Sau Khi Dũng Giả Bại Trận Bị Bắt Liệu Có Thể Được Hạnh Phúc?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

67 415

Top Stars Want to Possess Me

(Đang ra)

Top Stars Want to Possess Me

아기소금

Cho đến khi có một con dao kề sát vào cổ, ép tôi phải debut.

17 89

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

(Đang ra)

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

Rượu Makgeolli

Tưởng chỉ là macro bình luận thôi.Ai ngờ làm theo xong thì tôi lại giác ngộ thành ‘pháp sư’ mà họ bảo chỉ có bốn người.

217 1644

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

358 3781

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

70 922

Web novel - 16. Vợ ta có chút ngọt ngào

16. Vợ ta có chút ngọt ngào

Vì phản ứng của mọi người đối với giấm đều không tốt lắm, nên Naia vẫn hoài nghi việc Elise có thật sự ăn hết thức ăn hay không.

Cũng có khả năng Elise cố ý nhờ Franna và Bella giúp xây dựng hình tượng tình cảm sâu đậm.

Đặt hộp giữ nhiệt xuống, Naia đưa cho Bella mang đi rửa.

Còn cô thì quay về dỗ Iliya ngủ trưa.

Cô bé long tộc tóc hồng học suốt cả buổi sáng, bữa trưa lại ăn rất nhiều sủi cảo. Dù là sự mệt mỏi của não bộ hay cảm giác no căng trong bụng, đều khiến cô bé buồn ngủ.

Iliya dụi dụi mắt, nhìn Naia đang ngồi bên cạnh.

“Mẹ ơi, những thứ Nidia dạy con sáng nay khó hơn hẳn trước đây. Nghe một lúc là con thấy buồn ngủ rồi.”

“Ồ? Nidia đã dạy con những gì thế?”

“Cô ấy dạy con một số lý thuyết ma pháp chuyên sâu. Cô ấy nói con cũng gần đến lúc có thể bước vào thực chiến rồi. Mẹ ơi, khi nào con mới có thể giúp mẫu thượng chia sẻ bớt công việc? Nidia nói mẫu thượng mỗi ngày đều phải đối phó với rất nhiều kẻ địch, rất vất vả.”

Trong nhiều năm qua, mặc dù Naia không biết sử dụng ma pháp của long tộc, nhưng cô cũng hiểu được kha khá về chùng.

Nếu phải ví von thì giai đoạn hiện tại của Iliya giống như giai đoạn “trúc cơ” thường thấy trong tiểu thuyết tu tiên.

Long tộc khoảng sáu tuổi là có thể bước vào thực chiến, kết hợp kiến thức lý thuyết để thành thạo vận dụng ma lực trong cơ thể và thi triển ma pháp.

Mà bây giờ Iliya mới chỉ năm tuổi.

Tuy nhiên, là hậu duệ của Long Vương, thiên phú của Iliya chắc chắn không kém. Tốc độ tu luyện chắc hẳn sẽ nhanh hơn long tộc bình thường.

“Iliya bây giờ vẫn chưa cần nghĩ đến những chuyện đó. Cứ từ từ thôi, không cần gấp gáp.”

Mọi người đều khá nuông chiều đối với Iliya.

Nếu Iliya không muốn học, cũng sẽ không ai ép cô bé.

Tốt nhất là Iliya vĩnh viễn không cần ra chiến trường, cũng vĩnh viễn không cần giúp Elise gánh vác công việc.

“Iliya, con có ước mơ gì cho tương lai của mình không?”

“Ước mơ ạ?”

Cô bé chớp chớp mắt, dường như không hiểu cụm từ này.

“Ý là sau này con mong muốn điều gì. Ví dụ như con muốn làm gì chẳng hạn.”

“Con muốn trở thành Long Vương, rồi đi bắt cóc công chúa.”

Naia thở dài, bất lực nhìn Iliya.

“Mẹ đã nói rồi, đừng có xem mấy câu chuyện đó quá nghiêm túc. Nếu con thật sự muốn đi bắt cóc công chúa thì sau này mẹ không kể chuyện cho con nghe nữa.”

“Đừng mà! Con không bắt cóc công chúa nữa… nhưng con vẫn muốn làm Long Vương.”

“Tại sao vậy?”

