Tăng hai vui vẻ, tam đại thảm họa: Kết
Nghĩ kỹ lại thì ginger ale (bia gừng) với que gừng sống bị trùng nhau rồi còn gì!
「Nice fight, muốn ăn gừng chua ngọt tráng miệng hông?」
「Nếu bà nói nghiêm túc thì tôi sẽ tát bằng nắm đấm đấy……」
Chanh, gừng, mù tạt wasabi và mù tạt vàng đang tạo thành cơn lốc xoáy tứ phương rồi bùng nổ Big Bang...Ủa kỳ vậy, sao vị gà nướng nhạt nhẽo thế này?
「Đùa thôi mà, nhưng nếu cậu thật sự làm thế thì chắc tui sẽ phát tán tin tức cậu với danh nghĩa là “thằng đàn ông đã đấm Amane Towa” đấy nhé」
「Này đồ khùng kia…. dừng lại mau, nhỏ em gái sẽ giết tôi mất」
Amane Towa là tà thần, còn follower của cô ta tức là tà giáo và thật bi thảm thay khi em gái tôi chính là giáo đồ tà giáo đang tôn thờ tà thần đó.
「Em gái á? Hể, em gái của Sunraku-kun là follower của tui sao. Vui ghê nhỉỉỉ」
「Vì trên ảnh bà có biết nói đâu, nên em gái tôi bị lừa cũng đành chịu thôi」
「Ồ, tui vừa nhận một cú đấm chửi rủa sắc bén hơn tưởng tượng đấy nhỉ?」
Đúng là dáng đứng như thược dược, dáng ngồi tựa mẫu đơn, còn mở mồm là giọng điệu tà đạo. À đúng rồi, suýt thì quên.
「Thì bà làm người mẫu tạp chí mà, chắc nó ngưỡng mộ thôi……À nói mới nhớ, có mang theo mà quên mất, ký cho em gái tôi đi」
「Tui đang trong thời gian riêng tư đấy nhé…… tên là gì?」
「"Cái kiểu bắt nhịp nhanh thế này của cô tôi không ghét đâu nhé...Tên nó là Rumi. Ru trong lưu giữ, Mi trong xinh đẹp」
「Hizutome Rumi nhỉ……hể, là cô bé này à」
Á, con mụ này mặt tỉnh bơ bắt đầu tra thông tin cá nhân rồi kìa! Với lại đừng có mà tiện tay điều tra tên tuổi cá nhân của người ta như thế chứ!
「Hừm……Món phụ kiện này, hình như tui từng dùng trong buổi chụp hình nào đó trước đây…… ra vậy, quả là một follower nhiệt thành đấy」
Đôi tay Pencilgon đang xoẹt xoẹt viết chữ ký đầy thuần thục, bỗng nhiên như vừa nảy ra ý tưởng gì đó, cô ta nở một nụ cười xấu xa rồi quay sang phía tôi.
「No」
「Tui còn chưa nói gì mòa!? 」
Không, vì linh cảm là chuyện gì chẳng tốt lành nên lỡ miệng.
「À thì, nếu đã vậy thì hay là tui nói chuyện trực tiếp luôn nhỉ」
「Với em gái tôi á?」
「Ừm, nên là cho mượn điện thoại chút đi nào」
「Ê……」
Nhưng mà nghĩ lại thì, nếu chỉ đưa mỗi chữ ký thì chắc nó cũng sẽ hỏi tôi lấy ở đâu ra, vậy thì cũng chẳng khác mấy nhỉ?
「Thôi kệ. Để gọi thử vậy」
Trong khi đang vật lộn dữ dội với vị chát gắt của khoai nưa sống, mặc kệ Natsume-shi và tên ngốc kia bị lời dụ dỗ của Pencilgon lôi nhau vào cái hành động đơn giản gọi là “đút khoai tây cho nhau ăn” nhưng lại căng thẳng chẳng khác gì một cuộc đấu súng cao bồi miền Tây, thì tôi tranh thủ thử gọi điện cho em gái mình.
