Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

593 4072

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

139 2863

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

561 4353

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

357 1675

Góc nhìn thứ nhất toàn tri

(Đang ra)

Góc nhìn thứ nhất toàn tri

gosogdolu; 고속도루

Và rằng thế giới sẽ đi đến hồi kết vào 10 năm sau.

770 17724

Web Novel - Chương 192: Grace, kẻ quy hương

Chương 192: Grace, kẻ quy hương

"Tại sao các người lại tin vào loại lời quỷ kế đó?"

"Những vị thần trong miệng bà, ngay cả dũng khí đặt chân vào hoang dã cũng không có! Những việc mà ngay cả trưởng tàu cũng không làm được, dựa vào đâu bà nghĩ rằng chúng có thể thực hiện?"

"Hơn nữa, tại sao bà cứ luôn nghĩ về quá khứ? Hiện tại, có gì không tốt sao?"

Trên khuôn mặt già nua của Grace hiện lên một nụ cười không tự nhiên, trong nụ cười ấy xen lẫn sự đắng chát.

"Hiện tại có gì không tốt sao? Đúng vậy, đại đa số những người có thể không ngừng trưởng thành trong hoang dã đều giống như cháu vậy Hi nhỏ, sẵn sàng từ bỏ quá khứ. Nhưng còn có một câu nói thế này..."

Bà ngước nhìn bầu trời, nhìn chằm chằm vào những tầng mây âm u.

"Thế giới vô tận có vô số khả năng, hoang dã quá rộng lớn, rộng lớn đến mức cho phép những kẻ khát khao về nhà như ta có cơ hội sống sót đến tận bây giờ. Chúng ta, chẳng qua chỉ là những kẻ quy hương khát khao được trở về mà thôi."

"Còn nhớ Chu Thượng Thanh không? Mười mấy năm trước, chàng thanh niên sở hữu thiên phú độc nhất vô nhị 'Vượt qua tinh thần'. Sự xuất hiện của cậu ta đã cho chúng ta thấy hy vọng rời khỏi đây. Không chỉ tất cả trưởng tàu cùng thời giúp đỡ cậu ta, mà cả những kẻ khát khao về nhà như chúng ta cũng vậy."

Chu Thượng Thanh? Vượt qua tinh thần?

Diệp Thất Ngôn nhớ lại câu chuyện mà Sa Á từng kể.

"Người đã băng qua hoang dã nhưng đến cuối cùng vẫn thất bại đó sao?"

"Phải, chính là cậu ta." Grace đáp lại lời thì thầm của Diệp Thất Ngôn.

Diệp Thất Ngôn không lên tiếng, anh chỉ lặng lẽ ăn quả Bạch Sâm để hồi phục tinh thần. Chuyện hôm nay e rằng không dễ dàng kết thúc như vậy. Người này hẳn là một trưởng tàu đã đến thế giới này từ rất lâu rồi. Nếu bà ta không nói gì thì thôi, nhưng... Một khi bà ta đã nói ra mục đích của mình, làm sao hôm nay có thể để họ rời đi dễ dàng? Chẳng trách "bà đồng" thích gây chuyện nhất lúc này cũng im hơi lặng tiếng.

"Chu Thượng Thanh cuối cùng đã thất bại, thất bại một cách lặng lẽ. Dùng tốc độ gần như là — không, phải nói là tốc độ thần kỳ như một phép màu để băng qua hoang dã, vậy mà vẫn không thể tìm thấy biên giới của thế giới này."

"Lúc đó ta đã nghĩ, thế giới này rốt cuộc rộng lớn đến nhường nào? Rộng lớn đến mức ta không thể tưởng tượng nổi còn cách nào khác để chúng ta thoát khỏi hoang dã."

Vẻ mặt Grace hiện rõ sự lạc lõng, giọng bà tràn đầy bi thương. Tuy nhiên, những lời này hoàn toàn không lay chuyển được Triệu Hi.

"Thì đã sao?"

"Đó không phải là lý do để các người chọn tin tưởng vào những vị thần đó! Tôi không tin! Những việc chúng ta không làm được, lũ thần đó có thể làm sao!"

