Chương 468 - Hỡi rồng vĩ đại, Hỡi rồng vĩ đại – Phần 45
L-làm tròn lên thì cũng được 50 chương rồi nhỉ
________________________________________________
◆
Tóm lại là thế này. Não tôi đang phấn khích quá mức đến mức sắp chết máy giữa chừng rồi.
「Trông như con mèo bị túm cổ rồi nhấc lên ấy……」
「Dùng não quá đà rồi……」
Thành thật mà nói, tôi cứ đinh ninh mình sẽ chết vì rơi tự do, nhưng lại được Rust đã hợp thể trở lại với Chiến Thuật Cơ Giới Thú bắt lấy, nên đúng như Rust ví von, tôi đã hạ cánh xuống đất trong tư thế chẳng khác nào một con mèo đang bị treo lơ lửng.
「Còn chiến đấu được không?」
「Oải lắm rồi……」
Dẫu có là tôi đi nữa thì cũng phải kiệt sức vì chém giết liên tục chứ. Giờ bảo tôi làm lại trò giống hệt lúc nãy là bất khả thi, nếu đối thủ là cái bao cát thì may ra còn xoay xở được……Nhưng Siegwurm hiện giờ đã hóa thành một quả bom hẹn giờ siêu phiền phức rồi.
Thứ cần thiết để né mấy tia laser bắn loạn xạ kia là khả năng cơ động. Nhưng với trạng thái hiện tại, nếu lỡ dùng mấy thứ như truyền dẫn quá tải thì chắc chắn tôi sẽ biến thành vết bẩn trên mặt đất.
「Chủ nhân, tôi đã thu hồi các vũ khí bị vứt bỏ và các tinh thể đặc dị」
「Tốt lắm…… cảm ơn nhé」
「……Trước mắt, tôi sẽ tham chiến」
「Đừng có phá nát đấy nhéー」
Nhìn theo bóng dáng của Chu Tước, hay đúng hơn là Rust, bay đi, tôi bắt đầu suy nghĩ xem nên làm gì tiếp theo.
Chẳng lẽ không còn việc gì mình có thể làm sao? Chiến đấu đâu chỉ có mỗi việc vung vũ khí. Nói thật thì ở đây có cả đống người chơi nên có tôi hay không chắc cũng chẳng thay đổi gì nhiều, nhưng mà, chuyện nào ra chuyện đó.
「………………………Hehe」
「Vừa mới mừng vì cuối cùng cũng tìm thấy thì anh lại phát ra điệu cười siêu độc ác là sao hả trời desuwa……」
「Không không, chỉ là chợt nhớ ra một chuyện suýt quên thôi. Nhưng mà………Có ổn không nhỉ? Thật sự là chẳng biết chuyện gì sẽ xảy ra nữa, dù theo anh mày nghĩ thì ít nhất tình hình cũng không tệ hơn được đâu……Hử?」
Con thằn lằn đen kia đang làm gì thế, đặc công cảm tử à? Không, hình như hàng thật vừa tách ra từ lưng……Ặc, hắn còn dùng được cả lá chắn vật lý nữa à.
「Thà làm rồi hối hận thì mới có thể nuốt trôi đống cay đắng chua lét này chứ……」
Được rồi, làm thôi. Dù giờ khó mà dùng kiếm đâm vào cơ thể hắn, nhưng ít nhất vẫn có thể đánh vào chổ sơ hở, chắc vậy.
「Saina, Emul, nhờ cả hai truyền lời lại cho thành viên bên mình. Nội dung là───」
……
…
Được rồi, dù cái này nhìn vào là biết ngay ai là thủ phạm, mà đằng nào tôi cũng định làm rồi, chỉ là sớm hay muộn thôi.
Giờ chỉ còn việc tới tọa độ đó thôi……Ah, đúng lúc thế Araba-kun……À không, tớ không để bụng chuyện cũ đâu nhé ne~, nhưng chuyện lần trước vì bị cậu làm phân tâm mà tớ bị đem ra làm viên sỏi cho trò thảy đá nảy trên mặt nước vẫn chưa quên được đâu nhé ne~…… Nên là giúp tớ một tay nhé ne~……?
Chết rồi, virus Deepslau đang……khụ, tiêu diệt! Tiêu Diệt!
◇
『───Aa, ta thú nhận. Ta sẽ thừa nhận tất cả, rằng ta……Không, rằng tôi đã luôn ngưỡng mộ ngài ấy. Long Vương tối cao, hoàng kim bất diệt rực rỡ, Thiên Ba—dáng hình ấy, đối với tôi chính là đích đến tối thượng』
Noirlind, hiện đã thu nhỏ lại chỉ còn bằng kích cỡ một chú chó lớn, độc thoại.
『Kể từ khoảnh khắc tôi xác lập được bản ngã của chính mình, tôi đã luôn khao khát được trở nên như ngài ấy……』
Hắc Long tiếp tục bộc bạch, rằng đó chính là lý do vì sao trong số các Sắc Long vốn có xu hướng biến thành hình dạng kỳ dị để chuyên biệt hóa chức năng của bản thân, Noirlond lại giữ hình dáng tương đối chuẩn mực của một con rồng.
