Chương 121 ~ 125
### Chương 10: Tanaka, quyết định
"Dưới đáy... hầm ngục sao?"
Lời nói bất ngờ của Dagosuke khiến tôi bối rối.
Tôi đã vào hầm ngục này được một lúc rồi, nhưng chưa hề cảm thấy khí tức nguy hiểm nào từ bên dưới cả.
"Hehe, như đại ca thấy đấy, tôi nhát cáy nên nhạy cảm với mấy thứ khí tức này lắm. Bên dưới thì có khí tức của một kẻ cực kỳ nguy hiểm, bên trên thì lại có một đống sinh vật gì đó, làm tôi tiến thoái lưỡng nan, mắc kẹt ở cái hồ này mãi."
Cái "đống sinh vật" bên trên chắc là con người ở ngoài hầm ngục.
Hầm ngục này nằm ngay dưới lòng đất Tokyo mà.
Ngay cả tôi cũng khó mà cảm nhận được khí tức của con người trên mặt đất từ đây. Có vẻ năng lực cảm nhận của Dagosuke rất cao.
"Cái 'kẻ nguy hiểm' đó là ai? Có phải đồng tộc của mày không?"
*"Cái này đáng lo thật đấy"*
*"Không lẽ là Cthulhu sao? w"*
*"Mất hết điểm SAN (Sanity Points) là cái chắc"*
*"Hầm ngục này tởm vãi, cười ẻ"*
*"Mà, kẻ nguy hiểm nhất đang lù lù trên màn hình kia kìa"*
*"Công nhận Shachiken mới là nguy hiểm nhất w"*
"Tôi không rõ chi tiết, nhưng chắc chắn không phải đồng tộc của tôi. Nếu là đồng tộc thì tôi đã chạy đi cầu cứu rồi."
"...Cũng đúng."
Chà, làm sao bây giờ.
Dagosuke thì bắt buộc phải đưa lên mặt đất an toàn, nhưng tôi cũng tò mò về cái khí tức bí ẩn dưới đáy hầm ngục.
Cách an toàn nhất là đưa Dagosuke lên mặt đất trước, rồi quay lại xuống đáy hầm ngục sau. Nhưng cách này tốn thời gian nhất. Leo từ đây lên mặt đất cũng mất nửa ngày. Liệu có nên để mặc kẻ nguy hiểm kia lâu như thế không?
Đây là linh cảm của tôi. Một linh cảm không có căn cứ... nhưng tôi cảm thấy nếu bỏ mặc nó thì sẽ to chuyện. Một cảm giác bồn chồn như thể sẽ có chuyện gì đó không thể cứu vãn được xảy ra. Linh cảm kiểu này thường đúng lắm, nên tôi không muốn bỏ mặc nó.
Cách thứ hai là để Dagosuke tự lên mặt đất, còn tôi một mình đi xuống sâu hơn. Cách này đỡ tốn thời gian nhất.
Nhưng... để Dagosuke đi một mình có ổn không?
Dagosuke tính tình tốt bụng, nhưng ngoại hình thì rặt một con quái vật. Đi ra ngoài một mình không biết sẽ xảy ra chuyện gì. Nếu được Bộ Đối sách Quái vật bảo hộ thì yên tâm, nhưng lỡ có tổ chức nào đó tấn công trước thì sao.
Thậm chí người của Bộ cũng có thể tấn công hắn. Tổ chức nào cũng có nhiều phe phái, chắc chắn có nhiều nhân viên căm ghét quái vật.
Khả năng các tổ chức nước ngoài can thiệp để bắt cóc Dagosuke cũng cao. Nếu thế thì chắc chắn hắn sẽ bị đem đi mổ xẻ thí nghiệm, trẻ con không nên nhìn. Để hắn đi một mình quá nguy hiểm.
Bảo hắn đợi ở đây một mình cũng là một cách, nhưng có khả năng người ta sẽ xuống tận đây để bắt hắn. Thế cũng nguy hiểm không kém.
*"Shachiken tính sao đây"*
*"Chắc là quay về thôi chứ gì?"*
*"Nhưng mà tôi không muốn ổng bỏ mặc con boss nguy hiểm kia đâu"*
*"Ưm, khó chọn ghê"*
Không có câu trả lời nào hoàn toàn chính xác cho câu hỏi này.
Sau khi suy đi tính lại... tôi đưa ra quyết định.
"Dagosuke. Mày đi cùng tao xuống đáy hầm ngục được không?"
"Hehe, tất nhiên là đượ... HẢẢ!?"
Dagosuke tung hứng (Noritsukkomi) điệu nghệ thật.
Thằng này không phải lớn lên ở Kansai đấy chứ?
"Sao lại phải mò xuống đó làm gì!? Nếu mục tiêu không phải là nó thì cứ kệ nó đi chứ!"