『Alo, anh hai à?』
「Rumi, rảnh không?」
『Hửm? Ừm, em vừa tan ca làm thêm xong, đang định tẩy trang』
「Thế thì tốt, đừng tẩy trang vội, trước hết ngồi xuống ghế đi. Với lại mở gọi video lên」
『......? Phụt! Hahaha! Cái mặt nạ trông như bí ngô đó là sao vậy, anh đón Halloween sớm quá rồi đấy!』
「Anh mày là người luôn đi trước thời đại hai tháng… à không phải, ờm……đã ngồi xuống ghế chưa?」
『Hả? Anh bị sao vậy, cứ nói mấy câu kỳ kỳ…』
Ngay khoảnh khắc đó, bàn tay đang cầm thiết bị di động của tôi bị một bàn tay từ bên cạnh chộp lấy rồi trượt sang ngang. Ống kính camera lập tức thu trọn hiện diện vừa mới lọt vào khung hình mà không sót một chi tiết nào, truyền tải hình ảnh với chất lượng cao sắc nét đến thiết bị của Rumi.
「Hello Rumi-chan, Amane Towa đâyyy」
『!!?!?!!?』
RẦM! Một âm thanh khủng khiếp vang lên từ loa thiết bị di động, hình như con bé đã ngã lật cả người lẫn ghế.
「Ồ…Không cần diễn vẫn có thể tạo ra khung cảnh tấu hài thế này, đúng là có quan hệ huyết thống với Sunraku-kun rồi」
「Là em gái nuôi đấy」
「Hả」
「Đùa đấy đồ ngu」
Phụt!
「Lemonnnn!!?」
Th…thằng khốn! Nó phun nước chanh vào mũi tôi qua khe mặt nạ! Mà khoan, sao mạy lại thủ sẵn miếng chanh vậy!?
「Khụ a a a…!? 」
Trong khi tôi quằn quại vì mùi hương mát lạnh của họ cam quýt đấm thẳng vào não từ lỗ mũi như cú uppercut, thì Pencilgon Pencilgon vẫn thản nhiên trò chuyện một cách vô cùng, vô cùng thích thú với cô em gái nhà tôi, người vừa bị dính một cú gây bất ngờ trực diện kiểu chương trình truyền hình thực tế của Mỹ.
「Em không sao chứ? Té đau thế kia mà.」
『Ơ… á…... dạ... dạ...!? E-Em không sao ạ! Tầm này thì em có thể hạ đo ván cả thủ tướng luôn cũng được ạ!』
Sao lại muốn gây hấn với cả Thủ tướng chỉ để chứng minh mình vẫn khỏe mạnh thế hả em gái ơi. Con mẹ nó, cả thế giới toàn là mùi chanh...
「Thế thì tốt rồi. Anh trai em kể với chị rồi, em là follower của chị đúng không?」
『D-dạ! Em có follow tài khoản chính thức, cũng mua tạp chí nữa… Ưm, em luôn ủng hộ chị hết mình ạ!』
「Hihi, vui thật đấy. À đúng rồi, Rumi-chan có muốn trao đổi địa chỉ email với chị không?」
『Ba—』
RẦM! Lại một âm thanh cực kỳ hoành tráng. Nghe cả tiếng mẹ tôi từ xa vọng lại, chắc ngã mạnh lắm.
『M...một người như em mà được….... trao trao trao trao trao, trao đổi email á...!?』
「Ừm, thật ra làm mấy chuyện kiểu này không tốt lắm đâu nhưng mà..…」
Này đồ tà đạo, sao tự nhiên quay sang nhìn tôi mà cười thế. Khoan đã, sao mày lại lùi xa khỏi tao?
「Bà định nói cái quái g—」
「Sun…à không, anh trai em ấy, bọn chị thân lắm, cựccccc kì thân thiết…. mà lị」
『』
「Chờ đ—」
Không, bả nói không sai, nhưng nói câu đó trong tình huống này thì rõ ràng là cố tình rồi còn gì!?
Không được, để con mụ này nói thêm là cực kỳ nguy hiểm!
BỘP
「……(cười nhếch miệng)」
「Kattzo, mày…」
「Không cần, không cần nói gì đâu. Bố hiểu mà… Rằng diễn biến kiểu này có vẻ sẽ thú vị hơn nhiều đó chứ gì!!」
Cái thằng khốn này, sao mày cười đểu vậy hả! thả ra! Thả-ra—!
