Sắc Nét Chiến Cơ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1119

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 4

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1343

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 33

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11349

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 879

Volume 2: Bình Yên Trước Cơn Bão - Chương 160: Kỳ Tích

Chương 160: Kỳ Tích

Joshua liền kết liễu chiếc xạ thủ của địch chỉ bằng một phát bắn. Còn chiếc hiệp sĩ thì phải bắn đến bốn lần mới bị hạ đo ván. Thế là chỉ còn lại mỗi chiếc trọng pháo bị cô lập đang hoảng loạn sau khi thấy đồng đội mình đều đã lên bảng đếm số, cho nên nó mới vội vã chạy về căn cứ nhanh nhất có thể.

Xui xẻo thay, chiến cơ hạng nặng lại chạy chậm như rùa. Mặc dù mục tiêu cuối cùng không còn được hộ tống như ban đầu, nhưng Joshua vẫn thận trọng rút lui. Cậu đã bắn năm phát liên tiếp trong lần chạm trán vừa rồi, cho nên khẩu súng đã bắt đầu nóng phỏng cả tay. Nhờ có bộ tản nhiệt bên trong chiến cơ đã hấp thụ phần lớn lượng nhiệt năng ấy mà chiếc Cổ Linh vẫn có thể lẩn trốn giữa thanh thiên bạch nhật như thế này.

“Đống nhiệt thải đó sẽ làm mình bị lộ nếu mình ép nó hoạt động quá mức chịu đựng của bộ tản nhiệt ấy.”

Bản hướng dẫn sử dụng chiến cơ có một cảnh báo cực kì lớn. Đó là không bao giờ được vượt quá giới hạn nhiệt dung của nó. Cho dù cậu phải cắn răng tha mạng cho con mồi béo bở kia, thì đó là bởi vì Joshua hầu như không còn lựa chọn nào khác.

Cậu lại cho chiến cơ mình ẩn nấp thật kỹ càng và kiên nhẫn chờ đợi khẩu súng nguội bớt. Mặc dù mọi chiến cơ khác đều đã tham chiến, nhưng chiếc Cổ Linh vẫn đứng nhìn như một bức tượng, cứ như thể nó biết thời khắc tỏa sáng của mình vẫn chưa đến lúc.

“Nó vừa khác, lại vừa giống.” Cậu lẩm bẩm. Cậu luôn có cảm giác mê mẩn mỗi khi điều khiển bất kì chiến cơ nào do Kẻ Theo Đuổi Bóng Mây thiết kế. Những mẫu chiến cơ khác thì lạnh lẽo và vô hồn so với những tác phẩm của nhà thiết kế cây nhà lá vườn ấy. “Nó giống như so sánh một con thú nhồi bông so với bản gốc bằng xương bằng thịt vậy. Bề ngoài trông thì giống đấy, nhưng lại khác nhau hoàn toàn.”

Tuy cậu không có cơ hội để trải nghiệm lái thử chiếc Huyết Niên, nhưng chiếc Cổ Linh lại tạo ấn tượng của một người cha lạnh lùng, vô cảm. Thỉnh thoảng Joshua lại tự giác hành động mà không sao hiểu được, hoặc cậu bắt đầu thắc mắc khi mọi thứ dần trở nên vô lý.

Ví dụ như, nếu nghĩ lại thì, hạ gục hai chiến cơ liên tiếp chỉ trong một vài phút ngắn ngủi là một thành tích nằm ngoài khả năng của cậu. Đúng là cậu sở hữu một khẩu súng laser mạnh bá đạo ở trong tay, nhưng một phi công trẻ tuổi như Joshua cũng không thể nào hạ gục một chiếc hiệp sĩ dễ dàng đến thế.

Cậu lắc đầu. “Khẩu súng này đỉnh thật chứ. Nó có thể nung chảy giáp hạng nhẹ chỉ bằng một phát bắn.”