"Biết rồi thì không thể bỏ mặc được. Bên trên hầm ngục này có rất nhiều người. Phải tiêu diệt những mối nguy hiểm."
"Thì đúng là vậy nhưng mà..."
Dagosuke lộ rõ vẻ không tình nguyện.
Chắc hắn sợ cái 'kẻ nguy hiểm' đó lắm.
"Tao hiểu mày không muốn đi. Nhưng hãy tin tao. Dù có chuyện gì xảy ra tao cũng sẽ đưa mày về an toàn."
"Đại ca...! Tôi hiểu rồi! Dagosuke này dù có xuống địa ngục cũng xin đi theo đại ca!"
Dagosuke vỗ ngực, thể hiện quyết tâm.
Có vẻ hắn đã bị thuyết phục.
*"【Tin buồn】Dagosuke-kun, dễ dãi quá"*
*"Không, tao mà được Shachiken nhờ thế tao cũng chả từ chối được"*
*"Cầu hôn chứ gì nữa"*
*"Cơ mà xuống dưới có ổn không đấy? Về thì tốt hơn chứ?"*
*"Bình thường là thế, nhưng mà là Tanaka thì chắc không sao đâu"*
*"Tanakaaa! Cẩn thận đấy nhéeee!"*
*"Thực ra tao cũng hơi thất vọng nếu ổng quay về, may quá"*
*"Cũng muốn xem cái con nguy hiểm kia là con gì w"*
*"Tim đập thình thịch rồi đây này"*
Dọn dẹp xong bộ bàn ghế, tôi cùng Dagosuke đứng trước con đường dẫn xuống sâu hơn.
Ma tố bốc lên từ bên dưới khá đậm đặc. Đương nhiên quái vật xuất hiện cũng sẽ mạnh hơn.
"Cũng muộn rồi. Tao sẽ đi nhanh đấy, mày theo kịp không?"
"G-Giao cho tôi! Có đại ca thì dầu sôi lửa bỏng tôi cũng không sợ!"
Thế là cùng với người bạn đồng hành mới, tôi hướng về phía sâu thẳm của hầm ngục.
---
### Chương 11: Tanaka, biết đến tệp khán giả mới
"Ora ora ora! Tránh đường coi!"
Hét lớn và lao đi với tốc độ kinh hoàng, người bạn đồng hành mới Dagosuke dẫn đầu.
Dagosuke lần lượt đấm bay những con quái vật lao tới tấn công.
Tuy có vẻ hơi "làm màu" (làm bia đỡ đạn), nhưng Dagosuke là cấp EX. Tức là khả năng chiến đấu còn cao hơn cả quái vật hay thám hiểm giả cấp S. Chắc chắn sẽ hữu ích cho những trận chiến sắp tới.
"Gyaaa! Dính bẫy rồi! Cứu em với đại ca ơiii!"
...Tôi xin rút lại lời nói trước. Có khi thằng này vô dụng thật.
Tôi chạy lại chỗ Dagosuke, chém đứt sợi xích đang quấn chặt lấy người hắn. Dính cái bẫy cổ điển thế này thì tương lai mịt mù quá.
*"Dagosuke-kun tấu hài vãi"*
*"Trong lớp kiểu gì cũng có một thằng tưng tửng thế này w"*
*"Rõ ràng là mạnh mà sao thấy chẳng đáng tin tí nào, cười ẻ"*
*"Thế này có ổn không đấy?"*
*"Mà, có Shachiken ở đó chắc không sao đâu"*
"Hehe, xấu hổ quá. Tại tôi không quen đi hầm ngục."
"Mà, cũng không sao... Thế ở thế giới của mày ít hầm ngục lắm à?"
"Ở nơi con người sống thì hình như có khá nhiều đấy. Nhưng ở chỗ bọn tôi sống thì hầu như không có."
Hừm, vậy là bên đó cũng có hầm ngục.
Tức là 90% hầm ngục đến từ dị giới rồi.
Nhưng rốt cuộc là để làm gì nhỉ? Hoàn toàn không hiểu mục đích.
Chẳng lẽ đây không phải là nhân tạo mà là tai nạn tự nhiên?
"Ri?"
Đang suy nghĩ mông lung thì Riri thò đầu ra từ túi áo ngực.
Nhắc mới nhớ, nãy giờ không thấy nó đâu. Hóa ra là ngủ à.
"A, tiện thể hỏi luôn, 'Shoggoth' có phải đồng bọn của Dagosuke không?"
"Vâng đúng rồi. Cũng là chủng tộc phục vụ tà thần... HẢẢ!?"
Nhìn thấy Riri, Dagosuke lồi cả mắt ra vì kinh ngạc.
Phản ứng tốt thật. Làm nghệ sĩ hài trên truyền hình (Hinadan Geinin) chắc đắt show lắm.
"Sao thế?"
"Đ-Đại caaa! T-T-T-Tại sao ngài 'Riri' lại ở đây!?"
