Ngoại truyện mừng tác phẩm đạt hạng 8 hạng mục Bunkobon của "Giải thưởng Light Novel Triển vọng 2023"
Kí ức của tôi mà Sendai-san không biết
Trong tủ lạnh có một cuộn bắp cải và hai củ khoai tây.
Tuy không có thịt heo hay thịt gà gì cả, nhưng có trứng.
Nếu Sendai-san đang ở đây, có lẽ cô ấy sẽ nấu được món gì đó từ những nguyên liệu này mặc dù là sẽ lên tiếng cằn nhằn, có điều hôm nay tôi không gọi cô ấy tới. Cho nên, nếu muốn nấu món gì đó thì tôi phải tự lăn vào bếp thôi.
"......Món rau xào?"
Tôi thì thầm với chính mình trong căn bếp tĩnh lặng.
Cái tủ lạnh đang mở chẳng đáp chẳng rằng.
Thành ra tôi cũng không biết chọn làm món rau xào có phải quyết định đúng đắn hay không nữa.
"Mà thôi, dẹp đi."
Tôi đóng cửa tủ lạnh lại, đun nước sôi bằng bình siêu tốc. Lấy cốc mì ramen ra để lên bàn rồi ngồi xuống ghế.
Tôi nghĩ thỉnh thoảng tự nấu ăn cũng là một ý hay, khổ nỗi lại chẳng có chút hứng thú nào để đi tra công thức rồi nấu ra món đó.
Không cần phải cố làm những việc vốn không hợp với mình, việc gì đã không quen thì tốt nhất là đừng làm. Thế nhưng, chỉ tại Sendai-san nấu ra những món ngon, mà khiến tôi trong phút chốc nảy sinh ý nghĩ rằng biết nấu ăn sẽ tốt hơn.
Tôi của ngày xưa đỡ hơn nhiều.
Cái thời mà tôi còn nghĩ bữa ăn thế nào cũng được, miễn no bụng là không có vấn đề gì cả, lúc đó đâu cần phải trăn trở về việc ăn uống. Tôi đã quá quen với việc ngồi ăn một mình như một điều hiển nhiên, không nghĩ đến việc ăn những bữa cơm ngon sẽ giúp tôi dễ sống trong căn nhà này hơn.
Không vương vấn điều gì thì sẽ được thanh thản.
Tháng sau là tháng mười hai, rồi cũng sẽ tới kì nghỉ đông, thoắt cái là tốt nghiệp cấp ba. Và chưa biết tôi có thể trở thành sinh viên hay không, nhưng Sendai-san sẽ không còn đến căn nhà này nữa, tôi cũng không còn được dùng bữa chung với cô ấy.
Tôi nhìn chằm chằm vào li mì trên bàn.
Không hẳn là tôi ghét món này.
Nó có nhiều loại đa dạng, mà vị cũng không tệ.
Có điều, lúc mẹ còn ở đây, tôi hầu như không ăn tới thứ này. Và một khoảng thời gian sau khi mẹ đã bỏ đi, tôi cũng chẳng đụng tới nữa.
Tốt nhất là không nên nhớ lại chuyện cũ.
Lòng thầm nghĩ vậy, thế mà tôi vẫn chìm xuống đại dương kí ức.
Dẫu cho muốn ngoi lên, nhưng những mảnh kí ức cứ quấn chặt lấy, không cho tôi cựa quậy, chậm rãi, từng chút một, tôi chìm xuống, thật sâu, sâu đến mức chạm tới những kí ức mà tôi không muốn nhớ lại, và nơi tận cùng đó chính là kí của về cái thời mà gia đình tôi vẫn còn là một gia đình ấm êm. Những mảnh kí ức bao trùm lấy tầm nhìn, khiến tôi nhớ lại những bữa ăn chung với mẹ.
Rất lâu trước đây, gia đình tôi dùng bữa chung với nhau.
Tuy có những ngày bố vắng mặt vì bận công việc, nhưng mẹ thì lúc nào cũng ăn chung với tôi cả. Nhắc tới bữa ăn là nghĩ tới khoảng thời gian vui vẻ và những món ăn ngon. Chuỗi ngày ấy đối với tôi quá đỗi hiển nhiên, nên tôi nào ngờ sẽ có ngày nó biến mất, rồi những món mà mẹ nấu trở thành món của bố nấu, cho đến một ngày chẳng còn ai nấu ăn và tôi cũng không còn dùng bữa chung với ai trong căn nhà này nữa.
Tôi không nhớ món cuối cùng mẹ nấu là gì.
Tôi cũng không nhớ món cuối cùng bố nấu là gì.
Cuối cùng, tôi đã quá chán nản với việc ôn lại kỉ niệm bên gia đình, và dần quen với việc dùng bữa một mình trong căn nhà rộng lớn này.
Càng kì vọng thì sẽ càng thất vọng, thậm chí là khiến cho người ta rơi vào tuyệt vọng.
Sau khi đánh mất những bữa ăn vui vẻ và ngon miệng, tôi cảm tưởng như mình ghét luôn cả việc ăn uống, từ đó trong tôi hình thành suy nghĩ rằng ăn với ai không quan trọng, miễn sao no bụng là được. Nhờ nghĩ vậy, mà tôi mới được thanh thản hơn, đồng thời cũng có thể chôn sâu kí ức về những bữa ăn gia đình vào nơi sâu thẳm nhất trong lòng.
Tôi đã không còn là đứa trẻ thích đánh dấu lên tấm lịch nữa.
Tuy là cũng có những ngày ngồi nhớ lại chuyện cũ như hôm nay.
Tôi thở dài một hơi rồi đứng dậy.
Chỉ tại Sendai-san làm cho tôi nhớ lại vị ngon của những bữa ăn, nên tôi mới nghĩ tới những chuyện thừa thãi.
Trong lúc cất đi kí ức mà tôi không muốn nhớ lại vào nơi tận cùng của trái tim, tôi không khỏi tiếc nuối, giá như trước đây tôi học nấu ăn từ mẹ thì tốt biết mấy, thế là tâm trạng lại trở nên u ám.
Trước khi tôi kịp học nấu ăn, thì mẹ đã bỏ đi mất.
Bố thì bảo còn quá sớm vì tôi chỉ mới là học sinh tiểu học, nên bố không cho tôi động vào dao làm bếp.
Nếu như, tôi nhờ mẹ dạy cho nấu ăn trước khi mẹ đi mất...
Nếu như, tôi nhờ bố dạy cho nấu ăn dẫu bố có bảo là còn quá sớm vì tôi chỉ mới là học sinh tiểu học...
Thì liệu có gì thay đổi không?
Luôn ra vẻ với ai đó rằng mình có sở thích nấu ăn, và khoe rằng hôm nay trong tủ lạnh cũng đầy ắp nguyên liệu. Nếu như tôi trở thành một người như vậy, thì biết đâu, tôi sẽ không cảm thấy buồn rầu khi nhìn vào bên trong tủ lạnh hiện tại, và cũng chẳng luyến tiếc một tương lai không còn được ăn chung với Sendai-san nữa.
Quá khứ thay đổi thì ắt hẳn tương lai cũng sẽ đổi thay.
Nếu thật như vậy, thì Sendai-san...
Tôi cất li mì về lại chỗ cũ.
Lấy phần ăn trong tủ đông ra, hâm lại bằng lò vi sóng.
Chuẩn bị xong món cà ri đóng gói sẵn, tôi lại thở dài.
"Phải chi không bao giờ biết đói bụng."
Tôi lẩm bẩm câu nói mà tôi đã thì thầm biết bao nhiêu lần lúc còn nhỏ.
