Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Bản sao cũng biết yêu

(Đang ra)

Bản sao cũng biết yêu

Harunadon

Tại một thị trấn ven biển, một câu chuyện tình đầu trong sáng, thoáng chút kỳ diệu, khắc họa những rung động ngây thơ của tuổi học trò.

33 877

Lập dàn Harem ở chốn mê cung dị giới

(Đang ra)

Lập dàn Harem ở chốn mê cung dị giới

Nội dung vol 6 tương đương chap 80 Manga

58 1186

Surviving in a Dark World Where Death Lurks at Every Turn

(Đang ra)

Surviving in a Dark World Where Death Lurks at Every Turn

静介

…cũng đủ để cướp đi mạng sống.

139 1389

Hành Trình NTR Của Cô Nàng Bitch

(Đang ra)

Hành Trình NTR Của Cô Nàng Bitch

Lần nữa tái sinh, tôi trở thành một mỹ nhân tuyệt thế?! Hành trình NTR tại dị giới chính thức bắt đầu!

6 7

Tôi trở thành NPC khiến Ranker ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành NPC khiến Ranker ám ảnh

사제락

Tôi có thể hạnh phúc không?

4 5

Tôi đã chuyển sinh thành anh trai của phản diện tiểu thư mang số phận phải chết, nên tôi muốn nuôi dạy em gái và thay đổi tương lai

(Đang ra)

Tôi đã chuyển sinh thành anh trai của phản diện tiểu thư mang số phận phải chết, nên tôi muốn nuôi dạy em gái và thay đổi tương lai

Yuki Mizusato

Đây là câu chuyện về tôi – người anh trai mạnh nhất vì bảo vệ em gái mình, và về cô gái dễ thương nhất thế giới – Caroline.

449 3398

Web Novel - Chương 78: Người ba đầu

Chương 78: Người ba đầu

Tôi là người hướng dẫn, nếu có ai nhìn thấy mảnh giấy này thì hãy đi đến điểm tiếp tế thứ ba, bản đồ được đặt ngay dưới tấm ván sàn thứ bảy kể từ cửa vào của ngôi nhà gỗ này, tôi không sống nổi nữa rồi, nhưng chỉ có nơi đó mới là lối thoát, nhất định, nhất định phải hủy bỏ nó!

Nhiệm vụ đã xuất hiện. Tại vị trí mảnh giấy chỉ dẫn, anh bắn một phát làm vỡ tấm ván gỗ. Quả nhiên bên dưới có một tấm bản đồ.

Trên bản đồ có bốn điểm đánh dấu, lần lượt ghi các con số một, hai, ba và một chữ "Chung" (Đích). Ba điểm đầu tiên là ba điểm tiếp tế, còn điểm "Chung" này nằm ở vị trí cao nhất của tuyết sơn, chắc hẳn là đích đến cuối cùng của đội khảo sát khi tới đây.

Vậy tại sao người hướng dẫn này lại phải giấu đồ đi? Là sợ bị thứ gì đó phát hiện sao?

"Hơi xa đấy, thời gian... cũng đủ dùng."

Suy nghĩ một lát, một khi nhiệm vụ đã xuất hiện thì không có lý do gì để không hoàn thành. Cho dù có bẫy gì đi nữa thì cũng phải dẫm vào rồi mới tính chuyện hóa giải.

"Hướng đi là... ? Chỗ này sao?"

Anh mua một chiếc la bàn trên nền tảng giao dịch, đi theo bản đồ để tiến lên núi. Ngọn núi này tương đối bằng phẳng, không có quá nhiều địa hình lồi lõm, hơn nữa tuyết trên mặt đất cực kỳ chắc chắn, giống như đã bị thứ gì đó nghiền qua vậy. Điều này giúp anh đỡ tốn sức hơn nhiều, lái chiếc Lộ Bá chạy thẳng lên trên.