"...Chờ chút. Sao mày lại biết tên Riri?"
Nếu là người ở thế giới này biết tên Riri thì không lạ.
Riri nổi tiếng bùng nổ trên mạng, chỉ cần đăng ảnh mới lên SNS là nhận được hàng vạn like trong nháy mắt. Tấm ảnh ngủ trưa đăng hôm trước còn được cả 100 triệu like. Dù fan quốc tế đông nhưng thế thì cũng hơi quá.
Nhưng Dagosuke thì khác.
Cho đến khi gặp tôi ở đây, hắn vẫn ở dị giới cơ mà. Sao hắn biết Riri được. Chuyện này là sao?
"Ngài Riri là thần tượng của các vị tà thần, cấp trên của bọn tôi đấy ạ. Thế nên đám tay sai bọn tôi bị bắt phải làm goods (đồ lưu niệm) của ngài ấy."
"...Không, ý tao là tại sao tà thần lại biết Riri?"
"Ưm, chi tiết thì tôi không rõ, nhưng các vị tà thần có thể sử dụng nhiều loại sức mạnh. Chắc là dùng sức mạnh đó để theo dõi hoạt động của đại ca chăng?"
*"Vãi thật, tà thần cũng xem livestream à?"*
*"Cười ẻ. Đồng bọn rồi"*
*"Yeahhh! Tà thần-kun có đang xem không?"*
*"Sự dễ thương của Riri-tan là toàn cầu... à không, toàn vũ trụ luôn rồi"*
*"Tưởng tượng cảnh Cthulhu ngồi trước màn hình cổ vũ Riri-tan mà không nhịn được cười. Hài vãi"*
*"Mau làm goods Riri-tan cho bên này nữa đi"*
*"Đúng là Riri-tan của chúng ta"*
*"Ph'nglui ph'nglui (Chuỗi ký tự không thể gọi tên)"*
*"Mấy chữ vô nghĩa này chẳng lẽ... không, không thể nào"*
*"Riri-taso, Ia Ia"*
...Không ngờ trong số khán giả lại có cả tà thần.
Hơn nữa Riri còn nổi tiếng với đám đó nữa chứ.
"Tốt nhé, nổi tiếng phết đấy."
"Ri?"
Riri nghiêng đầu không hiểu gì.
Bị tà thần quan sát cũng hơi ớn, nhưng chắc bên đó cũng không làm gì được mình đâu. Kệ đi vậy.
"...Ấy, đại ca. Con tiếp theo đến rồi kìa."
"Ừ, tao biết rồi."
Tiếng *lạch cạch* vang lên, một bộ xương đen cầm kiếm đang tiến lại gần.
Chủng Skeleton (bộ xương) cao cấp nhất, "Hắc Cốt Binh Tinh Nhuệ".
*"Vãi chưởng, kia là Hắc Cốt Binh Tinh Nhuệ kìa"*
*"Chỉ là bộ xương đen thôi mà, mạnh không?"*
*"Nhìn yếu xìu w"*
*"Mấy cha ngáo quá. Con đó hạng S đấy"*
*"Quái vật tầng sâu bắt đầu xuất hiện như cơm bữa rồi"*
*"Nhìn như bộ xương đen bình thường mà mạnh dữ vậy"*
*"Skeleton dù có bị đánh rời ra cũng hồi phục lại được mà"*
*"Hình như dùng phép hoặc vũ khí hệ Thánh (Holy) mới dễ hạ đúng không? Shachiken có không nhỉ?"*
*"Vũ khí hệ Thánh hiếm lắm, nhưng Shachiken thì chắc có đấy"*
*"Mà không có thì đánh con này chua lắm"*
*'Gya gya!'*
Hắc Cốt Binh Tinh Nhuệ vừa gào lên chói tai vừa lao vào tấn công.
Nếu có vũ khí hệ Thánh thì thanh tẩy một phát là xong, tiếc là tôi không có. Nên đành dùng cách hơi thô bạo chút vậy.
"Hây, a."
Tôi né nhát kiếm của nó, đấm một cú vào bụng. Cú đấm mạnh đến nỗi cơ thể Hắc Cốt Binh Tinh Nhuệ vỡ tan tành.
Skeleton kháng chém (trảm kích). Điểm yếu là đòn đập (đả kích) nên dùng nắm đấm là tốt nhất.
*"Một đấm tan xác luôn, cười ẻ"*
*"Nắm đấm của Shachiken làm bằng thép à?"*
*"Con Hắc Cốt Binh Tinh Nhuệ cứng lắm đấy nhé..."*
*"Nắm đấm của Shachiken làm bằng kim cương chứ gì"*
*"Nắm đấm của Tanaka là không thể phá vỡ"*
Cơ thể Hắc Cốt Binh Tinh Nhuệ vỡ vụn.
