” chúng hợp tác với kế hoạch của tôi. Trớ trêu thay, biệt danh không mấy vẻ vang gì của tôi, “Robbers’ Killer” lại tỏ ra vô cùng hữu ích.

Sau đó, theo như kế hoạch thì lúc chiều nay, khi lũ cướp xuất hiện, tôi giả vờ bỏ mặc Sirene lại đó.

—Dĩ nhiên, tôi cũng đã dặn kỹ lũ cướp rằng hãy làm cho cô ta sợ hết mức, nhưng tuyệt đối không được làm hại cô ta.

Giờ, tất cả những gì tôi cần làm là đợi đúng thời cơ để “giải cứu” cô ta khỏi băng cướp, viện ra vài cái cớ rồi lấy đó làm bài học nếp sống. Một khi nhận ra rằng không phải ai trên thế giới này cũng quan tâm đến sức ảnh hưởng của cha mình hay lý lẽ quái đản của bản thân, có thể cô ta sẽ dịu đi đôi chút. Đây là một phương pháp khá thô bạo, nhưng nếu cha mẹ không dạy được con thì một ai khác bắt buộc phải đứng ra thay.

Thường thì người khác có thể nghĩ đến rủi ro băng cướp đó sẽ phản bội tôi mà thực sự lấy cô ta làm con tin, nhưng tôi đã đảm bảo sao cho chúng hiểu rõ rằng, “Nếu kế hoạch thành công, tôi sẽ trả một phần thưởng nhỏ. Nếu phản bội, tôi sẽ săn các người đến cùng trời cuối đất và hành hạ đến mức mấy người chỉ ước sao cho mình chết ngay đi.”

Ngoài ra, nhìn cái cách mà chúng run lẩy bẩy khi mới chỉ nghe danh tôi thôi, khá chắc chúng không có đủ gan để phá thỏa thuận đâu.

“Ufufu. Hoàn-hảo.” Tôi nhấp một ngụm trà hương.

“Tốt rồi nhé. Dù không biết là chuyện gì, nhưng nghe có vẻ suôn sẻ.” Vừa nói, Naga vừa ăn một miếng gà rán.

“Dĩ nhiên rồi,” tôi gật đầu đáp…

(………………?)

“Oái!? Naga?! Bà ngồi đây từ lúc nào vậy?!” tôi vô thức hét lên và đứng bật dậy.

Tôi không biết cô ta chui ra từ đâu hay khi nào, nhưng khi tôi để ý thì chợt nhận ra cô ta đã ngồi đối diện với tôi, thản nhiên ăn suất ăn mà tôi đã đặt!

“Cậu nói gì vậy, Lina? Tôi đàng hoàng bước vào rồi đàng hoàng ngồi xuống mà.”

“H…Hiểu rồi! Hẳn là do bà không cười ầm ầm nên tôi mới không nhận ra…”

Cuối cùng cũng lấy lại bình tĩnh, tôi ngồi lại xuống ghế.

 

sureiyazusupesharu8-kongrubeki-wei-lai-(18).jpg

 

“…Mà chờ đã, Naga! Sao bà thản nhiên ăn đồ ăn của tôi như vậy chứ?! Đây là Suất ăn tối C của tôi mà!”

Bất chấp lời phản đối của tôi, Naga vẫn điềm tĩnh ăn tiếp.

“Hừ… Thật hẹp hòi làm sao, Lina Inverse. Có mỗi một suất ăn thôi mà cũng phải làm quá lên. —Mà thôi không sao, nếu cậu bất mãn đến vậy, tôi, Bạch Xà Naga, sẽ trả tiền cho.”

“…Hả? Ý bà là… bà định khao tôi ư?”

“Đơn giản thì đúng.”

 “Chà… Hôm nay bà hào phóng đến bất ngờ đấy.”

“Chắc vậy.”

Cổ gật đầu rồi gọi thêm một suất ăn nữa cùng với chút rượu.

“—Không phải muốn ăn theo cậu hay gì đâu, Lina, nhưng lúc sớm trưa hôm nay, tôi tình cờ đụng phải một băng cướp. Tôi tiện tay xử sạch chúng rồi lấy chiến lợi phẩm, vậy thôi.”

“Ồ, vậy à?”

“Bọn chúng khá là hài hước đấy. Nom có vẻ sợ hãi tôi nên chúng bắt đầu viện đủ mọi loại cớ. Chúng bảo, ‘Chúng tôi là người quen của Lina Inverse! Chúng tôi đã có một thỏa thuận với Lina nên lúc này có việc cần làm, nên làm ơn hãy thả chúng tôi đi!’ Thiệt tình, khoác lác được đến mức đó thì cũng đáng nể thật đấy chứ. Hố hô hô hô!”

