Lời Bạt
Tôi là tác giả Nakanishi Kanae. Lời bạt này có chứa tiết lộ nội dung (spoiler).
Trong quá trình viết tác phẩm này, tôi đã chơi một trò chơi. Đó là game ADV “Shizuku” (Giọt nước) do thương hiệu Leaf sản xuất năm 1996. Game đã phát hành khoảng 30 năm trước và là game dành cho người lớn, nhưng nghe nói nó có sức hút sùng bái, và hiện nay có nhiều fan là Otaku ở nước ngoài... Nói là “nghe nói”, nhưng khi tôi đến cửa hàng Surugaya ở Akihabara vào ban ngày ngày thường để mua “Shizuku”, tôi thấy khách du lịch nước ngoài đang mua game người lớn với số lượng lớn, nên chắc là thật.
Tại sao tôi lại chơi? Là vì tôi bị bế tắc trong việc viết tác phẩm này. Để viết tác phẩm này, tôi đã bỏ hai bản thảo cốt truyện, xóa bản thảo đã viết hơn một tháng. Tôi đã gặp khó khăn đến thế trong việc viết tác phẩm này.
Lúc đó, tôi tình cờ lướt X (Twitter) và thấy bài đăng của một Otaku nói tiếng Anh yêu thích “Shizuku”. Tôi nghĩ “Tên Shizuku thì nghe rồi, nhưng nội dung thế nào nhỉ?”, bèn đọc tóm tắt trên Wikipedia và nghĩ: “Chính là nó!”.
Trong tóm tắt đó, có một “cảm xúc” nào đó mà tôi đang định viết trong tác phẩm được tập trung vào. Cảm xúc mà ai cũng có nhưng không được xã hội công nhận, khó được đề cập trong các tác phẩm sáng tạo, cũng chưa có tên gọi, và chính tôi cũng không rõ bản chất, cảm xúc đó. Tạm gọi cảm xúc đó là “Cảm xúc Alpha”. Khí chất của “Cảm xúc Alpha” tràn ngập trong tóm tắt của “Shizuku”.
Thế là tôi đi đến Akihabara, mất cả ngày để tìm mua máy tính cài Windows XP. Vì để chơi “Shizuku” bản cũ cần có Windows XP. Windows XP là hệ điều hành ra mắt năm 2001, khó tìm trên thị trường đồ cũ, nên việc tìm máy tính khá vất vả. Dù tìm được nhưng trong lòng lại nảy sinh nỗi lo khác: “Làm đến mức này mà game không hay thì sao đây”.
Cứ thế tôi đã chơi “Shizuku”.
May mắn thay, đó là một game thú vị. Có nhiều điểm khác với tưởng tượng ban đầu, và cũng có nhiều biểu hiện mang đậm dấu ấn thời đại, nhưng tổng thể tôi đã nhận được rất nhiều kích thích.
Chơi xong, tôi nhận ra một điều.
Đó là tôi đã biết và từng thưởng thức một số tác phẩm đề cập đến “Cảm xúc Alpha”. Chỉ là cho đến nay, tôi chưa thể ngôn ngữ hóa tốt rằng đó là tác phẩm đề cập đến “Cảm xúc Alpha”.
Nhiều tác phẩm lấy đề tài “Cảm xúc Alpha” được tạo ra vào thập niên 90.
──“Fight Club”, “Seven” của David Fincher. Các ca khúc của “Kinniku Shojo Tai” (Ban nhạc Thiếu nữ Cơ bắp) đã nâng đỡ thời cấp ba của tôi, và các tác phẩm “Kuruguru Tsukai”, “Shin Koshukyo Omoide Kyo” do giọng ca chính Otsuki Kenji viết. “Shizuku”, “Kizuato” (Vết sẹo) của Leaf. Series Khoa học Phiêu lưu của 5pb. như “CHAOS; CHILD”, “STEINS; GATE” mà tôi tự cho là chịu ảnh hưởng của văn hóa Subculture thập niên 90. Anime “KEY THE METAL IDOL”, “serial experiments lain”... và nhiều nội dung khác lấy đề tài “Cảm xúc Alpha”... Tôi nghĩ vậy, nhưng chắc cũng có người “không nghĩ vậy”. Nên đây chỉ là chuyện “tôi cảm thấy vậy”. Chỉ là chuyện tôi tự ý tìm thấy cảm xúc đó ── cái cảm xúc đâu đó sát phạt, suy đồi, tự hủy hoại, tự quy chiếu, vừa như cự tuyệt vừa như cầu cứu, nhưng lại lãng mạn một cách kỳ lạ, khao khát sự vĩnh hằng nhân tạo ── từ những tác phẩm này. Mỗi người có quyền giải thích tác phẩm khác nhau.
Dù sao thì, lấy sự ngộ nhận đó làm động lực, cuối cùng tôi cũng có thể tiến hành viết tác phẩm này một cách tử tế. Vì tôi đã thấy hình dáng thứ mình định viết, và biết được những người đi trước đã mô tả nó thế nào. Việc viết tác phẩm này tốn thời gian dài nhất từ trước đến nay, nhưng nếu không có sự kích thích từ những tác phẩm đó, chắc sẽ tốn nhiều thời gian hơn nữa. Hoặc thậm chí không thể viết xong.
Các mô típ như giấc mơ, sóng điện (Denpa), hoang tưởng, Thần linh, điên loạn, tôn giáo, dân tộc học, giết người man rợ, ngày tận thế được đề cập trong tác phẩm này đều là những đề tài được khai thác mạnh mẽ trong văn hóa Subculture thập niên 90. Và là những yếu tố mà tôi tin chắc có liên quan sâu sắc đến “Cảm xúc Alpha”. Tôi xin gửi lời cảm ơn sâu sắc với tư cách là người viết và người đọc đến những người đi trước đã tạo ra tác phẩm về các chủ đề này, đào sâu đề tài, và phát triển nó thành chủ đề câu chuyện... Tôi đã lỡ nói chuyện Otaku hơi nhiều, nhưng đối với độc giả, nếu bỏ qua những kiến thức đó mà tác phẩm này vẫn là một tác phẩm ấn tượng và thú vị, thì không còn gì hạnh phúc hơn đối với tác giả.
Độc giả có thể đọc tác phẩm này như một tiểu thuyết kinh dị tâm lý nơi nhân vật chính bị dồn vào đường cùng triệt để, hay đọc như câu chuyện Nui mở ra cánh cửa không nên mở, hay đọc như chuyện tình lãng mạn lấy Meri làm trung tâm, hay đọc như câu chuyện kỳ lạ được kích thích bởi văn hóa Otaku thập niên 90, đó là tự do của quý vị.
Dù đọc theo cách nào, nếu có thể làm bạn vui, thì rốt cuộc mục đích của tác phẩm này coi như đã đạt được. Chắc những người đi trước cũng suy nghĩ bình thường như vậy khi công bố tác phẩm.
Xin gửi lời cảm ơn chân thành đến quý vị đã đọc đến đây. Mong gặp lại trong tác phẩm sau.
Nakanishi Kanae
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
