Shōnen Onmyōji

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

235 1503

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

343 1166

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

217 375

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

638 8184

Tập 13: Vận Mệnh Ảo Ảnh Đổi Thay - Lời Mở Đầu

Cảm nhận ánh dương chói chang, tôi mơ mơ màng màng mở mắt, trước mắt là người yêu mình nhất trên đời này.

Vì ngược sáng, khuôn mặt người ấy bị bóng tối che khuất, nên tôi chẳng nhìn rõ được biểu cảm, cũng không thấy người ấy đang nhìn mình bằng ánh mắt như thế nào.

Trong bóng tối, đôi môi người ấy mấp máy.

Một làn gió chợt nổi lên, giọng nói của người ấy bay theo gió, khiến tôi chẳng thể nghe rõ người ấy nói gì.

Người ấy đưa bàn tay lạnh giá đến, dùng lòng bàn tay nâng lấy má tôi, rồi lại nói thêm điều gì đó.

Cuối cùng, người ấy rụt tay lại, ánh nắng chói chang trực tiếp chiếu thẳng vào mắt.

Chỉ khi người ấy không còn che chắn ánh mặt trời cho mình nữa, tôi mới nhận ra ánh nắng vốn chói mắt đến thế.

Chói mắt thật, chói đến nỗi tôi không thể mở mắt ra, vậy nên tôi chẳng nhìn rõ biểu cảm của người ấy.

Khuôn mặt bị bóng tối che khuất ấy, rốt cuộc đang nhìn mình bằng biểu cảm như thế nào?

Thế giới này không hề có ánh nắng.

Những tầng mây xám xịt nặng trĩu bao phủ kín cả bầu trời, mặt đất chỉ toàn cát và đá, thế giới này chỉ có hai màu, không hề có bất kỳ sắc màu tươi sáng nào.

Và bây giờ, một thân thể gầy gò đang nằm rũ rượi trong một vũng máu chói mắt.

Cánh tay phải bị móng vuốt của Thiên Hồ ghim chặt xuống đất, máu tươi từ ngực dần loang rộng tạo thành sự tương phản rõ rệt với làn da trắng bệch.

Mớ tóc rối bời rũ xuống bên má, đôi môi hơi hé mở chỉ còn những hơi thở yếu ớt.

Cuối cùng, hơi thở mong manh ấy cũng tắt hẳn, dòng máu chảy ra từ ngực cũng không còn loang rộng nữa.

Xung quanh chìm trong sự tĩnh lặng. Hơi thở tử vong bao trùm lấy thân thể gầy yếu đó.

Cơn gió mạnh mẽ, hoành hành khắp nơi bỗng nhiên dừng lại.

Thân thể thoi thóp của cô ấy được bao phủ bởi một lớp ánh sáng lân tinh mờ ảo.

Ngón tay của bàn tay trái cô ấy đang vươn ra bỗng khẽ động.

Ngay sau đó, toàn thân cô ấy phát ra một luồng đấu khí mạnh mẽ bất thường, cát bụi xung quanh cuộn lên.

Đôi mắt vốn yếu ớt khẽ động đậy, từ từ mở ra, và rồi...

Trong đôi đồng tử vàng rực rỡ, ánh sáng căm hờn bừng lên.

Thiên Hồ Lăng Thọ đau khổ nhìn quanh dị giới, trong lòng chợt cảm thấy bất lực.