Chương 02
Chương 02
Mùa hè năm đó, đoàn quái vật được gọi là 【 Gedoushu 】do 【 Chimatsuri Doukoku 】cầm đầu đã tiến hành một cuộc tấn công đồng loạt vào các thành phố lớn, khiến khoảng 30% dân số bị nhiễm 【 Thứ gì đó】. 【 Thứ gì đó 】 này là một loại virus, nó liên tục ăn mòn con người và không ngừng lây lan. Chính phủ và các cơ quan liên quan đã nhanh chóng có các biện pháp đối phó, nhưng sức mạnh khoa học hiện có lại bó tay trước loại virus do sinh vật phi nhân loại tạo ra. ặc dù các quốc gia và các tổ chức đã dốc toàn lực phân tích, nhưng họ vẫn không thể xác định được 【 Thứ gì đó 】này lây truyền qua phương tiện và cơ chế nào, tác động lên cơ thể con người ra sao, thậm chí các tác nhân gây bệnh cũng không thể xác định.

Tuy nhiên, nó thực sự đã thay đổi những người nhiễm bệnh. Theo Viện Nghiên Cứu Bệnh Truyền Nhiễm Quốc Gia và các cơ quan công cộng khác, một số người nhiễm bệnh đồng thời mất lý trí, một số trở nên hung bạo và gặp ai cũng tấn công, còn một số thì khép chặt lòng mình và cắt đứt mọi tiếp xúc. Triệu chứng ở mỗi người mỗi khác, nhưng hầu hết bệnh nhân đều được xử lý bằng biện pháp cách ly. Tuy nhiên, triệu chứng không chỉ dừng lại ở đó. Cùng với sự lây lan của virus, hành vi của người nhiễm bệnh cũng trở nên đa dạng hơn. Chính phủ trong tình trạng không thể nắm bắt được các triệu chứng đa dạng, đã bị buộc phải yêu cầu trấn áp tình hình. Nhưng có thể nói điều này vô cùng khắc nghiệt. Bởi vì họ thậm chí còn không thể định nghĩa được thế nào là nhiễm bệnh...
Lúc này, thế giới đang chìm sâu hơn vào cơn hỗn loạn.
Năm ngày sau cuộc tấn công của Gedoushu, nhóm Shinkenger do Shiba Takeru dẫn đầu, đang ở trong phủ gia tộc Shiba, nơi vừa là căn cứ vừa là nơi ở để bàn bạc chiến lược đối phó với 【 Thứ gì đó 】 . Bên trong phủ, bộ giáp đỏ, cửa kéo và cửa ngăn, cùng với gia huy gia tộc Shiba ở khắp nơi. Trên chiếc chiếu thượng hạng trong phòng khách được trang trí lộn xộn theo phong cách Nhật Bản, người đang ngồi xếp bằng như mọi ngày là Shinken Red, Shiba Takeru. Anh là đương chủ đời thứ 18 của gia tộc Shiba, tức là lãnh chúa. Anh là một thanh niên có mái tóc đen hơi xoăn, cùng đôi mắt dài thanh tú. Vẻ mặt hơi u ám ấy lại khiến người ta cảm thấy được một sự xa cách và từ chối người khác đến gần. Và lúc này, Takeru đang im lặng suy nghĩ.

"Đã năm ngày kể từ cuộc tấn công của Gedoushu, sự xâm hại của chú thuật đặc biệt từ Ayakashi đã lan rộng ra toàn quốc." Kusakabe Hikoma nhìn quanh các gia thần của Takeru và nói với vẻ mặt nghiêm trọng. Ông là gia lão của gia tộc Shiba, cũng là người giám hộ của Takeru. Ông có vóc người rắn rỏi, ngũ quan thâm sâu anh tuấn, là một người đàn ông trung niên mặc kimono chỉnh tề. Nhân tiện, ngoại hình của ông ta dù có đóng phim cổ trang cũng không hề khiến người ta kinh ngạc chút nào. Hikoma nói tiếp: "Căn bệnh bí ẩn này không chỉ ảnh hưởng đến bệnh nhân, mà còn lan sang các lĩnh vực khác. Chính trị kinh tế tê liệt, an ninh xấu đi, mạng lưới giao thông hỗn loạn... Có thể nói tình hình rất nghiêm trọng."
"Nói thì nói vậy... Nhưng tên Ayakashi đó sau này không xuất hiện nữa mà." Người trả lời với vẻ mặt bối rối là, Tani Chiaki, mái tóc nâu dựng đứng, ăn mặc thời trang giản dị, chính là một thanh niên hiện đại điển hình và đồng thời cũng là Shinken Green.

