Chương 102: Đại Thẩm Phán Trưởng
Tục ngữ có câu, nước phù sa không chảy ruộng ngoài, 8 đồng tiền tàu này ai kiếm mà chẳng là kiếm. Tấm thẻ mời Thành phố Solomon đó đâu phải chỉ dùng được một lần.
Với nguyên tắc "giúp người giúp cho trót", Diệp Thất Ngôn còn đi một chuyến đến nhà ga nhập thành. Trên đường đi, anh cảm nhận rõ rệt bầu không khí trong thành phố trở nên cực kỳ nghiêm trọng. Khắp các ngõ ngách đâu đâu cũng thấy người ta bàn tán về việc tổ chức Đế Tự sắp đến. Những tên kiểm sát viên mặc đồng phục, vũ trang đầy đủ xuyên qua khắp nơi, hở một chút là dùng những lý do vớ vẩn để cưỡng chế kiểm tra. Bất kể là trưởng tàu hay người bản địa sinh sống ở đây đều như nhau.
【 "Anh Ngôn... em... em ở đây này..." 】
Triệu Lâm đứng ở trạm dừng nhập thành, vừa thấy Diệp Thất Ngôn định tiến lên chào hỏi thì chợt nhận thấy ánh mắt nguy hiểm của đám kiểm sát viên xung quanh, bèn vội vàng rụt cổ lại.
【 "Đi thôi." 】
Anh nắm lấy tay cô kéo nhanh rời đi, mãi đến khi vào một con hẻm nhỏ, Diệp Thất Ngôn mới chìa tay ra trước mặt cô.
【 "Đưa đây." 】
【 "Ồ..." 】
Thẻ mời được Triệu Lâm lưu luyến không rời đặt vào lòng bàn tay anh.
【 "Anh Ngôn, tấm thẻ này anh kiếm ở đâu vậy? Còn mua được nữa không?" 】
【 "Trả lời câu hỏi của cô tôi có tiền kiếm không?" 】
【 "Không có ạ." 】
【 "Thế thì đừng hỏi. Đúng rồi, nhớ kỹ là cô lại nợ tôi 5 đồng tiền tàu nữa nhé, khi nào có tiền nhớ trả tôi." 】
【 "?" 】
Triệu Lâm chỉ chỉ vào mình, rồi lại nhìn quanh quất. Ngoài cô ra thì chẳng còn ai khác cả.
【 "Em á?" 】
【 "Chứ còn ai nữa?" 】
Diệp Thất Ngôn mỉm cười nhìn Triệu Lâm.
【 "Ai biết được cô có phải là vận rủi hay không. Đưa cô vào thành là phải gánh chịu rủi ro không nhỏ đâu, vạn nhất dính phải vận rủi của cô thì chẳng phải tôi lỗ nặng sao?" 】
【 "Nhưng chẳng phải lúc nãy đã đưa tiền rồi sao?" 】
【 "Đó là tiền vào thành, giờ là thu tiền của phần xui xẻo đó." 】
Giọng điệu hiển nhiên của Diệp Thất Ngôn khiến Triệu Lâm tức đến phồng cả má.
【 "Anh... anh quá đáng lắm luôn ấy." 】
【 "Hay là cô đi đi?" 】
【 "Không đi... Nhưng giờ em hết tiền rồi, dùng đồ vật thế chấp được không?" 】
【 "Tùy ý." 】
Dẫn theo Triệu Lâm, Diệp Thất Ngôn định đưa cô về khu vực nơi các tinh linh sinh sống. Nhưng hai người còn chưa đi được bao xa thì nghe thấy một trận tiếng nổ lớn truyền đến từ trên không trung. Nghe tiếng nhìn lại, chỉ thấy một đoàn tàu 12 toa sơn màu xanh thẫm xuất hiện ở phía trên cao.
Người phụ nữ đeo mặt nạ, tay cầm kiếm lệnh trượng đang ngồi xếp bằng trên nóc tàu. Xung quanh cơ thể cô ấy, vài lá bài đang lặng lẽ lơ lửng. Một vầng hào quang huyền bí xoay quanh người cô.
【 "Đó là..." 】
Monroe Gina. Thời điểm này đã bắt đầu rồi sao? Sớm hơn so với anh tưởng tượng không ít.
Người của Thành phố Solomon nhanh chóng phát hiện ra tình hình. Hàng trăm chiếc mô tô bay lên không trung bao vây đoàn tàu. Kẻ cầm đầu cầm loa, hét lớn về phía Monroe Gina trên tàu:
【 "Người phía trước! Ngươi đã vi phạm pháp luật Thành phố Solomon! Rời khỏi đoàn tàu! Khoanh tay chịu trói!" 】
Tuy nhiên, lời gã vừa dứt.
Monroe Gina vung kiếm lệnh trượng, một vòng quang trận khổng lồ lấy đoàn tàu của cô làm trung tâm khuếch tán ra bên ngoài.
【 "Nghi thức, bắt đầu rồi ~" 】
Trên bầu trời, một thành phố đảo ngược từ trên trời rơi xuống, chuẩn bị rơi vào trong Thành phố Solomon này.
——
【 "Anh... anh Ngôn, chuyện gì đang xảy ra thế này?" 】
Triệu Lâm sợ hãi nấp sau lưng anh.
