Sau Khi Cứu Rỗi Những Thiếu Nữ Tuyệt Vọng, Tôi Chắp Cánh Cũng Khó Thoát

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1741

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 15

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 2

Tập 1: Hãy Trở Thành Chuyên Gia Chữa Lành Đi! - Chương 4: Phải trói chặt anh ấy bên người

Chương 4: Phải trói chặt anh ấy bên người

"Anh đang nhìn gì thế? Con gái à?"

Diệp Tử Vi nheo mắt ghé sát lại, nhìn theo hướng mắt của Bùi Hành Ngôn, muốn tìm ra kẻ đã thu hút sự chú ý của cậu.

Lông tóc toàn thân Bùi Hành Ngôn dựng đứng cả lên, cảm nhận được mùi nguy hiểm nồng nặc, cậu đành thản nhiên lắc đầu, lặng lẽ thu hồi tầm mắt rồi giải thích một cách nhẹ tênh: "Chỉ là cảm thấy mấy người cứ la lối om sòm rồi chạy loạn ở hành lang thật kém sang."

"Ừm! Ừm!" Cô gật đầu tán thành, vận dụng vốn từ vựng phong phú của mình để phê phán hành vi đó.

"Thôi đi ăn cơm trước đi, lần trước đã hẹn lần này ăn món gì nhỉ... Hình như là bún cá đúng không..." Bùi Hành Ngôn tiếp tục bước đi, tay vẫn không quên che chắn bảo vệ cho cô.

"Bún cá! Tuyệt quá!" Diệp Tử Vi đắc ý đến mức quên cả việc mình đang phải chống gậy, cô giơ tay lên reo hò, bước đi chẳng màng đến thăng bằng, cũng quên sạch những lời chỉ trích hùng hồn về sự kém sang mà chính cô vừa thốt ra ban nãy.

……

Đôi khi con người ta buộc phải tin vào hai chữ vận mệnh.

Cái nhìn thoáng qua ban nãy không giúp Bùi Hành Ngôn gặp được cô nàng Lâm Tiểu Vũ ngây thơ, nhưng khi vừa ngồi xuống ghế trong nhà ăn, cậu lại một lần nữa nghe thấy cái tên này.

Đám con gái vừa đuổi bắt nhau lúc nãy, và cả bản thân Lâm Tiểu Vũ, hiện đang ngồi ngay bàn bên cạnh.

Bùi Hành Ngôn lén lút liếc nhìn. Một cô gái có tư thế ngồi chuẩn mực, quy củ đang ở ngay phía trước chếch bên tay cậu, chỉ cách đúng một bước chân.

Đó là một cô gái mà chỉ cần nhìn thôi đã thấy hiện lên hai chữ "ngoan ngoãn". Cô sinh ra đã có vẻ ngoài trắng trẻo lại mảnh mai, khuôn mặt tròn, chiếc mũi nhỏ nhắn tinh xảo, mang theo biểu cảm thành thật lại có chút gì đó khiến người ta phải nảy sinh lòng thương cảm.

Cô ngồi giữa đám đông, cái đầu nhỏ ngẩng cao đầy tao nhã, hệt như một con thiên nga lạc vào giữa bầy vịt. Chỉ cần nhìn qua là biết ngay đây là tiểu thư xuất thân từ một gia đình có gia giáo cực kỳ nghiêm khắc. Những người bên cạnh nói liên hồi những chuyện trên trời dưới biển, còn cô chỉ khẽ gật đầu, vừa thanh lịch, lại vừa tạo ra sự khác biệt rõ rệt với những người xung quanh.

Thậm chí chẳng cần nghe tên, Bùi Hành Ngôn cũng tuyệt đối không thể nhầm lẫn. Đây chắc chắn là cô nàng Lâm Tiểu Vũ ra tay hào phóng nhưng lại lương thiện, đơn thuần kia.

Việc gặp được mục tiêu nhiệm vụ khiến cậu có vài phần vui mừng, nhưng lại quên mất bên cạnh mình còn có một quả bom nổ chậm khác.

Cậu nhìn hơi lâu một chút, thế là Diệp Tử Vi bắt đầu ghé vào tai cậu, buông lời lạnh nhạt như gió thoảng bên tai:

"Anh thích cô nào trong số đó sao? Là cô có cái miệng rộng đến mức nhét vừa cả một con bò kia? Hay là cô nàng trát phấn dày như trát tường? Hay là cái cô có cả rổ mỡ bơi lội trên bụng kia?"

