Episode 1/4: Doctor

Episode 1/4: Doctor

—— Sống một cuộc đời bình thường là ước mơ của tôi...
Đó là câu cửa miệng của xe hơi Ashihara Ryo.
Khi Ashihara Ryo còn là sinh viên đại học Johoku, anh là một tuyển thủ của câu lạc bộ bơi lội và được đánh giá là có tương lai vô cùng xán lạn.
Tuy nhiên, một tai nạn giao thông nghiêm trọng đã khiến anh bị thương nặng và buộc phải từ bỏ con đường vận động viên.
Ảnh hưởng của vụ tai nạn không dừng lại ở đó, mà nó còn mang đến những biến đổi dị thường cho cơ thể Ashihara Ryo.
Việc dạo chơi giữa lằn ranh sinh tử đã trở thành chất xúc tác và khiến anh thức tỉnh 【 Sức mạnh Agito 】.
【 Sức mạnh Agito 】rốt cuộc là thứ gì ——?
Vào thời đại cổ xưa, có một thực thể được gọi là Thần, đã gieo mầm mống của sự siêu tiến hóa vào loài người và đại diện cho cái mà thời hiện đại gọi là siêu năng lực.
Những người thức tỉnh loại khả năng này sẽ xuất hiện 【 Wiseman's Monolith 】ở vùng bụng và được cho là sẽ đạt được những siêu năng lực vượt qua cả Thần.
Khả năng này vốn được ban tặng cho tất cả nhân loại.
Tuy nhiên, việc thức tỉnh nó là những trường hợp cực kỳ hiếm hoi và phần lớn nhân loại đều kết thúc cuộc đời mà không hề hay biết bản thân sở hữu tiềm năng ấy.
Ashihara Ryo đã vượt qua giới hạn con người và đạt được sức mạnh này.
Thế nhưng, sự thức tỉnh của anh không hoàn hảo. Mặc dù bản thân có thể phát huy sức mạnh ngang ngửa với những người thức tỉnh hoàn toàn 【 Sức mạnh Agito 】, nhưng nó lại gây ra gánh nặng cực độ lên cơ thể và khiến hiện tượng lão hóa xâm lấn cơ thể anh với tốc độ kinh hoàng.
Những người thức tỉnh hoàn toàn 【 Sức mạnh Agito 】 tức là những siêu nhân đã hoàn tất quá trình tiến hóa, được gọi là 【 Agito 】. Nhưng anh lại khác biệt với cả 【 Agito 】lẫn người thường, một sự tồn tại nửa vời được gọi là 【 Gills】.
Vì biến thành Gills, Ashihara Ryo đã phải từ bỏ bơi lội, rời khỏi đại học, chia tay bạn bè và thậm chí liên lụy khiến người thân phải chết.
Nếm trải đủ mọi đắng cay của cuộc đời, việc Ashihara Ryo luôn miệng nói 『 Sống một cuộc đời bình thường là ước mơ của tôi... 』cũng là kết quả thuận theo lẽ tự nhiên.
Sau đó, với tư cách là【 Kamen Rider Gills 】, Ashihara Ryo đã trải qua hơn 10 năm chiến đấu sinh tử không ngừng nghỉ với những 【 UNKNOWN 】- Những thiên sứ dị hình do cảnh sát đặt tên, kẻ thù sợ hãi việc con người trở thành những 【 Lord 】vượt qua cả Thần...
"Ryo, cậu suy nghĩ đề nghị lần trước thế nào rồi?"
Goro Daimon, giám đốc của công ty Daimon Motors, vừa lắc lư thân hình to lớn như gấu vừa bắt chuyện với Ashihara Ryo.
Công ty Daimon Motors là một công ty chuyên sửa chữa, sơn sửa, bảo dưỡng và buôn bán xe máy.
"A, giám đốc..."
' Ashihara Ryo dừng công việc tháo dỡ xe máy đang làm dở và đứng thẳng người dậy.
Sau đó, anh dùng bàn tay dính đầy dầu mỡ lau mồ hôi trên trán.
"Việc ngài muốn đề bạt tôi từ nhân viên hợp đồng lên nhân viên chính thức, tôi thực sự rất cảm kích, nhưng..."
Giám đốc mỉm cười nhìn vệt dầu đen lem luốc trên trán Ashihara Ryo, nói: "Haiz, cậu định từ chối sao? Trong thời buổi kinh tế khó khăn này, tìm đầu ra một đề nghị tốt như vậy chứ. Tôi là vì đánh giá cao tay nghề kỹ thuật của cậu nên mới muốn nâng đỡ. Nghĩ mà xem, cậu cũng đâu thể trẻ mãi được —— Hơn nữa, tôi nghĩ đề nghị này cũng rất có lợi cho cậu."