Trong khi mọi loại vũ khí khác có hỏa lực tương đương đều phải nặng gấp đôi hoặc gấp ba, còn khẩu laser siêu gọn nhẹ của chiếc Cổ Linh thì sử dụng linh hoạt hơn nhiều. Với những ưu điểm đó, cậu hoàn toàn không bận tâm về mức nhiệt dung hạn chế và mức tiêu hao năng lượng khủng khiếp của khẩu súng đó.

Joshua tiếp tục chuyến đi săn của mình. Cậu lén lút tiến về phía viện nghiên cứu, trong khi phớt lờ một vài đồng đội muốn cậu yểm trợ từ đằng sau. Mặc dù phối hợp với đồng đội cũng có cái lợi của nó, nhưng cậu vẫn muốn làm độc cô cầu bại hơn.

“Nhỡ mình có mắc sai lầm đi nữa thì cũng không có ai phải chịu chết chung với mình.” Cậu tự viện ra lý do. Nhưng cậu liền nhăn mày. “Chỉ là trò chơi thôi mà. Ai mà quan tâm đến người khác chứ.”

Bất kể lý do là gì đi chăng nữa, thì Joshua vẫn cứ thích đơn độc đấy. Cậu từ từ đi về phía một cái công viên trống trải. Ở trên không trung, một vài chiến cơ tiêm kích đang đấu đá lẫn nhau bằng những phát đạn không mấy tác dụng cho lắm. Xét đến trình độ và kỹ năng lái chiến cơ trung bình của người chơi ở Hệ Bạc, Joshua đoán rằng trò chơi mèo vờn chuột như thế này sẽ còn kéo dài. 

“Tụi nó còn chẳng khá hơn mình hồi mình mới bắt đầu lái chiếc Luyến Thần.”

Vấn đề duy nhất mà cậu thấy khó chịu với bọn tiêm kích ấy đó là chẳng có con chiến cơ nào dám áp sát đối thủ cả. Các thầy cô luôn dạy rằng cậu phải thật quyết đoán trong lúc tác chiến và cố gắng né tránh những trận đánh kéo dài như thế này. Đúng là cái bọn ngốc đang lượn lờ ở trên trời kia rõ ràng là chưa được học đúng chiến thuật không chiến dành cho chiến cơ tiêm kích rồi.

Dù sao thì Chiếc Cổ Linh của cậu bỗng phát hiện ra một bãi chứa xác tàu vũ trụ có thể làm một nơi ẩn nấp hoàn hảo khỏi những thiết bị cảm biến từ. Khi chiếc xạ thủ của Joshua ổn định vị trí, nó liền chĩa khẩu súng lên trời. 

Chiếc chiến cơ vẫn đứng yên trong suốt một phút liền. Mỗi lần Joshua muốn khai hỏa, thì lại có một cảm giác kì lạ như đang muốn níu cậu lại. Bằng một cách nào đó mà cậu biết rõ mình sẽ không hạ được mục tiêu. Chúng nó bay quá nhanh, thì làm sao mà cậu có thể bắn trúng chính xác được chứ. Ngay cả cái hệ thống nhắm bắn của chiếc Cổ Linh cũng phải hoạt động hết công suất để tính toán quỹ đạo bay của đám chiến cơ tiêm kích kia nữa mà.

“Chiến cơ của mình không hợp để đi săn mấy con chiến cơ đấy.” Joshua đau đớn thừa nhận. “Mình mà bắn một cái là chúng nó bu vào mình ngay.”

Chiến cơ tiêm kích gần như là khắc tinh của chiếc Cổ Linh. Chúng nó di chuyển quá nhanh quá nguy hiểm, mà khẩu súng cũng chỉ có sáu phát bắn quý giá thì xác suất bắn trúng mục tiêu là cực kì thấp. Cho dù Joshua có kích hoạt máy phóng hạt đi nữa, thì bọn trinh sát vẫn có thể dễ dàng đánh hơi ra cậu không sớm thì muộn mà thôi.