Cô lần lượt điểm mặt chỉ tên từng cô gái ở hướng Bùi Hành Ngôn nhìn tới, lời lẽ dùng để miêu tả cực kỳ cay nghiệt và khinh miệt. Nhưng kỳ lạ thay, cô lại cố tình bỏ qua Lâm Tiểu Vũ – người mà chỉ cần liếc mắt một cái cũng đủ cướp đi sự chú ý của bất kỳ ai.

Bùi Hành Ngôn thừa hiểu mình không thể trả lời theo mạch tư duy này. Tuyệt đối không được nói là "không phải những người em vừa kể", Diệp Tử Vi đang giăng bẫy chờ cậu nhảy vào đấy.

Cậu phải đi một nước cờ khác thường mới được.

"Không có ai cả, là cô gái ngồi chéo phía đối diện kia kìa." Cậu thành thật thừa nhận, rồi vội vàng chặn lời trước khi Diệp Tử Vi kịp mở miệng: "Cảm giác cô ấy trông khá giống em, nên anh nhìn thêm mấy lần. Nhưng nói thật lòng, không đẹp bằng em."

Khuôn mặt Diệp Tử Vi đỏ bừng lên với tốc độ mắt thường cũng thấy được. Cô ôm lấy má, đầu vừa gật vừa lắc liên hồi, miệng lưỡi cũng loạn cả lên, cứ ấp úng mãi giữa hai câu "cảm ơn" và "anh cứ nói quá".

Bùi Hành Ngôn thầm thở phào nhẹ nhõm, cách lấp liếm này đủ để đối phó qua chuyện ngày hôm nay rồi.

Nhưng cậu còn chưa kịp hoàn hồn, Diệp Tử Vi lại sán đến gần, giọng nói u ám tiếp tục vang lên: "Nếu anh thích cô nào, nhất định phải bảo em nhé, em sẽ giúp một tay..."

Bùi Hành Ngôn cười cười cho qua chuyện, trong lòng thầm nghĩ: Cô giúp cái gì? Giúp giết người rồi phi tang xác à?

Cậu tuyệt đối không phải đang chuyện bé xé ra to. Diệp Tử Vi chắc chắn là loại người dám làm ra những chuyện như thế. Hai người quen biết đã lâu, từ trước khi gia đình Bùi Hành Ngôn sa sút thì họ đã sống cùng một khu, thậm chí miễn cưỡng có thể coi là thanh mai trúc mã.

Thế nên Bùi Hành Ngôn tuyệt đối sẽ không bị vẻ ngoài bệnh tật đáng thương này của Diệp Tử Vi mê hoặc dù chỉ một chút.

Nếu không phải vì có lý do bắt buộc không thể rời khỏi đây, cậu đã sớm cao chạy xa bay rồi, tốt nhất là trốn đến cái nơi mà Diệp Tử Vi cả đời này cũng không tìm thấy.

Cậu đang nghĩ như vậy, thì Diệp Tử Vi dường như có thần giao cách cảm, đột nhiên nhắc đến chính cái "lý do" mà cậu đang đau đầu.

"Đúng rồi, người mà lần trước anh nhờ em tìm, giờ có manh mối rồi đó~" Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng nghe ra được vài phần cố ý. Cô là cố tình nhắc đến chuyện này.

Cô nói tiếp: "Anh cũng biết mà, ở chỗ chúng ta thám tử không phải là nghề hợp pháp gì, thủ đoạn cũng chẳng được quang minh chính đại cho lắm, lại còn liên quan đến việc đào bới đời tư. Cộng thêm thân phận người kia cũng không tầm thường, cho nên... thù lao người ta đòi hỏi hơi nhiều một chút~"

Giọng điệu Diệp Tử Vi nghe đầy vẻ tiếc nuối, nhưng ánh mắt lại phẳng lặng lạ thường, cô không ngừng lén quan sát sắc mặt Bùi Hành Ngôn.

"Không biết dạo này anh đang làm thêm việc gì, nhưng rất có khả năng là không đủ đâu nhỉ?" Cô cẩn thận đưa ra đề nghị. "Hay là em ứng trước giúp anh một ít nhé, sau này đợi anh dư dả rồi tính sau cũng được..."

