Romantic Comedy in the Dark

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11080

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Tập 02 - C5.2 (hết chương 5)

C5.2 (hết chương 5)

Rời khỏi nhà lớp trưởng, tôi cùng Yumiri bắt xe buýt đến ga, rồi lại kinh qua thêm một chuyến tàu điện nữa. Lúc trời đã sẩm tối, hai đứa mới đến được công viên gần nhà tôi, tiện thể tạm nghỉ chân trước khi chào tạm biệt.

Suốt quãng thời gian ấy, không một ai nói gì. Yumiri im bặt suốt hai tiếng bên tôi, thế nhưng lạ lùng thay, tôi chẳng hề cảm thấy khó chịu hay buồn lòng. Bậc thầy đọc không khí quả không phải tự phong. Rất biết cách kiên nhẫn với bệnh nhân của mình.

“Sao thế?”

Hai đứa ngồi cạnh nhau, mỗi người một xích đu. Rốt cuộc tôi mở lời.

“Ý anh… là sao cơ?”

“Mặt cô nghệt ra kìa.”

“Tức cảnh sinh tình thôi. Tự dưng muốn nghe anh trải lòng chút ấy mà.”

Tuân lệnh, thưa cô nương.

“Thật lòng đến chính tôi cũng không hiểu cho lắm. Để xem nào, buổi hẹn hò hôm nay… thoạt đầu khá bình thường. Nhìn chung không đến nỗi, dẫu lác đác một vài chi tiết đáng băn khoăn.”

Tôi kể Yumiri. Kể không sót thứ gì.

Đầu tiên là lời mời, đến từ Hikawa.

Từ sáng cho đến chiều, đọc sách trong im ắng. 

Xen giữa là bữa trưa. Không ác ý gì cả, nhưng rõ ràng không ngon.

Rồi nắng chiều buông xuống. Rủ rê đi khách sạn xong ngoặt sang nhà riêng. Và thế Hikawa dẫn dụ tôi vào tròng.

Cuối cùng, may mắn thay, Yumiri ứng cứu. Buổi hẹn dừng tại đây.

Đang từ chỗ trong sáng, bỗng thành chỗ trong tối. Hết lần này lần kia, xoay vần đến chóng mặt.

“Nhiều chuyện xảy ra quá. Muốn hiểu cũng không được…”

“Vậy bình thường mà anh.”

Yumiri gật đầu.

Chiếc xích đu kẽo kẹt theo mỗi nhịp đong đưa.

Người lớn thì tan làm. Trẻ em thì vui chơi. Dân thể thao khởi động giãn cơ hoặc đu xà.

Một quang cảnh thường nhật đúng là hết chỗ chê. 

Nhẹ nhõm và an yên. Khác hẳn với thời khắc giữa lằn ranh sinh tử.

“Được rồi, vào mục hỏi đáp nào. Jirou-kun, có gì muốn hỏi không?”

“Muốn hỏi?”

“Không có cũng không sao, nhưng chắc là còn lâu mới đơn giản đến thế. Đừng ngại, cứ hỏi đi. Cái gì trả lời được thì em sẽ trả lời.”

Nếu vậy thì thiếu gì.

Đáng lẽ tôi định hỏi về thân phận cô đấy, nhưng nhiệm vụ trước mặt còn dang dở nên thôi. Ưu tiên tìm hiểu thêm về lớp trưởng cái đã.

“Vừa nãy là thế nào? Giải thích cho tôi đi. Càng ngắn gọn càng tốt.”

“Có gì phức tạp đâu. Hệt những gì chính anh đã từng trải qua mà.”

“Đừng có vòng vo nữa. Mau lên.”

“Vậy em vào đề đây. Hikawa Aoi… giờ đã ‘phát bệnh’ rồi.”

Thì ra là thế à.

Đúng là không khác mấy so với vụ Tooru. Ngoài miệng thì bảo là nhiệm vụ “tân thủ” thôi, thế mà đứa thở ra suýt nữa đi bán muối. Vẫn không hiểu tại sao tôi lại giải quyết được.