Tuy nhiên, Joshua vẫn gạt bỏ cái cảm giác bất an và kiên nhẫn chờ đợi trận chiến dần hạ nhiệt. Cậu biết là đám chiến cơ kia đang tiêu tốn rất nhiều năng lượng cho màn giao tranh đầy căng thẳng này. 

Đúng như cậu dự đoán, chiến cơ phe Joshua liền rút lui sau khi một trong số đồng đội họ bị bắn rơi. Ba chiếc chiến cơ đầy thương tích kia đành phải chấm dứt trận đánh này mà tháo chạy về căn cứ.

Phe địch thì đang hăng máu không muốn để đối phương vuột mất khỏi tầm tay mà lao theo con mồi. Tất cả chiến cơ đang tham chiến đều bay theo quỹ đạo thẳng hàng và ưu tiên tốc độ hơn là cơ động.

Joshua lẳng lặng bám theo một tên bị tụt lại phía sau một chút vì đã chịu khá nhiều thiệt hại trong trận hỗn chiến vừa rồi. Đúng lúc nó vừa bay qua nóc của một tòa chung cư, cậu liền khai hỏa.

Tia laser bắn ra khỏi nòng nhanh như một cái mũi lao và đánh trúng hệ thống bay của con chiến cơ tiêm kích kia. Một phi công lão luyện sẽ không bao giờ lái chiến cơ bay thẳng một đường, nhưng xui xẻo thay là tên phi công này đã quên rằng trên chiến trường vẫn còn nhiều kẻ địch khác đang rình rập ở xung quanh.

Nó bắt đầu mất độ cao rồi đâm sầm xuống một khu nhà cách Joshua một dãy phố. Do có nhiều tòa nhà chắn giữa tầm nhìn Joshua và mục tiêu cho nên cậu không thể lấy mạng địch ngay lập tức. Thay vào đó, cậu kiên nhẫn chờ hai giây để khẩu súng nạp năng lượng rồi nhắm vào đám truy kích đang bị khựng lại vì cái diễn biến bất ngờ này.

Ngay đúng lúc bên địch vừa nhận ra đồng bọn vừa bị bắn hạ, thì chiếc Cổ Linh đã khai hỏa phát thứ hai. Tia laser uy lực ấy bắn trúng chính giữa ngực của một chiếc tiêm kích khác. Lớp giáp ngoài của nó đã bị hư hại hết phân nửa từ trận đánh vừa rồi, cho nên tia laser đâm xuyên qua nốt phần còn lại và khoan một lỗ nóng chảy ở bên trong buồng lái.

Tên phi công giả lập làm sao mà chịu nổi luồng năng lượng nóng khủng khiếp như thế chứ, cho nên hắn liền bốc hơi thành tro bụi một cách bi thảm.

“Thằng chó bắn tỉa hèn hạ!” Tên phi công địch còn lại gầm lên từ chiến cơ của hắn. “Tao biết mày trốn ở đâu rồi. Chuẩn bị chết đi thằng chó!”

Joshua bắn thêm hai phát vào chiếc chiến cơ đang lao tới nhưng lại không trúng. Khác với hai nạn nhân đầu, gã này biết né tránh giỏi hơn đám còn lại.

Nếu chiếc Cổ Linh dùng một khẩu súng laser bình thường, thì Joshua đã có thể giảm công suất và biến nó thành một khẩu súng tự động nhả đạn liên thanh. Và nếu cậu có thể bắn nhiều tia laser công suất thấp hơn, thì nó cũng sẽ giúp cậu dò theo đường bay của đối thủ.

Ngay khoảnh khắc chiến cơ tiêm kích của địch bắt đầu áp sát ở một khoảng cách nguy hiểm, thì cái máy phóng hạt của chiếc Cổ Linh lại kích hoạt một lần nữa. Một đám mây đen dày đặc mờ mịt ngay lập tức nuốt chửng chiếc tiêm kích ấy. Tên phi công có hơi hoảng loạn một chút nhưng cũng nhanh chóng kiểm soát chiến cơ của mình.