Giật!

Nghe Naga nói vậy, tôi không hề thấy buồn cười chút nào.

“C-Chờ đã… Naga…?” tôi ngập ngừng hỏi, nhận thấy rõ rằng giọng mình đang run lên. “Vậy… băng cướp đó… họ nói rằng họ quen tôi và có một thỏa thuận với tôi…?”

“Đúng vậy,” Naga đáp lại đầy thản nhiên.

“Và… Naga, bà đã làm gì với họ…?”

“Còn phải hỏi nữa à? Dĩ nhiên, tôi không có lý do gì để nương tay với chúng cả. Tôi thổi bay chúng đi mà không chút do dự. —Trông tình trạng của họ thì không chắc là sớm bình phục được đâu.”

………………

“V-Vậy… Hỏi một câu nữa nhé… Lúc đó là trước buổi trưa phải không?”

“Ừ, sao phải hỏi?” Cô ấy gật đầu không chút khoan nhượng.

Băng cướp mà tôi đã chiêu mộ làm diễn viên bị Naga thổi bay trước buổi trưa…

Tức là, băng cướp mà tôi đã giao Sirene cho…

“Không! Đó là một băng hoàn toàn khác!”

Tiếng thét của tôi vang vọng khắp gian quán nhỏ.

.

“Hừ… Cậu vẫn còn non lắm, Lina. Phạm phải một sai lầm sơ đẳng như nhầm lẫn băng cướp này với băng cướp khác.”

Sau khi nghe tôi giải thích tình hình, Naga nói trong khi chúng tôi đang chạy vội trong đêm để giải cứu Sirene khỏi băng cướp mà tôi đã giao nhầm.

“Y-Ý tôi là… cướp nào trông chẳng giống nhau! Phân biệt đám người nhạt nhòa đó còn khó hơn cả phân biệt chó với mèo nữa…”

“Chà, dù gì đi nữa, cậu cần phải nhanh chóng tìm ra chúng đi. Không thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra với Sirene đó đâu.”

Bịch!

Bị nói đúng chỗ hiểm, tôi bất giác khựng lại trong thoáng chốc.

“…C-Chà, dù sao thì—” Tôi định nói, nhưng rồi dừng lại.

Naga cũng đứng lại kế bên tôi.

—Có một sự hiện diện ở gần đây đang theo dõi chúng tôi.

Không quá nhiều. Có lẽ chừng—hai người.

“Mau ra mặt đi. Tôi biết là các người đang nấp ở đó. Nếu không chịu lộ diện—”

“Oái! Chờ đã! Xin hãy đợi một chút, Lina-san!”

Trước khi tôi kịp dứt lời, hai gã đàn ông ăn mặc như cướp bước ra và gọi tên tôi vì lý do gì đó.

“Các người là ai?”

“A-Ai ư…? Cô quên chúng tôi rồi sao?! Nhìn này! Là chúng tôi đây! Chúng tôi là những người mà hôm qua bị cô hành hạ… ý tôi là, được cô chăm sóc và nhờ giúp đỡ…”

“—Băng cướp hôm qua?!”

“Đúng vậy. Hai người chúng tôi.” Họ dè dặt liếc nhìn Naga. “N-Nhân tiện… quý cô này… là người quen của cô à, Lina-san…?”

“Kiểu kiểu vậy. Tôi có nghe qua rồi. Các người gặp cô ấy hôm nay rồi bị đánh bại, đúng không?”

“P-Phải. Một vài người, trong đó có chúng tôi, may mắn không bị thương nặng… Nhưng chúng tôi nhận ra rằng mình đã phá vỡ lời hứa với Lina-san, vậy nên chúng tôi đã tìm kiếm mãi để xin lỗi… Do thấy Lina-san đi cùng với chị đại này vì lý do nào đó nên chúng tôi mới nấp.”

“Hiểu rồi. —Tạm gác lại lời hứa kia đi. Quan trọng hơn, quanh vùng này còn một băng cướp nữa. Các người có biết chúng không?”

Hai người kia nhìn nhau trong thoáng chốc.

“…Có. Chúng tôi biết, chắc vậy…” một người lên tiếng.

“Thế còn sào huyệt của chúng thì sao?”