Nhưng những mảnh xương bắt đầu tụ lại một chỗ. Bọn Skeleton phiền phức ở chỗ này đây. Dù có vỡ ra thì cũng dính lại và hồi phục ngay lập tức.
Nên là phải nghiền nát kỹ càng vào.
"Ei ei."
Tôi dẫm nát mấy cái xương gần đó cho đến khi thành bột phấn.
Xong cái này thì đến cái khác. Cứ thế dẫm nát hết xương để nó không hồi phục được nữa.
*"Hii"*
*"Sợ vãi chưởng"*
*"Khuôn mặt Skeleton-kun đang dần nhuốm màu tuyệt vọng..."*
*"Thì cứ định hồi phục là bị nghiền nát, chả sợ"*
*"Tại sao xương cứng hơn thép mà ổng dẫm nát dễ như bỡn thế"*
*"Vì đó là Shachiken..."*
*"Còn đáng sợ hơn cả Skeleton"*
Sau khi nghiền nát vài cái xương, Hắc Cốt Binh Tinh Nhuệ có vẻ bỏ cuộc, hóa thành bụi phấn và biến mất. Phù, đối thủ phiền phức thật.
Định đi tiếp thì tôi thấy Dagosuke đang nhìn chằm chằm vào mình.
"Hửm? Sao thế?"
"...Không, tôi nghĩ là tuyệt đối không được chọc giận đại ca."
*"Đồng ý"*
*"Quá chuẩn"*
*"Không sai vào đâu được"*
*"Thấy tội nghiệp cho mấy con quái phải đấu với Shachiken"*
*"Ngày Tanaka trở thành kẻ thù cũng là ngày tận thế của Trái Đất"*
Sao tự nhiên comment lại đồng tình với Dagosuke thế nhỉ.
Tôi chỉ đang chăm chỉ diệt quái thôi mà, nói xấu người ta quá đáng.
"Nào, đi nhanh lên. Sắp hết giờ làm việc rồi."
"A, chờ tôi với đại ca ơi!"
Chúng tôi tiếp tục đi sâu vào trong hầm ngục.
Nồng độ Ma tố ngày càng tăng. Chắc sắp đến đáy rồi.
---
### Chương 12: Tanaka, gặp gỡ
"Hộc, hộc, mệt thật đấy..."
Đi xuống một lúc lâu, Dagosuke bắt đầu than vãn.
Đúng là chúng tôi hoạt động liên tục nãy giờ. Quái vật tấn công không ngừng nghỉ nên chẳng có lúc nào nghỉ ngơi tử tế.
Mà không ngờ hầm ngục này sâu thế. Nhìn đồng hồ đã sắp 6 giờ chiều. Dù có vội thế nào thì cũng không thể tan làm đúng giờ (teiji) được rồi.
Nhớ lại thời làm nhân viên công ty, tôi thấy hơi chán nản.
"...Mà không khí trong hầm ngục thay đổi nhiều quá nhỉ. Bên trên cảm giác có chút thần thánh cơ mà."
Càng xuống sâu, không khí ở đây càng tệ.
Không chỉ đơn giản là Ma tố đậm đặc hơn. Nói dễ hiểu thì là mùi tử khí, cái không khí khó chịu đó ngày càng nồng nặc.
Minh chứng cho điều đó là quái vật xuất hiện toàn là lũ Undead (xác sống) như Skeleton.
Rễ của Thế Giới Thụ cũng đen sì và nhiều chỗ bị thối rữa.
"Đúng là không khí ghê rợn thật. Nhưng có gì đáng bận tâm sao ạ?"
"Vẻ ngoài của hầm ngục có liên quan mật thiết đến Boss. Vì đây là hầm ngục cây khổng lồ nên tao nghĩ Boss sẽ là quái vật hệ Mộc, nhưng giờ thì khó đoán rồi."
Ví dụ hầm ngục nhiều nước thì Boss hầu như là quái vật hệ Thủy. Tuy cái gì cũng có ngoại lệ, nhưng hầu như không có hầm ngục nào nằm ngoài quy luật này.
Hầm ngục này hầu hết được tạo thành từ "Cây" nên tôi nghĩ Boss cũng vậy... nhưng càng đi vào sâu tôi càng nghi ngờ điều đó.
Cảm giác như sắp có một con Boss tà ác hơn nhiều xuất hiện.
*"Công nhận bầu không khí khó chịu thật"*
*"Chắc là Boss hệ Undead rồi?"*
*"General Skeleton hay Undead Dragon chăng? Nếu là Skeleton King thì chắc hơi vất vả"*
*"Mấy con đó thì nhằm nhò gì. Shachiken cơ mà? w"*
*"Cũng đúng ha cười"*
*"Nhưng tại sao giữa chừng hầm ngục lại thay đổi thế nhỉ, có hầm ngục nào khác như thế không?"*
*"Tôi xem stream hầm ngục mỗi ngày mà chưa thấy bao giờ"*
*"Sao thế nhỉ. Hay là có hai con Boss?"*
*"Haha, làm gì có chuyện đó w ...Không có đâu nhỉ?"*
*"Ít nhất là chưa có tiền lệ. Mà bản thân Shachiken là chuyên gia gặp mấy chuyện chưa có tiền lệ rồi"*
*"Cắm cờ (Flag) kinh quá, cười ẻ"*
...Thực ra điều mọi người đang bàn tán, tôi cũng đã nghĩ đến.