Hắn phóng chiến cơ lên thẳng đứng để thoát khỏi cái đám mây kia. Sau khi đã có lại một chút tầm nhìn, hắn cố gắng truy lùng đối phương để báo thù cho đồng đội.

“Mày trốn ở đâu?!”

Không lẽ cái thằng bắn tỉa ấy đã rút lui sau khi bị mất tầm nhìn ư? Hay là cái tên hèn nhát đó vẫn tự tin đứng yên một chỗ mà không sợ ai khác tìm được hắn dưới làn khói dày đặc kia?

“Biến mẹ mày đi!”

Ngay đúng lúc chiếc tiêm kích ấy chuẩn bị rời đi, thì bỗng dưng có một tia laser tuy hẹp nhưng lại cực kì chết người liền bắn trúng phần lưng mảnh khảnh của nó, gây thiệt hại đáng kể lên đường dây điện chính cung cấp năng lượng cho cái hệ thống bay ngốn điện kia.

Hóa ra là Joshua đã nấp ở gần rìa đám khói màu đen mà chờ đợi thời cơ chín muồi. Chiếc Cổ Linh đã kích hoạt cảm biến hết công suất để dò tìm đối thủ qua lớp hạt gây nhiễu đã loãng bớt phần nào. Sau đó, nó liền khóa mục tiêu sau khi chiếc tiêm kích bay lên không trung để thoát khỏi lớp mây mù ấy.

Khi con mồi dần mất độ cao, Joshua lại chui vào lớp khói đen một lần nữa. Với ba phát cuối cùng trước khi quá nhiệt, cậu muốn kết liễu chiếc chiến cơ vừa mới đâm đầu xuống đất chỉ bằng một đòn tất sát. Cậu cẩn thận rà quét trong đám mây mù và đi về phía trung tâm bằng cái trực giác mơ hồ của cậu.

Chỉ vài phút sau, cậu liền bắt gặp chiếc tiêm kích bị què cánh ở trên mặt đất. Nó chịu nhiều thiệt hại nghiêm trọng sau cú tiếp đất thô bạo vừa rồi. Trong khi nó vẫn đang cố xoay nòng súng về phía kẻ thù đáng ghét của nó, thì chiếc Cổ Linh đã ra tay trước và bắn xuyên thẳng qua lớp giáp đã bị hư hại nặng.

“Vậy là bốn đứa.” Joshua lẩm bẩm, không mảy may để ý đến cái mạng người chơi cậu vừa mới hạ gục. “Vẫn còn một chiếc khác ở trên mặt đất.”

Do chiếc Cổ Linh vẫn chưa chạm đến ngưỡng nhiệt tối đa, cho nên Joshua liền rời khỏi cái đám mây đen đang khuếch tán dần và tiếp tục lần theo dấu con mồi còn lại. Cậu tìm thấy địa điểm rơi của chiếc tiêm kích đầu tiên mà cậu đã bắn hạ, rồi sau đó lần theo vết kim loại để phát hiện ra chiến cơ địch đang đánh giá thiệt hại của nó trong một bãi đậu tàu vũ trụ.

“Ra là mày!”

Joshua lập tức khiến chiến cơ đối phương phải câm họng bằng một phát xuyên thẳng vào buồng lái. Cậu thậm chí còn không cần phải điều chỉnh hướng ngắm để kết liễu một con mồi bất động như thế.

Cái cảm giác thỏa mãn đầy lạnh lẽo ấy liền bao trùm lấy cậu sau khi bản thân Joshua vừa nhận ra mình đã bắn rơi năm chiếc chiến cơ mà không hề bị xước lấy một vết. Chiếc Cổ Linh quả là một chiếc chiến cơ uy lực trong tay một phi công lão luyện.