Nhìn vẻ mặt kích động của Triệu Hi, trong mắt Grace tràn đầy sự an ủi như một người mẹ dành cho con mình.

"Ừm... ban đầu ta cũng không tin, cho đến khi chúng thực sự cho ta thấy thế giới cũ của mình... thấy được con gái ta... Khi ta đến hoang dã, con bé chắc cũng cao xấp xỉ cháu bây giờ nhỉ?"

Thấy được thế giới cũ sao? Người đàn bà này đã điên rồi? Lại có thể tin vào một chuyện dễ dàng làm giả như vậy.

"Bà điên rồi? Bà đến thế giới này đã bao nhiêu năm rồi, dù thật sự có con gái bà, thì cô ấy cũng đã sớm...!"

"Dòng chảy thời gian là khác nhau!" Grace thô bạo ngắt lời Triệu Hi.

"Nói với các cháu những điều này chỉ là muốn xem Hi nhỏ và hai vị bạn hữu trên kia có muốn thử gia nhập với chúng ta không. Nhưng giờ xem ra... có lẽ là không được rồi. Các cháu và ta không phải cùng một loại người, nhưng lại là loại trưởng tàu mà hệ thống tàu ưu ái nhất — những kẻ sẵn sàng không ngừng tiến lên, khai phá tương lai. Tiếc thay, các cháu phải dừng lại mãi mãi thôi~."

"Nhưng mạng của các cháu đối với hệ thống mà nói, vô cùng đắt giá~"

Grace dang rộng cánh tay, một cây gậy pháp thuật cao bằng người xuất hiện trong tay bà. Màn quang của hệ thống liên tục hiện lên rồi biến mất.

"Nhìn đi, hệ thống đang phẫn nộ. Nhưng chừng nào ta chưa từ bỏ thân phận trưởng tàu, nó sẽ không thể tước đi sự ưu ái dành cho ta~ Vậy thì, chuyện giữa chúng ta là sự tranh đấu giữa các trưởng tàu, nó không có quyền can thiệp."

"Hì hì~ Thật là một thứ đáng ghét và ngu xuẩn..."

"Xin lỗi nhé Hi nhỏ, ta là một kẻ ích kỷ, cũng là kẻ vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn... Câu cuối cùng hỏi cháu, có muốn gia nhập với chúng ta không? Không cần phải trở thành tín đồ của những vị thần đó, chúng ta chẳng qua chỉ đang lợi dụng lẫn nhau thôi. Ta chỉ cần cháu từ bỏ thân phận trưởng tàu khi chúng ta cần, chỉ có thế. Chỉ cần cháu làm vậy, chúng ta sẽ không phải là kẻ thù."

Xẹt ——

Triệu Hi dùng hành động để biểu thị sự từ chối. Cô nghiến răng, quanh thân một lần nữa tràn ngập những tia lôi đình trắng bạc.

"Tiếc quá."

"Cuộc chém giết với đám Smack đã tiêu tốn quá nhiều tinh thần của cháu, đòn đánh cuối cùng của con rồng máy kia cũng không thể không khiến cháu hao tổn. Hi nhỏ, cháu không cách nào phản kháng được đâu. Hơn nữa... Già La, chuyện của ngươi, ta đồng ý."

Đeo mặt nạ phòng độc, khoác lớp áo bọc kín mít, kẻ sở hữu thứ tự bài Nguyền Rủa — Cam Lâm Già La lặng lẽ bước ra từ bóng tối.

"Một lá bài Nguyền Rủa, cộng thêm tung tích của kẻ đã đánh cắp Phong Ấn, và chìa khóa mở Phong Ấn."

Già La tùy tiện vứt bỏ mấy cái xác, đi tới trước mặt Triệu Hi. Hắn giơ lòng bàn tay lên, hai lá bài Nguyền Rủa hiện lên. Ngay sau đó, trên lá bài lóe lên ánh sáng điềm gở lao về phía Triệu Hi.

"Chậc..."

Triệu Hi định né tránh, nhưng Grace vung gậy pháp thuật khiến động tác của cô khựng lại trong thoáng chốc. Lời nguyền đó như dòi trong xương bám chặt lấy cô.

