Sau chia tay, bạn gái hoàn hảo của tôi lộ bộ mặt hung dữ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11212

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

WN - Chương 23: Chim hoàng yến

Đã nhiều tháng trôi qua. Từ đầu mùa đông, ngày ngắn đêm dài. Cảm giác như thời gian đã bị mùa đông lạnh giá này lặng lẽ đánh cắp.

Hạ Ngọc Thu cảm thấy mình sắp mục rữa trong căn phòng ngủ này rồi. Từ khi bị bắt và đưa về đây, anh không còn quyền bước ra khỏi phòng nữa dù chỉ nửa bước cũng tuyệt đối không thể.

Mặc dù phạm vi chuyển động của Hạ Ngọc Thu không còn bị giới hạn trong chiếc giường mềm mại như trước nữa và ngay cả việc giơ tay lên vài cm cũng là một giấc mơ xa vời, nói chung thì Cố Nhã vẫn hào phóng cho phép anh được tự do di chuyển trong căn phòng ngủ rộng rãi này.

Cơ mà, Hạ Ngọc Thu vẫn phải đeo những xiềng xích nặng nề ở mắt cá chân, được nối liền với chân giường chắc chắn bằng những sợi xích sắt dài vừa đủ để lê bước đến cửa, và tất nhiên rồi anh vẫn đang trong tình trạng trần trụi không mảnh vải che thân.

Hiện tại, việc Hạ Ngọc Thu thích làm nhất mỗi ngày chính là ngồi trên ghế đặt trước khung cửa sổ sát đất, ánh mắt mơ màng nhìn ra ngoài. Bình thường, nếu không có ai quấy rầy, anh sẽ ngồi đó cả ngày, tự kĩ ở đó luôn đôi lúc anh không biết mình đang nghĩ gì liệu có đang nghĩ quẩn hay không thật sự là giờ không biết có đang bị trầm cảm giai đoạn cuối hay không đây này chính bản thân mình còn không rõ nữa haiz.

Vì vậy, toàn thân Hạ Ngọc Thu trở nên uể oải hơn rất nhiều. Không biết là do ru rú ở trong phòng rất lâu không nhúc nhích, hay là do tác dụng của thứ bột không rõ tên mà Cố Nhã ngày nào cũng giằng co bắt ép uống mỗi sáng và mỗi tối. Anh cảm thấy sức lực dường như ngày càng yếu đi, tinh thần cũng ngày càng uể oải. Chỉ cần đi được hai bước là chân hắn đã mềm nhũn, như thể cơ bắp đã hoàn toàn teo tóp điên mất thôi.

Ý chí chống cự cũng tan vỡ và chìm xuống như một tòa nhà sắp sụp đổ.

Hôm nay, Hạ Ngọc Thu ngồi trên chiếc ghế thoải mái trước cửa sổ sát đất ở ban công như thường lệ, ánh mắt mờ mịt nhìn ra khung cảnh bên ngoài cửa sổ qua lớp kính.

Một tiếng thở dài vô thức thoát ra khỏi miệng.

Hạ Ngọc Thu càng lúc càng cảm thấy căn phòng mình đang ở không phải là phòng ngủ, mà là một chiếc lồng chim khổng lồ, và bản thân anh trong chiếc lồng chim này chính là một chú chim hoàng yến được Cố Nhã nuôi để tùy ý thưởng thức và làm trò tiêu khiển.

Khi nghĩ về điều đó, Hạ Ngọc Thu nhìn xuống xiềng xích ở mắt cá chân cảm thấy nó lạnh lẽo biết bao.

Bất thình lình, Hạ Ngọc Thu cảm thấy hai khối bánh bao mềm mại không thể diễn tả được áp lên lưng mình, một giọng nói nhẹ nhàng du dương và một cảm giác ẩm ướt kỳ lạ truyền vào tai.

"Anh yêu, anh lại ngồi đây ngắm cảnh rồi nè. Dăm ba mấy thứ này có gì đáng để ngắm sao? Sao anh không ngắm em đi?"

Cố Nhã đứng sau lưng Hạ Ngọc Thu, duỗi đôi tay trắng nõn thon dài ra, vòng tay qua cổ anh, tiếp đến tiến lại gần, hôn nhẹ và má anh lưu lại vết son môi, sau đó dọc theo mặt cắn nhẹ vào tai anh, lười biếng nói ngân dài.