Nói như vậy có nghĩa, siêu năng lực của tôi, hay “mầm bệnh” theo như Yumiri tuyên bố… rốt cuộc đã gieo mầm vào người Hikawa, đại loại kiểu gieo gió thì gặt bão ấy hả? Có cần tôi phải khiến trời quang mây tạnh không?

“Mầm bệnh mang tên anh… lớn mạnh nhờ khai thác điểm yếu nơi lòng người.”

Yumiri bắt đầu đi sâu vào chi tiết.

“Xét về khía cạnh này, Hikawa Aoi quả thực là ổ bệnh không thể hoàn hảo hơn. Đến cả Jirou-kun chắc cũng nhận ra rồi.”

“Điểm yếu nơi lòng người? Nhưng đây chẳng phải là lớp trưởng Hikawa, đứa con ngoan trò giỏi được chính ban giám hiệu đặt trọn niềm tin mà? Trong trường có ai lại không kính nể hết đâu.”

“Ngoài mặt thì là thế. Có điều, về đời sống cá nhân, lớp trưởng của chúng ta lại đầy rẫy bất ổn, hay đúng hơn là bị bóc lột thậm tệ đấy. Thay vì cặp cha mẹ cờ bạc tệ nạn kia, hẳn Hikawa-kun mới chính là người đang gồng gánh cả gia đình, dùng thân thể đổi lấy từng đồng bạc mưu sinh. Cứ nhìn thôi là thấy.”

Thế thì có khác gì tận cùng khốn khổ không?

“Khoan đã, thật đấy hả? Ý là sao đến cả nhà trường cũng ngồi yên? Đáng lẽ ít nhiều phải nhận thức được rồi chứ, đằng này buộc lớp trưởng phải tự lực cánh sinh? Nghĩ mà thấy ớn giùm…”

“Ít nhất làm ngơ thì cũng chỉ thấy ớn thôi.”

“Gì cơ? Nói vậy là sao chứ?”

“Thử nghĩ thế này đi. Nhỡ trong số “khách hàng” cô nàng từng dính tới… có cả ban giám hiệu trường ta thì thế nào?”

Đến đây tôi điếng người.

Tuy chưa được kiểm chứng, nhưng đúng là không thể không bán tin bán nghi. Mối quan hệ “gần gũi”, giữa ban giám hiệu với ớp trưởng Hikawa… bỗng gợi thêm vô số những liên tưởng lạ kì.

“Tóm lại thì tình thế đang nghiêm trọng lắm rồi.”

Yumiri chau mày, xong lại nhận định tiếp.

“Có thể còn tồi tệ hơn cả lần đối đầu Kitamura-kun. Tuy mới dừng lại ở vài câu trao đổi thôi, em dám khẳng định rằng không thể nào xem thường Hikawa-kun được. Càng chìm vào bóng đêm, uy lực lại càng lớn, kéo theo là thái độ thù địch càng thêm cao. Rất may là hai đứa vẫn tai qua nạn khỏi, chứ vừa rồi khá là… à không, thật sự là mạo hiểm tính mạng chứ đùa đâu.”

Giọng nói Yumiri điềm tĩnh đến lạ thường. Nhưng cũng chính vì thế, sức nặng của ngôn từ càng được làm rõ thêm. Sau một khoảng thời gian kể từ vụ Tooru, không đời nào tôi lại dám cãi lời nhỏ nữa, nếu có điều gì khiến chính nhỏ phải dè chừng. 

“Nhưng như này phải nói cũng có lợi cho ta. Bởi nguy hiểm hầu như đã lường được trước rồi, không còn như tiền lệ mãi mới chịu lộ ra. Một phần có lẽ bởi tính cách của hai người. Kitamura-kun bốc đồng thiếu kiên nhẫn, Hikawa-kun thì nhìn chung thận trọng hơn, dẫn đến sự khác biệt trong tiến triển bệnh trạng.”