『A... Anh trai em với chị có qu- qu- qu- quan hệ như thế nào ạ...』「Là quan hệ gì nhỉ… hihi, em nghĩ là quan hệ gì?」
「Thả tao ra! Loại kẻ địch đó mà để mặc là game over đó!」
「Này, thu thập full bad ending cũng là thú vui của game thủ mà?」
「Đời thực làm gì có tách được save data ra đâu hảaaa!!?」
Dính bad ending là xong đời luôn đó—!!
「Vậy nhé, từ giờ mong được em giúp đỡ nha—」
『V…vâng ạ!』
Tút, cuộc gọi kết thúc.
Pencilgon trả lại thiết bị với nụ cười vô cùng sảng khoái. Trong đầu tôi lập tức mô phỏng vài phương án đấm cho ả một trận, nhưng ở bất kỳ tuyến đường nào thì kết cục cuối cùng đều hội tụ về ending bị em gái mình đánh tơi bời, nên đành bỏ cuộc.
「Nhà ngươi, nhớ mặt đấy…」
「Ufufufufu, thôi thì tầm này là tui tha thứ cho cậu được rồi đó」
Chết tiệt, tao nhất định không tha cho ngươi đâu Cthurnid…Tao sẽ biến sự ức chế này thành động lực rồi đập ngươi ra bã…!
「Thôi, chuyện trong ShanFro thì từ từ tính tiếp sau…Trước hết thì đây, chữ ký」
「Ồ, thank you」
Nản vãi, chẳng muốn về nhà chút nào...Dòng tộc nhà tôi có cái máu đã làm là làm tới bến, nên chắc chắn là về đến nhà kiểu gì cũng sẽ bị tra khảo cho mà xem...
「Đã vậy thì chỉ còn cách ăn uống tới bến bào cho cái ví của Kattzo một vết chí mạng thôi…!」
「Ý hay đấy, tui đang tò mò món 「Lẩu cua siêu cấp」 này」
「Vậy tôi lấy món「Gà rán size Giga」này…」
「Ít nhất cũng gọi thứ có thể ăn hết được chứ!?」
「Vậy thì tớ gọi phần「Khoai tây chiên size Titan」này…」
Chiếc máy tính bảng hiển thị thực đơn được đưa ra trước mặt, trên đó là tấm hình núi khoai tây chiên được chất cao đến ngớ ngẩn.
Ba người chúng tôi cùng nhìn Natsume-shi, nghĩ rằng đây chỉ là cú pha trò theo mạch câu chuyện, nhưng xem ra cô ấy hoàn toàn nghiêm túc.
Mà nói mới nhớ, đống khoai tây cỡ lớn đáng lẽ còn khá nhiều đã biến mất rồi…có ai ăn cùng Natsume-shi à?
Có lẽ hiểu được điều tôi định nói qua ánh mắt, hai tên tà đạo kia lắc đầu.
Rồi dường như cuối cùng cũng hiểu được chúng tôi đang nghĩ gì, Natsume-shi đỏ bừng mặt rồi cuống cuồng bắt đầu thanh minh.
「K-không phải đâu. Cái này…ừm, đúng rồi, kiểu như là để mọi người cùng chia nhau ăn ấy」
「Tớ không nghĩ đây là lượng thức ăn dành cho bốn người đâu..」
「Cái đó thì…tớ sẽ cố gắng…」
Bộp, bàn tay của Pencilgon đặt lên vai Natsume-shi.
「Natsume-chan, cứ thẳng thắn nói「tớ vẫn chưa ăn đủ khoai tây」là được mà…」
「K-không phải, à không, cũng không hẳn…Nhưng nói thế chẳng khác nào bảo tớ là đứa cực kỳ mê khoai tây sao!」
「「「Ủa, không phải vậy sao?」」」
Đồng thanh luôn chứ, tại Natsume-shi biện minh dở quá nên cảm xúc của cả bọn đã đồng nhất rồi.