Hầm ngục này thay đổi hoàn toàn ở nửa đầu và nửa sau, đúng vào khoảng lúc tôi gặp Dagosuke. Tôi đã lặn không biết bao nhiêu hầm ngục rồi mà chưa từng thấy cái nào như thế này.
Nên tôi cũng không biết lý do tại sao hầm ngục lại thay đổi.
Khả năng cao nhất là như bình luận nói: 'Có hai con Boss'. Nếu vậy thì dễ giải thích. Do chịu ảnh hưởng của cả hai con Boss nên hầm ngục mới trở nên méo mó thế này.
Nhưng kết luận như vậy thì hơi vội vàng. Cứ chuẩn bị tinh thần để đối phó với mọi tình huống thôi.
"Ồ, bên dưới này có vẻ là điểm cuối rồi đại ca."
Dagosuke nhìn xuống cái hố lớn trước mặt, nói.
Tôi lẩm bẩm "Được rồi, đi thôi", rồi nhảy *phốc* xuống.
"Ơ, chờ tôi với đại ca!"
*"Vẫn dứt khoát như mọi khi, cười ẻ"*
*"Lên đi Shachiken!"*
*"Sao con Deep One lại rén hơn thế nhỉ..."*
*"A, vì đó là Shachiken"*
*"Dagosuke-kun cũng cố gắng lắm rồi"*
*"Tanakaaa! Cố lên nhéeee!"*
Sau một hồi rơi tự do, cuối cùng tôi cũng tiếp đất xuống tầng thấp nhất của Hầm ngục Thế Giới Thụ.
"Hây, a."
"Gyaaaaaa! Bube!?"
Phía sau, Dagosuke tiếp đất thất bại, đập mạnh xuống đất.
Trông đau phết, nhưng một lúc sau hắn lồm cồm bò dậy: "Ui da...". Tên này cũng trâu bò gớm. Chắc không cần lo đâu.
"Không gian rộng phết nhỉ."
"Ừ."
Đó là một không gian mở rộng lớn.
Cả rễ cây lẫn mặt đất đều nhuốm màu đen, không khí tràn ngập Ma tố đậm đặc.
Nhìn qua thì đúng là nơi Boss sẽ xuất hiện... nhưng đợi mãi chẳng thấy con nào tấn công.
"...Chẳng có gì xảy ra cả."
"Ừ, lần đầu tiên gặp trường hợp này."
"Vậy ạ. Nhưng nếu quái vật không đến thì... chắc chỉ còn cách kiểm tra cái kia thôi nhỉ."
"Chắc thế..."
Chúng tôi hướng mắt về phía trung tâm của tầng thấp nhất.
Ở đó có một 'Quả cầu ánh sáng' đang ngự trị. Đường kính khoảng 20 mét, khá lớn.
Quả cầu bao bọc lấy đầu rễ cây khổng lồ ở trung tâm, tỏa ra sự dị thường khác biệt hoàn toàn so với những nơi khác.
"Cái gì thế nhỉ?"
"Hưm, nhìn giống kết giới phép thuật. Nhưng loại này lần đầu tao thấy."
Chúng tôi tiến lại gần quả cầu, quan sát kỹ lưỡng.
Trên bề mặt quả cầu phát sáng, có vô số hoa văn và ký tự nổi lên. Tiếc là tôi không hiểu chúng có ý nghĩa gì.
"...Cứ đứng nhìn cũng chẳng giải quyết được gì."
Tôi quyết định chạm thử vào quả cầu.
Tay tôi xuyên qua quả cầu một cách dễ dàng, đi vào bên trong.
"A, đại ca!? Có sao không!?"
"Không sao. Chỉ thấy hơi ấm thôi. Không đau."
Tôi thử đưa tay ra vào vài lần, không thấy có gì bất thường. Kết giới không hoạt động, hay là tôi không bị coi là kẻ địch? Không biết nữa, nhưng có vẻ việc điều tra bên trong sẽ không khó khăn lắm.
"Vậy tôi cũng vào... Á á đau!?"
Dagosuke vừa chạm tay vào quả cầu ánh sáng liền bị hất văng ra, lăn lóc trên mặt đất.
Bàn tay chạm vào sưng đỏ tấy lên. Trông đau thật.
"Sao tôi lại không được vào chứ!"
"Có vẻ chủ nhân kết giới này không ưa mày rồi."