“Chúng tôi không biết vị trí cụ thể, nhưng khá chắc là ở trong khu rừng phía tây. Tại bìa rừng có một núi đá nhỏ, có lẽ là ở đâu đó quanh đấy…”

Tôi đã nghĩ rằng họ sẽ do dự không bán đứng đồng nghiệp, nhưng họ lại đáp lại khá dễ dàng. Có lẽ do họ thực sự sợ hãi tôi, hoặc có lẽ do họ đã có xô xát với băng cướp kia được một thời gian rồi.

“Hiểu rồi! Cảm ơn nhé! Đi thôi, Naga!”

“Tại sao?”

Bẹt.

Câu trả lời lạnh băng của cổ làm tôi hụt đà, ngã nhào xuống đất.

“…T-Tại sao ư? Thì bởi chúng ta phải giải cứu Sirene, đương nhiên rồi!”

“Và tại sao tôi cũng phải tham gia?”

(Ugh! Cổ nhận ra rồi!) Tôi đã mong rằng mình có thể kéo Naga vào mớ rắc rối này và bắt cô ta làm việc miễn phí!

—Nhưng giờ bị phát hiện rồi thì tôi cũng chẳng còn cách nào khác.

Tôi buông một tiếng thở dài. “…Được rồi. Nếu bà giúp thì tôi sẽ thưởng cho.”

“Thưởng à? Nói vậy chứ cậu hẳn đang toan tính là sẽ nắm lấy tay tôi rồi nói, ‘Cảm ơn, Naga! Bà đúng là một vị cứu tinh! ♡’ rồng mong tôi hài lòng thôi, đúng không?”

(Ặc!)

Bị nói trúng tim đen làm tôi nhất thời lúng túng. Nói thật thì tôi không muốn phải trả tiền cho Naga một chút nào, nhưng…

Nếu chỉ đơn thuần là đánh bại vài tên cướp, một mình tôi cũng lo được. Tuy nhiên, bởi Sirene lúc này đang nằm trong tay chúng, khả năng cao chúng sẽ bắt cô ta làm con tin ngay khi tôi trực diện tấn công. Sẽ dễ thở hơn nhiều nếu Naga—một người chúng không quen mặt—bước vào, cười khùng lên, nhân lúc hỗn loạn mà đánh bại chúng rồi giải cứu Sirene.

Trong trường hợp đó, tôi thực sự cần sự giúp đỡ của Naga.

Sau một hồi ngẫm nghĩ, tôi nói, “…B-Bà cứ đa nghi. Được rồi, tôi sẽ chi thả cửa một chút… Năm xu đồng!”

“……Lina…”

“Đùa thôi! Đùa thôi! —Bạc… Chín đồng bạc!”

Việc tôi không thể nói cho tròn con số mười quả thực là bi kịch của đời tôi.

Naga khẽ thở dài. “…Thôi được rồi. Dù sao thì cũng chỉ là một đám cướp thông thường. Đối đầu với sức mạnh của tôi, chúng còn chẳng đáng làm đối thủ. —Thực chất thì tôi cũng không ngại giúp cậu miễn phí đâu.”

“Thật ư?!”

“Thật. Đổi lại thì cậu phải mắc nợ tôi cả đời.”

“Tôi sẽ trả tiền công… đàng hoàng…”

.

Ánh lửa lay lắt chiếu sáng mờ nhạt những cái cây trong rừng.

Đúng như tên cướp kia đã nói, sào huyệt của băng cướp đang bắt giữ Sirene nằm trong hang động trên ngọn núi đá ở bìa rừng. Ngoài cửa hang là một bếp trại nhỏ và một tên lính gác trông có vẻ đang cảm thấy chán chường.

“Sau khi cho tên đó ngủ, chúng ta sẽ xông vào,” tôi thì thầm với Naga trong khi đang nấp trong bụi cây, sau đó thì bắt đầu xướng chú. “Sleeping!”

Ngay khi ma pháp của tôi được phát động, tên lính gác liền ngủ gục xuống ngay tại chỗ.

—Tuy nhiên.

“Này! Có chuyện gì vậy?!”

Giọng nói hoảng loạn của một người khác vang lên ngay khi tên lính gác đầu tiên nằm xuống.

(Hả…?)

Ngay sau đó, một kẻ khác bước ra từ trong góc khuất của một cái cây gần đó.

(—Ra vậy.)

Từ đầu vốn đã có hai kẻ đứng gác. Một trong số chúng hẳn đã vào rừng để làm gì đó, chúng tôi xuất hiện ở đây đúng lúc tên đó vừa mới rời đi. Tôi đã ngầm định rằng chỉ có một tên đứng gác nên cho hắn ngủ, chỉ để tên thứ hai trở về đúng lúc đó—mọi chuyện hẳn đã diễn ra như vậy.