『Nhưng rồi, khi đã có được sức mạnh……Khi khiêu chiến ngài ấy để chứng minh sự tồn tại của chính mình……Tôi đã nhận ra』
「Ông nhận ra điều gì ạ?」
『Ngài ấy,……Đã kết thúc rồi』
Thật là một câu chuyện kỳ quái, Akitsu Akane vừa chạy vừa nghiêng đầu khó hiểu. Rốt cuộc dựa vào điều gì mà lại đánh giá là 「đã kết thúc」
『Trong cuộc đời ngài ấy, đã có chuyện gì đó xảy ra, và chuyện đó đã 「Hoàn Tất」……Những gì diễn ra sau đó chính là hiện tại. Đối với Hắn, ngay cả khoảnh khắc này đây cũng chẳng qua chỉ là phần dư thừa……Mà thôi』
Xưa kia, đã từng có những kẻ đặt chân xuống thế giới này. Hắn…… đã được sinh ra trong cuộc chiến đặt cược cả sự sống của họ……và rồi, đã thất bại.
Đó không phải là thất bại dưới hình thức chết hay mất khả năng chiến đấu. Hắn……Đã không thể bảo vệ được lý do tồn tại của chính mình.
Khi tất cả kết thúc,「Nhân Loại」đã không còn……chỉ còn lại 「 thứ giống nhân loại」được chuẩn bị để làm những kẻ kế thừa……Và ở đó, cho dù Siegwurm có thiêu đốt Khởi Nguyên bao nhiêu đi nữa, trận chiến của hắn cũng đã kết thúc bằng hai chữ thất bại.
Kẻ bại trận còn sót lại từ Thời Thần Đại, đó chính là Thiên Bá Siegwurm………không, chân tướng của đơn vị sinh thể thiêu đốt Khởi Nguyên「Siegwurm」
Nếu đây là một thực thể có cảm xúc như con người, hẳn đã bị quá khứ kéo lại mà chìm trong hối hận. Thế nhưng, Siegwurm là kẻ chấp nhận sự tồn tại của mình như một vũ khí. Trước cả khi biết hối hận hắn đã chấp nhận ngày tận thế.
『Có hiểu được nỗi thất vọng khi biết rằng điều mình hằng ngưỡng mộ bấy lâu rốt cuộc chỉ là một cái vỏ rỗng vô hồn không? Có hiểu được cơn phẫn nộ khi những khổ luyện bấy lâu lại bị hắn cười khẩy một cách vô cảm không!?』
Chính vì lẽ đó mà Noirlind căm ghét Siegwurm.
Thật nực cười, cái vỏ rỗng tuếch như thế mà lại được ca tụng là Long Vương.
Bởi vì đã từng ôm ấp một khát vọng lớn lao, nên khi nó đảo chiều, những cảm xúc tiêu cực ấy đã khiến Noirlind phải gào lên rằng「So với hạng như ngươi……Ta còn xứng làm Long Vương hơn」
『Nhưng……Thấy dáng vẻ thảm hại đến nhường kia, tôi đã không còn đủ sức để nhìn thẳng vào hắn nữa』
Tự làm bản thân bị thương bằng chính sức mạnh của mình, lớn tiếng nói rằng mình sẽ chết, và rồi đưa ra một lựa chọn khác là cầu xin kẻ khác giết mình.
Như vậy chẳng phải là quá đáng thương hay sao, Noirlind than thở. Con rồng từng được ca tụng là bá chủ bầu trời, giờ đây lại vừa tự siết cổ chính mình vừa khẩn khoản van nài hãy giết ta đi.
『Vậy thì chí ít, tiễn hắn một đoạn coi như là chút lòng từ bi cuối cùng, nhưng……Hừ, bị giết bởi hàng nhái của chính mình, có khi hắn cũng chẳng vui vẻ gì đâu nhỉ』
Trước Hắc Long đang nở nụ cười tự giễu, Akitsu Akane nhất thời không tìm ra được lời nào để đáp lại.
Nếu là Sunraku, có lẽ anh ấy đã có thể nói ra được vài câu khéo léo. Nhưng Akitsu Akane thì không có tài năng đó, vậy thì……Cô chỉ còn cách dùng những lời từ đáy lòng để bày tỏ tâm tư của chính mình.
「Cách đây không lâu……Em đã từng hỏi Sunraku-san một chuyện」
Đối với Akitsu Akane, người luôn chạy theo hình bóng mình ngưỡng mộ, thì Sunraku, người luôn không ngừng hướng về phía trước, dĩ nhiên là một trong những người đáng để kính trọng…… đồng thời cũng là đối tượng khiến cô không ngừng mang trong lòng những nghi vấn.