"U u, đối xử tệ bạc với con Deep One vô hại như tôi, quá đáng."
Dagosuke mếu máo.
Thấy hắn tấu hài nên hay quên mất, chứ hắn là thuộc hạ của tà thần mà. Chắc nhiều người ghét lắm.
"Tao sẽ vào xem sao. Dagosuke cứ ở yên đây nhé."
"...Tôi hiểu rồi. Cẩn thận nhé đại ca."
Tôi gật đầu rồi bước vào bên trong quả cầu ánh sáng.
Bên trong khác hẳn bên ngoài, ngập tràn sắc xanh. Rễ cây không bị thối rữa, không khí trong lành giống như ở tầng thượng của Thế Giới Thụ. Có vẻ không khí khó chịu bên ngoài không lọt được vào đây.
"Kia là..."
Ở trung tâm không gian này.
Có ai đó đang ở trên đầu rễ cây Thế Giới Thụ.
Tôi đặt tay lên kiếm, từ từ tiến lại gần.
Phần đầu rễ cây trông như một chiếc giường. Một chiếc giường tự nhiên làm từ rễ và lá cây. Có ai đó đang ngủ trên đó.
"Su... su..."
Tiếng thở đều đều dễ thương, đó là một con người.
Một cô gái tóc vàng xinh đẹp tuyệt trần. Cô ấy nằm cuộn tròn, ngủ ngon lành. Trước ngực cô ấy ôm một thanh kiếm lộng lẫy.
*"Ơ, ai thế?"*
*"Xinh đẹp vãi"*
*"Người này là người thật à?"*
*"Ngực to quá thể"*
*"Mặt đẹp đến mức đáng sợ luôn"*
*"Ít nhất không phải người Nhật rồi nhỉ?"*
*"Người nước ngoài cũng làm gì có ai đẹp thế này"*
*"...Hửm? Tai cô này nhìn lạ lạ?"*
Tiến lại gần chiếc giường cây, tôi nhận ra một điều.
Tai của cô gái đó... rõ ràng là dài và nhọn. Tôi biết chủng tộc có đặc điểm này.
"Ưm, ưm..."
Cô gái khẽ rên rỉ, từ từ mở mắt.
Vươn vai ngồi dậy, cô ấy nhận ra sự hiện diện của tôi liền hét lên kinh ngạc: "Hả, ai đó!?". Câu đó tôi hỏi mới đúng chứ.
"Tại sao con người lại ở đây!? Mà đây là đâu!?"
"B-Bình tĩnh nào. Nói chuyện chút đã..."
Tôi định lại gần trấn an, nhưng cô gái đó rút thanh kiếm vàng đang ôm ra, chĩa mũi kiếm vào tôi. Tình hình căng rồi đây.
"Cô bỏ kiếm xuống được không?"
"I-Im đi! Ngươi nghĩ ta là ai hả!"
"Không, tôi biết đâu mà..."
Tôi trả lời, thầm nghĩ sắp có rắc rối rồi.
Cô gái đó ngạc nhiên: "Ngươi không biết ta sao!?", rồi dõng dạc xưng danh.
"Ta là một trong những High Elf (Tiên Cao Quý) đầy kiêu hãnh, Công chúa của Thánh Thụ Quốc Orswood. Liricia Orpheon Orswood! Đừng nói là ngươi không biết cái tên này nhé!"
Đúng vậy, cô gái tự xưng là Liricia này có ngoại hình y hệt 'Elf' thường thấy trong các tác phẩm fantasy.
Chết dở, hết người cá biết nói rồi lại đến Elf. Sao mấy thứ "hàng khủng" cứ liên tiếp xuất hiện trước mặt tôi thế này?
---
### Chương 13: Tanaka, tiết lộ thân phận
*"Elf tới rồi kìa anh em ơiiii━━━━(゜∀゜)━━━━!!"*
*"Có người cá thì phải có Elf chứ. Đương nhiên rồi (Đẩy kính)"*
*"Gu tôi, gu tôi! Xinh vãi chưởng"*
*"Xưng hô 'Warawa' (Thiếp/Ta - kiểu công chúa cổ trang) nghe hơi lố nhưng mà... thích (Mặt nghiêm túc)"*
*"Liricia-tan hít hà"*
*"Cảm giác 'Kukkoro' (Thà giết ta đi chứ đừng hòng làm nhục ta) phảng phất đâu đây"*
*"Công chúa hiệp sĩ (Himekishi) à!?"*
*"Công chúa Elf thì chắc là vậy rồi"*
*"Bà Elf này, thái độ lồi lõm mà ngực to quá"*
*"(゜∀゜)o彡゜Vú! Vú!"*
*"Vú to quá mức quy định rồi..."*
*"Thế này là Erotic Elf (Tiên gợi cảm) rồi còn gì w"*
*"Nhưng giờ tính sao? Đánh Elf à?"*
*"Mà con Elf này có phải Boss không thế?"*
Thấy Elf, phần bình luận náo loạn cả lên.
