Chương 358: Đứa Nào Mới Là Ma Tộc?
Lâm Thiên bất lực nhún vai. Hắn cũng không ngờ lại gặp phải đối thủ kiểu này, mình vừa mới định ra chiêu thì đối phương đã không chút do dự lao thẳng đầu vào họng súng để tự sát. Đúng là sống lâu mới thấy nhiều chuyện lạ.
Nói sao nhỉ, mấy con ma tộc cấp thấp này hình như trí tuệ có vấn đề thì phải?
Lắc đầu ngao ngán, Lâm Thiên quay sang nhìn Tô Minh đang quần thảo với mấy tên U Ảnh tộc yếu hơn bên cạnh. Thấy nàng đang bay lượn như chim, đánh đấm ra trò với đối thủ, hắn liền bày ra bộ mặt hứng thú đứng xem kịch vui.
Lúc này đây, Tô Minh rõ ràng đang đối mặt với cường địch. Dù Lâm Thiên đã chặn đánh tên mạnh nhất, nhưng mấy tên U Ảnh tộc còn lại cũng có thực lực cấp Tôn, không phải dạng vừa.
"Ê ê ê, bên phải có người kìa, là cái tên ốm nhom ốm nhách đó, né mau!" Tiếng nhắc bài của Lý Xích Tinh vang lên trong đầu Tô Minh.
Chỉ thấy nàng nghiêng người một cái, thân hình như hư hóa hòa vào hư không, né đòn đánh lén từ phía sau ở một góc độ cực kỳ vi diệu. Đồng thời thần sắc nàng trở nên lạnh lùng, đoản đao rực lửa như pháo hoa nở rộ trong đêm tối, phản đòn chém thẳng vào lưng kẻ đánh lén.
Tên U Ảnh tộc kia kinh hãi vội vàng quay lại phòng thủ. Nhìn bộ dạng hoảng loạn của hắn, có vẻ như hắn hoàn toàn không phát hiện ra Tô Minh đã vòng ra sau lưng mình từ lúc nào. Rõ ràng, bọn chúng hoàn toàn mù tịt trước thuật ẩn thân của Tô Minh.
Mặc dù Tô Minh không dùng Tử Chi Lực để gia tăng sát thương vì chưa kiểm soát tốt, sợ chơi quá đà lại hỏng việc, nên uy lực đòn đánh không đủ để one-hit đối thủ như Lâm Thiên. Tuy nhiên, cú chém này cũng đủ khiến tên U Ảnh tộc kia trọng thương vì không kịp phòng bị, để lại một lỗ thủng xuyên thấu trên lưng trước khi hắn kịp bỏ chạy.
"Vãi chưởng, lần này ba đứa nó lao lên cùng lúc đấy, cẩn thận!" Lý Xích Tinh lại lên tiếng cảnh báo khi thấy ba tên U Ảnh tộc vây lại.
Nhìn biểu cảm trên mặt bọn chúng là biết đang cay cú lắm rồi. Mấy tên ma tộc này ngay từ đầu đã bị chiến thuật du kích của Tô Minh xoay như chong chóng. Hơn nữa khả năng ẩn nấp và cơ động của Tô Minh còn vượt xa bọn chúng. Mang tiếng là bao vây Tô Minh, nhưng đánh một hồi toàn thấy phe mình dính chấu. Những pha chia cắt đội hình và tạt sườn bất ngờ của nàng khiến bọn chúng đỡ không nổi.
Và lần này, màn hợp kích của bọn chúng lại kết thúc bằng sự biến mất ly kỳ của Tô Minh.
Như thể hòa tan vào màn đêm, những hoa văn màu đen trên người Tô Minh sáng lên, sau đó cả cơ thể nàng biến thành một dải lụa mỏng dần trở nên trong suốt rồi biến mất không dấu vết. Đòn tấn công của cả đám đánh vào không khí.
Chí mạng hơn là ngay khoảnh khắc tiếp theo, khi Tô Minh hiện hình trở lại, nàng lại bồi thêm một đòn chí mạng vào một tên khác, lần này suýt chút nữa thì chém bay màu luôn tên có tu vi yếu nhất trong đám.
Rõ ràng, sự xuất hiện và biến mất quỷ dị của Tô Minh đối với bọn chúng chẳng khác nào cơn ác mộng. Không có dấu vết để lần theo, nhưng một khi xuất hiện là sấm sét giáng xuống.
Nếu Tô Minh có tu vi mạnh hơn hẳn, dùng sức mạnh tuyệt đối nghiền ép bọn chúng thì còn hợp lý. Đằng này nàng lại chiếm ưu thế tuyệt đối ngay trên sở trường ẩn nấp và tốc độ của bọn chúng, điều này khiến bọn chúng sợ hãi tột độ.
Rốt cuộc đứa nào mới là Ma tộc? Đứa nào mới là tộc U Ảnh nổi tiếng với sự quỷ quyệt? Cái danh hiệu Hỗn Độn Tà Ma này thà trao cho con mụ này còn hợp lý hơn.
Bản thân Tô Minh lúc này cũng cảm thấy khá kỳ diệu. Thực ra không cần Lý Xích Tinh nhắc, nàng cũng có thể nhanh chóng phát hiện ra động tĩnh của đối phương. Bởi vì luồng khí tức Hỗn Độn thẩm thấu vào Linh Không Điện này lại khiến nàng có cảm giác như cá gặp nước.
