Shimotsuki wa Mob ga Suki

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

53 151

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

204 3939

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

608 18791

Bishoujo to Kyori wo Oku Houhou

(Đang ra)

Bishoujo to Kyori wo Oku Houhou

Maromi Maroyaka

Đây là câu chuyện tình cảm giữa hai người đối lập nhau dần thấu hiểu nhau, trở thành bạn bè, và rồi trở thành người yêu — một tiểu thuyết thanh xuân lãng mạn đầy ngọt ngào.

47 463

Long Tộc

(Đang ra)

Long Tộc

江南

Tác phẩm truyền tải thông điệp rằng, dù có là một "đứa trẻ thất bại", thì cuộc đời vẫn luôn tồn tại những khả năng khác. Ai cũng có thể trở thành anh hùng.

158 7224

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

49 1110

Chính truyện - Phần Năm - Chương 520 - Đêm đầu tiên - 8

Tựa trên chiếc ghế ngoài ban công, Kurumizawa-san nhìn tôi chằm chằm với một vẻ mặt khó khăn.

Dù đôi chân đang vắt tréo, tư thế đó không chỉ không ra vẻ ta đây mà còn hợp nữa là đằng khác, kỳ lạ thật.

(Đúng là...... khác thật)

Từ dạo trước tôi đã có suy nghĩ đó rồi.

Mỗi khi nhìn thiếu nữ tên Kurumizawa Kururi này, bất luận thế nào trong tâm trí tôi cũng có một suy nghĩ.

(Cả cô ấy cũng có gì đó 『đặc biệt』)

Từ Kurumizawa-san, tôi cảm nhận được một đặc tính gần gần với Shiho hay Ryuuzaki.

Đó là một đặc tính mà cả tôi, Azusa, Kirari hay Yuzuki đều không có.

Không chỉ thế, tôi cũng linh cảm Kurumizawa-san có 『cái gì đó』 mà cả Mary-san cũng không cảm nhận được.

「Lạ thật」

「Lạ là lạ cái gì?」

「Thì quan hệ giữa cậu và Shimotsuki ấy」

「Tôi thì không nghĩ có chuyện đó đâu」

「Nếu không có thì tớ đã chẳng nói mấy câu này rồi」

「......Vậy à」

Thế nên tôi lắng tai nghe.

Tôi sẽ nghe, xem cô ấy định nói gì.

Quan hệ giữa tôi và Shiho cũng khá là đặc biệt.

Vậy nên dù người ngoài có nói này nói nọ, mọi chuyện vẫn ổn thỏa vì tụi tôi tin tưởng lẫn nhau―― là lời phản biện tôi có thể dùng với bất cứ ai ngoại trừ Kurumizawa-san.

Chỉ riêng với cô ấy là tôi không nói vậy được.

Cũng không phải tôi có lý do xác đáng nào để có thể chỉ ra, nhưng dù thế nào đi nữa...... trong lời nói của Kurumizawa-san vẫn ẩn chứa một sức mạnh khiến tôi phải lắng tai nghe trong vô thức.

「Hai người các cậu yêu nhau đúng không?」

「Ừm, tất nhiên」

「Thế có làm mấy chuyện giống người yêu chưa?」

「Mấy chuyện giống người yêu...... cô ví dụ xem nào? Chứ tôi cũng chẳng biết phải thế nào mới giống người yêu được」

Tôi hỏi lại vì chưa thể nắm được ý đồ của Kurumizawa-san đằng sau câu hỏi.

Cô ấy mà không định nghĩa rõ ràng thì tôi cũng chẳng trả lời được.

Thì tại tôi với Shiho đã thành 『người yêu』 đâu.

Thế rồi với Kurumizawa-san, câu hỏi của tôi...... hình như lại là một cú sốc.

「――Không hiểu chuyện đó, cậu như vậy là không được đâu」

「Ờm, cơ mà...... hôn thì có rồi. Thế có tính là giống người yêu chưa?」

「Tại sao chính cậu lại không biết thế hả」

Một giọng điệu êm dịu.

Nhưng lại chứa sức ép khiến từng thớ cơ trên người tôi căng ra.

Đó là một cảm giác kỳ lạ như khi bị mắng vậy.

「Nakayama này...... sự tử tế, chưa bao giờ là có ích cho đối phương đâu」

Dĩ nhiên đây không phải màn lên lớp của Kurumizawa-san.

Giọng điệu nghiêm khắc của cô ấy, suy cho cùng cũng chỉ như một lời cảnh tỉnh.

「Cậu phải chỉ ra chỗ sai đi chứ」

「......Thì tôi cũng định thế mà」

「Tớ thì chả thấy "định thế" chỗ nào cả. Cậu còn chẳng nhận thức được việc Shimotsuki đang làm sai là 『sai』 đúng không? Tất cả là vì cậu cho rằng bản thân mới là người sai, tự giải thích một cách thuận tiện rồi lừa mình dối người chứ gì」

「Làm gì có ch――」

Làm gì có chuyện đó chứ.

Tôi có còn là người như thế đâu.

Giờ đây, tôi đã có thể đàng hoàng bày tỏ suy nghĩ dưới thân phận 『Nakayama Koutarou』 rồi mà.

Đó là những lời tôi rất muốn nói, ấy thế mà...... câu từ lại nghẹn ứ ở cổ họng.

「Thế thì, một lần thôi cũng được...... Lâu nay cậu đã nổi giận với Shimotsuki lần nào chưa?」

Đó là một câu hỏi nhấn chìm những gì tôi định nói.

「Cô gái đó không phải một 『nữ chính』 hoàn hảo bước ra từ trong câu chuyện, mà là một cô gái bình thường có nhiều sai sót mà ở đâu cũng có đấy? Khác thì chỉ khác ở chỗ đáng yêu hơn người ta, chứ nói chung thì vẫn là một cô gái bình thường, vậy nên là―― những khi làm sai, cậu nên đàng hoàng nạt cho một trận mới phải」

Tôi biết.

À không, tôi đúng ra là phải biết rồi.

Đáng lẽ trong nhận thức của tôi, Shiho...... cũng là một cô gái bình thường như bao người khác.

Nhưng tôi chưa nổi giận với cô ấy bao giờ.

Trước khi kịp nổi giận, tôi lại nghĩ 『Mình mới là người sai』 rồi bóp méo đi suy nghĩ bản thân.

Đó là điều nên làm vì không nổi giận là điểm tốt của mình, tôi đã nghĩ như thế đấy.

Nhưng chính suy nghĩ đó, có lẽ lại là sai lầm của tôi rồi――