Nhưng bằng lúc tôi nhận ra sai lầm của mình thì đã quá muộn.

“—Có kẻ đột nhập!” giọng nói của tên còn lại vang vọng khắp xung quanh.

“Cái gì?!”

“Là ai?!”

Lần lượt từng tên cướp bước ra khỏi hang động, la ó đủ thứ.

(Khỉ thật. Xem ra chẳng còn cách nào khác ngoài đối đầu trực diện thôi!)

“Naga, bà đi trước—”

Trước khi tôi kịp dứt lời…

“Ho-hohohohoho! Không biết kẻ ngu ngốc nào dám tới để chống lại chúng ta đây?!”

Tôi hoàn toàn nhận ra giọng nói của người vừa bước ra khỏi hang.

“—Sirene?!” tôi kêu lên và lao ra khỏi bụi cây.

—Đúng vậy.

Người đang đứng ngay giữa băng cướp, hai tay khoanh lại với bầu không khí thượng đẳng khó chịu không ai khác chính là Sirene Fitzmeier.

Dù trông cô ta không có vẻ là đang bị giữ làm con tin…

“Ồ, Lina-san. Giờ này cô còn tới đây làm gì nữa vậy?”

“L-Làm gì ư?” Tình huống này làm tôi chẳng thể nào nói, ‘Tôi tới đây để cứu cô,’ được, khiến tôi do dự trong thoáng chốc. “Mà quan trọng hơn… Tại sao cô lại tỏ ra thân thiết với đám cướp thế kia…?”

“—Chà, có lẽ là do sức hút tự nhiên của tôi chăng.”

“Chúng ta có nên xử lý cô ta không, Sirene?”

Ngay khi tên thủ lĩnh cất tiếng và đặt tay lên vai cô ta—

Binh!

Không chút nương tay, cú đá của cô ta làm hắn ngã lăn ra!

“Đã bảo là đừng có chạm vào ta bằng đôi tay bẩn thỉu đó rồi, đúng không?! Bẩn cả quần áo của ta rồi đấy! Và ta không nhớ cho phép ngươi gọi ta là ‘Sirene’ một cách thân mật như vậy!”

Gã ta vẫn nằm đó, má đỏ ửng lên, tay đặt lên trước miệng.

“A… Vâng! Sirene-sama…! ♡”

Rùng mình!

Tôi bất giác cảm thấy sởn vai gáy.

(R…Ra thế.)

Hóa ra tên thủ lĩnh của băng cướp này có gu như vậy. Và may thay—hoặc có lẽ là xui thay—cái gu đó lại hoàn toàn trùng khớp với tính cách kiêu căng của Sirene.

“…Hừ. Cô không định nói là mình tới đây để ‘cứu’ tôi đâu đúng không? Chà, không quan trọng. Dù gì đi nữa, tôi đang muốn trả đũa lại vì cô đã bỏ mặc tôi lúc chiều nay. Việc cô tự ra mặt thì cũng đỡ công tôi phải lần theo. —Mọi người! Cô ta dùng ma pháp! Tản vào rừng đi!”

“““Uoh!”””

Theo lệnh Sirene, lũ cướp liền dàn trải ra sau những cái cây.

(—Chúng hành động có tổ chức hơn mình nghĩ.)

“Ho-hohohohohoho! Sao nào? Tôi biết hết tất cả mọi chiêu trò của cô! Giờ cô sẽ không đánh bại họ chỉ bằng một đòn được nữa đâu!”

Có lẽ vì nghĩ rằng mình đã thắng, cô ta cười lớn và đứng đó đầy đắc ý. Naga nhăn mặt và chỉ tay về phía cô ta.

“Lina… Thứ kỳ quặc đằng kia là gì vậy?”

“T-Thứ kỳ quặc?!”

Dường như cảm thấy bị xúc phạm khi bị người như Naga bảo là ‘kỳ quặc,’ Sirene liền trợn mắt đầy giận dữ.

(Chà, bị Naga bảo là đồ kỳ quặc thì bình thường ai cũng sẽ giận thôi…)

Cô ta chỉ thẳng tay vào Naga. “Hừ! Còn cô thì sao?! Cô gọi người khác là kỳ quặc, thế nhưng bản thân cô đang mặc bộ đồ chẳng biết xấu hổ gì kìa!”

“Hố hô hô hô! Nực cười! Cô không hiểu được gu thẩm mỹ này sao?”

“Cái bộ đó thì lấy gì là thẩm mỹ chứ?!”

Sirene càng lúc càng trở nên kích động trước thái độ điềm tĩnh của Naga.