「T-tớ, cái đó…không phải là cực kỳ thích khoai tây đâu… ừm… đúng rồi! Khoai tây chẳng phải cũng gần như là lương thực chính sao!」
「Khoai tây chiên làm lương thực chính á…」
「Thanh cholesterol đạt max rồi chết đây」
「Meg à, cậu nên chú ý đến chế độ ăn uống lành mạnh hơn một chút…」
Ngay cả chúng tôi cũng hơi chùn lại trước lời khẳng định nguy hiểm của Natsume-shi, thậm chí còn nguy hiểm ngang hoặc hơn việc nốc nước tăng lực thay cơm ba bữa đấy.
「K-không phải như thế màààà!!」
Khoảng thời gian vui vẻ thì luôn trôi qua trong chớp mắt, khi nhận ra thì tôi đã về đến trước cửa nhà mình.
Lúc này đã là 11 giờ đêm, nói thật thì đây không phải là giờ mà một học sinh cấp ba nên ở ngoài đường, nhưng thôi thì cứ coi như là ngoại lệ đi.
Thực ra tôi đã quay về khu này khoảng 10 giờ, nhưng còn ghé cửa hàng tiện lợi giết thời gian thêm tầm 1 tiếng để câu giờ.
「Không sao, con nhỏ đó sau khi đi làm thêm về chắc mệt lắm rồi nên hẳn là đã đi ngủ.…Trước mắt chỉnh đốn lại tình hình rồi sáng mai giải thích…」
Cạch
「!!?」
Tôi...vẫn chưa...hề mở khóa cửa mà.
Đèn…đang tắt. Ít nhất không có ai đang bật đèn thức chờ ở phòng khách cả, có lẽ vậy.
「K-khoan đã, ngoài đời thật làm gì có tình huống kinh dị xảy ra sớm vậy chứ…」
Kéééét...
A, bỏ mẹ rồi.
Tầm này có bị mắng vì đi qua đêm cũng chẳng sao hết, so với cái nguy hiểm đang ở đây thì ngủ ở quán net còn an toàn gấp mấy lần!
Kh-không thể ở lại cái nơi nguy hiểm thế này được! Tôi xin phép đi lánh nạn ở quán net đây!
「─── Mừng anh đã về」
「Hííí!」
B-bị áp sát phía sau rồi!?
Vô lý, sao em gái tôi lại có kỹ năng sát thủ chứ… chẳng lẽ trong gia tộc tôi vẫn luôn âm thầm truyền thừa bí kíp Ninja hay đại loại thế sao...!
「Chúng ta có nhiều chuyện cần nói lắm, nên chúng ta sẽ nói chuyện thật là châậậậm...thật là kỹ lưỡỡỡng... nhé...anh hai?」
Rùng mình, một bàn tay mang cảm giác lạnh lẽo đến kỳ lạ đang bò trườn trên cổ tôi.
Ơ lạ nhỉ, tôi chơi full dive game kinh dị từ lúc nào nhờ.
「.....Thật sự là, chỉ nói chuyện thôi đúng không??」
「hông sao đâu mà...... Em đã mua sẵn cả đống Riot-gì-đó rồi」
「Khoan, khoan đã Rumi, uống hơn ba lon một ngày là khá nguy hiểm đấ…Thả anh ra! Ch-chờ đã, sức mạnh quái quỷ gì đây!? Bị kéo lê đi rồi......!?」
「Quan hệ của anh với Towa-sama…em sẽ khiến anh khai sạch sành sanh hết toàn bộ, hiểu chưa?」
C-cứu tôi với, Natsume-shi!
Tiếng kêu cứu của tôi không thể truyền tới thủ đô, và tôi cứ thế bị lôi tuột vào trong bóng tối sâu thẳm…………
Nhờ key item「Chữ Ký Tay」mà bằng cách nào đó tôi đã sống sót trở về được.
____________________________________________________
Ngoại truyện muốn viết và bản thảo tích trữ của chính truyện đụng lịch với nhau nên khổ quá, ước gì tôi biến thành Machamp. (Machamp, pokemon hệ giác đấy với 4 cánh tay)
Ngoại truyện tiếp theo dự định là 「Bảng tin bình luận trực tiếp ngày thứ hai của GGC」nhưng tôi cũng muốn viết về Chân Lý Thư… muốn spoil thiết lập thế giới quá… như chuyện Cthurnid thật ra là bậc đại tiền bối… hay Alice thật ra là ai…
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