“Vậy giờ làm gì đây?”

Tôi hỏi vặn ngược lại.

“Đại khái là phải làm gì đó có đúng không?”

“Đúng thế. Hiểm họa cấp toàn cầu, như mọi khi thôi mà.”

“Cần thiết phải dự phòng hay chuẩn bị gì không? Lần này đâu đường đột giống như lần trước nữa.”

“Có chứ.”

“Và mục đích sau cùng… là không tái hiện lại những gì từng xảy đến với Kitamura?”

“Dĩ nhiên. Không thể nào khác được.”

Có gì đó ngập ngừng, đến từ Yumiri.

Thế này là thế nào? Sao không mạnh miệng lên? Sao lại không tự tin, rằng sẽ gạt phăng hết mọi chướng ngại trước mặt?

“Nghe này, Yumiri. Tôi biết mình bất tài, là thành phần xã hội không ai để mắt tới… nhưng không thể nào tôi khoanh tay đứng nhìn được. Phải có điều gì đó, điều gì đó bắt buộc tôi phải làm đúng không? Tôi tin, và muốn tin, sự thật là như vậy.”

Mới chỉ có vài ngày.

Vài ngày kể từ dịp lớp trưởng có lần đầu chủ động làm quen tôi. Suốt từ đó đến nay, bề trên giảng lễ nghĩa, bề dưới vểnh tai nghe. Chưa một lần thay đổi.

Tuy nhiên, Hikawa Aoi… giờ không còn chỉ là một người xa lạ nữa. 

Tôi đã lún quá sâu. Đã biết và đã thấy quá nhiều thứ mất rồi.

“Hừm…”

Nhỏ ra mặt đăm chiêu, đôi môi khẽ mím lại.

Tiếng lá cây xào xạc hòa cùng với ngọn gió, đi về hướng xa lộ có tiếng còi xa xăm. Chỉ có mùi mặt đất ẩm thấp còn lưu lại.

“Thành thật mà nói thì, em không có hứng lắm… Nhưng chắc đành vậy đi.”

Yumiri thì thầm.

“Jirou-kun. Nhắc trước là con đường không có bằng phẳng đâu. Anh liệu dám bước đi, trên con đường gồ ghề dẫn tới địa ngục chứ?”

“… Gồ ghề đến mức nào?”

“Khá là trắc trở đấy.”

“Không, không, nghiêm túc đấy. Cụ thể giùm được không?”

“Không nói cho anh được.”

Đến nước này rồi còn chơi trò bí hiểm nữa…

“Anh là đàn ông mà, đúng không? Cứ việc gật đầu đi, đừng nghĩ ngợi làm gì.”

Thế còn nguyện vọng với tâm trạng tôi thì sao? Dù đúng là sau khi đã cân nhắc thiệt hơn, tôi chỉ có thể biết ngoan ngoãn mà nghe lời?

“Thôi được, tùy ý cô. Thế… việc của tôi là gì?”

“Tốt lắm. Em bắt đầu đem lòng thích anh hơn rồi đây.”

Mồm mép vô ích thôi.

“Em đang thật lòng mà…”

Đủ rồi. Trả lời mau.

“À thì, Jirou-kun…”

Nhỏ quay về phía tôi, nở nụ cười ngọt ngào. 

Xinh thế không biết chứ. Cô mà làm mẫu ảnh, thì chắc tạp chí nào cũng phải cháy hàng ngay. Nhưng khoan, cảnh này trông quen lắm. Nhất địnn chẳng có gì tốt đẹp hết đúng không?

Quả nhiên. 

Không nghi ngờ gì nữa.

Lời con nhỏ thốt ra… quả thực là lưỡi dao tẩm mật ngọt chết người.

“Nếu không phiền thì anh… chết đi giúp em nhé?”

0f2da371-e134-41de-93d7-0199be9bcfa7.jpg

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!