Phong cảnh bốn phía hoàn toàn giống hệt nhau, nhìn lâu rất dễ khiến người ta bị lạc lối. Sau khi chạy khoảng hơn bốn mươi phút, cuối cùng anh cũng nhìn thấy ngôi nhà gỗ gần như không khác gì so với điểm tiếp tế thứ hai. Nếu không phải bản thân thực sự đang đi lên phía trên và khoảng cách với đoàn tàu đang tăng dần, anh đã thực sự nghĩ rằng mình đang đi vòng quanh quay lại điểm xuất phát.

Ngôi nhà gỗ giống hệt, nhưng dường như lại có điểm gì đó không đúng lắm.

"Kia là? Khói sao?"

Trên ống khói của ngôi nhà gỗ đang bốc lên những làn khói bếp nhạt. Nói cách khác, bên trong có người? Hoặc là thứ gì đó khác?

Bộp ——

Anh ném một quả cầu tuyết vào cửa gỗ. Không lâu sau, từ trong nhà truyền ra vài giọng nói run rẩy.

"Ai, ai đó? Là quái vật sao?"

"Đừng mở cửa, chắc chắn là quái vật đến rồi!"

"Biết đâu là nhân viên cứu hộ do người hướng dẫn tìm đến thì sao, người bên ngoài, người bên ngoài nói một câu đi!"

Đúng thật là con người. Diệp Thất Ngôn không hạ súng xuống, nói lớn về phía những người trong cửa:

"Tôi là người cứu hộ do người hướng dẫn tìm tới, chuyên môn đưa các người xuống núi, mở cửa ra, cho tôi vào, bên ngoài sắp chết rét rồi!"

"Mở, đi mở cửa mau! Là người cứu hộ!"

"Ha ha ha, chúng ta có cứu rồi!"

"Không được đi, bên ngoài chắc chắn là quái vật đang lừa chúng ta!"

"Mau qua đó, qua đó đi!"

"Đã nói là không được mở cửa, mở cửa chúng ta sẽ chết đấy!"

Nghe giọng nói thì trong nhà có ba người, và hai trong số đó muốn mở cửa. Vậy tại sao lại bị người còn lại giữ chặt lấy? Có chút không đúng nha. Diệp Thất Ngôn cúi đầu nhìn viên đá tịnh hóa thuần khiết treo trên cổ. Nó không phát sáng, bên trong không phải là thứ tà vật gì. Cuối cùng, sau khi tiếng cãi vã trong nhà kéo dài một lúc, cánh cửa gỗ cũng được mở ra.

"Cứu, cứu cứu tôi!"

Nghe câu nói hoàn toàn là giọng người này, Diệp Thất Ngôn không lên tiếng mà lùi lại một bước, khẩu súng trong tay nhắm thẳng vào một cái đầu.

"Đừng nổ súng! Chúng tôi, chúng tôi là người, chúng tôi không phải quái vật!"

"Đúng, chúng tôi thực sự là người!"

Người? Nhìn "người" trước mặt có ba cái đầu, sáu cánh tay, phần thân dưới hoàn toàn trộn lẫn vào nhau này, Diệp Thất Ngôn cố nén ý định nổ súng, coi như đã hiểu tại sao không cách nào một người mở cửa được.

"Ở đây rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Ba người các người... tại sao lại biến thành thế này?"

Người ba đầu nhìn nhau một cái, cái đầu ở giữa thở dài, nghe giọng chính là người vừa ngăn cản hai người kia mở cửa.

"Chúng tôi là thành viên đội khảo sát, anh bạn trẻ, vào trong rồi nói đi, bên ngoài lạnh quá..."

Vào trong nhà gỗ. Diệp Thất Ngôn giữ khoảng cách an toàn với người ba đầu. Anh dùng súng chỉ vào ba gã này, cái đầu ở giữa căng thẳng nuốt nước bọt, mở miệng nói:

"Anh bạn, anh có thể lên núi cứu chúng tôi, chứng tỏ người hướng dẫn đã trốn thoát được rồi?"

