Chương 15 - Kim Cương Quyền (4)
Sasha đang đi bộ một mình trên khu phố nhậu về đêm.
Thỉnh thoảng, cô cũng muốn uống rượu một mình.
Trong lòng Sasha đang có suy nghĩ như vậy.
'Ta khuyên thật nhé. Cứ cái đà điều hành Clan kiểu này, cô sẽ trở thành kẻ độc tài đấy. Trục xuất những kẻ không nghe lời, trút giận lên người khác, áp đặt ý kiến của cá nhân rồi ra vẻ quan tâm này nọ. Mấy kẻ không có sự thoải mái trong tâm hồn đều giống nhau cả thôi. Bye.'
Từng chữ từng chữ, Sasha đều nhớ rất rõ.
Bởi đó là những lời đâm thẳng vào tim cô.
"...Mình không có ý đó."
Đồng đội là báu vật.
Đó là điều cô rút ra được sau khi trải qua việc trục xuất Haise trước đây, nhưng giờ cô đã khác rồi.
Đúng là cô không có sự dư dả trong tâm hồn. Quản lý Clan, chinh phục Lục Mê Cung Cấm Kỵ, danh tiếng với tư cách là mạo hiểm giả và Clan Master đang ngày càng lan rộng.
Cái tên Sasha đã truyền đến tận quê hương của Hijiri, Vương quốc Oolong ở phía Tây. Và cả Haise cũng vậy.
Sasha cuối cùng cũng nhận ra, rằng trở nên nổi tiếng đồng nghĩa với việc bị người khác đánh giá và soi mói. Khi bị nhìn nhận dưới một góc độ khác với những người hiểu rõ mình như nhóm Reynold, có lẽ sự thiếu thốn trong cô đã lộ ra.
".......Khát nước quá."
Lẩm bẩm một mình, Sasha ngẩng đầu lên.
Khu phố nhậu về đêm lấp lánh ánh đèn.
Dọc theo con phố lớn hầu hết là các quán rượu. Mùi rượu thì đương nhiên rồi, nhưng còn có mùi thịt nướng, cá nướng, âm thanh nấu nướng, tiếng cười nói của các mạo hiểm giả và người dân.
Vào giờ này, đây có lẽ là nơi ồn ào và vui vẻ bậc nhất Vương đô. Hoàn toàn khác hẳn với vẻ vắng lặng vào ban ngày.
Sasha rẽ từ đường lớn vào một con hẻm nhỏ.
Nơi đây tập trung nhiều quán bar nhỏ do cá nhân làm chủ.
Không do dự, cô đi thẳng tới một quán bar nhỏ và mở cửa bước vào.
"Chào mừng quý khách. Ô kìa... lâu rồi mới gặp, cô Sasha."
"Chào ông chủ, lâu rồi không gặp."
'Tuyết Nhạt Hồi Ức'.
Một quán bar nhỏ nằm trong một góc của con hẻm ngoằn ngoèo.
Sasha đã lui tới đây vài năm. Lạ lùng thay, cô chưa từng thấy vị khách nào khác ở đây.
Ngay cả Reynold và những người khác cũng không biết nơi này. Là chốn bí mật của riêng Sasha.
"......"
"...Mời dùng đồ uống chào mừng."
"Cảm ơn."
Một ly cocktail trắng muốt như tuyết, có vị ngọt.
Sasha một hơi uống cạn rồi nói:
"Ông chủ, tôi muốn say một chút... cho loại nào mạnh vào."
"Hiểu rồi."
Ông chủ quán cho vài loại rượu mùi vào bình lắc.
Nhìn thao tác đó, Sasha lẩm bẩm:
"Mình... có nên sống lạc quan hơn không nhỉ?"
Ông chủ lắc bình, rót rượu ra ly và trang trí thêm một quả cherry.
Món được đặt trước mặt Sasha là 'Tuyết Nhạt'... món cocktail đặc trưng của quán bar này.
Sasha nhấp môi nếm thử 'Tuyết Nhạt'. Hương vị ngọt ngào, sâu lắng và nồng nàn lan tỏa trong khoang miệng. Sau đó trôi tuột xuống cổ họng, để lại cảm giác nóng ran như lửa đốt trong dạ dày. Cảm giác như có ngọn lửa đang cháy trong bụng.
"Ông chủ, tôi... không có sự dư dả nào trong tâm hồn sao?"
"Dư dả, sao?"
"Ừm. Hôm nay tôi bị người ta nói thế... Rằng tôi không có sự dư dả. Rằng một ngày nào đó tôi sẽ trở nên độc tài... Tôi cứ nghĩ con người đã trục xuất Haise ngày xưa đã không còn nữa... nhưng tôi đã lầm. Nó chỉ ẩn sâu trong lòng tôi thôi. Và... hôm nay, một cô bé mới gặp lần đầu đã nhìn thấu điều đó. Tôi chỉ đang lừa dối bản thân mình..."
Giọng điệu thay đổi, cô bắt đầu nói nhiều hơn.
Đây là nơi Sasha có thể bộc lộ con người thật của mình. Thật kỳ lạ là cô có thể kể bất cứ chuyện gì với ông chủ quán.
"Cô Sasha đã rất cố gắng mà."
Ông chủ quán nở nụ cười hiền hậu.
Ông đã ngoài sáu mươi, dáng vẻ điềm đạm mang lại cảm giác an tâm. Mái tóc trắng được chải chuốt gọn gàng, bộ ria mép trắng cũng được tỉa tót rất thời thượng.