“Bởi vì Long Vương là người mạnh nhất trong long tộc. Hơn nữa còn rất ngầu, rất oai phong. Trong sách viết Long Vương chỉ cần búng tay một cái là thành phố loài người đã tan thành tro bụi. Con nghĩ nếu mình cũng giống như vậy thì thật sự quá ngầu!”

“Chỉ vì con muốn ngầu thôi sao?”

“Ưm… còn vì mẫu thượng nữa. Mẫu thượng là Long Vương. Nếu con không phải Long Vương thì có phải rất mất mặt không? À đúng rồi mẹ, rõ ràng con là con gái của Long Vương, tại sao con lại ở đây mà không phải ở trong vương cung?”

“Bởi vì ở đây an toàn hơn. Trong vương cung có nhiều âm mưu tranh dành quyền lực, sẽ rất nguy hiểm.”

“Âm mưu tranh dành quyền lực là gì ạ?”

Con bé hỏi hết câu hỏi này đến câu hỏi khác.

Naia đưa tay xoa đầu Iliya.

“Những thứ này sau này mẹ sẽ từ từ giải thích cho con. Bây giờ đến giờ ngủ rồi, đừng nói nữa.”

“Vâng, chúc mẹ ngủ trưa vui vẻ.”

Iliya ngoan ngoãn nhắm mắt lại.

Naia nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của Iliya, nhìn hơi thở của cô bé dần trở nên đều đặn. Gương mặt của Illya ngủ yên bình, phảng phất nụ cười nhẹ ấm áp như ánh mặt trời buổi bình minh, khiến trái tim Naia cũng được sưởi ấm.

Giá như Iliya có thể mãi mãi ngây thơ và vô lo vô nghĩ như vậy thì tốt biết bao.

Những lời hệ thống nói… quả nhiên vẫn khiến cô bận tâm.

Trên thế giới này, không chỉ có mình cô sở hữu hệ thống.

Năm đó cô, Leo và Lina từng tình cờ nói ra bí mật của mình với nhau.

Ba người đều thừa nhận trong ý thức của mình có sự tồn tại của hệ thống, hơn nữa nhiệm vụ đều là tiêu diệt Long Vương.

Hệ thống còn nói, người xuyên không không chỉ có ba người bọn họ.

Điều đó có nghĩa là vẫn còn những người xuyên không khác mang theo hệ thống, nhiệm vụ chính cũng là giết Long Vương. Họ sẽ không ngừng mạnh lên nhờ sự trợ giúp của hệ thống, rồi lần lượt đi thách thức Elise.

Nhớ lại trước khi mình biến thành long tộc, cô cũng từng say mê với việc giết rồng và trái tim phiêu lưu khi đó luôn khao khát thử thách bản thân.

Bây giờ nghĩ lại, Naia chỉ cảm thấy bản thân khi đó thật nực cười và hoang đường.

Elise rốt cuộc đã làm sai điều gì?

Tại sao nàng lại phải bị những người xuyên không truy sát như vậy?

Có lẽ họ cũng giống như cô của trước kia, không cần lý do gì đặc biệt, chỉ muốn khiêu chiến. Bởi vì long tộc là dị loại, nên đương nhiên bị con người xem là kẻ địch.

Hay là gọi hệ thống ra hỏi thử về vận mệnh của Elise nhỉ?

Không.

Cô không tin những lời quỷ quái của hệ thống.

Vận mệnh phải do chính mình nắm giữ.

Dũng giả sao?

Chỉ cần khiến hắn có đến mà không có về, đến một kẻ giết một kẻ là được.

Nghĩ đến đây, cô cũng không thể trở thành gánh nặng cho Elise.

Cô phải nghĩ cách thuyết phục hệ thống đứng về phía mình, gạt bỏ cái nhiệm vụ chính tuyến chết tiệt kia.

Đến khi hoàng hôn.

Đã đến giờ Elise tan làm về nhà.

Naia làm cả một bàn thức ăn. Sau thất bại buổi trưa, lần này cô không làm sủi cảo nữa.

Nhưng những nguyên liệu mua về cũng không thể lãng phí.

Vì vậy cô làm thêm món dưa leo trộn.

Mọi thứ đã chuẩn bị xong, chỉ chờ người đưa lên bàn.

Vừa ngửi mùi, Elise đã nhận ra ngay thành phần chính của món dưa leo đó.

Cô quay đầu nhìn Naia. Đối phương đang mỉm cười dịu dàng nhìn cô, như thể đang nói: mau ăn đi.

