Rồi một ngày tôi sẽ quên đi cảm xúc ấy

Truyện tương tự

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

54 398

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

8 27

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

(Đang ra)

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Hibariyu

Và thế là, lời hứa sẽ mãi là bạn của hai đứa trẻ năm nào vẫn sẽ được giữ vững. Nhưng liệu tình bạn ấy vẫn sẽ được yên bình như ngày xưa chăng?

54 662

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

1 6

Sắc Nét Chiến Cơ

(Đang ra)

Sắc Nét Chiến Cơ

ML "Exlor" Duong

"Chào mừng đến với Hệ Thống Thiết kế Chiến Cơ. Vui lòng thiết kế chiến cơ mới của cậu."

170 10326

Toàn Tập - Chương 01

Tuồng như cuộc sống là một thứ gì đó buồn tẻ đến chết đi được.

Trên thực tế, người lớn ai nấy cũng đều nói rằng thời niên thiếu là quãng thời gian tuyệt vời nhất trong cuộc đời của họ, và đó là minh chứng rõ ràng cho sự thật đơn giản vừa nói ở trên. Cứ nghĩ đến chuyện rồi một ngày mai tôi sẽ nhìn lại những tháng ngày vô nghĩa này đây với đầy sự trân quý, ghen tị, với một ý niệm rằng mình sẽ chẳng bao giờ có thể cất lên giai điệu êm đềm của thanh xuân lần nữa đúng là một bi kịch.

Tôi luôn cho rằng mọi người xung quanh cũng gánh trên mình một nỗi lo sợ tương tự, nhưng hình như không phải. Ai ai cũng tìm được một cách để thỏa mãn, một cách để an ủi bản thân mình của riêng họ, tỷ như đọc sách, nghe nhạc, chơi thể thao hoặc đâm đầu vào đống sách vở chẳng hạn.

Bằng cách tuân thủ theo những quy tắc cơ bản, trang bị cho mình những kỹ năng thiết yếu và tránh đâm đầu vào các việc quá sức nặng nhọc mà tôi vẫn sống ổn tới ngày hôm nay. Tuy được ăn ngon ngủ đủ nhưng mà cảm giác chán chường vẫn cứ bao phủ lấy hết thảy việc tôi làm.

Tất cả đều rất, rất nhàm chán.

Ngày ngày tôi phải ăn sáng, đến trường, đi vào lớp học được chỉ định rồi lại ngồi vào chỗ ngồi được chỉ định. Tôi chẳng bao giờ có một cuộc hội thoại nào cho ra hồn với bất kỳ ai cả mà chỉ toàn những câu chuyện vô thưởng vô phạt không đâu. Chẳng kết bạn, và cũng chẳng làm ai mất lòng, tôi cứ yên vị ở bàn mình mà chờ đợi cho thời gian trôi qua.

Bất kỳ sự kích thích nào cũng chỉ tổ làm cho nỗi buồn bực thêm rõ ràng hơn. Khi vặn mình, bạn cảm thấy đau. Miễn là cứ ngồi im ở đó, bạn sẽ cắn răng chịu đựng được cơn đau ấy. Và tất cả những gì tôi làm chỉ là ngắm nhìn nỗi chán chường ngự trị sâu thẳm trong tâm trí.

Tôi ngước mắt thoáng nhìn xung quanh. Trong lớp hợp nơi tập trung khoảng 30 đứa trẻ chẳng lấy gì làm nổi bật này, chẳng một ai đặc biệt. Tất cả đều thật nhàm chán - kể cả tôi. Sự khác biệt giữa tôi và họ là tôi luôn nhận thức được sự nhàm chán của mình. Trong khi những người còn lại sống với ảo tưởng rằng cuộc đời lúc nào cũng muôn màu, lộng lẫy và họ chính là người đặc biệt. Và ai ai trong số họ cũng đều làm tôi khó chịu như nhau.

Tôi bối rối, giận giữ với chính mình vì sống mà chẳng có mục tiêu rõ ràng, và với cả những người không cảm thấy rối bời như vậy. Song những ngày tháng này, khi mà tất cả những gì tôi có thể làm chỉ là chửi rủa sự nhạt nhẽo của bản thân ấy lại được coi là đỉnh cao của cuộc đời tôi.

Thật là mệt mỏi.

Nghiêm túc đấy… Ai đó, xin hãy lấy đi những cảm xúc này của tôi và đưa tôi ra khỏi cái nơi vô nghĩa này có được không?