Sau khi bị bạn gái cắm sừng, tôi mặc kệ cô người mẫu nổi tiếng lắm chuyện bên cạnh — ai dè cô ấy hóa thành Yandere ~ Và rồi, tất cả những cô gái liên quan đến tôi cũng biến thành Yandere ~

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 847

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 499

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

WN: 1-30 (Đã Hoàn Thành) - Chap 18: An Ủi

"Cái con nhỏ đó muốn gì chứ? Nó làm nhục em như vậy để làm gì hả?!”

Yamanashi hét lên trong phòng ngay sau khi Hoshirobe rời đi. Đôi mắt cậu ấy hơi ươn ướt, trộn lẫn giữa giận dữ và chút buồn. Có lẽ cậu ấy vẫn còn đang sốc vì những lời mà Hoshirobe vừa nói.

Dù cậu ấy không phải kiểu người thành thật, nhưng rõ ràng là cậu ấy đã bị tổn thương. Theo cách riêng của mình, Yamanashi đang giận lắm.

“Bình tĩnh lại đi, Yamanashi. Tớ chắc Hoshirobe chỉ hiểu lầm thôi, không cố ý khiến cậu tổn thương đâu…”

“Nếu vậy mà không gọi là tổn thương thì còn gì nữa? Với lại, anh chỉ là bạn với nhỏ đó thôi đúng không, Sendou-kun???”

Rồi xong, chiến lược đánh lạc hướng thất bại. Giờ chỉ còn cách chuyển sang chiến lược biện minh.

Yamanashi đang trong trạng thái gần như bật khóc. Cảm xúc của cậu ấy bị đảo lộn hoàn toàn bởi sự ghen tuông và nghi ngờ.

Tôi không biết phải làm gì. Không thể tiếp tục lảng tránh chuyện này được nữa. Chắc chỉ còn cách nói thật thôi.

“…Ngày trước, tớ với Hoshirobe từng giúp nhau trong chuyện tình cảm. Không hiểu sao dạo này cậu ấy lại muốn dựa vào tớ. Tớ không muốn cậu ấy suy sụp nếu bị từ chối. Tớ chỉ đang cố làm bạn bên cạnh cậu ấy thôi mà.”

“…Không công bằng.”

“Hả?”

“Cô ta đúng là chơi bẩn mà! Em cũng muốn được Sendou-kun lo lắng như vậy! Em cũng muốn được anh quan tâm như thế mà!”

“Chờ đã, Yamanashi. Tớ vẫn quan tâm đến cậu theo cách của tớ thôi mà…”

“Không phải như vậy! Em muốn là người được anh quan tâm nhiều nhất cơ!”

Yamanashi giận dỗi đến mức làm nổi bật hết nét đáng yêu của mình. Cái kiểu mè nheo, lý do mè nheo — trông cậu ấy thật trẻ con. Nhưng giờ không phải lúc để nghĩ tới chuyện đó.

Xoa dịu Yamanashi trong tình trạng này là chuyện cực kỳ khó. Nếu lỡ lời hay lạnh nhạt, mọi chuyện sẽ tệ hơn nhiều. Tôi phải giữ tâm trạng của cậu ấy thật tốt.

Khi tôi còn đang nghĩ cách dỗ dành thì Yamanashi dang rộng tay và nhìn tôi bằng ánh mắt đầy trách móc. Rồi cậu ấy cất lời nhẹ như thì thầm:

“Ôm em đi.”

“…Phải làm ư?”

Tôi có hơi lưỡng lự đôi chút — một người bình thường như tôi mà lại đi ôm một người mẫu nổi tiếng như Yamanashi, liệu có ổn không? Nhưng tôi không thể quay lưng với cậu ấy. Tôi khẽ ôm cô ấy vào lòng.

Hương thơm ngọt ngào từ tóc cậu ấy thoảng qua. Làn da mềm mại chạm vào tay tôi. Tim tôi đập mạnh đến mức như muốn nổ tung — cảm giác mà dù có bao lần cũng không quen nổi.

“…Vuốt tóc em đi.”

“…Thế này à?”

Bằng đôi tay còn vụng về, tôi nhẹ nhàng xoa đầu cậu ấy. Cô nàng trước và sau khi buông bỏ lớp mặt nạ lạnh lùng, giờ đây đã trở thành một cô nàng nhỏ yếu đuối, mong manh hay làm nũng.

Nghĩ kỹ lại, có lẽ cái vỏ bọc Yamanashi vẫn đeo bấy lâu chỉ là để che giấu bản chất mong manh của mình. Cậu ấy không thành thật — và đó là điều thiệt thòi. Nhưng chính cái khoảng cách giữa vẻ ngoài và con người thật của cậu ấy lại khiến cậu ấy trở nên rất dễ thương.

“Tớ không nhớ… cậu là kiểu con gái thích làm nũng như vậy đấy.”

“Mồ im đi~. Vuốt tiếp đi. Tay anh dừng lại rồi kìa.”

Tôi cứ tiếp tục xoa đầu cậu ấy. Thật mừng là hôm nay cậu chịu bình tĩnh lại bằng cách dễ thương như thế. Nếu cậu mà nói kiểu như “tấn công em đi” thì tôi chỉ còn biết tự vả. Có vẻ từ giờ, tôi phải cẩn thận hơn với cách mình cư xử trước mặt cậu.

“…Cậu đã hài lòng chưa? Cứ ôm thế này đến sáng thì tớ mệt lắm đó.”

“Hôn em đi.”

“…Tớ còn lý trí, còn đạo đức, còn lương tâm đó.”

“Hôn sâu vào nha.”

“Yamanashi…”

“Nếu không thì hãy nói em là người tuyệt nhất đi, đừng nhắc tới con nhỏ đó nữa! Đồ lăng nhăng! Đẹp trai đáng ghét! Em yêu anh nhiều nhất trên đời!”

“Do rối loạn cảm xúc mà nửa sau câu cậu lại thành lời khen luôn đó! Này, Yamanashi — ơ, đau…”

Cậu ấy đập nhẹ vào ngực tôi như để phản đối. Tôi không muốn hôn sâu, cũng không muốn cậu ấy thổ lộ một cách to tát như vậy. Vì nếu làm vậy, tôi sợ rằng mình sẽ không thể quay lại nữa. Để xây dựng một mối quan hệ lành mạnh, cả hai phải biết kiềm chế.

“Nếu anh không làm… thì em sẽ làm đó. Hnn!!!”

“Khoan! Khoan đã, Yamanashi!”

Trong vài tiếng sau đó, cuộc “bảo vệ đôi môi” giữa tôi và Yamanashi vẫn tiếp tục…