Sau khi tu luyện Vô Tướng Ma Công, tôi trở thành kiều thê của kình địch

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1311

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21777

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1361

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Quyển 6: Linh Không Thần Điện - Chương 330: Trao đổi ngang giá

Tuy bề ngoài Lý Xích Tinh quả thực trông đặc biệt non nớt, nhưng Tô Minh lại biết rõ lai lịch của cô bé, tự nhiên sẽ không bị mê hoặc.

Chỉ là lúc này Lâm Thiên lại đứng chắn trước mặt cô, ra vẻ bảo vệ Lý Xích Tinh, Tô Minh cũng đành phải nhìn về phía Lâm Thiên.

"Lâm Thiên, đây là chuyện giữa ta và Tiểu Tinh, ngươi tốt nhất đừng xen vào."

"Nếu ta cố tình muốn xen vào thì sao?"

"Vậy thì ta chỉ có thể đuổi ngươi đi!"

"Ta lại muốn xem, cô định đuổi ta đi bằng cách nào." Lâm Thiên tìm thấy một chiếc ghế thái sư trong phòng khách, chậm rãi ngồi xuống, còn bắt chéo chân.

"Ngươi!!"

Nhìn Lâm Thiên trước mặt, Tô Minh hoàn toàn bó tay, cô ta đánh không lại gã này, tuy nói có thể gọi sư phụ đến để phân xử gì đó, nhưng vì chuyện nhỏ nhặt này mà đi tìm sư phụ thì lại có chút không hợp lý.

Lâm Thiên lại mỉm cười như thể có thuật đọc tâm, "Cô muốn nói, nếu ta không đi, cô sẽ đi tìm Tông chủ Tần đến đúng không?"

Tô Minh mở to mắt, sau đó lại quay đầu đi nói, "Đúng, thì sao?"

"Đáng tiếc, ta không sợ sư phụ cô, hơn nữa, ta vừa mới từ chỗ sư phụ cô đến đây."

"Từ chỗ sư phụ ta đến, ngươi rốt cuộc đã nói chuyện gì với sư phụ ta!" Tô Minh lập tức hỏi.

"Đây là chuyện giữa ta và Tông chủ Tần, tại sao ta phải nói cho cô biết?" Lâm Thiên lại nói như vậy.

Lúc này, Tô Minh cũng không còn tâm trí đâu mà so đo chuyện của Lý Xích Tinh nữa, sự chú ý của cô hoàn toàn chuyển sang chủ đề cuộc nói chuyện giữa Lâm Thiên và Tần Vấn Thiên.

Rốt cuộc hai người họ đã nói chuyện gì, Lâm Thiên lại đang có ý đồ xấu gì, cô lập tức cảnh giác.

Dù sao chuyện này liên quan đến Vạn Ma Tông, liên quan trực tiếp đến Tần Vấn Thiên, cô muốn không quan tâm cũng khó.

"Với quan hệ của chúng ta, tiết lộ một chút chuyện này cũng không sao đâu nhỉ? Mau nói cho ta biết!"

Lúc này, Lâm Thiên lại chuyển thủ thành công, cười tủm tỉm nói tiếp, "Với quan hệ của chúng ta, vậy quan hệ của chúng ta rốt cuộc là quan hệ gì? Ta và Tông chủ Tần bàn bạc những bí mật tối cao như vậy, tại sao lại phải cho cô, một con tôm nhỏ vừa mới trở về tông môn, chưa được sắp xếp chức vụ gì biết?"

Nghe những lời này, Tô Minh lập tức nghiến răng, cũng biết Lâm Thiên cố tình treo lửng cô.

"Quan hệ của chúng ta, chính là quan hệ chí hữu (bạn thân) đấy, nếu là chí hữu, mức độ thông tin này, tiết lộ cho nhau một chút cũng không sao đâu nhỉ?"

Nghe câu này, Lâm Thiên lại lắc đầu, trên mặt lộ ra vài phần trêu tức, "Quan hệ chí hữu? Sao ta không cảm thấy cô coi ta là chí hữu? Rõ ràng ta muốn vào nhà cô tham quan, cô lại tỏ vẻ không tình nguyện, mức độ chí hữu như vậy cũng có thể coi là chí hữu sao?"

"Ta..." Nghe Lâm Thiên nói như vậy, Tô Minh nhất thời có chút chột dạ.

"Cho nên, chí hữu chính là loại tồn tại gọi đến thì đến, đuổi đi thì đi, có hay không cũng được sao? Trong mắt cô, tình hữu nghị của chúng ta lại rẻ mạt đến thế sao? Hay là, quá trình chúng ta bảo vệ nhau trong chiến đấu, cùng nhau chiến đấu đẫm máu trước đây, tất cả đều là một loại ảo giác không đáng kể sao? Sự ràng buộc giữa chúng ta lại mong manh đến vậy sao!"

Lâm Thiên nói nước bọt văng tung tóe, hùng hồn kích động, Tô Minh nhất thời cũng cúi đầu xuống, có chút không nói nên lời.

"Chí hữu... quả thực không nên như vậy, xin lỗi, ta quả thực có chút coi thường ngươi, nhưng..."

"Nhưng cái gì? Chỉ vì ta thèm khát thân thể cô, cô liền muốn xa lánh chí hữu là ta sao?" Lâm Thiên lại có chút kích động.

