Sau Khi Bắt Đầu Học Online, Tôi Chuyển Đến Sống Chung Với Hoa Khôi Số Một Của Lớp!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

161 2890

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

460 2203

Cô Vợ AI Yandere Của Tôi

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

484 1308

Hoán Đổi Thân Xác, Nữ Thần Trở Thành... Tôi!

(Đang ra)

Hoán Đổi Thân Xác, Nữ Thần Trở Thành... Tôi!

Mễ Dục - Mi Yu

— "Mẹ kiếp! Sao hai đứa nó lại nắm tay nhau rồi?!!"

160 683

Tập 01 - Chương cuối

Chuyện xảy ra vào đêm trước ngày tôi chuẩn bị trở về ký túc xá.

Thủ tướng Chính phủ trên TV, lộ vẻ hơi mệt mỏi đọc:

『Hôm nay, quyết định sẽ kéo dài Tuyên bố Tình trạng Khẩn cấp.』

"Thật không đấy..."

Tôi xem tin tức, bất giác thốt lên.

Nói là do tình hình dịch bệnh nên mới quyết định kéo dài.

Vốn tưởng lần này chắc chắn sẽ dỡ bỏ phong tỏa, xem ra trong thời gian ngắn sắp tới, vẫn phải tiếp tục sống cuộc sống thường nhật bất thường này.

Nói thì nói vậy, việc tôi phải quay về ký túc xá vẫn là sự thật không thay đổi...

Đúng lúc này, điện thoại vang lên thông báo LINE.

Là thông báo liên lạc của trường cao trung.

Hơn nữa, lại còn là về ký túc xá...

"...Hả? Ể, không thể nào?"

"Sao vậy, Yoshino-kun?"

Có lẽ là thấy tôi nhìn chằm chằm điện thoại với vẻ không thể tin nổi.

Hoshikawa nhìn mặt tôi với vẻ lo lắng.

Hôm nay cô ấy cũng đáng yêu quá đi... không phải thế.

"Ừm, ký túc xá sẽ kéo dài thời gian phong tỏa."

"Ể... vậy nghĩa là... Yoshino-kun..."

"Không thể về ký túc xá được nữa rồi."

Tôi vừa nói xong, Hoshikawa liền mặt mày rạng rỡ── rồi lập tức thu lại nụ cười.

Cô ấy có lẽ cảm thấy vui vì chuyện này thì không hay lắm.

Nhưng phản ứng đó của cô ấy, ngược lại khiến tôi cảm thấy như được cứu.

Đằng nào tôi cũng không thể về quê được. Vậy thì──

"Hoshikawa."

"Ừm."

"Ừm, thật ngại quá..."

"Nhà tớ, có một phòng trống đó."

"...Cho tớ ở nhờ được không?"

"Đương nhiên là được ♡"

Hoshikawa gật đầu nói, lần này cô ấy mới nở nụ cười rạng rỡ.

Đây hình như là lần đầu tiên tôi thành thật chấp nhận đề nghị của Hoshikawa.

Thế là, cuộc sống chung của tôi và Hoshikawa cũng theo đó mà kéo dài.

Mà cuộc sống hoàn toàn mới này sẽ kéo dài đến bao giờ... hiện tại vẫn chưa ai biết được.