"Tại sao lại nói vậy?"

"Ờ thì, nếu không sao anh tìm được chúng tôi?"

Diệp Thất Ngôn khẽ nheo mắt lại, nhớ lại nội dung trong cuốn nhật ký.

"Người hướng dẫn không phải là không lên núi cùng các người sao? Tôi chỉ vì các người lên núi quá lâu mà không liên lạc được nên mới được phái đi tìm các người thôi. Khi đến điểm tiếp tế thứ hai đã phát hiện ra đồ vật người hướng dẫn để lại và một cuốn nhật ký."

Anh trải cuốn nhật ký ra.

"Người viết nhật ký này các người biết chứ?"

"Biết, biết chứ... đó là em trai tôi...."

Cái đầu bên trái bỗng nhiên trở nên giận dữ.

"Tôi biết nó! Chính nó đã hại chúng tôi biến thành thế này! Thằng điên này! Nó đã giết tất cả mọi người!"

"Không phải đâu, em trai tôi nó!"

"Em trai ông chính là một con quỷ!"

"Không được nói em trai tôi!"

"Hai người thôi cãi nhau đi, trời ạ, đừng đánh vào mặt chứ, tôi cũng biết đau mà!"

Nhìn ba người bọn họ không ngừng đánh vào người và mặt của chính mình, kết hợp với bộ dạng kỳ hình dị dạng này, trong nhất thời lại có chút buồn cười.

"Khụ, khụ khụ, đừng đánh nữa. Cho nên ý ông nói lúc nãy là vì nó mà các người mới biến thành thế này là sao? Hãy kể cho tôi toàn bộ sự việc đã xảy ra từ khi các người lên núi đến giờ, biết đâu các người còn cứu được."

Ba cái đầu bầm dập tím tái, cái đầu bên trái nghiến răng, căm hận nói:

"Đội khảo sát vốn có mười lăm người, mục đích của chúng tôi là lên đỉnh núi để nghiên cứu một loại vật chất bí ẩn chỉ tồn tại trên ngọn núi này. Không ngờ sau khi đến điểm tiếp tế thứ nhất, người hướng dẫn vốn dĩ phải đợi chúng tôi ở đó lại biến mất. Mọi người bàn bạc thấy không thể đi không công về được, nên dứt khoát không đợi nữa mà trực tiếp lên núi."

"Đến điểm tiếp tế thứ hai, có một người bị sốt cao, lúc đó mọi người bốc thăm để lại một người chăm sóc bệnh nhân, người ở lại chính là thằng điên viết nhật ký này, còn chúng tôi tiếp tục đi lên núi."

"Không ngờ... xảy ra chuyện ngoài ý muốn."

Giống như nhớ lại chuyện đáng sợ nào đó, khuôn mặt cái đầu kia co giật điên cuồng.

"Chúng tôi, chúng tôi bị lạc đường, chúng tôi hoàn toàn không tìm thấy phương hướng trên đường đi tới điểm tiếp tế thứ ba này. Hu hu, chúng tôi, chúng tôi thực sự không chịu nổi nữa rồi, rất nhiều người, rất nhiều người đã chết vì đói và lạnh, chúng tôi lạc lối ở đó gần nửa tháng trời, nửa tháng trời đấy! Tại sao các người không đến tìm chúng tôi sớm hơn, hu hu hu!"

Tiếng khóc rất ồn ào, và hoàn toàn không có ý định dừng lại. Thậm chí hai người kia cũng bị ảnh hưởng, cũng sắp khóc đến nơi.

Đoàng ——

Một tiếng súng vang lên. Viên đạn bay chuẩn xác qua phía trên ba cái đầu đó. Đồng thời, tiếng khóc im bặt.

"Nói tiếp đi, còn khóc nữa thì viên đạn sẽ không chỉ là lướt qua đơn giản như vậy đâu."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!