"Vận rủi, và Phệ Mệnh (Cắn nuốt sinh mệnh)." Già La u ám lên tiếng.

Triệu Hi chỉ cảm thấy thể lực của mình đang trôi đi nhanh chóng, cảm giác làm việc gì cũng không thuận lợi vây lấy tâm trí. Tinh thần vốn đang dao động vì sự phẫn nộ trước lời nói của Grace, nay càng như rét đậm thêm tuyết, bắt đầu không ngừng tụt dốc.

Grace mỉm cười, tiến thẳng về phía Triệu Hi. Thế nhưng, chưa kịp làm gì thêm thì Triệu Hi — người đang quỳ một gối dưới đất — bỗng ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, nở một nụ cười nhẹ nhõm. Ngay sau đó, cô rút ra một ống dược phẩm màu đỏ tươi đổ thẳng vào miệng.

"Tôi quả nhiên bị xem thường rồi..."

Bên cạnh Triệu Hi, những đốm sáng vàng sẫm lại hiện ra hòa vào cơ thể cô. Lần trước, sức mạnh sau khi biến thân của cô vốn vẫn chưa tiêu hao hết. Chỉ giết một tên Smack thì chưa đủ để khiến cô trở nên thảm hại như vậy.

Con Phi Long Máy của cô gầm lên, ngăn cách Grace và hắn ở hai đầu. Thời gian thế là đủ rồi.

"... Dùng việc giảm hạn mức thể lực và tinh thần để đổi lấy sức mạnh hồi phục ngắn hạn sao? Ta không biết cháu còn có thứ này đấy, xem ra cháu cũng không hoàn toàn tin tưởng ta. Nhưng trạng thái này cháu còn duy trì được bao lâu?"

Triệu Hi một lần nữa hoàn thành biến thân. Cô bay vút lên không trung, hào quang vàng sẫm phản chiếu khiến cô trông như một vị thần thực sự của thế gian này. Cô lạnh lùng lên tiếng, dường như sau khi biến thân, sẽ không còn bất kỳ cảm xúc nào khác có thể ảnh hưởng đến phán đoán của cô nữa.

"Đã tín ngưỡng thần minh, tức là có tội."

"Nghị quyết thẩm phán."

"Tin thần, phản bội, Vô tội chi tội! Gia trì!"

"Phán quyết —— Tử hình ——!"

Nghe giọng nói lạnh lùng ấy, trên mặt Grace hiện lên một nụ cười đầy ẩn ý. Bà dùng gậy pháp thuật gõ xuống mặt đất. Mặt đất bắt đầu sụp lún.

"Tầng này chẳng còn mấy người nữa rồi, chúng ta xuống dưới kia đánh đi, ở đó có rất nhiều người."

Ầm đùng ——

Tại tầng ba của thành Solomon, những người đang tiếp tục giao chiến sững sờ nhận ra trên bầu trời ảo xuất hiện một vết nứt khổng lồ. Vết nứt liên tục mở rộng cho đến khi mọi thứ ở tầng bốn rơi rụng xuống bên dưới.

Trời sập rồi?

"Ối giời, đại tỷ ở trên đó làm cái gì thế không biết? Làm loạn đến mức này, trời ạ, cô ấy không 'tèo' ở trên đó rồi chứ?" Lâm Du đứng trên đầu Bạch Long, nhìn bầu trời thật dần hiện ra mà không khỏi tặc lưỡi.

Cùng chung suy nghĩ đó còn có Monroe Gina — người đang bí mật xem kịch qua màn hình giám sát ở tầng hai.

"... Cái đồ bà đồng chết tiệt... Quả thực bị cô nói trúng rồi."

Cô nhớ lại câu nói của Chư Tinh Đồ cách đây không lâu.

"Haiz... mình không thể trơ mắt nhìn anh Thất Ngôn gặp chuyện được... Nhân quả vẫn chưa được báo đáp..."

Dây xích nhân quả có tổng cộng bảy sợi. Hiện tại, vẫn còn năm sợi u ám không chút ánh sáng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!