"Cô thậm chí còn không cho tôi bước ra khỏi cửa, vậy thì tôi còn có thể làm gì nếu không ayo chill với dăm ba mấy thứ phong cảnh này đây?"

Hạ Ngọc Thu im lặng hồi lâu mới chậm rãi đáp lời. Giọng điệu bình thản như một vị hòa thượng đã đắc đạo rời xa thế tục, nhưng trong lời nói lại tràn đầy oán hận.

"Ừm? Nếu anh không biết làm gì, hay là anh yêu nè đến đây làm tình với em đi. Em luôn hoan nghênh anh tới bất cứ lúc nào." Cố Nhã trêu chọc nói. Cọ cọ gương mặt mềm mại xoa xoa qua lại với mặt Hạ Ngọc Thu, lòng bàn tay lạnh lẽo mềm mại không ngừng vuốt ve cơ thể trần trụi của anh, thỉnh thoảng lại véo nhẹ vào hai đầu ti và nắm lấy cái ở giữa eo anh một cách trêu chọc.

Bị trêu chọc một cách trơ trẽn như vậy cũng là chuyện bình thường, nên liền ngay lập tức đẩy tay Cố Nhã ra, chậm rãi nhắm mắt lại. Hạ Ngọc Thu không muốn nói thêm lời nào với người phụ nữ này anh hiện tại đang cực kỳ tức giận. Đây là cách duy nhất Hạ Ngọc Thu có thể chống cự.

Nhìn thấy vậy, Cố Nhã biết anh lại giận cô nữa rồi, nên cô thẳng lưng đi vòng ra trước mặt anh, nửa người cúi xuống, dùng ngón tay thon dài véo mặt Hạ Ngọc Thu, nói năng dịu dàng như một người chị hàng xóm hiền lành, nhưng lời nói của cô dường như không phải an ủi hay dỗ dành gì, trong đó còn ẩn chứa một tia đe dọa.

"Thôi nào, em chỉ đùa anh thôi, đừng để bụng. Dù sao thì, với một cậu bé ngoan như anh phải nên ngoan ngoãn nằm ở dưới thân em, cất lên những rên rỉ khoái lạc và van xin em chứ. Anh làm sao có thể có quyền chủ động được?"

Hạ Ngọc Thu mở mắt, anh thật sự không hiểu nổi tại sao một cô gái xinh đẹp trước mặt lại có sở thích kỳ quái đến thế. Ngẫm nghĩ không khỏi hối hận vì sao khoảng khắc đó mình lại đồng ý lời tỏ tình của Cố Nhã.

"Chị Cố, trước đây chị không như vậy." Hạ Ngọc Thu vô thức nghẹn lời, mắt mũi đều đỏ bừng.

Cố Nhã sửng sốt khi nghe câu hỏi đột ngột của Hạ Ngọc Thu, khựng lại rồi một nụ cười hiểu ý hiện lên ở khóe miệng cô.

"Haha, nhưng anh yêu, anh vẫn ngây thơ như trước, ngốc nghếch và đáng yêu, sự ngây ngô đó khiến em không thể không kiềm chế được mà muốn c***h."

Vừa nói, Cố Nhã vừa bế Hạ Ngọc Thu từ trên ghế trước mặt xuống. Như thể đang ôm một khối ngọc mềm mại trong tay, Cố Nhã thong thả đi đến mép giường, đến nơi thì lại thô bạo ném xuống giữa giường, không chút thương hoa tiếc ngọc.

"Hãy ngoan ngoãn và hầu hạ chị thật tốt. Nếu làm việc chăm chỉ, ta sẽ thưởng cho anh yêu bé nhỏ đây phần thưởng mà anh muốn sau, thế nha?"

Cổ Nhã một tay vịn vào tường, dáng vẻ quyến rũ, rồi chậm mốc lấy quai giày cao gót nhọn da đen đế đỏ ra khỏi đôi chân, rồi trèo lên giữa giường, cúi người xuống ánh mắt ướt át nhìn anh, giọng điệu đùa cợt, ngay tức khắc ngậm lấy thứ dưới thân Hạ Ngọc Thu liếm láp mút lên xuống anh liền rên nhẹ một hồi lâu sau một chất dính màu trắng đặc quánh trào ra khỏi miệng Cố Nhã cô mĩm cười dâm đãng ngẩng mặt lên nuốt xuống liếm môi từ từ hồi tưởng lại dư vị rồi ánh mắt đói khát của dã thú hiện lên mãnh liệt xông pha lao đến Hạ Ngọc Thu.