“Nó đâu có phải là chiến cơ huấn luyện đâu. Nó là một cỗ máy giết chóc.”

Cậu dành ra vài phút để chiến cơ mình nguội bớt, rồi sau đó ì ạch tiến về phía Viện Nghiên Cứu. Trận chiến hiện tại đã lên đến đỉnh điểm khi cả hai phe đều đang cố gắng dàn trận để chiếm lấy khuôn viên tòa nhà ấy.

Joshua rình rập ở bên sườn đối phương và kiên nhẫn chờ đợi con mồi. Cậu liền hạ liên tiếp ba chiếc chiến cơ khác đang tháo chạy khỏi chiến trường. Những chiếc chiến cơ mang nhiều thương tích đều là những miếng mồi ngon béo bở cho chiếc Cổ Linh, và Joshua lần lượt tiêu diệt từng chiếc một với vẻ lạnh lùng nhưng cũng đầy thỏa mãn. Sự đóng góp đáng kể của Joshua đã làm nghiêng cán cân chiến thắng về phía đội mình, và đội của cậu quả nhiên đã giành lấy chiến thắng chung cuộc. 

Sau khi bản đồ mờ dần rồi biến mất hẳn, Joshua ngả lưng ra ghế trong cái kén mô phỏng. Phe đối phương chỉ biết dâng mạng cho cậu xơi mà thôi. Không một ai trong số họ lại ngờ rằng mình sẽ phải đối đầu với một tay bắn tỉa ngoại hạng ở trên chiến trường. Tuy nhiên, điều đó có thể thay đổi trong tương lai một khi mẫu chiến cơ này ngày càng trở nên phổ biến hơn.

Cơ thể ảo của Joshua liền rời khỏi buồng lái sau khi trận đấu kết thúc. Trước khi cậu quay lại sảnh chờ, thì bỗng nhiên có một cái tin nhắn lạ lùng xuất hiện ngay trước mặt cậu.

[Đại diện của nhà thiết kế chiến cơ của bạn yêu cầu cho phép sử dụng cảnh quay trận đấu của bạn cho mục đích quảng bá. Bạn sẽ không được nhận hiện kim hoặc vàng ảo trong trò chơi. Bạn có muốn chấp nhận hay từ chối yêu cầu này không?]

Joshua mất một vài giây để đắn đo cái yêu cầu ấy. Nếu cậu hiểu đúng thì có người đang làm việc cho thiết kế gia yêu thích của cậu muốn dùng cảnh quay cậu sử dụng chiếc Cổ Linh cho một chiến dịch quảng cáo nào đó.

“Ờ thì cũng được. Chấp nhận vậy!”

Tại các trung tâm trò chơi trên khắp hành tinh, một loạt quảng cáo mới đã xuất hiện trên các màn hình chiếu xung quanh. Nó trình diễn những khoảnh khắc tác chiến ngầu lòi nhất của chiếc Cổ Linh. Những vị khách tò mò ngước nhìn lên màn hình xem những chiến cơ có ngoại hình khác lạ đang bắt đầu xé xác kẻ địch chỉ sau một vài phát bắn.

“Đó là chiến cơ mới à?”

“Gì thế? Đó mà là súng nhắm ư? Hỏa lực còn mạnh hơn cả pháo laser nữa!”

“Cái hệ thống tàng hình đó sao mà bá dữ vậy? Bọn kia đi ngang qua trước mặt nó mà không để ý gì hết trơn luôn.”

Anh chàng Gavin Neumann thì đứng nhìn đám đông đang mắt chữ A mồm chữ O khi chứng kiến những cảnh quay hành động đẹp mắt. Cậu ta nhếch mép cười khinh bỉ trước những kẻ vừa mới lên tiếng chê bai chiếc chiến cơ ấy cách đây một giờ đồng hồ. Cậu thậm chí còn chẳng cần tự tay biên tập lại mấy cảnh hành động đó nữa. Thay vào đó, cậu sử dụng một phần mềm tự động chọn lọc những khoảnh khắc kịch tính nhất trong trận đấu từ những đoạn phim mà cậu chuyển cho nó xử lý.