“Cô hẳn là nghèo đến mức không sắm được vải nên mới phải cắt xén trang phục của mình như vậy! Riêng cái vòng tay rẻ tiền nhất của tôi thôi cũng đủ mua cả chục bộ đồ như vậy rồi!”

Dù vậy, Naga vẫn chỉ khịt mũi cười nhạt trước lời chỉ trích của Sirene.

“Hừm… Cuối cùng cô cũng bộc lộ sự non nớt của mình rồi.”

“N-Non nớt?!”

“Ồ, nhưng không phải đúng là vậy sao? Nếu theo lý lẽ của cô, thời trang được quyết định bằng giá trị tiền bạc, thì người thời thượng nhất thế giới này sẽ là nhân viên đúc vàng. Nếu không thể nắm bắt được điều đó, cô không chỉ non nớt thôi đâu; cô hoàn toàn vô vọng! …Mà rốt cuộc, một người tin rằng thời trang chi là khoe khoang những thứ trang sức đắt tiền là đỉnh cao của phong cách thì có trăm năm cũng không thể nào thấu hiểu thời trang thực sự! Hố hô hô hô hô!”

“C-C-Cô vừa mới nói gì cơ?!”

Bị những lời của Naga làm cho nóng mặt, Sirene giậm mạnh chân bước về phía chúng tôi.

“Cô nói đủ rồi đấy! Giờ chuẩn bị biết chuyện gì sẽ xảy ra với những kẻ dám nói chuyện với tôi như vậy đi!”

Cô ta vung tay phải lên trước mặt Naga—

Bốp!

Cú đá chân phải Naga thản nhiên tung ra giáng thẳng vào mặt Sirene, khiến cô ta nằm xuống ngay lập tức.

“Á! Sirene-sama!”

Chứng kiến cô ta bị đánh bại dễ dàng như vậy, lũ cướp vội vã lao ra khỏi nơi ẩn nấp.

—Chẳng cần phải nói, tôi và Naga chẳng tốn nhiều thời gian để dùng ma pháp quét sạch lũ cướp đã ngu ngốc tự làm lộ vị trí của mình.

.

“—Tôi thua rồi—thua toàn tập—”

Một lúc sau khi băng cướp bị đánh bại, Sirene cuối cùng cũng lấy lại ý thức. Sirene quỳ xuống trước chân Naga và khẽ nói.

“Thua trong một cuộc tranh luận về thời trang… rồi thua cả về sức mạnh… Hừ… Ngay cả đối với tôi, đây là lần đầu tiên trong đời mà tôi bị đánh bại hoàn toàn như vậy…”

“Hừ. Đừng ủ rũ như vậy,” Naga nói với vẻ kiêu ngạo thường ngày và ưỡn ngực ra. “So với tôi thì cô vẫn còn kém xa. Tuy nhiên, cô cũng có tiềm năng đấy.”

“Thật ư?!”

Mặc cho những lời hoàn toàn vô nghĩa của Naga, gương mặt Sirene rạng lên đầy hy vọng.

“Hừm. Quả vậy. Nếu được huấn luyện đàng hoàng, cô cũng có thể sẽ thành một chuyên gia.”

(Huấn luyện cái gì? Chính xác thì huấn luyện cái gì chứ?!)

“Làm ơn, xin hãy cho tôi gọi cô là sư phụ!”

“Hố hô hô hô! Nếu cô muốn vậy thì được thôi!”

(Này, này… Sao mà hai người họ lại thành ra như vậy rồi?)

Naga hoàn toàn phớt lờ tôi đang sững người đứng đó mà chỉ tay lên trời đêm.

“Nào! Bài học đầu tiên, hãy cười lớn trước mặt trăng đi!”

 

sureiyazusupesharu8-kongrubeki-wei-lai-(19).jpg

 

“Ho-hohohohohoho!”

“Chưa được. Tiếng cười của cô vẫn còn thiếu đi sự thượng đẳng. Lại nào!”

“Hoo-hohohohohoho!”

“Tốt hơn rồi đấy. Tập tiếp nào!”

—Tại thời điểm đó.

Khi quan sát hai người họ liên tục cười lớn, một viễn cảnh thoáng hiện ra trong đầu tôi, giống như một vu nữ vừa nhận được lời sấm.

(—Có lẽ nào… trong một tương lai không xa… thế giới sẽ ngập tràn những người chẳng khác nào Naga?)

Xin kiếu, xin kiếu.

.

(Tương lai đáng sợ: Hết)

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Nội dung trong chương này xuất hiện trong tập 2 của movie Slayers Excellent