"Mọi người đã chia nhau tra cứu tài liệu cũ, nhưng không có một chút thông tin nào về tên Ayakashi đó được ghi lại cả..." Shirashi Mako —— Shinken Pink ngồi bên cạnh Chiaki, khẽ nói. Cô ấy có mái tóc dài thẳng xinh đẹp và là một người phụ nữ có ý chí kiên cường.

"Không có manh mối nào cả..." Hikoma nhíu mày nói. Sau khi nghe xong, Chiaki bĩu môi phản bác:
"Này, gia lão, bây giờ là lúc nói những lời nhàn nhã đó sao! Không phải tình hình đang xấu đi à?"
"Quả thực đúng như lời Chiaki nói..."
Ikenami Ryunosuke —— Shinken Blue, người nãy giờ vẫn im lặng khoanh tay trầm tư, ngẩng đầu lên. Anh là phó đội trưởng của Shinkenger, thân hình cao lớn và là một thanh niên mang lại ấn tượng sảng khoái cởi mở.

"Chết tiệt! Trong lúc chúng ta cứ ngồi chờ thế này, những người vô tội vẫn đang phải chịu khổ!" Ryunosuke có phần cường điệu, cúi đầu hối hận.
"Có phải chúng ta, không làm đươc gì đúng không?"
Cô gái nhỏ tuổi nhất trong nhóm Shinkenger, buộc hai bím tóc đuôi ngựa màu đen, khuôn mặt trẻ con, luôn nói giọng Kyoto. Thấy Hanaori Kotoha, tức Shinken Yellow rụt rè lên tiếng hỏi. Hikoma trả lời:

"Hiện tại, chỉ có thể tăng số lượng thiết bị cảm biến Khe Hở và chờ đợi tên Ayakashi trong lời đồn đó hành động trở lại thôi."
thiết bị cảm biến Khe Hở là radar dò tìm động tĩnh của Gedoushu. Gedoushu sống ở sông Tam Đồ tất yếu phải xuất hiện thông qua Khe Hở nối liền sông Tam Đồ và thế giới hiện tại. Gia tộc Shiba đã đặt trước các thiết bị cảm biến có gắng chuông có thể cảm nhận được Gedoushu ở nhiều Khe Hở trên khắp Nhật Bản. Khi chúng xuất hiện ở thế giới này, thiết bị cảm biến có thể ngay lập tức nắm bắt được động tĩnh của chúng và gửi cảnh báo đế máy thu hình hộp lục giác kiểu ống đựng thẻ xăm của nhà Shiba. Thông qua số xăm bật ra từ máy thu để xác định địa điểm kẻ địch xuất hiện, Shinkenger có thể nhanh chóng đến nơi của Gedoushu. Đây là một hệ thống cảnh báo sớm đối với Gedoushu.
"Không, như vậy vẫn chưa đủ..." Takeru cuối cùng cũng lên tiếng. Ánh mắt của mọi người đồng loạt đổ dồn về phía anh.
"Năm ngày không xuất hiện, thực sự bất thường. Nên cho rằng đối phương khác với những Ayakashi từ trước đến nay. Hơn nữa..."
Takeru nhìn Mako như để xác nhận, hỏi: "Mako, lúc đó cô cũng nghe thấy phải không. Lời mà tên Ayakashi đó nói..."
"Ừm... Quả thực tôi cũng đã nghe thấy... Những lời lúc đó." Mako trả lời với vẻ mặt nghiêm túc. Lúc này...
Ryunosuke và Kotoha tiến lại gần, thúc giục Takeru. Takeru đang định mở miệng.
"Ồ, tôi cũng muốn nghe chuyện đó đấy, Take-chan."
Một giọng nói vang lên từ lối vào phòng khác. Takeru nhìn theo hướng phát ra âm thanh.
"Genta à..."
Takeru nhận ra chủ nhân của giọng nói. Xuất hiện từ phía sau cánh cửa kéo là một người thợ làm sushi mặc áo khoác ngắn vàng, cũng là samurai thứ sáu, người tạo bầu không khí cho cả đội, và cũng là bạn thời thơ ấu của Takeru, Shinken Gold, Umemori Genta.

"Rất xin lỗi vì đến muộn, việc chuẩn bị mất chút thời gian." Việc chuẩn bị này có lx là chỉ việc chuẩn bị nguyên liệu cho quán sushi. Genta ngồi xuống chiếc đệm trống và ngẩng đầu nhìn Takeru.
"Mau nói cho mình biết đi."
"Ừm, biết rồi."
Takeru gật đầu, nhớ lại trận chiến năm ngày trước...
=====
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