Cũng dễ hiểu thôi. Tôi mà là người xem thì cũng phấn khích lắm. Đàn ông con trai dù bao nhiêu tuổi thì vẫn thích Elf mà.
Nhưng là người trong cuộc thì không thể vui vẻ thế được.
Cô Elf này là nhân chứng 'siêu' quan trọng để tìm hiểu về dị giới. Dagosuke cũng đến từ dị giới, nhưng hắn giống quái vật hơn.
Cô Elf này chắc chắn biết nhiều về dị giới hơn. Muốn hỏi chuyện thì trước tiên phải làm thân đã.
"Haizz... nặng nề quá."
Trách nhiệm quá lớn đối với một tên nhân viên quèn (shachiku) như tôi. Nếu bảo vệ cô Elf này thất bại, không chỉ tôi mà cả chính phủ Nhật Bản sẽ bị cả thế giới ném đá. Nghĩ thôi đã đau dạ dày rồi.
Tưởng chỉ là công việc điều tra hầm ngục đơn giản thôi chứ. Vụ này anh Dojima không trả thêm tiền phụ cấp thì không bõ công.
"Ngươi lẩm bẩm cái gì thế! Ngươi là kẻ nào! Ta nhớ là đang chiến đấu với kẻ thù đáng hận kia mà... Trả lời mau!"
Cô Elf quát lên dữ dội.
Có vẻ cô ấy cũng bị đưa đến đây đột ngột giống Dagosuke. Kẻ thù đáng hận kia là ai thì cũng tò mò đấy, nhưng trước tiên phải giải tỏa sự thù địch của cô ấy đã.
"À... ừm, tôi tên là Tanaka Makoto. Rất hân hạnh được gặp cô."
Bật chế độ nhân viên văn phòng (Shachiku Mode On).
Vừa chào hỏi, tôi vừa đưa danh thiếp ra một cách mượt mà.
Cô Elf tên Liricia vẫn cảnh giác, dùng tay không cầm kiếm giật lấy tấm danh thiếp. Có vẻ bên đó cũng đang muốn thông tin.
*"Đưa danh thiếp cho Elf, cười ẻ"*
*"Đúng là Shachiku"*
*"Văn hóa doanh nghiệp cũng áp dụng được ở dị giới à"*
*"Không rời mắt được luôn. Vụ này kết thúc kiểu gì đây"*
*"Liricia-tan hít hà"*
"Bạch Lang Guild Giám đốc, Tanaka Makoto...? Ngươi là chủ Guild sao?"
"Vâng, đúng vậy. Đại loại thế ạ."
"Ra vậy, có vẻ cũng biết nói chuyện đấy."
Ánh mắt vẫn còn nghiêm nghị, nhưng cảm giác sự cảnh giác đã giảm bớt đôi chút.
Kinh nghiệm làm nhân viên văn phòng đã phát huy tác dụng.
Qua cuộc trao đổi này tôi biết được một điều. Đó là đối phương đọc được 'chữ viết'.
Danh thiếp của tôi đương nhiên viết bằng tiếng Nhật. Cô Elf kia đọc được dễ dàng. Tức là đối phương hoặc là biết tiếng Nhật từ trước, hoặc có kỹ thuật nào đó để đọc được văn tự lạ.
...Không, cũng có thể nghĩ là 'bị bắt buộc' phải có khả năng đó.
Dagosuke cũng chẳng làm gì mà nói được tiếng Nhật ngay từ đầu. Ngôn ngữ của tay sai tà thần mà trùng hợp với tiếng Nhật thì vô lý quá.
Hợp lý nhất là sinh vật có trí tuệ đến từ dị giới sẽ được tự động dịch ngôn ngữ. Và sự dịch thuật đó bao gồm cả chữ viết.
Mà, tất cả chỉ là giả thuyết, nhưng khả năng cao là vậy.
"Sao im lặng thế Tanaka! Biết gì thì nói hết ra! Đây là đâu và tại sao ngươi lại ở đây!"
"A, xin lỗi. Tôi đang suy nghĩ chút. Ờm, chuyện hơi dài dòng, cô có muốn nghe không?"
"...Không sao. Nói thử xem."
Dù vẫn đang bị chĩa kiếm vào người, nhưng có vẻ cô ấy chịu nghe.
Tin hay không tính sau, chịu nghe thì cứ kể hết ra vậy.
---
### Chương 14: Tanaka, giải thích
Tôi giải thích cẩn thận nhất có thể rằng thế giới này khác với thế giới của Liricia. Rằng đây là tầng thấp nhất của hầm ngục. Rằng tôi làm nghề livestream hầm ngục, đang làm việc chinh phục hầm ngục này thì tình cờ đến đây. Và tôi có ý định bảo vệ cô ấy nên muốn cô ấy đi cùng.
