Shimotsuki wa Mob ga Suki

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

53 151

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

204 3939

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

608 18800

Bishoujo to Kyori wo Oku Houhou

(Đang ra)

Bishoujo to Kyori wo Oku Houhou

Maromi Maroyaka

Đây là câu chuyện tình cảm giữa hai người đối lập nhau dần thấu hiểu nhau, trở thành bạn bè, và rồi trở thành người yêu — một tiểu thuyết thanh xuân lãng mạn đầy ngọt ngào.

47 463

Long Tộc

(Đang ra)

Long Tộc

江南

Tác phẩm truyền tải thông điệp rằng, dù có là một "đứa trẻ thất bại", thì cuộc đời vẫn luôn tồn tại những khả năng khác. Ai cũng có thể trở thành anh hùng.

158 7224

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

49 1111

Chính truyện - Phần Năm - Chương 559 - Thời điểm quá thiếu tự nhiên

Giờ hãy tưởng tượng những gì sắp xảy ra đi.

Hiện tại tôi hơi bị bất ổn. Nếu lấy ví dụ theo kiểu câu chuyện, đây chắc sẽ là cảnh mà nhân vật chính nản lòng vì trái tim tan vỡ và đang phải vật lộn cho đến khi gượng dậy được.

Có vẻ như sắp tới sẽ là khoảng thời gian dù có làm gì cũng chẳng có được kết quả tốt đẹp.

Và cái 『khoảng lặng』 thường xuất hiện vào những thời điểm cố định trong câu chuyện hẳn chính là lúc này đây.

Cho đến khi có gì đó xảy ra, tôi sẽ mãi rối bời như này.

Tình trạng này sẽ tiếp diễn đến bao giờ.

Và sự kiện kiểu gì sẽ đến với tôi đây.

Câu chuyện sẽ lên đến 『cao trào』 ở đoạn nào, vì không biết nên tất cả những gì tôi làm được chỉ là vùng vẫy.

Điều không nên làm nhất là 『không làm gì cả』.

Dẫu có đau đớn, dẫu có khổ sở, cứ trốn chạy khỏi hiện trạng mà không làm gì thì cũng chẳng có gì thay đổi hết.

Lười biếng sinh ra trì trệ.

Câu chuyện không có diễn biến thì cũng không có cao trào. Con đường rồi vẫn tiếp tục, nên dù có gập ghềnh, ta cũng không còn lựa chọn nào ngoài tiếp tục tiến bước.

Vì chắc chắn một ngày không xa, ta sẽ vượt qua được khó khăn này.

Cho nên để hướng tới mục tiêu đó, bước đầu tiên cần làm...... hẳn sẽ là nói chuyện với Shiho.

(Con người Shiho không định thay đổi gì cả, vậy mình có nên cho Shiho biết cảm giác của mình không......)

Nếu tôi làm vậy, có khả năng xích mích sẽ phát sinh.

Nhất là trong tình trạng cảm xúc lệch pha hiện tại, không dễ để tưởng tượng cảnh quan hệ rạn nứt nếu quyết định đối mặt với nhau.

Đấy là chưa nói đến việc Shiho không có một trái tim mạnh mẽ.

Khi giờ đây đã là tồn tại quan trọng trong tim nhau, tôi chắc chắn những lời nặng nề từ mình sẽ gây ảnh hưởng to lớn đến cô ấy.

Có khi mâu thuẫn sẽ xảy ra...... hay cả khi nó không xảy ra đi nữa, quan hệ ít nhiều cũng sẽ trở nên khó xử hơn.

Nhưng tôi vẫn tin sau đó, quan hệ của hai đứa sẽ tiến triển tốt hơn hiện tại.

Như người ta thường nói Sau cơn mưa trời sẽ sáng.

Tôi nghĩ mình cần phải đối mặt với Shiho.

Vì lúc này, điều tôi có thể làm chỉ có thế.

Chừng nào còn lo lắng chuyện Shiho thì chừng đó tôi không thể tránh khỏi viễn cảnh phải đối thoại.

Từ góc nhìn câu chuyện thì làm như thế mới phải đạo.

Nên là...... Ừm. Tìm khoảng thời gian nào chỉ có hai đứa đi, có là ban đêm cũng được.

Phải nói chuyện thật đàng hoàng.

Những gì tôi cần làm là vậy. Để chuẩn bị cho tối nay, tôi nghĩ mình nên chợp mắt một chút.

Suy nghĩ quá nhiều khiến đầu nặng trĩu nên tôi nhắm mắt lại cho đầu óc dễ chịu.

Câu chuyện giờ đang ở đoạn kết.

Và ta đang bước vào khoảng lặng để chuyển đến phân cảnh tiếp theo――

――Nhưng vào ngay thời điểm thiếu tự nhiên đó.

Cốc, cốc, cốc.

Vài tiếng gõ cửa vang lên với lực vừa phải. Tôi mở mắt theo phản xạ, quay người về phía cửa thì cùng lúc đó, cánh cửa từ từ mở ra.

Shiho à?

Không, tiếng gõ cửa này quá lịch sự nếu người gõ là Shiho.

Không thể là cô ấy được.

「Xin lỗi vì đột nhiên gọi nhé. Nakayama này...... tụi mình nói chuyện chút được không?」

Người xuất hiện ở cửa là một cô gái có mái tóc màu hồng ấn tượng, Kurumizawa Kururi.

「Ấy, tớ vừa đánh thức cậu hả?」

「......Tôi đang nằm nghỉ tí thôi. Không sao đâu」

Miệng tôi nói thế, nhưng lòng thì đang dao động.

Việc cô ấy xuất hiện ngay thời điểm này có hơi nằm ngoài dự đoán.

Câu chuyện đang đi đến hồi kết và đáng lẽ hiện tại phải là khoảng lặng, vậy thế này là sao đây?

Sự xuất hiện ngay thời điểm thiếu tự nhiên này khiến tâm trí tôi quá đỗi bối rối――