【 "Xem ra vận rủi của cô kích hoạt rồi, đi thôi, đừng ở lại đây, lát nữa lại giống như hồi ở Thành Phố Ngàn Sao bị đồ vật đập trúng người đấy." 】
【 "Em xin lỗi..." 】
Triệu Lâm cúi đầu: 【 "Em đoán sai rồi, em cứ tưởng sẽ biến thành vận may..." 】
Cô đem tất cả mọi chuyện xảy ra lúc này quy kết lên chính mình. Trận chiến trên không trung bắt đầu, từ trong thành phố đảo ngược, những binh sĩ giống như quân cờ trong cờ quốc tế rơi xuống từ trên không, đánh giáp lá cà với đám kiểm sát viên.
【 "Không cần xin lỗi, quay về đánh thêm hai đồng tiền tàu qua đây là được." 】
Có cô hay không có cô thì ở đây sớm muộn gì cũng xảy ra bạo loạn thôi. Monroe Gina tung tin về tổ chức ra ngoài, mục đích thế nào cũng là muốn làm thành phố này loạn lên, từ đó che giấu một số việc đang diễn ra trong bóng tối.
Đi vòng vèo qua các ngõ ngách, Diệp Thất Ngôn đưa Triệu Lâm trở lại khu phế tích đổ nát kia. Khác hẳn với dáng vẻ khói lửa mịt mù bên ngoài, từng dãy bàn ghế được sắp xếp gọn gàng, hàng trăm tinh linh da xanh ngồi vây quanh nhau, có người già, có trẻ nhỏ.
Đứa trẻ từng đưa anh đến đây và Annie cũng ở trong đó.
【 "Là anh trai kìa." 】
Bé Annie quẹt hạt cơm bên khóe miệng, lon ton chạy lại: 【 "Anh trai, chị Gina có để lại một tờ giấy nhắn cho anh này." 】
Nhận lấy tờ giấy Annie lấy ra từ túi áo, bên trên có một dòng chữ màu đen:
"Nhà ga trong phòng có thể trực tiếp rời khỏi thành phố này. Rời đi cũng được, ở lại cũng được, tùy anh. Đừng để tâm đến lời mụ phù thủy đó nói, tôi đã lên kế hoạch từ lâu, sẽ không có bất kỳ rủi ro nào, căn bản không cần đến một lính mới tới giúp cái gì hết."
Cất tờ giấy đi, Diệp Thất Ngôn đưa Triệu Lâm vào nhà ga trong căn phòng đó. Dùng phương pháp trước đó, anh truyền tống luôn cả đoàn tàu của cô qua.
【 "Anh Ngôn, ở đây rốt cuộc sắp xảy ra chuyện gì thế ạ?" 】
【 "Tấn công khủng bố." 】
【 "Hả? Thế thế thế, thế em đi luôn đây!" 】
Tóm lấy cổ áo sau của Triệu Lâm đang muốn bỏ chạy: 【 "Chạy cái gì mà chạy, người bị tấn công đâu phải cô, ngoan ngoãn ở đây đi, không chết được đâu." 】
Nói thì nói vậy, nhưng Triệu Lâm vẫn sợ đến phát khiếp. Cô chui tọt vào trong đoàn tàu của mình, co rúm lại trong một góc được xếp bằng kim loại và gỗ như một pháo đài đồ chơi.
【 "Em không ra ngoài đâu..." 】
Hóa ra mỗi lần ở trạm dừng vận rủi cô ấy đều trải qua như thế này sao?
Bước ra khỏi nhà ga, cảnh sắc bên ngoài đã thay đổi to lớn. Trên bầu trời, một người phụ nữ toàn thân bao phủ bởi lôi giáp đứng ngạo nghễ trên cao. Xung quanh cô ta, những quân cờ binh sĩ được triệu hồi hễ tiến vào một phạm vi nhất định là bị đánh thành mảnh vụn.
【 "Thành viên của tổ chức Đế Tự, ngươi lẻn vào Thành phố Solomon rốt cuộc là muốn làm gì?" 】
Monroe Gina xoay ngược kiếm lệnh trượng, lá bài Nghi Thức Tam Vấn xuất hiện trên đỉnh đầu cô.
【 "Là một tổ chức khủng bố, đương nhiên là giống như các người tuyên truyền rồi, vì để phá hoại trật tự đó thôi." 】
Bóng lưng sáng lên một phần ba.
【 "Chỉ dựa vào ngươi?" 】
Lôi giáp bộc phát, người phụ nữ tức thì lao đến đỉnh đầu Monroe Gina, đấm xuống một cú, nhưng hình bóng của cô ấy lại biến mất như hoa trong gương trăng dưới nước.
【 "Đừng nóng nảy như vậy, hì hì, Đại Thẩm Phán Quan Triệu Hi của Thành phố Solomon lừng lẫy, trước kia bà cũng là người không ngừng tiến về phía trước, giờ đây lại trở thành tay sai cho Đám Lười Biếng, có vẻ yếu hơn xưa không ít nhỉ." 】
Biểu cảm của Triệu Hi không hề thay đổi vì sự giễu cợt của Monroe Gina. Bà siết chặt nắm đấm, bộ võ phục trên người tự bay phất phơ dù không có gió.
【 "Chỉ dựa vào mấy lời này mà muốn chọc giận tôi sao? Tay sai? Đám Lười Biếng? Vị đại nhân đó xây dựng thành phố là để cho những kẻ thất bại giữ lại một tia sinh cơ, còn loại mối trắng chỉ biết gặm nhấm trong mương rãnh như các ngươi có tư cách gì mà phê phán chúng tôi?" 】
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