"Không cần." Bùi Hành Ngôn lắc đầu.

Đây là chuyện tuyệt đối không thể nhượng bộ. Cậu có thể tận tâm tận lực chăm sóc, che chở cô gái này, nhưng tuyệt đối không thể lấy của cô một đồng nào. Tiền của Diệp Tử Vi không phải dễ cầm, ai biết được cái giá phải trả sẽ là gì?

Diệp Tử Vi ngẩn ra, rồi quyết tâm báo một cái giá trên trời: "Hình như người ta đòi một triệu tệ lận đó. Em không phải nghĩ anh không kiếm được nhiều tiền như thế, nhưng anh cũng đang rất gấp đúng không, lỡ như chậm trễ chuyện gì thì không hay, cho nên——"

"Một triệu thôi mà, chuyện nhỏ." Bùi Hành Ngôn cười tự tin.

Một tiếng trước, cậu còn đang đắn đo xem dự án mới của Đường Hân có đáng tin hay không. Giờ thì cậu chẳng thèm nghĩ đến mấy cái đó nữa. Diệp Tử Vi rõ ràng đang muốn dụ cậu vào tròng, cậu bây giờ chỉ thấy may mắn vì trong tay còn có một cọng rơm cứu mạng để bám víu.

Diệp Tử Vi hoàn toàn mất hứng. Cô nhìn chằm chằm Bùi Hành Ngôn, hồi lâu không nói nên lời. Môi run run vài cái, rồi cô đột ngột vỗ mạnh vào đầu mình, con số trong miệng lại thay đổi: "Aiya anh xem em này... Dạo này bận rộn quá, đến chuyện quan trọng thế cũng nhớ nhầm. Thật ra người ta đòi tận năm triệu tệ cơ... Là năm triệu đó nha?"

"Năm triệu thì năm triệu, ai bảo mình phải đi cầu cạnh người ta chứ?" Trên mặt Bùi Hành Ngôn vẫn treo nụ cười bình thản.

Lúc này Diệp Tử Vi bắt đầu thấy hối hận. Cô hối hận vì mình đã báo giá quá thấp. Nhưng cô đã báo giá hai lần rồi, giờ mà lật lọng đổi tới đổi lui nữa thì trông giả trân quá.

Bùi Hành Ngôn quay đầu nhìn về phía cửa sổ bán bún cá, rồi lại lén liếc nhìn Lâm Tiểu Vũ đang ngồi cách lối đi, sau đó nhẹ nhàng gõ nhẹ lên đầu Diệp Tử Vi, dứt khoát kết thúc chủ đề này:

"Yên tâm đi, công việc mới của anh thu nhập cũng khá lắm. Hơn nữa con số lớn như vậy em cũng đâu dễ gì tự mình lấy ra được đúng không? Đừng để cô chú phải bận tâm thêm nữa... Nhưng mà nếu thực sự không xoay sở được, đến lúc đó anh nhất định sẽ nhờ em giúp."

Diệp Tử Vi cuối cùng cũng nuốt lại những lời định nói. Cô cười ha ha cho qua chuyện, vỗ ngực đầy hào sảng, miệng nói toàn những lời sáo rỗng kiểu như "Vậy anh cứ yên tâm, của em cũng là của anh".

Nhưng ở dưới gầm bàn, bàn tay cô đã không thể nào giữ được bình tĩnh.

Cây gậy chống bằng kim loại bị cô bóp đến mức kêu lên kèn kẹt, tay kia thì điên cuồng cào cấu, xé rách lớp vải váy của chính mình. Tiếng vải vóc bị xé rách lọt thỏm giữa không gian ồn ào của nhà ăn.

Rốt cuộc là công việc quái quỷ gì?

Cô muốn làm rõ vấn đề này. Bây giờ cô chỉ muốn biết rõ ngọn ngành vấn đề này mà thôi!

Nếu không thể dùng tiền bạc làm công cụ để kiểm soát chàng trai bên cạnh, thì cô phải làm cách nào để trói buộc anh ấy mãi mãi bên mình đây?

Cô không thể trơ mắt nhìn chuyện như vậy xảy ra.

Người bên cạnh này bắt buộc phải là của cô, chỉ có thể là của cô. Sự dịu dàng của anh ấy vĩnh viễn chỉ được phép rót lên người cô mà thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

khoảng 3,5 tỷ VNĐ khoảng 17,5 tỷ VND