Khi nghe đến đây, cơ mặt Ashihara Ryo giãn ra đôi chút và để lộ hàm răng trắng bóng.
"Vâng, được ngài coi trọng như vậy... Tôi cũng thấy đó là một đề nghị tuyệt vời. Nhưng cá nhân tôi không muốn làm nhân viên chính thức lắm, tôi muốn thoải mái một chút thì tốt hơn."
"... Cậu lo lắng về bệnh tim của mình sao?"
"Hả?"
Trong khoảnh khắc, Ashihara Ryo nhíu mày và vẻ mặt trở nên u ám.
Nhung về hiện tượng lão hóa đang ăn mò cơ thể Ryuo... Về 【 Sức mạnh Agito 】, giám đốc không thể nào biết được. Khi nghĩ đến đây, vẻ mặt Ryo lại giãn ra. Giám đốc dường như không nhận ra sự thay đổi thái độ của Ryo, vẫn mỉm cười nói tiếp: "Cậu nghĩ chúng ta đã làm việc cùng nhau bao nhiêu năm rồi? Tôi biết rõ cậu rất để tâm đến cơ thể mình. Mặc dù tôi không biết đó là bệnh gì. Nhưng càng lớn tuổi thì sức khỏe vốn dĩ sẽ càng đi xuống thôi. Giống như tôi đây này, đau lưng dữ dội lắm..."
Giám đốc vừa nói vừa đưa tay đỡ thắt lưng, trên mặt nở nụ cười vui tươi.
"... Giám đốc."
"Thôi nào, cậu cứ suy nghĩ lại đi nhé."
Đúng lúc đó, chú chó Shiba bị xích ở sân bỗng nhiên sủa vang 'gâu gâu'.
Con chó này là chú chó mà Ashihara Ryo nhặt được ở bãi sông từ rất lâu về tước. Anh đã lén nuôi nó trong căn hộ từ khi nó còn nhỏ, nhưng nó lớn nhanh như thổi và chẳng bao lâu đã to đến mức không thể giấu chủ nhà được nữa.
Ryo đã xin phép công ty cho nuôi nó ở Daimon Motors với điều kiện anh sẽ tự mình cho ăn và dắt nó đi dạo.
"Thật hết cách với cậu, nhưng mà con chó cũng đâu có tội tình gì ~"
Nói xong câu đó và dễ dàng tha thứ, đó chính là sự ấm áp của giám đốc.
Ryo cảm thấy ân nghĩa của giám đốc đối với mình dù có cám ơn bao nhiêu lần cũng không đủ.
Giám đốc vừa nhìn con chó đang sủa lớn, vừa gãi đầu.
Ông nói: "Ây da, chúng ta đang bàn chuyện quan trọng mà, thật hết cách với mày." Sau đó, ông quay sang nhìn Ryo. "Mặc dù lúc này vẫn còn hơi sớm để ăn trưa, nhưng chúng ta đi ăn một bữa thì cậu thấy sao? Tiện thể dắt bé Shiro đi dạo luôn. Sau đó rồi nói chuyện tiếp."
"Vâng, vâng ạ... Cám ơn ngài!"
Ashihara Ryo cúi gập người thật sâu.
"Giám đốc, đợi đã! Không được đâu!"
Người chen ngang là nữ nhân viên văn phòng Katahira Mayumi.
"Hửm? Mayumi, sao lại không được?"
"Giám đốc! Chẳng phải lúc nãy tôi vừa báo cáo với ngài sao, lát nữa có khách của Ashihara-san đến tìm đấy ~ Ngài quên chuyển lời cho Ashihara-san rồi sao?"
"À, tôi quên mất..."
"—— Có khách tìm tôi?"
Ashihara Ryo nhìn cô nhân viên có cái tên giống hệt người yêu cũ với vẻ mặt bối rối, rồi hỏi.
"Là một người đàn ông, không xưng tên. Anh ta hỏi Ashihara Ryo có ở đây không, tôi trả lời là có, thế là anh ta bảo sẽ đến ngay. À, đúng rồi. Anh ta có thể là nhân viên y tế của bệnh viện, hoặc là người đi khám bệnh."
"Bệnh viện? Sao cô biết?"
"Bởi vì tôi nghe thấy tiếng loa phát thanh của bệnh viện ở phía sau qua điện thoại mà."
"Nhân viên y tế hoặc bệnh nhân tìm tôi thì có việc gì chứ? Hoàn toàn không nghĩ ra được luôn."