"Cố gắng sao..."
Cô không nghĩ cố gắng là xấu.
Cô nghĩ mình vẫn đang hòa hợp tốt với các đồng đội và các mạo hiểm giả trong Clan.
Nhưng dạo gần đây, cô có cáu kỉnh hay trút giận lên ai không…?
"...Aaa."
"Cô Sasha, suy nghĩ quá nhiều không tốt đâu. Chỉ lúc này thôi, hãy để đầu óc được trống rỗng."
"Trống rỗng... Tôi, trống rỗng."
Cô gục đầu xuống bàn, gọi thêm một ly cocktail nữa.
Cả Haise và nhóm Reynold đều không biết một Sasha yếu đuối của tuổi 17 này.
Ông chủ quán múc đầy những viên kẹo đầy màu sắc vào ly rồi đặt trước mặt Sasha.
"Có vẻ cô đang dồn nén nhiều chuyện quá nhỉ."
"............"
"Cô Sasha. Tôi không biết nguyên nhân nỗi phiền muộn của cô là gì. Nhưng tôi có thể nói điều này. Cô có rất nhiều đồng đội. Sao cô không thử trút bầu tâm sự với họ?"
"...Với nhóm Reynold sao? Cho họ thấy bộ dạng này của tôi ư?"
"Cho thấy sự yếu đuối không phải là tội lỗi. Tội lỗi thực sự là cứ mãi che giấu sự yếu đuối và dối trá với chính bản thân mình."
"...Dối trá."
"Cô Sasha. Trong mắt tôi, cô là một cô gái chăm chỉ và dịu dàng. Nhưng trong mắt người khác, có thể cô là một Clan Master nghiêm khắc, hay một Mạo hiểm giả cấp S – 'Chiến Nữ Bạc – Brunhilde'. Tóm lại... cách nhìn nhận tùy thuộc vào mỗi người. Tùy vào góc nhìn mà cô Sasha sẽ là những Sasha khác nhau."
"........"
"Cô Sasha. Trong mắt cô, tôi là người thế nào?"
"Ông chủ à... Là một người đàn ông trưởng thành dịu dàng... giống như một người cha, hay một vị linh mục..."
"Thực ra tôi là trùm của một tổ chức ám sát đấy."
"Hả!?"
Sasha bật dậy. Nhưng ông chủ quán cười khúc khích.
"Tất nhiên là nói đùa rồi. Nhưng mà... tôi cũng có những mặt mà cô không biết, cũng có những điều không thể nói với ai, và cũng có sự yếu đuối. Nhưng, người làm chủ quán bar ở đây chính là tôi mà cô biết."
"........"
Sasha suy ngẫm.
Bản thân mình khi trục xuất Haise, bản thân mình là Clan Master, bản thân mình là Mạo hiểm giả cấp S, tất cả đều là 'Sasha', đều là hình dáng của chính cô.
"...Có lẽ tôi đã quá bị trói buộc rồi."
"Đúng vậy. Chắc chắn là... phần bản thân mà cô Sasha không muốn thừa nhận đã bị nhìn thấu. Vì thế cô buộc phải đối mặt với nó và cảm thấy suy sụp."
"...Ông chủ giỏi thật đấy."
"Chỉ là sống lâu nên biết nhiều thôi."
"...Ra là vậy. Fufu, tôi là tôi. Tôi của ngày đó, hay tôi đang nhìn lại bản thân mình, tất cả đều là tôi."
Sasha uống cạn phần cocktail còn lại.
Lần này, tâm trạng cô bắt đầu hưng phấn hơn một chút.
"Cái tôi bình tĩnh từ chối yêu cầu đó cũng là tôi. Và... cái tôi muốn đánh cho con nhỏ Hijiri dám nhìn tôi bằng nửa con mắt đó một trận tơi bời cũng là tôi. Fufu, tự nhiên thấy sảng khoái ghê."
"Cô đã hết phiền muộn chưa?"
"Ừ. Tự nhiên muốn quậy một trận ra trò."
"Xin đừng quậy trong quán của tôi nhé?"
Sasha cười lớn, ông chủ quán cũng cười khổ.
◇◇◇◇◇
Sau khi Sasha rời đi, ông chủ quán lau ly.
Cánh cửa quán mở ra, một vị khách bước vào.
"Chào mừng. Quý khách muốn dùng gì?"
"─── 'Tuyết đã ngừng rơi'."
"...Vậy sao. Thế là trời đã quang đãng rồi nhỉ."
"─── 'Không, là tuyết nhạt'."
".........."
Ông chủ quán đặt một cái lót ly lên bàn.
Trên đó vẽ hình những con rắn quấn lấy nhau.
"...Chào mừng đến với 'Xà Quấn – Ouroboros'."
Ông chủ quán mỉm cười hiền hậu với vị khách.
Vị khách rùng mình, cầm lấy cái lót ly rồi rời khỏi quán.
Không còn ai trong quán, ông chủ quán khẽ lẩm bẩm.
"Cô Sasha à. Con người ai cũng có những mặt không thể cho người khác thấy đấy."
Không phải là ông chủ quán bar 'Tuyết Nhạt Hồi Ức', mà là Minh chủ của giáo đoàn ám sát tối cao thế giới 'Xà Quấn – Ouroboros', đồng thời là sát thủ mạnh nhất – Mareborge, ông nở nụ cười y hệt như nụ cười ông đã dành cho Sasha.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