Cho đến khi tôi nói xong, Liricia vẫn im lặng lắng nghe.
Nghe xong tất cả, cô ấy trầm ngâm suy nghĩ một lúc rồi mở miệng.
"Ra là vậy, thế giới khác sao. Đúng là Mana ở đây khác với nơi ta sống. Nếu lý do là khác thế giới thì có thể chấp nhận được."
"Vậy thì..."
"Tuy nhiên."
Liricia thủ thế kiếm trở lại, nhìn tôi với ánh mắt thù địch.
Linh cảm chẳng lành.
"Đó không phải là lý do để ta tin ngươi. Dị giới? Livestream hầm ngục? Muốn lừa ta thì bịa chuyện nào nghe lọt tai hơn chút đi. Chuyện hoang đường như thế ai mà tin được."
Đàm phán thất bại.
Tôi gục ngã trong lòng. Cũng đúng, bắt tin chuyện đó thì hơi quá sức, nhưng đó là sự thật biết làm sao được.
"Chủ nhân của ngươi là ai? Là lũ láng giềng không ưa ta... hay là Ma Vương? Mục tiêu là thân thể ta hay thanh bảo kiếm này? Dù thế nào thì ta cũng không để rơi vào tay kẻ ác như ngươi ở cái nơi khỉ ho cò gáy này đâu."
Thanh kiếm vàng của Liricia bắt đầu phát sáng.
Có vẻ là thanh kiếm có năng lực đặc biệt nào đó. Cô ấy gọi là 'Bảo kiếm' thì chắc là kiếm danh tiếng rồi.
Tôi cũng không muốn đứng im chịu chém, nhưng nếu làm cô ấy bị thương thì không thể làm thân được nữa. ...Ơ? Thế này là 'chiếu tướng' (bế tắc) rồi à?
*"A a"*
*"Kèo này khó rồi"*
*"Kiểu kẻ địch mà lỡ gây thù chuốc oán rồi là không thể kết bạn được nữa đây mà"*
*"Liricia-tan hít hà"*
*"Tính sao giờ"*
*"Tanakaaa! Ờm, cái đó... làm gì đi chứ!"*
*"Mất em Elf này là tổn thất của toàn nhân loại đấy. Về mặt Moe ấy"*
*"Kiểu gì cũng phải biến cổ thành streamer cho tôi"*
*"Streamer hệ Elf à... ngon đấy"*
*"Không phải lúc nói chuyện đó đâu, cười ẻ"*
"Hãy quỳ gối trước sức mạnh của Bảo kiếm ta đây!"
Liricia nhảy lên cao, lao xuống chém với đà cực mạnh.
Tôi thoáng nghĩ đến việc rút kiếm, nhưng sợ làm cô ấy bị thương. Do dự một hồi, tôi đưa tay phải ra đỡ theo phản xạ.
"Điên rồi sao! Hãy nếm mùi sức mạnh của Elf đây!"
Thanh kiếm vàng vung xuống cực mạnh, va vào tay phải tôi... và với tiếng kim loại *Rắc!* vang lên, nó gãy đôi một cách ngọt xớt ngay giữa thân kiếm.
"Hả?"
"A."
*Phập*, nửa trên của thanh bảo kiếm rơi xuống cắm vào mặt đất.
Sự im lặng bao trùm. T-Toang rồi, khó xử quá.
Lỡ tay đỡ mất rồi, biết thế dùng chiêu "tay không bắt kiếm" (Shirahadori) cho xong.
*"Vãi chưởng"*
*"Sao lại thắng cả bảo kiếm thế này (Cạn lời)"*
*"Cứng quá thể đáng"*
*"Làm cái gì vậy trời w"*
*"Làm gì đâu... chỉ lấy thân mình ra đỡ thôi mà?"*
*"Sự thật phũ phàng"*
*"Liricia-tan, đứng hình luôn rồi, cười ẻ"*
*"Thì kiếm quý đập vào tay người ta cái là gãy đôi, không sốc mới lạ w"*
*"Xui cho em rồi..."*
*"Khuôn mặt tuyệt vọng của công chúa Elf, bổ mắt quá"*
*"Liricia-tan hít hà"*
*"Bầu không khí khó xử vãi chưởng, cười ẻ"*
Liricia đứng thẫn thờ một lúc, rồi ngồi bệt xuống đất *bịch* một cái.
Đôi mắt to tròn rưng rưng nước mắt... rồi đột nhiên òa khóc.
"Hu hu... Bảo kiếm gãy mất rồi... Đồ quan trọng thế mà! Mẫu hậu sẽ mắng chết mất thôi!"
Công chúa Elf khóc nức nở như một đứa trẻ.
Làm sao bây giờ. Bối rối quá, tôi đành tiến lại gần Liricia để an ủi cô ấy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