Dù ở nhà Elise có cố tỏ ra dè dặt thế nào, cô cũng không thể hoàn toàn kìm nén sự yêu thích đối với những món Naia nấu.

Theo thói quen trước đây, Naia biết Elise không thể bỏ qua bất cứ món nào cô làm.

Kết quả là còn chưa kịp gắp món dưa leo trộn, Iliya đã giúp Elise “thử độc” trước.

Nhưng vừa cho dưa leo vào miệng, con bé lập tức “phụt” một tiếng nhổ ra ngay.

Khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn lại như trái khổ qua.

“Mẹ! Sao mẹ lại cho cái giấm đen đó vào nữa vậy? Khó ăn quá.”

Khác với việc chấm sủi cảo chỉ dính một ít nước chấm, dưa leo trộn được ướp trực tiếp trong giấm, vị chua thấm hẳn vào bên trong.

Cái vị chua đó thật sự rất mạnh.

Naia khẽ quát Iliya một tiếng.

“Iliya, không được lãng phí thức ăn!”

“Nhưng cái này thật sự khó ăn mà!”

Iliya vội vàng gắp một cái đùi gà to, dùng vị béo ngậy của nó để xua đi vị chua trong miệng.

“Nhưng mẫu thượng hôm nay đã ăn hết nước chấm mẹ làm mà. Tại sao mẫu thượng ăn được, còn con thì không?”

Iliya vừa nhai thịt gà vừa nhìn Elise.

“Vậy thì để mẫu thượng ăn hết đi.”

Bề ngoài Elise vẫn bình tĩnh, nhưng trong lòng lại hoảng hốt.

Đúng là con gái ngoan, bán đứng mẹ không chút do dự.

Cô lạnh lùng liếc Iliya một cái.

“Iliya, không được kén ăn. Đừng phụ công mẹ con vất vả nấu.”

Hơn nữa… Naia rốt cuộc phát hiện ra giấm, thứ mà long tộc ghét, bằng cách nào vậy? Dạo gần đây cô còn đặc biệt cố chấp với giấm.

Chẳng lẽ là di chứng sau khi khôi phục ký ức?

Iliya vẫn đang gặm đùi gà, tạm thời không rảnh trả lời Elise.

“Thật sự khó ăn đến vậy sao?”

Naia gắp một miếng dưa leo cho vào miệng.

Vẫn là hương vị trong ký ức.

Chua chua, ngọt ngọt.

Hương vị này thật sự rất tuyệt.

Thật ra khi mất trí nhớ, khẩu vị của cô gần như giống long tộc, nên món ăn nấu ra đều hợp khẩu vị Elise và Iliya.

Nhưng sau khi khôi phục ký ức, chịu ảnh hưởng từ ký ức trước đây, cô lại có thể ăn được một số thứ mà long tộc không thể chấp nhận.

“Elise, lại đây, chị cũng thử một miếng đi.”

Naia lại gắp một miếng dưa leo đưa đến trước mặt Elise.

Cô chăm chú nhìn biểu cảm của Elise. Dù chỉ thoáng qua trong chớp mắt, cô vẫn thấy được sự khó xử lóe lên trên gương mặt Elise.

Trái tim đang treo lơ lửng của Naia bỗng chìm xuống đáy vực.

Quả nhiên…

Hình tượng tình cảm sâu đậm của Elise chỉ là giả vờ sao?

Chỉ vì vẫn còn nghi ngờ cô, nên mới muốn dùng tình cảm để trói buộc cô?

Nước chấm cô pha cho Elise buổi trưa… có lẽ cũng đã bị đổ đi rồi.

Naia lập tức rút đũa lại.

Nhưng trong lúc Naia quan sát Elise, Elise cũng đang chăm chú nhìn cô.

So với sự kiềm chế của Elise, sự thất vọng không hề che giấu trong mắt Naia lại càng rõ ràng hơn.

Elise mở miệng, cắn một miếng dưa leo trên đầu đũa của Naia.

Chỉ cần là món Naia làm, dù là khổ qua cũng có thể ăn ra vị dưa hấu.

Nghĩ đến không lâu trước đó, đôi môi nhỏ xinh của Naia cũng chạm vào đôi đũa này…

Trong lòng Elise bỗng dâng lên một chút ngọt ngào khó tả.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!