"Đúng rồi, Ashihara-san, nếu là bác sĩ thì nhớ giới thiệu cho tôi nhé!"
"Mayumi! Bớt nói mấy chuyện không đứng đắn đi. Cô thay Ryo dắt bé Shiro đi dạo đi."
Giám đốc nhẹ nhàng cốc đầu Mayumi một cái.
"Cái gì ~? Bắt người ta đi á?"
"Hôm nay thời tiết rất đẹp, đi dạo vận động chắc chắn hiệu quả lắm. Chẳng phải dạo này cô lên cân rồi sao?"
Mayumi phồng mà lườm giám đốc.
"Quá đáng —— ! Quấy rối tình dục ~ ! Thôi, được rồi. Tôi sẽ dắt bé Shiro đi dạo!"
"Ryo, tôi cũng phải ra ngoài xoay tiền một chút. Lát quay lại rồi nói chuyện tiếp nhé!"
Ashihara Ryo ở lại trông cửa hàng một mình, không hề che giấu sự bất an đang trào dâng từ sâu thẳm trong lòng và cảm giác giống như sắp bị đè bẹp. Ashihara Ryo không hề có ai có thể gọi là bạn bè.
Những người quen biết anh chỉ dừng lại ở mức biết mặt, anh luôn chú ý cắt đắt sự tiếp xúc với người khác.
Đối tượng duy nhất mà Ashihara Ryo có thể buông bỏ sự cảnh giác chỉ có mỗi chú chó Shiro và anh cố tình sống một cuộc đời cô độc.
Nhưng Ryo không cảm thấy cô đơn vì điều đó.
Giao tình càng sâu đậm, lúc chia ly càng đau khổ hơn.
Bởi vì bản thân là Gills, cho nên những cuộc chia ly bi thương đã xảy ra quá nhiều lần.
Đồng đội, bạn bè, người thân, tất cả đều rời bỏ anh mà đi.
Với những mối quan hệ như vậy, Ashihara Ryo đương nhiên hoàn toàn không đoán được người đến thăm là ai.
Tuy nói đối phương có thể là người liên quan đến bệnh viện.
Nhân viên y tế mà Ryo quen biết chỉ có Kino Kaoru.
Nhưng người đến không thể là Kino Kaoru.
Vị bác sĩ phẫu thuật thiên tài ấy đã thức tỉnh 【 Sức mạnh Agito 】và đã mất mạng trong cuộc chiến với 【 UNKNOWN 】.
Ông ấy và Ryo từng đối đầu, cũng từng sát cánh chiến đấu.
Là một trong những người mà Ryuo tuyệt đối không thể quên.
Ashihara Ryo ngẩng đầu lên, ngắm nhìn bầu trời xanh bao la bát ngát.
"Rõ ràng là mãi chẳng có chuyện gì xảy ra... Rõ ràng là những ngày tháng bình yên vẫn cứ tiếp diễn... Rõ ràng là mình chỉ muốn sống một cuộc đời bình thường thôi mà!"
Từ xa, tiếng nổ máy của xe mô tô ầm ĩ đang dần tiến lại gần Daimon Motors.
Trong số khách hàng, có rất nhiều tay lái mô tô vì ngưỡng mộ giám đốc Daimon mà tìm đến đây.
Nhưng tiếng nổ của chiếc xe này lại khác hẳn với xe của những vị khách đó.
Ryo vừa ngước nhìn bầu trời vừa lắng tai nghe.
Tiếng động cơ này, mình đã từng nghe qua.
—— Dark Hopper!
Đó là tiếng động cơ của chiếc xe mà Kino Kaoru cưỡi sau khi biến thân.
Chiếc xe máy dừng lại trước cửa Daimon Motors.
Ashihara Ryo lặng lẽ chuyển tầm mắt từ bầu trời sang nhân vật đang ngồi trên xe.
Vừa nhìn thấy, đôi mắt to của Ashihara Ryo càng mở lớn hơn.
Trên trán túa ra vô số mồ hôi lạnh.
Đôi môi rui rẩy mấp máy như cá vàng và sau đó anh nuốt nước bọt một cái 'ực'.
"—— Kino Kaoru rõ ràng... Đã chết ngay trước mắt mình. Nhưng mà... Lại có thể sống trên đời... Với hình dạng này sao... !"
Người ngồi trên xe máy, chính là hình dạng tựa như bộ xương khô mà Kino Kaoru đã biến thân thành... Another Agito.
Another Agito trong mắt Ashihara Ryo lúc này trông chẳng khác nào Tử Thần.


Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