「Em đã hỏi rằng……Tại sao anh lại có thể cố gắng đến vậy? Liệu có thể nỗ lực mà không cần đến mục tiêu không?」
……
…………
………………
「Kìa, tự nhiên nói vậy thì……mà nói chứ, ý em là anh mày giống kiểu người làm gì cũng chẳng thèm nhìn trước ngó sau đúng không………」
「À, hở, ý em không phải như vậy đâu ạ!」
「Đúng vậy ha, đây cũng chẳng mong là em có cái kiểu tâm lý bẩn thỉu đó đâu……Ừm, đúng vậy, ngay cả anh cũng có thứ mà mình nên hướng tới……Cũng có người mình ngưỡng mộ chứ」
「Ể……Là ai vậy ạ?」
Một người có thể thực hiện được những chuyển động phi phàm như Sunraku thì người mà anh ta ngưỡng mộ sẽ là ai đây? Pro gamer? Vận động viên? Hay là nhân vật hư cấu nào đó?
Thế nhưng, câu trả lời Sunraku đưa ra lại hoàn toàn khác với những điều đó.
「Bản thân anh trong tương lai」
「Ể……?」
「Game ấy, cho dù có là Unique hay gì đi chăng nữa, thì xét đến cùng nó vẫn bình đẳng tuyệt đối」
Từ những tựa game classic điều khiển bằng nút bấm và tay cầm, cho tới VR full-dive. Dù là trẻ mẫu giáo hay người già, chỉ cần nhấn nút là có thể tung ra cú đấm kết liễu quái yếu trong một đòn. Dù là nam hay nữ, chỉ cần lên cấp và rèn trang bị là có thể đánh bại Ma Vương hủy diệt thế giới.
「Những chuyển động có thể tái hiện được trong game, cũng nghĩa là về mặt lý thuyết người chơi có khả năng thực hiện được các chuyển động đó」
Chêm thêm câu: "Cơ mà TAS thì chịu chết nhé”, Sunraku tiếp tục nói.
「Việc bây giờ không làm được, chẳng có nghĩa là trong tương lai cũng không làm được đâu. Thực tế là anh đã thành công phục thù được cái bóng của Lycagon, và dù cực kỳ không cam tâm nhưng đúng như vết khắc này chứng minh......anh đã thắng. Bản thân anh trong quá khứ không làm được, nhưng bản thân anh của tương lai đã làm được」
「Cho nên……Là bản thân trong tương lai, phải không ạ?」
「Chính là thế. Vì không làm được nên bỏ cuộc? Sai rồi, là vì muốn dừng lại nên mới bỏ cuộc. Mọi sự đều nằm ở động lực cả, chừng nào nó còn thì anh vẫn có thể làm được bất cứ điều gì……Trong tương lai sau khi ta đã cố gắng, lúc nào cũng có một phiên bản của bản thân mà ta hằng ngưỡng mộ đang đợi ở đó」
“Dù nói vậy, con người vẫn là sinh vật sống trong hiện tại,” Sunraku vì những lời sến súa của chính mình mà đỏ mặt (không ai nhìn thấy cả), rồi kết lại.
「Điều mà bản thân hiện tại có thể làm, chi ít cũng phải sống sao cho có thể tự hào ngẩng cao đầu trước chính bản thân trong quá khứ, đúng không?」
………………
…………
……
「……Chắc chắn, không có đáp án nào đúng tuyệt đối trong việc ngưỡng mộ ai đó là đúng hay sai cả. Mỗi người có cách chạy của riêng mình, có mục tiêu riêng để hướng tới……Nhưng, những tâm tư mà ta ôm ấp, trên chặng đường mà ta đã chạy, tuyệt đối không bao giờ là sai lầm!」
Bất kể động cơ là gì, con đường ta đã vượt qua chắc chắn là điều đáng để tự hào. Đó chính là những lời cô từng dõng dạc tuyên bố vào ngày đầu tiên gặp Noirlind.
Và, cũng là lý do vì sao Akitsu Akane lại đứng về phía Noirlind…… những lời ấy cũng giống hệt như ngày hôm đó, không hề thay đổi. Nhưng lần này, chỉ thêm vào một chút thôi.
「Em……Không thể làm ngơ trước những người đang cố gắng mà không biết bỏ cuộc. Cho nên……Hãy cùng đánh bại Siegwurm-san nhé, cả ông và em…..!」
____________________________________________________________________
Cuộc đời không thể nhấn nút Reset, thế nên dù có phải đón nhận một Bad Ending đi chăng nữa, ta cũng chỉ còn cách bước tiếp mà thôi.
Cho dù đã từng có bao nhiêu thăng trầm đi nữa, thì những con người đang đứng ở đây, ở hiện tại cũng đã khác với những người mà khi xưa hắn muốn bảo vệ rồi. Với lại, họ có nhiều nội tạng hơn mà.
Sunraku thường có xu hướng nói những lời sến súa sau khi clear game, rồi sau đó tự mình đỏ mặt.
Và Nữ Chính-chan đã có biểu cảm cực kỳ vi diệu khi bí mật chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
辛酸苦汁 (shinsan kujū) Nghĩa đen: nước cay, chua, đắng; Thành ngữ chỉ đủ mọi loại cay đắng, chua xót, khổ cực, tủi nhục trong cuộc đời. Thằn lằn đen chuyển xưng hô từ われ: ware sang お:ore