"Chẳng lẽ không phải sao..." Mặc dù trên mặt Lâm Thiên hiện lên vẻ nghiêm túc, như thể đang nói ra một chân lý nào đó, nhưng Tô Minh cũng không đến mức trực tiếp bỏ qua logic kỳ quái trong đó.

"Không, không phải, cô có thực sự hiểu thế nào là tình bạn chân chính không?" Lâm Thiên lại càng kích động hơn.

"Tình bạn chân chính gì đó... xin lỗi, về mặt này, ta quả thực không hiểu lắm."

Dường như bị khí thế nghiêm túc này của Lâm Thiên làm cho sợ hãi, Tô Minh vội vàng giải thích như vậy.

"Vậy để ta dạy cô nhé, trước hết, tình bạn vốn nên là cầu nối giao tiếp đúng không? Vì giữa chúng ta đã xây dựng tình bạn, vậy thì, giao tiếp của nhau nên thuận lợi hơn mới đúng, nhưng từ khi chúng ta gặp lại, cô lại luôn lẩn tránh ta, điều này hợp lý sao?"

"Hình như là, có chút không đúng..."

"Cho nên mới nói, sau này ta tìm cô nói chuyện, cô đừng luôn lén lén lút lút nữa, có gì cứ nói thẳng, lắp ba lắp bắp làm gì." Lâm Thiên lại nhân cơ hội này đưa ra yêu cầu.

"Nhưng..." Tô Minh vẫn cảm thấy có gì đó không ổn.

"Không nhưng nhị gì cả, tình bạn là thứ mong manh như vậy sao? Cô cứ do dự mãi, tình bạn giữa chúng ta là giả dối sao?" Lâm Thiên lại hùng hồn nói tiếp.

"Ưm... được rồi, nếu chỉ là nói chuyện với ngươi, ta sẽ đối phó... khụ khụ, ta sẽ nói chuyện tử tế với ngươi." Bị khí thế này ép buộc, Tô Minh chỉ có thể đồng ý như vậy.

"Ta hình như nghe thấy câu trả lời nào đó hơi tế nhị, hình như có chút thiếu thành ý?"

"Đó... đó là ngươi nghe nhầm rồi!" Tô Minh vội vàng biện minh.

Lâm Thiên cũng không so đo, tiếp tục nói, "Sau khi hiểu rõ điểm này thì tiếp tục, tình bạn, nên là chia sẻ lẫn nhau chứ không phải giấu giếm nhau, đúng không?"

"Đại khái là vậy..."

"Gì mà đại khái, tình bạn chính là một cộng một lớn hơn hai, niềm vui có thể chia thành nhiều phần, nếu ngay cả điều này cũng không làm được, thì kết bạn làm gì, một mình chẳng phải cũng có thể rất vui vẻ sao?"

"Điểm một mình cũng có thể rất vui vẻ này, ta đồng ý." Kết quả Tô Minh lại chỉ đồng ý mỗi điểm này.

"Đừng đồng ý cái quan điểm vừa có hại vừa vô lợi này, ngoại trừ việc co rúm lại trong vỏ bọc của mình như một con ốc sên, đắm chìm trong thế giới của mình là có thể đạt được cái gọi là niềm vui!"

"Ốc sên... co rúm lại trong vỏ bọc chẳng phải rất an toàn sao? Nó chẳng phải là để bảo vệ mình, nên mới mang cái vỏ đó sao?"

Lâm Thiên lại nhướng mày, "Cho nên... cô muốn làm ốc sên sao, hay là cô tuổi ốc sên?"

"Mười hai con giáp không có ốc sên, chỉ có trâu..."

"Đừng đánh trống lảng!"

"Không... không muốn." Tô Minh lại bị khí thế của Lâm Thiên áp bức đến mức phải cúi đầu.

"Rất tốt, nếu đã không muốn, vậy thì chia sẻ quyền truy cập vào dinh thự của nhau, chuyện này không có vấn đề gì chứ?"

"Cái này..."

Lâm Thiên lại trực tiếp ném một tấm lệnh bài thông hành cho Tô Minh, "Vậy đưa lệnh bài thông hành dinh thự của cô cho ta đi?"

"Ể? Ngươi muốn lệnh bài thông hành dinh thự của ta?"

"Của ta đã cho cô rồi, cho nên đây là trao đổi ngang giá." Lâm Thiên lại nói như vậy.

"Không đúng... không đúng, để ta suy nghĩ kỹ một chút..." Tô Minh cau mày, suy nghĩ xem nếu đưa luôn lệnh bài thông hành thì sẽ xảy ra chuyện gì.

"Có gì mà không đúng, đưa cho ta đi, cô sẽ không nói với ta, cô muốn xài chùa lệnh bài thông hành của ta đấy chứ?" Lâm Thiên lại lần nữa ngắt lời cô.

"Ai... ai muốn xài... chùa... ngươi? Cái từ ngữ kỳ quái gì vậy... Thật là, làm như ta thèm lắm vậy, lệnh bài thông hành của ta, đây!"

Bị Lâm Thiên kích động, Tô Minh cũng không còn thời gian suy nghĩ nữa, hừ lạnh một tiếng, sau đó cũng đưa một tấm lệnh bài thông hành cho Lâm Thiên.