Cảm giác như đám ma khí Hỗn Độn xung quanh không phải vật chết, mà là những thực thể sống có thể giao tiếp và cộng hưởng với nàng.
Nhờ đó, trong môi trường này, nàng được buff tốc độ di chuyển, buff khả năng ẩn nấp, tăng toàn bộ chỉ số. Thậm chí chẳng cần cố tình cảm nhận, cái trường năng lượng bao quanh nàng cũng tự động phản hồi thông tin, báo cáo vị trí kẻ địch cho nàng biết.
Mặc dù ngay từ đầu nàng đã đoán rằng việc dung hợp với Lý Xích Tinh trong môi trường này sẽ tăng cường sức mạnh, nhưng được buff đến mức vô lý thế này thì nàng hoàn toàn không ngờ tới.
Nếu đám U Ảnh tộc biết sức mạnh của Tô Minh cũng đến từ ma khí Hỗn Độn, hơn nữa dưới sự hỗ trợ của ma khí, mức độ thăng tiến sức mạnh của nàng còn lớn hơn cả bọn chúng, chắc bọn chúng sẽ sốc tận óc và nghi ngờ nhân sinh về xuất thân của nàng mất.
Hỗn Độn Ma Tộc ở các môi trường khác nhau sẽ có thực lực khác nhau, và đương nhiên môi trường ngập tràn ma khí Hỗn Độn là sân nhà lý tưởng nhất. Nhưng điều kiện này lại cũng áp dụng cho cả Tô Minh, mà biên độ tăng trưởng của nàng dường như còn sánh ngang với những huyết mạch cao quý nhất trong giới tà ma. Một nhân tộc mà làm được thế này thì quá sức hư cấu.
Cảm thấy cứ kéo dài thì càng bất lợi, mấy tên U Ảnh tộc không đuổi theo Tô Minh nữa mà co cụm lại một chỗ, hướng mắt về phía Lâm Thiên.
Một tên U Ảnh tộc còn lành lặn hét lớn cầu cứu: "Đại ca, đừng chơi đùa với tên tiểu bạch kiểm ẻo lả kia nữa, qua đây giúp bọn em một tay với! Kèo này khoai quá, bọn em đánh không lại... Ơ?"
Câu nói của hắn nghẹn lại ở cổ họng khi hắn nhận ra Lâm Thiên vẫn đang đứng đó, bình an vô sự, thậm chí còn đang mang tâm thái của khán giả ăn dưa xem kịch nhìn về phía này. Rõ ràng, hắn hoàn toàn không hiểu tại sao Lâm Thiên vẫn còn nguyên vẹn.
Kể cả không bị đại ca của bọn hắn chơi chết thì ít nhất cũng phải bầm dập, thoi thóp rồi chứ.
Hơn nữa, đại ca của bọn hắn đâu? Bọn hắn bị hành ra bã thế này mà đại ca cứ đứng nhìn thôi à?
Thấy ánh mắt kinh nghi bất định, nhớn nhác tìm kiếm như mất hồn của đám ma tộc, Lâm Thiên mỉm cười, móc ra một viên tinh hạch màu tím sẫm: "Các vị, thứ các ngươi tìm là cái này phải không? Ngại quá, đại ca các ngươi tự mình chán sống lao vào họng súng, ta đành gạt nước mắt mà thu lấy ma đan thôi."
Mặt mấy tên ma tộc cắt không còn giọt máu. Dù lời Lâm Thiên nói nghe rất khó tin, nhưng viên tinh hạch kia không thể là giả được. Đó không phải là ma hạch của đại ca bọn hắn thì là cái gì?
Hỗn Độn Ma Tộc có hình thức lưu trữ năng lượng khác biệt, riêng tộc U Ảnh thì dùng tinh hạch. Vật còn người còn, vật mất người vong.
"Muốn chạy à? Muộn rồi cưng!"
Ngay khi đám người này phản ứng lại, định tản ra bỏ chạy giữ mạng, Lâm Thiên lập tức phóng phi kiếm ra. Gần như trong tích tắc, đám ma tộc tép riu này đã bị chém cho hồn xiêu phách lạc.
"Hành gà đúng là dùng phi kiếm vẫn sướng tay nhất." Lâm Thiên vẫy tay một cái thu hồi phi kiếm vào tay áo, không khỏi cảm thán.
Lúc này Tô Minh cũng để ý thấy thái độ khoanh tay đứng nhìn lúc nãy của Lâm Thiên, nàng hơi giận dỗi: "Được lắm cái tên Lâm Thiên này, lúc nãy ta bị vây đánh mà ngươi đứng ngoài xem kịch à?"
"Chẳng phải nàng bảo muốn thông qua chiến đấu để nâng cao thực lực sao? Giờ lại trách ta không can thiệp là thế nào?" Lâm Thiên ngạc nhiên hỏi.
Tô Minh lúc này mới nhớ ra đúng là mình có nói thế thật. Nhưng nhớ lại cái mặt gợi đòn của hắn lúc đứng xem, nàng quyết định không nói lý lẽ nữa.
Chỉ thấy nàng dựng mày liễu, chống nạnh, bĩu môi, mắng xa xả vào mặt hắn: "Ta không biết, ta không nghe, tóm lại là lỗi của ngươi!"
"......" Lâm Thiên dở khóc dở cười. Được rồi, kỹ năng làm nũng, ăn vạ và giở chứng của Tô Minh ngày càng điêu luyện rồi đấy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
