Silent Hill 2

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1309

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21734

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1347

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Silent Hill 2 - Mở đầu: Cô gái

「Trông cứ như sữa ấy nhỉ.」

Laura toe toét cười. Cô bé bật cười thành tiếng, để lộ hàm răng trắng muốt sau đôi môi nhỏ xinh. Cả thị trấn chìm trong màn sương dày đặc, khiến mọi thứ nhòa đi trong sắc trắng, tựa như cô bé đang lạc vào một xứ sở thần tiên nào đó. Đôi lúc, Laura lại thích tưởng tượng rằng một vị thần đãng trí nào đó đã lỡ tay đánh rơi chiếc cốc, làm sữa buổi sáng của ngài đổ lênh láng khắp chốn. Bầu không khí huyền ảo này biết đâu lại là dấu hiệu cho thấy có các nàng tiên hay một sinh vật diệu kỳ nào đó đang ẩn náu đâu đây. Ý nghĩ đó khiến trái tim Laura rung lên vì phấn khích. Dù thường ngày tỏ ra chững chạc, cô bé tám tuổi bỗng tinh nghịch nhảy chân sáo, tà váy tung bay phía sau. Màn sương chầm chậm và nhẹ nhàng trôi lững lờ trong không khí.

「Nhanh lên nào, nhanh lên! Tớ bỏ cậu lại bây giờ!」Laura liên tục hét lớn, gọi người bạn đồng hành đủng đỉnh của mình.

Cô bé và cậu bạn đang trên hành trình đi tìm những người bạn của mình…

Chỉ có điều, cậu bạn ấy vừa béo lại vừa có chút ngốc nghếch. Đôi khi cậu chỉ biết ủ rũ lủi thủi một mình, mặt lúc nào cũng cau có. Nhưng Laura chẳng mấy bận tâm. Quan trọng hơn, cô bé muốn sớm được gặp lại người ấy. Người đã trao cho cô lá thư đó…