“Cứ thế này thì mình cũng chẳng cần động tay động chân thêm chi nữa.” Gavin nhận xét khi thấy một vài học viên phi công bắt đầu chui vào kén mô phỏng để bắt chước những chiến tích phi thường ấy. “Làm sao mà bọn ngốc này có thể bảo vệ biên cương đất nước chúng ta khi tụi nó dễ bị dắt mũi chỉ bằng một vài thước phim cắt dựng chọn lọc như thế chứ?”

Cậu mở máy liên lạc lên rồi xem báo cáo doanh số của chiếc Cổ Linh. Với tư cách là một nhân viên truyền thông làm việc cho công ty LMC, cậu được cấp quyền hạn nhất định trong tài khoản ảo của công ty. Con số doanh thu bắt đầu nhích lên từ hàng chục lên hàng trăm, mà đây chỉ mới là ngày đầu tiên thôi đấy.

“Đúng là một đám chạy theo xu hướng.”

Đã là một chuyên viên quảng bá sản phẩm thì cậu phải biết cách lan truyền sức hút của mẫu thiết kế mới nhất của sếp mình khác với chiếc Huyết Niên một chút, bởi vì nó vốn là một mẫu chiến cơ với dáng dấp oai hùng.

Thế nhưng, chiếc xạ thủ với diện mạo tẻ nhạt ấy cùng với những thông số cực đoan khiến cho nhiều khách hàng tiềm năng phải chùn bước. Bởi vậy mà Gavin quyết định phớt lờ đa số người mua mà tập trung vào số ít những phi công thật sự có năng lực, và cũng là những người đã quen với nhiều chiến thuật tác chiến.

Đúng như dự đoán, những ai biết tận dụng triệt để ưu thế của chiếc Cổ Linh đều đạt số điểm cao đến mức khó tin. Nếu cậu thu thập số liệu thống kê rồi đưa cho những kẻ còn bán tín bán nghi xem, thì bọn họ sẽ bắt đầu suy nghĩ lại rồi tự mình lái thử chiếc chiến cơ ấy.

Nhưng mà đáng tiếc thay, không phải ai cũng quen với lối chơi dị biệt của chiếc xạ thủ này. Gavin đã lướt qua bảng thống kê và thấy tỷ lệ thắng của nó xếp ở gần chót bảng.

Chiếc Cổ Linh đòi hỏi phi công phải có cái tư duy lẫn kỹ năng cụ thể để khai thác tối đa tiềm năng của nó. Đừng nói đến trình độ, phần lớn các thanh thiếu niên lái thử chiếc chiến cơ này đều không đủ kiên nhẫn để vận dụng chiến thuật phục kích nữa.

Gavin lắc đầu trước cái hành vi dễ đoán của mấy đứa đó. “Đúng là đầu óc ngu si, tứ chi phát triển.”

Tuy vẫn có một vài người mua tức giận với sản phẩm này mà để lại đánh giá thấp trên trang bán chiến cơ ấy, nhưng điều đó cũng không làm giảm tốc độ phổ biến của nó. Ở giai đoạn này, vẫn chưa có trung tâm trò chơi này đưa chiếc Cổ Linh làm chiến cơ quảng bá 2 sao của họ cả. Tất cả khách hàng lái thử chiến cơ lần này đều đã bỏ ra hiện kim hoặc vàng ảo mà họ đã cực khổ kiếm được để mua chiếc chiến cơ đang lên xu hướng kia.

“Tôi chỉ làm được đến thế thôi sếp. Chúng ta cứ chờ xem liệu mẫu biến thể huấn luyện của anh có nổi lên hay không thôi.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!